Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) 10 Ngàn Vạn! Không Trả Hãy Làm Vợ Tôi - Chương 38:

Không khí trong căn phòng này trở nên vô cùng căng thẳng. Thế nhưng, Thanh Thanh vẫn điềm nhiên ngồi đó, nhâm nhi tách trà nóng một cách thoải mái, tự tại. Dung Nhi không ngừng liếc nhìn nàng, trong thâm tâm, cô bé tự nhủ phải làm mọi cách để giữ Tiết Hải ở lại mãi nơi này, không thể để chàng rời đi.

– Chị có thấy mình quá tham lam chăng?

– Em nói ta sao? Cái gì đã thuộc về ta thì ta phải giữ thật chặt, đó là lẽ đương nhiên.

– Tại sao... ngay lúc huynh ấy gặp nguy hiểm nhất, chị lại không ở bên cạnh, để huynh ấy cô độc nơi này, rồi sau đó mới xuất hiện ở đây?

Thanh Thanh đặt tách trà xuống bàn, khóe môi khẽ nở nụ cười. Quả thật, không gì có thể ngăn cản được tình yêu, nhất là khi nó đã đắm chìm trong u mê. Nàng tiến lại gần hơn, cốt để rút ngắn khoảng cách giữa hai người khi đối thoại.

– Bởi vì... ta biết, và chàng cũng biết rằng ta sẽ tìm đến gặp chàng. Dù cho khó khăn hay hiểm trở đến đâu đi chăng nữa. Đơn giản thôi, ta là thê tử của chàng ấy – Tiết Hải.

Dung Nhi nuốt nước mắt vào trong, cô bé đứng sững sờ, không còn lời nào để đáp lại. Thanh Thanh lướt qua Dung Nhi rồi bước đi, ánh nắng trong lòng nàng cuối cùng cũng lan tỏa khắp cơ thể. Nàng thật sự đã nói ra được những lời này để khẳng định Tiết Hải có vị trí quan trọng nhường nào đối với nàng.

Độc bản truyện này được biên soạn và công bố duy nhất tại truyen.free.

Suốt buổi tối hôm ấy, không ai còn thấy bóng dáng Dung Nhi đâu nữa. Mọi người đều cảm thấy bất an và lo lắng khôn nguôi. Tiết Hải vì đã ở nơi này một thời gian khá lâu, nên chàng biết rõ hiện giờ cô bé đang ở đâu và làm gì. Chàng không nói một lời, cứ thế bước đi thẳng tắp.

Giữa vách núi cheo leo, một bóng người nhỏ nhắn đang ngồi khóc thút thít – đó là Dung Nhi. Cô bé không hiểu vì sao khi nghe đi nghe lại những lời Thanh Thanh nói ra lại khiến mình đau lòng đến thế. Cô bé đưa mắt nhìn quanh quất, rồi lại nhìn sâu vào lòng mình, tự hỏi bản thân đang suy nghĩ điều gì.

– Cuối cùng cũng tìm được em rồi, mau về nhà thôi.

Dung Nhi giật mình đứng dậy khi nghe giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Cô bé không tin được Tiết Hải lại có thể tìm ra mình. Trong lòng rất muốn chạy đến ôm chặt lấy chàng, nhưng cô bé không thể, đành cố kìm nén cảm xúc.

– Anh về đi, em không muốn.

– Anh nói lại lần nữa, về thôi.

Đứng trước vực thẳm cao chót vót, Tiết Hải càng bước gần đến thì Dung Nhi càng lùi về phía sau, từng b��ớc một...

– Anh đừng qua đây, nếu không... nếu không em sẽ nhảy xuống đó!

– Đừng... nghe anh đây, quay lại đi!

Dung Nhi bỗng quay người về phía vách núi, nhắm mắt lại rồi nhảy xuống. May mắn thay, Tiết Hải đã kịp thời lao đến, nắm chặt lấy bàn tay của Dung Nhi.

– Anh... anh buông tay em ra mau!

– Em hãy giữ chặt lấy!

Cùng lúc đó, Thanh Thanh cũng chạy đi tìm hai người họ, còn Gia Mộc ở lại nhà để xem liệu một trong hai người đã trở về hay chưa. Trước mắt nàng là một cảnh tượng nguy hiểm tột độ, nàng không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.

Tiết Hải dường như đang cố gắng hết sức bình sinh để giữ chặt lấy Dung Nhi, nhưng vì độ dốc của bờ vách quá lớn, cả hai người càng ngày càng tuột xuống phía dưới.

– Làm ơn, anh hãy buông tay em ra đi!

– Tiết Hải, nắm chặt lấy sợi dây này! Cả hai phải bám thật vững, ta sẽ kéo hai người lên!

Thanh Thanh vừa tìm thấy một sợi dây dùng để buộc ngựa trên đồi cỏ, nàng vội vàng ném cho Tiết Hải và Dung Nhi nắm lấy. Mặt nàng đỏ bừng lên vì đang dùng hết sức lực... Ti��ng "rắc... rắc..." vang lên, sợi dây dường như sắp đứt lìa.

– Giữ chặt lấy, Tiết Hải, Dung Nhi!

Cuối cùng, cả ba người cũng rơi xuống vực thẳm sâu hun hút, hòa vào màn đêm tối đen nơi thảo nguyên mênh mông.

Từng dòng chữ này đều được trau chuốt tỉ mỉ, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free