(Đã dịch) 10 Ngàn Vạn! Không Trả Hãy Làm Vợ Tôi - Chương 13:
Tiết Hải ngắm Thanh Thanh đang say ngủ, lòng bỗng thấy nhẹ nhõm và an yên lạ thường. Hắn khẽ bước tới, tay lướt nhẹ trên gò má, cánh môi, rồi đặt một nụ hôn phớt lên mái tóc mềm.
– Chẳng hay vì lẽ gì, nàng lại có thể chiếm giữ vị trí trọng yếu trong lòng ta đến vậy! (hắn tự nhủ)
Thân thể Thanh Thanh khẽ run lên, đôi mắt còn thiu thiu ngủ. Cảm nhận được bóng người bên cạnh, nàng nửa nhắm nửa mở, cố gượng dậy. "Hóa ra là hắn!" – nàng thầm nghĩ, "Vì sao giờ này hắn lại ở đây? Mình đã ngủ được bao lâu rồi?"
– Ta đã khiến nàng tỉnh giấc ư? (ánh mắt hắn vẫn chăm chú không rời)
Nàng khẽ lắc đầu: – Thiếp đã ngủ đủ giấc rồi ạ...
Khuôn mặt hắn dường như không mấy hài lòng với câu trả lời của nàng, khóe môi khẽ nhếch, đôi mày chau lại.
– Không được, nàng cứ nằm yên đó. Ta sẽ ngủ cùng nàng.
"Chuyện điên rồ gì lại đang xảy ra thế này?" Nàng thầm nghĩ. Hắn dám ngang nhiên đưa ra lời đề nghị vô lý ấy sao? Nhất định phải nhanh chóng ngăn cản hắn lại...
– Không được... thiếp... (nàng cố nghĩ ra một lý do)... hôm nay thiếp... (khó khăn mở lời)... thiếp đến kỳ kinh nguyệt...
Tuy biết nói ra những lời này với hắn thật chẳng mấy hay ho, nhưng hắn lại vờ như không nghe thấy. Hắn nằm ngay cạnh, rồi ôm chặt nàng vào lòng. "Đúng rồi! Đây chính là mùi hương mà hắn đang tìm kiếm đây!"
– Chỉ là nằm cạnh thôi, ta sẽ chẳng làm gì nàng cả!
– Thiếu gia... (Nàng thật sự bất lực, chẳng có gì có thể ngăn được tên nam nhân ngang ngược này)
– Suỵt! (hắn đưa ngón tay thon dài đặt lên môi Thanh Thanh) Nàng không ngủ, thì cứ nằm đây cho ta ngủ.
... rồi chẳng hay biết đã thiếp đi tự lúc nào.
Thanh Thanh chậm rãi ngắm nhìn từng đường nét anh tuấn trên khuôn mặt nam tính ấy, quả thực không có chỗ nào đáng để chê trách. Mỗi đường nét đều hoàn mỹ, tuyệt hảo. Nàng khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của người nam nhân đang ôm chặt mình, trong lòng dâng lên cảm giác được che chở, bình yên đến lạ.
***
Sáng hôm đó, phu nhân từ Đức trở về sau chuyến công tác. Bà hăm hở bước vào, gọi Thanh Thanh xuống để khoe những "chiến lợi phẩm" mà bà đã dày công lựa chọn.
– Này con xem, ta có thứ này dành cho con đây! (Phu nhân vui vẻ mang ra những bộ váy áo mà bà đã cẩn thận chọn lựa)
(Thanh Thanh vội vàng lau sạch đôi tay đang dính đất vì vừa làm vườn) – ... Dạ, là gì vậy phu nhân?
– Cái con bé ngốc này... (Bà khẽ lắc đầu, rồi ngó nghiêng xung quanh, th�� thầm với Thanh Thanh) Dù sao con cũng là con dâu của nhà này, ta đã suy nghĩ kỹ rồi, ta phải làm thật nhiều điều tốt cho con mới phải.
– Dạ? (Thanh Thanh vô cùng kinh ngạc khi nghe những lời phu nhân nói) Con dâu ư...?
Đúng lúc tình hình đang căng thẳng, Tiết Hải xuất hiện, dáng vẻ vô cùng khí phách. Hắn đút tay vào túi quần, ung dung dựa lưng vào ghế.
– Đúng vậy! Có gì sai sao?
Thấy con trai đã khẳng định, phu nhân càng được đà, hăm hở tiếp lời:
– Vậy là mẹ sắp có cháu để bồng bế rồi đây! Đây là quà mẹ dành cho hai đứa, nhớ là làm gì cũng phải "từ tốn" thôi, kẻo mất sức thì lại không làm việc hiệu quả được nhé!
Mọi tinh hoa chuyển ngữ trong chương truyện này chỉ có thể tìm thấy độc quyền tại truyen.free.