(Đã dịch) 10 Ngàn Vạn! Không Trả Hãy Làm Vợ Tôi - Chương 33:
Trí nhớ Tiết Hải lúc ẩn lúc hiện, hắn thường ôm đầu ngồi thu mình vào một góc, cố gắng lục lọi những mảnh ký ức rời rạc. Gần đây, Dung Nhi thường xuyên kề cận, dần nảy sinh tình cảm xót thương với hắn.
– Ca ca Tiểu Bảo, huynh không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?
Thanh Thanh đang ngồi bên ngoài, nghe thấy giọng nói có chút khó chịu, nàng liền bước thẳng đến chỗ Tiết Hải, nhẹ nhàng đỡ hắn ngồi xuống.
– Tiết Hải không thích người khác quấy rầy khi huynh ấy đang tập trung suy nghĩ.
– Nhưng… Dung Nhi ngập ngừng, nàng đứng dậy, ánh mắt vẫn quyến luyến không rời. Thay lời Tiết Hải, Thanh Thanh cất giọng trầm tĩnh:
– Huynh ấy không phải Tiểu Bảo như muội gọi đâu, huynh ấy là Tiết Hải.
Thanh Thanh vừa dứt lời, Dung Nhi khẽ gật đầu rồi quay người đi. Trong lòng nàng ngổn ngang bao cảm xúc. Một thiếu nữ bất ngờ nảy sinh chút rung động đầu đời, nhưng lại chẳng thể bày tỏ trọn vẹn nỗi lòng. Về phần Tiết Hải, từ đầu đến cuối câu chuyện, hắn cảm thấy cô gái này dường như rất thấu hiểu mình, những gì nàng làm đều như ý hắn nghĩ! Nhưng… thật kỳ lạ, vì sao mãi hắn vẫn không thể nhớ ra nàng?
– Nàng…
– Huynh liệu mà nhớ ra thiếp ngay đi!
…
Thanh Thanh tỏ rõ sự không hài lòng với thái độ im lặng của hắn, nàng giữ chặt khuôn mặt hắn, ánh mắt chứa đựng những lời không thể cất thành tiếng gửi gắm: Dù giờ phút này huynh có thật sự không nhớ ra thiếp là ai, thì nhất định thiếp cũng sẽ "chinh phục" được huynh, huynh cứ chờ xem!
Nàng tiến gần hơn, dốc hết dũng khí, đôi mắt từ từ khép lại, rồi đặt lên môi hắn một nụ hôn nhẹ nhàng. Đây là lần thứ hai nàng chủ động làm việc này với hắn. Nàng vừa định dừng lại, thì phía hắn lại càng thêm mãnh liệt: "Hắn thật sự mất trí nhớ ư? Bản tính cầm thú của hắn sao vẫn chưa biến mất?" – Đôi mắt nàng mở to.
Dung Nhi từ xa bước tới, nhìn thấy cảnh tượng này, nàng dần hiểu ra mọi chuyện. Thì ra Thanh Thanh luôn không muốn nàng thân thiết với hắn… Nàng đứng sững như trời trồng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười chua xót, lòng đau như cắt.
Lúc này, Tiết Hải không hiểu vì sao lý trí chẳng thể ngăn cản cảm xúc dâng trào. Nàng vừa tiến đến gần, hắn đã cảm thấy một sự quen thuộc vô cùng. Đến khi môi chạm môi, tâm trí hắn như bùng lên cuồng nhiệt, từng dây thần kinh trong cơ thể đều như bị kích hoạt dữ dội.
– Xin… xin lỗi.
Thanh Thanh có chút bối rối, Tiết Hải cũng ngập ngừng không kém phần.
– Trong tiềm thức của huynh, huynh cảm nhận thiếp là ai?
Thanh Thanh vô cùng khát khao được nghe những lời này từ Tiết Hải. Nàng nhớ hắn lắm, xa cách bấy lâu nay đủ để nàng quay cuồng trong nỗi nhớ thương. Nàng mong chờ câu trả lời, ánh mắt chăm chú dõi theo hắn.
– Có phải… là rất quan trọng? Là một người vô cùng quan trọng, không thể thiếu?
Tiết Hải cố gắng lục lọi những ký ức còn sót lại. Suốt thời gian mất trí nhớ, hình bóng người con gái mong manh luôn xuất hiện trong mỗi giấc mơ của hắn, có dáng vẻ vô cùng giống với cô gái đang ngồi đối diện hắn lúc này.
Đoạn dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, mọi hành vi sao chép xin vui lòng ghi rõ nguồn.