(Đã dịch) 10 Ngàn Vạn! Không Trả Hãy Làm Vợ Tôi - Chương 36:
Dung Nhi buồn trong lòng, tâm trạng không mấy là tốt hơn. Lúc đi về chẳng ai nói với ai một câu nào, chỉ biết lặng im nghe từng tiếng gió khẽ, tiếng nước suối róc rách mà thôi.
Thanh Thanh ở nhà ngóng trông Tiết Hải, nàng biết rằng nếu hắn cảm thấy bất an khi ở bên ai đó, hắn sẽ chẳng thể ở lại lâu dài. Chỉ một chút nữa thôi là nàng đã bỏ cuộc, thật may mắn hắn vừa về đến cổng nhà. Nét mặt hắn không chút đổi thay, vẫn giữ vẻ lạnh lùng vốn có.
- Chắc mọi người mệt rồi, hay là… - Chị ở đây đến khi nào vậy ạ?
Dung Nhi cảm thấy bản thân không thể kìm nén thêm được nữa, đành lên tiếng hỏi Thanh Thanh về khoảng thời gian nàng sống "nhờ" ở đây. Chẳng hề bất ngờ, Thanh Thanh vẫn bình tĩnh và trả lời một cách bình thản: - Chờ "chồng" chị hồi phục trí nhớ, chắc chắn chị sẽ về ngay.
Từng câu từng chữ của Thanh Thanh như xát thêm muối vào lòng Dung Nhi, nàng câm nín, chẳng thốt nên lời. Nàng lập tức bỏ đi thẳng vào trong. Còn Tiết Hải, hắn cứ đứng ngây ra đó, dường như hắn đã nhớ ra điều gì đó sau câu nói của nàng.
"Chồng ư?" – Hai từ này hắn cảm thấy vô cùng quen thuộc, âm điệu ấy tựa hồ hắn đã từng thốt ra với ai đó trước đây, nhưng... tại sao lại không thể nhớ ra vào thời điểm quan trọng như lúc này...
- Anh đang thắc mắc điều gì sao? - .... - Anh còn nhớ cái này chứ?
Thanh Thanh đưa sợi dây chuyền ngay trước mắt Tiết Hải – vật đính ước mà trước đây, trong một chuyến công tác, hắn đã mua tặng nàng. Mắt hắn nhìn chăm chú vào nó, món đồ này khiến hắn có một ấn tượng sâu sắc.
- Đây là… - Là quà mà anh dành tặng em, nó là vật đính ước của chúng mình đấy… Thật sự anh không nhớ?
Thấy nàng buồn bã, hắn không đành lòng nhìn thấy cảnh đó, bèn nhẹ nhàng tiến đến đứng trước mặt nàng. Tuy mất trí nhớ nhưng mùi hương thân quen này lại khiến hắn không sao nguôi quên được.
- Chắc là rất quan trọng, ước gì tôi có thể nhớ ra. - Em mong là vậy. À, ngày mai Gia Mộc sẽ đến đây với anh. - Gia Mộc? Tôi… tôi có quen sao? - Không phải quen biết, mà là rất thân thuộc!
Hai người cứ thế trò chuyện, quên cả thời gian. Lần này Thanh Thanh nhất định phải chủ động trong mọi tình huống, không thể để tuột mất hắn ra khỏi vòng tay.
Toàn bộ bản dịch này được truyen.free độc quyền gửi đến quý độc giả.
- Chị Vân, Tiết Hải bị mất trí nhớ thật sao? - Chú em cứ tưởng là đùa sao? Giờ Thanh Thanh đang ở cùng nó, chậc... - Cái thằng này, chuyện mất trí nhớ mà cũng nghĩ ra được, đúng là hay ho. Ngày mai em sẽ đến đó, mang nó về đây! - Cứ xem như là hai chúng nó đi "hưởng tuần trăng mật", chú em cũng nên "kiếm vợ" đi là vừa. - "Theo tình – tình chạy"! Em đang chờ đợi một ai đó đến sưởi ấm trái tim này. Thôi em phải về thu xếp công việc ở công ty, mai còn phải xuống đó với nó.
Sáng hôm sau, mọi thứ diễn ra khá thuận lợi, không khí mát mẻ vô cùng. Gia Mộc một mình lái xe băng băng trên con đường đến nơi Tiết Hải đang ở. Hắn cảm thấy hào hứng vì sau bao nhiêu lâu mới được tái ngộ với người bạn tri kỷ trong tình huống trớ trêu đến khó tin này.
Bản dịch độc quyền của tác phẩm này được truyen.free hân hạnh giới thiệu.