221 Ardennes - Chương 1: Chapter 1: Oneshot
[ Tóm tắt bối cảnh lịch sử ]
Chiến dịch phản công Ardennes là nỗ lực cuối cùng của Đức Quốc Xã để bẻ gãy mặt trận Tây.
Tuyết dày, sương mù nặng và rừng rậm khiến xe tăng hai bên liên tục lạc vào nhau ở cự ly gần.
Nhiên liệu thiếu, thông tin chắp vá, và địa hình hiểm trở buộc các kíp xe phải tự xoay xở từng phút một.
Trong bầu trời không máy bay và những cánh rừng phủ trắng, mỗi chiếc tăng đều chiến đấu như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Đây là một trong những chiến dịch khốc liệt nhất của Hitler trong thế chiến II trên mặt trận phía Tây.
[ Giới thiệu nhân vật ]
Friedrich Keller – Chỉ huy xe (Kommandant)
45 tuổi. Từng sống sót ở Kursk và Kharkov, lạnh lùng theo đúng nghĩa của một người đã mất mát quá nhiều.
Jakob Adler – Pháo thủ (Richtschütze)
27 tuổi. Một pháo thủ giỏi đến mức bản năng, nhưng bên trong là người đang rã mục từ từ dưới áp lực của chiến tranh tiêu hao mà Quốc trưởng theo đuổi.
Otto Brandner – Nạp đạn (Ladeschütze)
22 tuổi. Trẻ nhất kíp, nóng nảy nhất, và là người cuối cùng còn tin rằng mạng người vẫn có giá trị.
Lukas Hartmann – Lái xe (Fahrer)
29 tuổi. Ít nói, cẩn thận, và hiểu chiếc Panther hơn chính bản thân mình. Anh mang vẻ bình tĩnh, nhưng là người sợ chết nhất trong xe.
Emil Krüger – Liên lạc viên / Xạ thủ MG (Funker/MG-Schütze)
31 tuổi. Người giữ radio và khẩu MG34 phía trước. Emil không phải kẻ gan lì, anh là một người bình thường vô tình bị cuốn vào cuộc chiến vô nghĩa này.
—
Đêm 16 tháng 12 năm 1944. Ardennes phủ kín bởi một màu trắng, không phân biệt được đâu là mặt đất, đâu là bầu trời.
Từ trên cao, nếu có ai đó nhìn xuống qua lớp mây xám, họ sẽ thấy những con quái thú thép tàn nhẫn càn quét chiến trường: từng mũi tăng của Đức trườn qua rừng như những con báo đen, từng đơn vị Sherman của Mỹ chạy trên tuyết như những con ngựa thồ, rồi những con quái thú ấy bắn phá nhau, tạo nên những ngọn lửa cam nằm trên lớp tuyết.
Giữa màn sương mù mịt này, có một chiếc Panther Ausf. G đang di chuyển sâu vào vùng giao tranh theo vòng xoáy của chiến tranh. Như có một áp lực vô hình nào đó đang đẩy họ từ phía sau.
Chiếc Panther đó mang số hiệu 221.
Trên tháp pháo, tuyết bám thành đường viền như râu trắng của một con thú già.
Động cơ Maybach rên lên như tiếng thở khàn, mỗi lần tăng ga như cố hô hấp giữa mùa đông. Bên trong con báo thép, thế giới thu lại vừa bằng cái lỗ kính ngắm xạ thủ.
Jakob Adler ép mặt vào kính ngắm, hơi thở đọng thành mây nhỏ trên mặt kính. Ống kính TZF phóng đại một khoảnh trắng mù, dải rừng Ardennes nhảy múa, những thân cây gầy cọ xát nhau trong sương. Mỗi nhát gió dường như kéo theo một ánh gỉ sắt lạnh lẽo. Anh nghe rõ tiếng xích trườn trên đất giá, tiếng động cơ Panther lầm bầm như một con thú già mệt mỏi.
Bên tai, tiếng đồng đội thì thầm lời nhắc: “Giữ im lặng, ta phải quan sát cẩn thận.”
Friedrich Reimer đứng nửa người trên hatch, đồng phục phủ bụi tuyết, ống nhòm đen treo trước ngực. Khuôn mặt ông căng thẳng. Mắt ông quét qua những thân cây, tìm những dấu hiệu chuyển động mà Jakob, qua kính ngắm, chỉ thấy lóe lên rồi mất. Ở Friedrich có một thứ bình thản nhạt nhẽo, mệt mỏi đến mức cảm giác sợ hãi bốc hơi theo từng hơi thở.
“Thời tiết có vẻ đã thay đổi...” — Friedrich nói, giọng trầm ngâm.
Otto Krüger nghiến răng, bàn tay đặt lên vách bên trong gần ống tiếp đạn. Anh to như một con gấu, mắt đỏ vì mệt.
“Nếu có máy bay, con tăng này sẽ không chịu đâu.” — anh lẩm bẩm.
Jakob biết Otto nói cho chính mình nghe hơn là cho bất kỳ ai khác.
Tiếng động cơ bập bùng hòa lẫn với tiếng cành cây gãy, tiếng tuyết vỡ vụn dưới gầm xe. Lukas Heilmann thở đều, cậu lái như thể đang ôm lấy một con ngựa không chịu đứng im. Bàn tay cậu trên cần điều khiển, ngón cái nhấn nhẹ như đang giữ nhịp cho tim mình. Trên bảng số bên cạnh, một mảnh ảnh ngả màu dán bằng băng keo, một cô gái mỉm cười, tóc bồng.
Jakob biết Lukas mang theo nỗi sợ mình bằng một tấm ảnh.
Emil Hartmann gài thanh radio, tai anh áp sát mic, mắt dán vào kim chỉ báo. Anh luôn nghe được nhiều thứ hơn tiếng động cơ. Bằng tai và bằng kỹ năng sửa chữa, anh đọc được xe như người đọc báo.
“Radio nhiễu rồi... tín hiệu yếu." — Emil thì thầm. Anh cười nhẹ. — “Tín hiệu nhiễu quá, chỉ nghe thấy mấy từ ‘hãy qua... Saint’ gì đó.”
Jakob buông kính ngắm xuống, lau vội lớp sương bằng mu bàn tay. Cái lạnh cắn vào đầu ngón tay, một cảm giác quen thuộc bỗng xuất hiện trong đầu anh. Anh nghĩ về Ruhr, về mái nhà đã biến thành đống gạch, về hình bóng mẹ trong tấm ảnh đen trắng từ bức thư mà anh không dám mở nữa. Nghĩ vậy rồi anh lại trấn an mình: anh còn đây, còn pháo, còn mắt. Kinh nghiệm nói cho anh biết nơi nào ưu tiên nhắm, đường đạn sẽ bay ra sao, tiếng nổ nào báo trước cái chết đang đến gần.
“Có tiếng động bên phải.” — Lukas thì thầm, giọng cộc lốc. — “Hai trăm… trăm rưỡi.”
Jakob lại đưa mắt vào kính, xoay núm. Khung cảnh thế giới phía trước hiện ra: một cột khói, một cái bóng lướt qua giữa hai thân cây thông. Không phải một thứ gì đó rõ ràng, chỉ là một ánh lóe nòng pháo sáng lên. Anh cảm nhận nhịp tim mình tăng lên, đó là phản xạ, không phải sự dũng cảm.
“Chuẩn bị..." — Otto hét lên, như tiếng giọng sấm.
Anh hít thở sâu, đặt một viên đạn vào ống nạp như đặt một viên thuốc trong họng một kẻ ốm. Bàn tay Otto làm chuyện ấy như thể làm điều duy nhất anh tin còn có ý nghĩa.
Friedrich sờ mũi, quay đầu, nhìn cả kíp. — “Nhớ cẩn thận, rút lui khi cần. Đừng để bị bao vây. Chúng ta không làm nhiệm vụ tự sát.”
Lời anh nói nhỏ, nhưng nặng nề như sắt thép. Đó là một mệnh lệnh, nhưng cũng là cách Friedrich muốn nhắc mình rằng họ vẫn có quyền lựa chọn sống, cho dù khả năng đó mỏng như tờ giấy vụn.
Jakob nhìn Otto. — “Ta bắn vào hông, nếu kê được góc,” — anh nói. Giọng anh bình tĩnh hơn cả những gì anh cảm thấy. — “nếu là mặt trước, ta phải cẩn thận.”
Cứ như thế, họ vận hành cỗ xe tăng. Chuẩn bị, kiểm tra, cố gắng biến nỗi sợ thành sức mạnh.
Trong chiếc Panther, từng cử chỉ đều có ý nghĩa: Chỉnh nòng, nạp đạn, tăng ga, mọi thứ kết hợp lại thành một bản giao hưởng sống. Còn Jakob, anh là người chơi chính, mắt anh là cây đàn, tay anh là móng gảy.
Tiếng radio chập chờn một lần nữa, rồi im lặng. Cả kíp nghe thấy tiếng gầm rú của một dàn tăng khác gần đó. Tiếng kim loại trên đất trên tuyết gào lên.
“Xe đồng minh hay đối phương?” — Emil thì thầm, tay anh khẽ chạm vào khẩu súng máy.
Friedrich không trả lời ngay. Ông đưa ống nhòm lên, quan sát và làm động tác tay như thể nhận ra được thứ gì đó tiến tới từ trong màn sương.
“Không phải của chúng ta,” — ông nói, — “nhưng nhiều quá. Nhiều hơn dự kiến.”
Jakob cảm thấy một sự căng thẳng chạy qua người. Mỗi âm thanh là một chiếc tăng khác, mỗi chiếc tăng khác là một khả năng xảy ra xung đột. Anh nghĩ về việc nhắm bắn để che đường rút lui, để mua thời gian cho tiếng động cơ của đồng đội vượt lên.
“Tắt đèn.” — Friedrich ra lệnh. — “Ẩn thân. Tuyệt đối không được bắn.”
Chiếc Panther rung nhẹ, khe hatch đóng kín lại. Bên ngoài, rừng như nuốt lấy ánh sáng.
Jakob đặt tay lên cò. Anh nghĩ về việc bóp cò, nghĩ về tiếng rít của đầu đạn khi lao ra khỏi nòng, và anh nghĩ về mặt đất lạnh với những dấu xích chồng chất.
Một ánh lóe nữa tới gần hơn. Tiếng gầm dồn dập vang lên từ phía sau tháp pháo, một âm vang ngắn, rồi sau đó là tiếng súng nổ, vang vọng qua ống xả. Otto cúi người, tay anh như có thêm sức lực. Lukas ép chặt môi, như đang chờ đợi điều gì đó.
Emil nhấp radio một lần nữa, nghe được một âm thanh rè: “—Sherman… góc tây… hai—”
Jakob nghiến răng, mắt anh nhòm kính ngắm. Anh đã từng nghĩ việc bắn một chiếc Sherman sẽ làm anh bớt sợ. Giờ thì anh không chắc nữa. Nỗi sợ không biến mất, nó chỉ di chuyển từ bản thân sang những người đối diện.
Tuyết bắt đầu rơi dày hơn. Từ buồng lái, Lukas cúi sát xuống bảng điều khiển, mắt nheo lại như thể chỉ cần tập trung đủ lâu, cậu sẽ nghe được thứ mà cả cánh rừng trắng đang cố che giấu.
Jakob cảm nhận sự rung động nhè nhẹ dưới gót giày. Có gì đó đang chuyển động bên ngoài. Như bước chân của một con thú kim loại.
“Nghe thấy không?” — Emil hỏi, tay anh đặt lên vách thép. — “Sự rung động này... không phải xe của chúng ta.”
Friedrich đặt tai nghe xuống cổ áo, hơi cúi người vào trong tháp pháo. — “Tiếng xích này. Một đơn vị lớn.”
“Là kẻ thù? Hay đồng đội?” — Otto lo lắng, tay đã đặt lên thùng đạn như thể sẽ nạp một viên bất kỳ lúc nào.
Friedrich không trả lời. Ông xoay ống nhòm, chỉnh một nấc, rồi nhích người một góc nhỏ sang trái. Sự im lặng kéo dài đủ lâu để Jakob cảm nhận mồ hôi lạnh chạy dọc lưng áo, dù trời đang -10°C.
Cuối cùng trưởng xa nói nhỏ:
“…Không phải đoàn Panzer của ta. Họ di chuyển quá nhẹ.”
Jakob hiểu ngay. Panther, Tiger II, dù có mạnh, nhưng tiếng xích luôn nặng nề, sâu lắng, âm trầm như tiếng gầm của một con mèo lớn đói bụng. Sherman thì khác: nhẹ hơn, nhanh hơn, như tiếng kim loại lướt qua làn bê tông.
“Bao nhiêu chiếc?” — Jakob hỏi.
“Ít nhất ba.” — Friedrich đáp. — “Có thể bốn.”
Friedrich ước tính ít nhất ba, nhưng thực tế có đúng bốn chiếc Sherman đang săn họ.
Otto thở một hơi dài, tâm thế anh sẵn sàng cho một cuộc va chạm:
“Ba hay bốn Sherman thì vẫn là ba hay bốn quan tài di động nếu chúng dám tiến vào đây.”
Friedrich liếc xuống, giọng ông không lớn nhưng nặng nề:
“Đừng chủ quan. Chúng đông hơn ta, nhẹ hơn, xoay tháp nhanh hơn. Và...” — Ông nhìn lên trời, nơi sương đang bắt đầu mỏng đi. — “...nếu trời tạnh sương, không quân Mỹ sẽ đến ngay.”
Câu nói khiến cả kíp tăng im thin thít trong vài giây.
Một âm thanh va chạm nhẹ vang lên. Không, không phải tiếng súng, mà tiếng gì đó va vào thân cây phía trước. Jakob lập tức nhòm vào kính ngắm.
Qua lớp sương mù, anh thấy một bóng dáng mơ hồ: đầu của một khẩu pháo đang quét ngang, không rõ hình dạng. Cái bóng bóng dài, lớn, đang chậm rãi trườn qua khoảng trắng loang lổ của tuyết.
“Thấy rồi,” — Jakob thì thầm. — “Hướng một giờ. Cự ly một trăm tám mươi... không, một trăm sáu mươi.”
“Góc bắn?” — Otto hỏi.
Jakob nheo mắt. — “Tệ.”
Họ đang nằm chếch trên sườn, và nếu bắn từ vị trí hiện tại, viên đạn của Panther sẽ dễ bị lệch bởi gốc cây và địa hình dốc nhẹ. Anh xoay tháp pháo thêm vài độ, bánh răng như cắn xé nhau rít lên chậm rãi.
Lukas hạ đầu thấp, bàn tay siết chặt cần điều khiển. — “Nếu cần, tôi sẽ tiến thêm năm mét.”
Jakob cân nhắc, năm mét có thể là đủ để lách sang góc bắn đẹp, nhưng khả năng cao sẽ để lộ vị trí.
Friedrich nói:
“Không được. Chưa. Giữ nguyên vị trí đi.”
Ở không gian bó hẹp này, từng quyết định đều có thể đổi lấy năm mạng người.
Những tiếng “rầm… rầm…” từ xa vọng lại, tiếng động cơ Continental của Sherman. Lần này gần hơn. Và như dự đoán, rất nhiều Sherman đang di chuyển dàn hàng.
Emil nuốt nước bọt. — “Họ đang tản hàng ngang…”
“Ừ,” — Jakob đáp. — “như thể họ đang đi tìm chúng ta.”
Rồi tiếng radio ập vào xé tan im lặng:
“—xe tăng địch… tây bắc… lẩn vào rừng… tất cả đơn vị chuẩn—”
Tín hiệu lại tắt. Chỉ còn tiếng nhiễu ở lại.
Otto lo lắng. — “Nếu chúng bọc từ hai hướng thì—”
“Chúng ta không chờ cho chúng chuẩn bị.” — Friedrich cắt ngang lời nói của Otto. — “Adler, khi tôi bảo bắn, anh bắn ngay. Không cần chờ xác nhận.”
Jakob gật đầu, rồi ép mắt sát vào kính ngắm đến mức mi anh như dính vào lớp kim loại lạnh buốt. Trong thị kính, hình bóng lờ mờ dần hiện rõ. Đó là một Sherman, một con Sherman M4A3. Cái tháp pháo bo tròn lướt qua khe sương, đèn tín hiệu nhỏ lấp lóe, như mắt của một con thú đang truy tìm con mồi của nó.
“Otto.” — Jakob nói nhỏ.
“Đạn xuyên giáp nòng dài, sẵn sàng.” — Otto đáp, giọng đã bỏ lại mọi sự đùa cợt. Anh nhấc quả đạn như nhấc sinh mệnh của chính mình.
Chiếc tăng Sherman dừng lại. Jakob thấy tháp pháo nó quay chậm thật chậm... nhưng đang hướng về phía họ.
“Chết tiệt…” — Emil nói.
Rồi tiếng nói của Friedrich, rất nhỏ nhưng rõ đến từng chữ:
“...Bắn.”
Jakob bóp cò.
Tiếng nổ làm cả Panther rung lên như một con thú bị giật điện. Luồng khói phụt ra từ nòng đến giữa màn sương. Qua kính ngắm, Jakob thấy: cú bắn trúng giáp trước. Nó đã lệch sang phải, không xuyên hoàn toàn, nhưng làm Sherman xoay nửa vò
ng vì lực va đập.
“Trúng! Nhưng chưa chết!” — Jakob nói.
“Con Sherman số hai đang lên!” — Lukas hét lớn.
“Tiếp!” — Otto nhét viên đạn thứ hai, động tác nhanh nhẹn, mạnh mẽ.
Jakob xoay pháo, tháp pháo Panther chuyển động nặng nề. Cự ly vẫn gần, nhưng vị trí xấu hơn chiếc Sherman. Qua kính, anh thấy rõ nòng 75mm của Sherman đang nhắm vào họ.
“Tiêu rồi..." — Emil lẩm bẩm, như một lời trăn chối.
Chiếc Sherman đã bắn trước.
Tiếng đạn chạm vào tháp pháo Panther như tiếng chuông kim loại bị đánh mạnh, tạo một âm thanh to lớn đến mức Jakob tưởng màng nhĩ mình đã rách.
Không xuyên, nhưng khiến cả kíp choáng váng. Một lớp sơn thép tróc ra, rơi xuống nền tuyết trắng.
“Bắn đi, Jakob!” — Otto hét lớn.
Jakob siết cò. Phát thứ hai rời khỏi nòng, ánh chớp nổ lên trong sương như một vụ nổ lớn. Trúng thẳng vào vòng tháp Sherman.
Cái tháp pháo bốc lên một luồng lửa, nổ tung như bị thổi phồng từ bên trong.
“Xác nhận tiêu diệt.” — Jakob báo cáo.
Nhưng anh chưa kịp thở thì Friedrich hét vào intercom:
“Chuẩn bị! Chiếc thứ ba!”
Jakob đưa mắt vào kính ngay, và nhịp tim anh lệch đi khi thấy bóng Sherman thứ ba đang lao sang trái, nó quá nhanh để tháp Panther kịp xoay.
Nó lao ra từ màn sương như một bóng đen có xung lực riêng, bánh xích của nó cày nát tuyết thành hai vệt dài cong va vào nhau. Một con thú bọc thép nhẹ, nhanh, ngoặt sang trái với tốc độ mà con Panther nặng nề của anh không sao bắt kịp.
“không kịp!” — Jakob hét.
“Lùi lại! Lùi lại ngay!” — Friedrich ra lệnh.
Lukas đạp cần cho xe lùi, nhưng trên nền tuyết ướt, chiếc Panther trượt được nửa mét rồi khựng lại, tháp pháo vẫn xoay quá chậm so với sự dịch chuyển của mục tiêu. Tháo phạt nặng nề, tiếng bánh răng rít lên như ai đang bẻ gãy kim loại ngay trong tai.
Chiếc Sherman thứ ba bắn viên đạn. Tiếng pháo 75mm nổ ra như một quả bom vừa được kích hoạt. Jakob cảm nhận cú va chạm không phải bằng mắt, mà bằng lồng ngực: như thể có ai lấy búa đập thẳng vào xương sườn anh từ bên trong.
Đạn không xuyên giáp Panther, nhưng lực va đập đủ để mọi người chóng mặt, đầu Jakob đập mạnh vào ống kính, thị lực nhòe đi trong nửa giây.
“Không xuyên, nhưng thêm phát nữa thì chúng ta nằm với đống tuyết này đấy!” — Emil hét lên.
“Otto! Đạn AP nữa!” — Jakob ra lệnh.
“Im mồm vào! Tao đang nạp đây!” — Otto ghì viên đạn nặng gần 7kg, nhét vào buồng nạp như ném một khúc gỗ vào miệng chiếc lò nóng.
Lukas hét lớn: “Nó đang tiến sát! Bên phải! Ba mươi mét!”
Jakob xoay tháp pháo, nhưng xoay chậm thế này khác gì cố đẩy một ngôi nhà quay bằng hai tay. Tháp nặng trịch, bánh răng lạnh cứng, lực xoắn truyền qua trục kêu “cục cục” mỗi lần đổi hướng. Mỗi độ xoay là một lần trái tim con Panther ngừng đập.
Qua kính ngắm, Jakob thấy chiếc Sherman thứ ba hiện ra rõ hơn: tháp pháo tròn, số hiệu trắng, dấu sao Mỹ nổi bật giữa nền sương. Nó đang đi vòng, tìm điểm yếu hông trái của Panther, nơi giáp mỏng hơn và là góc chết của lái xe.
“Không để nó sang trái được!” — Friedrich hét, ông ra lệnh. — “Adler! Bắn ngay khi nòng chĩa vào nó, dù chỉ kê được một góc nhỏ!”
Jakob không trả lời. Anh dán cả con mắt vào kính ngắm, đau rát vì cố không chớp. Cự ly gần đến mức anh nhìn thấy băng tuyết bay khỏi xích Sherman khi nó trượt qua một cành cây nhỏ.
Khoảng cách: 25 mét. Đây không còn là đấu tăng. Đây là săn đuổi, là cận chiến. Một trong hai sẽ chết chỉ trong tích tắc.
Otto quát lớn: “Sẵn sàng!”
Jakob nghiến chặt răng, xoay pháo thêm vài độ. Tháp chiếc Panther không xoay nhanh kịp với tốc độ di chuyển của Sherman. Mỗi lần Jakob xoay, mục tiêu lại trôi xa thêm một chút ngoài rìa kính ngắm.
“Nhìn thấy nó chưa?” — Friedrich hỏi, giọng ông khàn đến mức nghe như cố rít hơi qua kẽ răng.
“Chưa... chưa được... gần rồi...” — Jakob đáp, tim đập mạnh như có cây đinh ghim sâu vào mạch máu.
Chiếc Sherman bất ngờ đổi hướng, quẹo ngược lại 15 độ.
Jakob nín thở. Và rồi, trong đúng một phần của giây, tháp Panther xoay trùng với đường chạy của Sherman.
Mục tiêu hiện đúng tâm kính ngắm. Jakob không một chút đắn đo. Anh bóp cò trong vô thức.
Luồng lửa phụt từ nòng pháo Panther rạch ngang màn sương, tạo ra tiếng gầm như kim loại đột ngột bị nung đỏ. Viên đạn nổ tung trong bên trong chiếc Sherman, không gian chật đến mức các thành viên đều bị dội vào vách xe.
Qua kính, Jakob thấy viên đạn 75mm dài lao thẳng vào hông Sherman, trúng ngay chỗ chứa đạn trong khoang. Một vụ nổ sáng trắng bùng lên, người và thép vỡ thành những mảnh màu cam bị thổi sang hai phía.
Sherman đổ sụp sang phải, tháp pháo bật tung. Lửa bùng lên vài chớp rồi bị tuyết nuốt tắt.
“Xác nhận tiêu diệt.” — Jakob nói, mắt anh vẫn dán vào ống kính. Nhưng anh chưa kịp buông tay khỏi cò thì Lukas hét lên:
“Đạn lạc! Ở phía sau! Có một chiếc nữa. Mẹ kiếp! Gần quá!”
Friedrich lao nửa người lên khỏi hatch, nhìn qua ống nhòm, rồi thụp người xuống ngay lập tức:
“Con Sherman số bốn! Khoảng cách: mười lăm mét!”
Mười lăm mét. Không tháp pháo nào có thể kịp xoay. Không ai có thể kịp phản ứng. Không có “đấu tăng” ở cự ly đó. Chỉ có cái chết đang lao về phía trước.
Lukas la lên, giọng anh như vỡ ra:
“Nó sẽ tông thẳng vào chúng ta!”
Emil bật radio gào thét như điên: “Có ai nghe không? Chúng tôi sắp—”
Jakob xoay kính ngắm sang trái, vào góc hẹp nhất có thể, tim anh đập thình thịch. Và rồi anh thấy nó: khẩu pháo của Sherman thứ tư lóe lên.
Friedrich hét trong intercom, giọng đập thẳng vào tai mọi người:
“Lukas! Pivot turn! NHANH!”
Lukas không trả lời. Cậu chỉ hét lớn và giật mạnh hai cần lái sang hai hướng ngược nhau. Xích phải siết cứng, xích trái rít lên, quay ngược cả thân Panther bật xoay trên tuyết như một con thú cố cắn lại kẻ đang nhào vào nó.
ÂM—ẦM—ẦM—ẦM!
Tiếng xích đập vào bánh răng dẫn hướng vang lên tiếng thép cứa vào nhau.
Chiếc Panther trượt sang một bên, tuyết tung lên phủ kín cửa kính lái. Không gian nghiêng mạnh, Jakob phải bám chặt tay để không bị hất khỏi ghế pháo thủ.
Chiếc Sherman bắn. Phát đạn chạm vào góc tháp pháo Panther, không xuyên, nhưng xé đi một mảng giáp và làm thép vỡ tung thành mảnh nhỏ, bắn vào trong xe như cơn mưa kim loại nóng.
“Chó đẻ—!” Emil hét khi một mảnh thép cạo xước qua gò má, để lại một vệt máu đỏ thẫm ở cổ áo.
Jakob cảm nhận rung chấn chạy dọc sống lưng, nhưng mắt anh không buông kính ngắm. Thân Panther tiếp tục xoay, nghiến xuống mặt đất như muốn đào sâu vào tuyết để đổi lấy vài độ xoay tháp pháo mà họ không thể có.
Friedrich gầm lên:
“THÊM NỮA! Lukas, thêm một phần tư vòng nữa!”
“Đang cố...!” Lukas nghiến răng, hai cánh tay run lên vì lực xoắn của cần lái. Mồ hôi chảy trên trán, hơi thở bám sương vào tấm kính trước mặt.
Chiếc Sherman sắp bắn phát thứ hai, Jakob thấy rõ ánh lóe từ mũi pháo Mỹ đang nạp lại. Ở cự ly này, nếu nó bắn vào giáp bên của Panther, toàn kíp sẽ bị xé nát trong hai giây.
“Otto!” — Friedrich hét lớn. — “Đạn!”
Khi nghe thấy Friedrich ra lệnh, Otto nghiến răng thật khẽ.
Anh luôn cảm thấy ông già này đặt nhiệm vụ lên trên con người hơi quá mức. Đôi khi, anh tự hỏi liệu chỉ huy có quan tâm từng người trong xe là ai.
“Nạp rồi!!” — Otto giọng gắt hơn bình thường. Anh nạp đạn, sống chết nắm chặt mép ống nạp.
Chiếc Panther xoay thêm vài độ nữa, còn chiếc Sherman thì di chuyển để tránh: nó lùi nửa bánh, đổi hướng tháp, nòng pháo của nó đang nhắm vào mép trái của chiếc Panther.
Jakob siết chặt tay vào cần điều chỉnh nâng hạ nòng, anh nín thở. Thân chiếc Panther xoay đúng vào vị trí mà Jakob chờ đợi.
“BẮN ĐÂY!” — Jakob hét, tay nhấn cò.
Phát đạn 75mm của Panther rời nòng như một luồng ánh sáng sống. Động cơ gầm lên, cả tháp pháo lùi lại một chút vì phản lực. Một viên đạn pháo lao thẳng vào mặt trước giáp Sherman khi nó chưa kịp khai hỏa.
ĐOÀNG!!!
Giáp trước của Sherman bị xuyên thủng hoàn toàn. Vụ nổ từ buồng lái hất tung nắp xích, lửa phun ra khe tháp pháo như lều lửa đỏ trong đêm trắng. Một bóng người bật ra từ hatch ngay trước khi ngọn lửa nuốt lấy toàn bộ xe, rơi xuống tuyết như một mảnh giẻ cháy rồi không cử động nữa.
Sherman thứ tư tắt ngúm trong ánh sáng lạnh của Ardennes. Bên trong chiếc Panther, im lặng kéo dài một nhịp. Rồi một tiếng thở phào nặng như được thả lỏng.
Otto phá vỡ sự im lặng đầu tiên, giọng cố tỏ ra bình tĩnh:
“Jakob... mày vừa cứu hết cả đám. Do mẹ nó công tao nạp đạn nhanh đấy.”
Jakob thở ra như vừa trồi lên khỏi mặt nước. Trán anh áp vào kính ngắm, lạnh đến mức tê rát. Tay anh vẫn run nhẹ sau cú bóp cò.
Lukas chống hai tay lên cần, thở hổn hển:
“...Tôi tưởng... xong đời rồi...”
Emil lau vết máu trên mặt, nhưng cười gượng:
“Còn lâu! Mới bắt đầu thôi.”
Friedrich mở hé hatch để kiểm tra bên ngoài. Gió lạnh ập vào, thổi bật khói kim loại cháy. Ông nhìn qua ống nhòm, quan sát khu rừng phía trước đang loang sương.
“Im lặng.” — Ông nói.
Cả kíp nín thở.
Friedrich tiếp tục:
“Nghe đi.”
Jakob lắng tai.
Giữa rừng tuyết, giữa làn khói đen, giữa xác những chiếc Sherman đang cháy. Lại vang lên thứ âm thanh đó lần nữa. Là tiếng xích thép, từ phía đông.
Friedrich nói khẽ:
“...Không phải Sherman.”
Otto nhíu mày. — “Ý ông là—?”
Friedrich hạ ống nhòm, giọng trầm xuống:
“Panzer của ta. Nhưng…” — Ông khựng lại. — “...họ bị đuổi theo.”
Jakob cảm thấy tim mình chùng xuống. Ardennes có hàng trăm cách để báo hiệu cái chết, nhưng tiếng xích bị truy sát là cách tệ nhất.
Jakob nghiêng người khỏi kính ngắm, lau lớp sương đọng trên mí mắt. — “Là đơn vị nào?”
“Không chắc. Panzer IV? Có thể là một Panther khác.” — Friedrich vừa nói vừa hạ thấp người, khẽ đóng hatch lại để giảm tiếng vọng. — “Chúng ta giữ vị trí.”
Nhưng tiếng động mỗi lúc một gần, một cách tuyệt vọng. Rồi giữa lớp sương, một bóng đen lớn từ từ lộ ra.
Không phải Sherman. Là Panther, đúng hình dáng thân xe quen thuộc, đúng đường cong của giáp trước Đức.
Nhưng chiếc Panther đó bị xé nát. Giáp phải của nó rách một mảng rộng như miệng con thú bị tát bay cả hàm. Tháp pháo nghiêng sang một bên, dấu hiệu bị đạn xuyên thẳng qua vòng tháp. Một dải xích bên phải bị đứt giữa chừng, kéo lê sau xe như một con rắn kim loại chết cứng. Bánh dẫn hướng trước đã biến dạng, nghiến xuống tuyết tạo ra tiếng quệt rít đến gai người.
Nó dừng lại chỉ cách họ khoảng 40 mét. Không ai trong Panther 221 nói gì. Im lặng như thể họ vừa nhìn thấy tương lai của chính năm người trong kíp.
Một động cơ gầm lên một tiếng lớn, rồi tắt hẳn.
Friedrich chống khuỷu tay lên mép tháp pháo:
“...Chết tiệt.”
Một hatch trên nóc xe đối diện bật lên. Bóng người trườn ra, đen nhẻm. Đó là trưởng xa của chiếc Panther bị thương. Ông ta ho sặc sụa, rồi khua tay yếu ớt về phía 221.
“Người của mình, họ còn sống.” — Otto khẽ nói.
“Chưa chắc.” — Emil đáp, mắt nhìn kỹ. — “Nhìn kia kìa...”
Ở bên phải của Panther bị nạn, hatch lái không mở.
Hatch nạp đạn cũng không mở. Trên giáp tháp pháo có vệt máu trào ra một đường dài.
Lukas nói nhỏ, như sợ ai đó nghe:
“Họ bị kẹt trong đó rồi.”
Trưởng xa đối diện cố đứng thẳng, bám vào ăng-ten dù nó cong đến mức gần gãy. Ông ta nhìn về phía 221, giơ hai tay như đang cầu cứu.
Rồi ông ta gục xuống, nửa người vẫn vắt trên nóc tháp pháo.
Jakob đặt tay lên cần pháo thủ, không biết mình đang run lên vì lạnh hay vì điều gì khác. Anh nhìn Friedrich qua bóng tối trong tháp pháo.
“Chúng ta có nên ra không?” — Jakob hỏi.
Otto nhìn Jakob, rồi quay sang nhìn Friedrich.
Lukas nhắm mắt một giây, rồi nói: “Nếu họ bị kẹt, không kéo kịp là họ chết cháy.”
Emil thì thầm:
“Nhưng nếu chúng ta giúp, có thể sẽ bị lộ. Bọn tăng Sherman có thể vừa bắn họ và đang theo dấu họ.”
Cả kíp im lặng.
Friedrich đứng đó, tay cầm ống nhòm, đôi mắt ông nhìn chiếc Panther bị thương, rồi ông thở dài:
“.
..221 không được lộ vị trí. Đó là lệnh từ chỉ huy.”
Otto bật lại, hiếm khi anh to tiếng như này:
“Lệnh à? Chúng ta để họ chết như thế sao?”
“Chiến trường không phải chỗ để tỏ ra cao quý.” — Friedrich lạnh lùng nói, giọng ngắt nửa nhịp.
Jakob nhìn qua khe kính ngắm. Chiếc Panther kia nằm im, như một con thú bị ăn mòn. Anh thấy đôi chân của trưởng xa kia vẫn thõng xuống thành tháp, nửa bị tuyết nuốt, nửa bị máu thấm đen.
Một âm thanh nhỏ vang lên trong intercom, Lukas khẽ nheo mắt:
“...Tôi nghe tiếng đập vang trong xe. Có ai đó sống.”
Otto quay phắt lại: “Cái gì?”
“Ba tiếng đập. Interval phát đều.” — Lukas gật đầu. — “Ai đó đang cố báo hiệu.”
Emil bặm môi. — “Đó là mã Morse cầu cứu…”
Cả kíp 221 nín thở.
Jacok cảm giác ngực mình thắt lại. Đó không còn là một cái xác xe. Đó là quan tài của những người đang bị nung chín từ từ trong khoang lái cháy đỏ.
Friedrich nhắm mắt lại. Khi mở ra, ánh mắt ông như bị bụi bay vào. Ông nói khẽ:
“...Tất cả giữ nguyên vị trí. Không ai mở hatch. Chúng ta không thể cứu họ. Có thể một đoàn Sherman nữa đang đến.”
Phía đối diện, chiếc Panther bị thương bắt đầu rít lên những tiếng kim loại cháy trong lửa, tiếng thép nóng bị băng tan đổ vào, những tiếng kêu yếu ớt dần trở thành tiếng khóc.
Từ hatch vô tuyến bên chiếc Panther kia, khói đen cuồn cuộn tràn ra. Giữa dòng khói đó có hai bàn tay bấu vào mép kim loại nóng đỏ.
Một bóng lính radio của chiếc Panther đột ngột nhảy ra từ hatch, rồi lăn xuống khỏi tháp pháo, rơi xuống lớp tuyết dày như một bao thịt sống mất hết sức. Anh ta lăn lộn vài ba vòng rồi dừng lại, tay che mặt khỏi ánh lửa phía sau.
Anh ta nhìn về phía chiếc Panther 221, bò bằng khuỷu tay, kéo nửa thân trên qua lớp tuyết như bị móc từ địa ngục ra. Khói vẫn phả ra từ quần áo cháy xém. Nền tuyết dưới anh ta đen dần vì tro và máu.
“Cứu...” — anh ta kêu gào, cố gượng dậy.
Emil thốt lên:
“Tôi thấy phù hiệu của họ rồi. Là radio operator của sư đoàn 2 Panzer.”
Otto không chờ ai ra lệnh. Anh thò tay vào chốt mở hatch, bật nắp khóa hatch nửa chừng.
Friedrich đập vào tay anh, giọng gắt gỏng:
"Đừng!”
“Ông muốn bỏ mặc anh ta sao?!” — Otto quát lại Friedrich.
Friedrich nhìn Otto như nhìn một đứa trẻ thực sự chưa thấy chiến tranh thật là gì:
“Bọn Sherman đang tới. Chúng ta mà mở hatch, thì chúng ta có thể sẽ chết cùng họ.
“Nếu mở hatch thì khả năng cao sẽ lộ vị trí.” — Emil nói. — “Ngay cả nhiệt từ thân xe khi mở ra cũng dễ bị thấy...”
Jakob quay sang radio, nghe hơi thở của Emil run rẩy nhẹ trong ống intercom. Jakob hiểu: trong rừng Ardennes, thính giác là radar.
Hatch của Panther nặng 40 ký, đóng mở tạo tiếng “CỘP” vang cả rừng. Ở cự ly 100–200 mét, chúng sẽ nghe được ngay.
Phía ngoài, chiếc Panther bị hỏng kêu lên một tiếng, rồi khoang đạn nổ BÙM. Tháp pháo giật tung, lửa bùng lên và tắt ngấm ngay sau đó.
Người lính radio phía ngoài lảo đảo chạy trên tuyết, nhưng đầu gối anh ngã quỵ xuống. Anh tiếp tục đứng dậy và chạy, rồi lại ngã xuống. Anh ấy bò thêm vài mét, rồi đập tay lên giáp trước của 221.
Cộc. Cộc. Cộc.
"Người đó đang cầu cứu.” — Lukas thì thầm.
Otto gằn giọng:
"Có người đang chết ngoài kia. Chúng ta chỉ cần kéo một người! Để anh ta leo lên! Mất mấy giây thôi!”
Lukas thì thả tay khỏi cần lái, nhìn thẳng vào Jakob.
“Chúng ta có đưa hắn lên, có khi cũng không chạy nổi. Một người nữa nặng thêm 70 ký. Trên tuyết, xích của ta đã trượt vài ba lần rồi.”
"Chỉ 70 ký thôi mà?! Chúng ta có thể bỏ đồ để giảm tải trọng!” — Otto nói.
“Khi những con Sherman đó hướng pháo về phía ta thì mấy ký đạn bỏ đi cũng không cứu được.” — Lukas đáp, mặt nhăn lại, cố kìm nén cảm xúc.
Bên ngoài, người lính sống sót bấu lấy mép giáp, cố đứng dậy. Tay run rẩy, môi tím tái. Mỗi hơi thở của anh phả ra khói đen trong phổi, pha chút hơi lạnh. Anh gục xuống nền tuyết.
Trong chiếc 221, kíp tăng vẫn đang tranh cãi.
Otto mắng chửi, giọng gần như thét lên:
"Chó chết! Friedrich! Chúng ta sẽ giết một đồng đội đấy!”
Friedrich trả lời bằng giọng nhỏ, trầm lặng:
“Không phải giết. Mà là chúng ta không cứu kịp.”
Tiếng Sherman lớn dần giữa rừng. Càng lúc càng gần, và gần hơn nữa.
Jakob đặt lại mắt vào kính ngắm. Qua sương, anh thấy bóng giáp tròn của một Sherman đang bò chậm, tìm mục tiêu theo dấu khói. Cách chừng 200 mét. Một nhịp nữa là lọt tầm bắn.
“Friedrich...” — Jakob nói khẽ. — “Chúng đang đến thật.”
Friedrich thở dài, nhắm mắt vài giây, như thể cắt bỏ chính mình khỏi cái thế giới này.
"Làm ơn… đừng để tôi chết…” — giọng người lính bên ngoài run rẩy, rồi im bặt. Im lặng đến mức không ai chắc chắn kẻ ngoài đó còn sống.
Otto nghiến răng, giật mạnh hatch, một tiếng “CỘP” lớn vang ra, dội vào thân xe như tiếng chuông báo tử.
“OTTO—!” — Friedrich gào thét, nhưng đã quá muộn.
Khói từ hatch phả ra trong gió, như một ngọn đèn báo vị trí của 221.
Người lính sống sót bám vào mép giáp, cố kéo mình lên. Ngón tay anh trượt liên tục vì băng trên thân xe, anh nằm nửa người ra ngoài.
“LÊN! LÊN NÀO!” — Otto gào lớn. Tay anh giơ ra, cơ bắp cuồn cuộn,đỏ ửng vì lạnh. — “Nhanh nào… một... hai..."
Người lính gần như ngất, nhưng lảo đảo móc chân vào mép hatch.
"Ba—!" — Otto giật mạnh cả thân anh vào trong khoang.
Ngay khoảnh khắc anh lính vừa lọt qua mép hatch, Emil hét lên:
“ĐẠN KÌA!!!”
Một ánh sáng lóe lên trong sương, là mũi pháo của Sherman.
ĐOÀNG!!!
Quả đạn 75mm đập thẳng vào giáp trước đúng vị trí Otto vừa
đứng một giây trước đó.
Giáp trước tóe lên một cột tia lửa trắng như pháo hàn.
Cú nổ hất tung hatch bật ngược xuống, đập sầm vào mép tháp pháo với lực đủ để nghiền nát cánh tay người bình thường.
Sức ép của vụ nổ thổi cả Otto và người lính vào sâu trong khoang, họ ngã dúi vào Jakob, mảnh thép nóng bắn văng toé lửa.
Một mảnh nhỏ găm vào vai Emil.
Một mảnh khác rạch một đường dài trên mũ sắt Jakob. Lukas hét lên theo bản năng, ôm lấy vô lăng.
Cả khoang rung như bị ai tạt thẳng một cái búa tạ vào mặt.
Friedrich gào thét:
"TẤT CẢ CHUI VÀO TRONG XE!”
Jakob nhìn lên, giáp trước Panther bị móp sâu, sơn cháy đen, một đường nứt nhỏ chạy dọc ngay dưới khe ngắm chính.
Nếu có một phát đạn nữa bắn vào đúng chỗ đó, xe sẽ nổ tung.
Người lính bị cứu nằm co ro, ho ra một vài vệt máu sẫm. Anh cố nói gì đó:
“...b... ba chiếc... phía đông... còn ba chiếc...”
Emil nghiến răng, tay anh khẽ run:
“Họ bắn theo tiếng hatch mở, tôi bảo mà!”
Friedrich đóng sập hatch lại, tiếng kim loại dội trong khoang như tiếng búa chém vào quan tài. Ông nói, giọng như cố bình tĩnh:
“Chúng ta bị phát hiện rồi.”
Jakob nhấc kính ngắm lên, mắt siết lại:
“10 giây... Sương đang loãng dần... Nòng pháo của chúng đã khóa hướng này.”
Otto đặt người lính được cứu nằm gọn trong góc, thở mạnh như sắp đánh nhau bằng tay không với cả một trung đội Mỹ.
Friedrich siết chặt tay vịn:
“Chuẩn bị chiến đấu.”
Ngoài kia, tiếng động cơ những chiếc Sherman gầm lên trong tuyết dày. Chúng đang tiến sát 221.
Friedrich nhìn bảng điều khiển, nhìn qua vết nứt giáp trước, rồi dằn giọng:
“Không chạy được.”
Như để chứng minh lời nói của Friedrich, tiếng động cơ những chiếc Sherman dội lên. bánh xích một chiếc Sherman nghiến vào gốc cây, nó đang vòng qua phải để tìm góc bắn hợp lý hướng đến 221.
Jakob đặt mắt lại vào kính ngắm. Màn sương như đã mỏng hơn, và qua lớp sương trắng vỡ vụn thành vệt, bóng chiếc Sherman đang hiện lên. Nó di chuyển nhanh, tháp pháo xoay sang trái, nòng pháo hạ thấp. Nó đã khóa hướng giáp trước của 221.
Jakob thở khẽ. Anh nói:
“Góc bắn tốt. Khoảng cách 60 mét. Nếu nổ trúng phát đầu, ta sẽ sống.”
Otto hét lên: “Đạn AP sẵn sàng!”
Friedrich lên giọng:
“Hạ nó! Nếu không hạ được, chúng ta chết trước khi kịp lùi.”
Lời nói đó không phải lời đe dọa, mà là sự thật.
221 PHẢI ĐẤU.
Nếu chạy ngay lúc này, Panther phải quay thân xe, phơi giáp hông, phần giáp đủ mỏng để một viên đạn M62 xuyên qua. Chắc chắn 221 chết chắc.
Nếu 221 chạy lùi, khả năng nó bị mất lái và kẹt lại là rất cao. Chiếc Panther vừa dính một phát đạn, chưa ổn định để di chuyển. Lùi thẳng trong khu rừng Ardennes tháng 12 với đường hẹp, bùn đóng băng, tuyết lún sâu còn khó hơn chạy về phía trước.
Động cơ của dòng tăng Panther rất mạnh, nhưng bánh răng thay đổi chậm như bò kéo, dễ bị kẹt trên các con đường núi dốc. Nếu chạy về trước, các cây lớn sẽ chắn đường, tốc độ không thể lên. Chiếc Sherman đó sẽ bắn xuyên 221 trước khi 221 di chuyển được 5 mét.
Toàn bộ kíp tăng đều hiểu rõ một điều: phải đánh, đánh trong 3–4 giây, rồi mới rút.
Chiếc Sherman phía trước dần xuất hiện rõ hơn.
Friedrich ra lệnh:
“Lukas, giữ nguyên! Jakob, bắn ngay khi thấy mặt giáp!”
Jakob siết chặt tay trên cò.
Trong kính ngắm, anh thấy từng đường nét quen thuộc của Sherman M4A3: giáp trước dốc, số hiệu trắng bị băng che mất một nửa, đang dần đi chậm lại để nhắm bắn.
Nó muốn ăn một phát “đứng yên” thật chính xác, nhưng khó có thể làm vậy khi đi trên lớp băng tuyết gồ ghề trơn trượt này.
Chiếc Sherman đó cuối cùng cũng dừng hẳn lại. Trong khoảnh khắc ấy, Jakob tự hỏi tại sao mình vẫn còn ở đây.
Ngày tòng quân, anh tin vào chiến thắng, tin vào một nước Đức mạnh mẽ, tin rằng chết trong xe tăng là một cái chết danh dự.
Nhưng giờ… anh chỉ còn lại một niềm tin duy nhất: anh phải sống thêm chút nữa.
221 rung lên dưới tay anh, như một lời nhắc: “Cứ bóp cò đi, rồi nghĩ tiếp.”
ĐOÀNG!!!
Luồng lửa phụt ra từ nòng pháo, khiến cả thân chiếc Panther giật thụt một nấc.
Thân thép của Sherman phía trước xoay nửa sang trái, nhả ra một cột khói trắng khi giáp bị xuyên thủng.
Trong kính, Jakob thấy rõ lớp giáp bị móp vào, rồi nổ tung. Tháp pháo Sherman giật xoay một phần, khói trào ra từ khe nòng.
“TRÚNG!!” — Jakob hét, tim anh đập loạn như sắp nổ tung.
“Sherman đã bị hạ!” — Emil hô, giọng vẫn run rẩy, máu từ vết thương vai thấm xuống cổ áo.
Otto đập tay vào thành pháo:
“Thấy chưa!? ĐÁNH trước rồi mới chạy!”
Nhưng Friedrich không hô hào mừng rỡ.
Ông nhìn sang trái, nơi những chiếc Sherman đói khát khác đang đến rất gần.
“CÒN HAI CHIẾC! 221, chuẩn bị rút!”
Jakob xoay tháp pháo sang phải, phòng trường hợp Sherman thứ hai xuất hiện trước khi lùi.
Lukas hỏi nhanh, có chút loạn:
“Lùi hướng nào!? Hướng sau là đường hẹp—”
Friedrich ngắt lời Lukas:
“Lùi trái, dùng xác Sherman vừa nổ làm mốc che! Nhanh lên!”
Ngay lập tức, Lukas đạp ga, bánh xích Panther giật mạnh, rít lên trên mặt băng cứng.
221 trườn lùi theo góc chếch, giấu giáp trước sau xác Sherman vừa bị Jakob bắn nổ, biến chiếc xe địch thành lá chắn thép.
Jakob tiếp tục quan sát qua kính ngắm khi xe lùi:
“Sherman thứ hai đang xoay tháp pháo phía xa! Con thứ ba chưa thấy, chắc còn xa!”
Friedrich nghiến răng:
“Cơ hội duy nhất đấy! LÙI!”
Panther 221 biến mất dần vào màn sương dày phía sau, bánh xích hất lên những mảng tuyết trắng lạnh, bỏ lại phía trước một Sherman bốc khói và tiếng của hai cỗ máy thép đang bắn những loạt đạn trượt mục tiêu giữa sương mù nơi Ardennes.
“Lùi trái... lùi tiếp...” — Friedrich lầm bầm vào intercom, mắt dán vào khe quan sát.
Lukas đạp ga lùi, hai bánh xích rít nhẹ trên băng.
221 trượt một chút trước khi bám lại, thân xe chao sang phải nửa gang. Khoang tăng rung mạnh, vỏ đạn lăn lộc cộc trên sàn thép.
“Con Sherman thứ hai đang tăng tốc. Nó đang đánh lái sang bên để đánh hông. Không thấy con thứ ba.” — Jakob vẫn giữ mắt vào kính ngắm, xoay tháp pháo sang phải.
Otto chửi thề:
“Đánh hông cái con mẹ mày! Jakob, mày mà thấy đầu nó ló ra là bắn ngay!”
"Với điều kiện là phải dừng xe trước,” — Jakob đáp. — “lùi trên băng không giữ được tầm bắn ổn định đâu.”
221 tiếp tục lùi, nhưng bỗng nảy giật mạnh. Thân xe nghiêng nửa gang tay sang trái, như bị ai chém ngang chân.
Lukas tặc lưỡi:
“GỐC CÂY! Mắc vào gốc cây rồi!”
Friedrich lập tức nhìn qua kính quan sát. Một gốc sồi to bằng bắp chân, bị tuyết che gần hết, đang mắc vào xích trái, giữ 221 lại như một con thú bị sập bẫy.
Jakob lẩm bẩm:
“Không được... không phải lúc này...”
Chiếc Sherman thứ hai đang tới gần, tiếng động cơ của nó kêu lên.
Lukas đạp ga lùi mạnh hơn, hai bánh xích xoay mạnh, tuyết phun vào khoang qua khe hở, nhưng 221 không nhúc nhích.
Otto hét lớn:
“Đạp mạnh nữa đi!”
Lukas đạp hết cỡ, ga gầm rú, xích trái xoay trong vô vọng, tiếng kim loại cào lên rễ cây phát ra âm thanh rợn người. Nhưng 221 không thoát được.
Friedrich cắt lời:
"Dừng lại! Nếu cố nữa, ta sẽ gãy xích!"
Lukas thở hổn hển:
“Vậy làm gì bây giờ!? Bọn Sherman tới rồi—”
Jakob hét:
“Nó xoay tháp! Nó xoay sang trái rồi!!”
Chiếc Sherman thứ hai đang tìm góc bắn bên phải của chiếc Panther, đúng vị trí mà 221 không thể phơi hông.
Đúng lúc đó, người lính bị thương đang nằm ở góc sàn, ngay bên dưới vị trí nòng 75mm. Anh ta đang nằm đúng đoạn sàn mà xích Panther cần “hạ” xuống nếu muốn trượt qua gốc cây.
Anh ta cố trồi dậy, ho mạnh, giọng đứt đoạn:
“... nếu xe nghiêng... tôi bị... đè mất...”
Lukas nhận ra, nếu anh đạp ga hết lực về trái để thoát khỏi gốc sồi, toàn bộ trọng lượng bên trái xe sẽ đè lên phần sàn nơi người lính đang nằm.
Một khoảnh khắc chết chóc rõ ràng hiện ra trước mắt cả kíp xe.
“Friedrich, nếu ta dùng hết ga trái thì sàn sẽ sập xuống, hắn sẽ bị nghiền nát.”
Otto quay phắt lại:
“Không! Không thể bỏ hắn được! Chính tôi kéo hắn vào!!”
Người lính bị thương thở dốc, tay cố bám vào dây buộc đạn:
“Không... xin đừng...”
Jakob quay đầu nhìn Friedrich.
Friedrich nhìn sàn, nhìn người lính, nhìn gốc sồi, rồi nhìn qua khe quan sát thấy nòng chiếc Sherman đang hạ xuống.
“Otto... kéo hắn ra chỗ khác.”
Mắt Otto sáng lên một tia hy vọng:
“Được! Tôi kéo—”
Người lính bị thương nói:
“Xin đừng bỏ tôi...”
Jakob muốn nói gì đó, nhưng cổ họng anh như cứng lại.
Bên ngoài, tiếng động cơ chiếc Sherman vọng đến gần hơn.
Jakob thấy mặt nòng của nó, khoảng cách 40 mét. Nó đang khóa mục tiêu.
Friedrich nói:
“Lukas. Tối đa ga trái. Còn ai không đứng được thì để lại.”
Otto la lên:
“FRIEDRICH!!”
Friedrich hét lên. Ông nhìn thẳng vào mắt Otto, ánh mắt tràn đầy sự tuyệt vọng:
“MUỐN CHẾT CẢ NĂM À!?”
Otto không nhìn Friedrich. Ông quay mặt xuống, nhìn người lính bị thương, nhìn đôi mắt hoảng loạn của anh ta:
“Friedrich, trước khi làm lính, chẳng phải ông cũng từng là một người tốt sao?”
Rồi Otto nhìn Jakob, nhưng Jakob chỉ biết lắc đầu nhẹ. Ông cắn môi đến bật máu, tay ông siết mạnh cổ tay người lính một lúc, rồi mới buông.
Người thương binh yếu ớt cầu xin:
“Đừng... đừng bỏ tôi... làm ơn...”
Lukas đạp hết ga trái. Xích trái nghiến mạnh vào gốc cây, thân xe nảy lên. Gốc sồi gãy rực, Panther 221 bật mạnh sang phải,
và sàn góc trái lún xuống nửa gang tay. Tiếng CRẮC vang lên. Người lính bị thương nằm dưới sàn, im bặt.
Otto quay mặt đi, không liếc nhìn lại người lính một lần. Jakob nghe tiếng gì đó như xương vỡ, bộ óc tưởng tượng của anh như đang tự giết chính mình.
Anh chợt nhận ra… anh không còn biết mình đang chiến đấu vì cái gì nữa. Anh từng nghĩ mình vẫn sẽ là một người tốt sau chiến tranh. Nhưng đến giờ, anh còn không chắc mình có trở về nhà.
221 thoát khỏi gốc cây vừa lúc chiếc Sherman bắn.
Phát đạn M62 cày thẳng vào vị trí 221 vừa rời khỏi nửa giây trước. Tuyết và đất bắn lên thành cột.
Jakob hét lên:
“Lùi!! Lùi nữa!! Sherman bắn hụt!!”
Lukas đạp ga. 221 dường như lùi nhanh hơn hẳn, tuyết phun tung tóe dưới xích. Và khi chiếc Sherman xoay nòng, nó đã quá trễ.
221 biến mất vào sương đặc, như một bóng ma. Để lại một gốc cây gãy và một vệt xích đen ngòm.
Trong khoang, không ai nói một câu. Tiếng động cơ Panther gầm lên như tiếng cọp bị thương.
Sương trắng nuốt Panther 221 chỉ trong vài giây. Không ai nói gì về người lính đó. Thực ra, họ không dám.
Tiếng động cơ 221 gầm lên, Luka đang cố điều khiển xe lùi theo đường zíc zắc, tránh đường bắn của những chiếc Sherman.
Otto nhìn chằm chằm xuống sàn nơi người lính đó đã nằm xuống. Emil cố lau máu trên vai nhưng bàn tay run rẩy như bị lạnh.
Jakob biết, Otto và Friedrich sẽ không bao giờ nhìn nhau như trước. Anh hít mạnh một hơi cho đầu óc tỉnh ra:
“... mấy con Sherman sẽ không dừng đâu.”
Friedrich đáp lại:
"Biết rồi. Phải chạy cho khuất tầm bắn.”
Ngay lúc đó, những chiếc Sherman lại vang lên từ cánh trái. Jakob nhìn vào kính ngắm:
“Chúng tách ra rồi. Con thứ hai vòng trái, con thứ ba vòng phải.”
Friedrich liếc mắt:
“Chúng muốn kẹp ta.”
221 lùi sâu thêm. Tuyết văng tứ tung dưới xích.
Nhưng rồi, cả khoang xe bật nảy. Lukas bàng hoàng:
“Ổ GÀ! Mặt đất lún! Tôi bị lệch lái!”
Panther 221 nghiêng một góc nhỏ sang phải, không nhiều, nhưng đủ làm Jakob mất nửa giây để chỉnh lại kính. Một nửa giây giữa chiến trường là rất nhiều.
Jakob giật mình khi nhìn thấy trong sương mờ một bóng hình chiếc Sherman hiện ra bên phải, cách chừng 50–60 mét.
“SHERMAN!! Phía phải!!” — Jakob cảnh báo — “Nó đang hạ nòng vào mặt ta!”
“Đạn AP, Otto!” — Friedrich ra lệnh.
“Biết rồi!” — Otto nạp đạn nhanh đến mức móng tay bật máu.
Cả hai nói cùng lúc, không ai nhìn ai.
Rồi Friedrich nhìn sang Jakob:
“Jakob!”
Jakob xoay tháp, hệ thống điện giật từng nhịp. Anh thì thầm:
“Nhanh lên... nhanh lên...”
Phía sau, Lukas cố chỉnh lại hướng:
“Mất lái rồi! Bên dưới toàn bùn ẩm! Tôi đang cố—”
Jakob siết chặt kính:
“Friedrich!! Nếu tôi bắn ngay, góc chéo quá lớn, đạn sẽ bật—”
CHIẾC SHERMAN ĐÃ BẮN.
ĐOÀNG!!!
Phát M62 xuyên giáp của nó không trúng mặt trước.
Nó trượt vài centimet sang phải, và đập thẳng vào mép xích trái của 221 như một cú đấm trời giáng.
Âm thanh "RẮC!!!” vang lớn. Phát đạn M62 quật nát mắt xích. 221 bị rung mạnh, nghiêng sang trái, cả khoang lật tung.
Emil đập ngực vào radio, ho sặc sụa. Otto mất phương hướng, ngã sấp xuống sàn. Jakob bị kính ngắm hất vào trán, rách da chảy máu.
Lukas thét lên:
"Hình như XÍCH TRÁI ĐỨT RỒI!!"
Friedrich trấn tĩnh lại chính mình, ông hỏi:
“
Động cơ?”
Lukas đáp lại: “Vẫn chạy được... nhưng với xích phải, ta không thể chạy thẳng, không thể rẽ trái!”
Jakob nhìn vào kính ngắm mờ lệch, chiếc Sherman đang xoay nòng để bắn phát thứ hai, chuẩn bị kết liễu 221.
“Ông ra lệnh đi!!!” — Jakob hét — "Ta không có góc bắn tốt!!”
“... Hạ nòng xuống đất.”
“... Đéo gì!?” — Jakob sững người.
"Hạ nòng sát đất! Lukas, vận tốc tối đa! Dùng thân xe để xoay tháp! LÀM THEO LỆNH TAO!”
221 lún sâu hơn vào bùn ẩm, thân xe xoay mạnh sang phải nhờ xích phải kéo toàn bộ trọng lượng.
Jakob kéo cần, nòng pháo hạ xuống sát bùn. Nòng pháo hạ xuống hết mức để giữ thăng bằng khi 221 xoay thân, nhưng vẫn ngang tầm bắn với mục tiêu.
Tháp pháo Panther xoay về hướng chiếc Sherman, cho Jakob đúng một góc nhỏ để nhìn thấy phần sườn Sherman đang áp sát.
Jakob chỉ thấy một mảng thép nhòe trong sương cách chưa đầy 40 mét.
“Ngon rồi!!”
"Bắn đi.” — Friedrich hét lớn.
Jakob bóp cò.
ĐOÀNG!!!
Phát đạn lao đi, giáp sườn Sherman nổ tung. Một cột khói đen phụt ra khỏi khoang lái. Ngọn lửa nhỏ chớp sáng trong sương.
Sherman đổ nghiêng, rồi dừng hẳn.
Otto hét lên:
“TRÚNG!! Con thứ hai tiêu rồi!!”
Emil đáp lại:
“Nhưng còn con thứ ba!! Nó đâu!?”
Jakob xoay tháp, nhưng tháp xoay chậm bất thường. Anh biết ngay hệ thống xoay tháp bị dính đạn, nó bị chập điện.
Tim Jakob vang như trống:
“Tháp pháo chết rồi. Tôi không xoay được nữa.”
Friedrich siết chặt tay vịn, mặt ông cau có đến mức Jakob thấy da mình tê rát:
“... 221 tiêu đời rồi.”
Lukas đập bàn tay lên trán: “Vậy... làm sao bây giờ...?”
Jakob nghe một âm thanh xa xa, là chiếc Sherman thứ ba.
“Chuẩn bị bỏ xe.” — Friedrich ra lệnh, câu lệnh mà kíp tăng nào cũng không muốn nghe.
Otto chậm chạp ngước lên, mặt tái xanh:
“Không... 221 chưa chết mà... Friedrich... ta không thể bỏ nó…”
Friedrich nhìn vào lớp giáp thép, rồi nhìn lên trần thép run nhẹ vì động cơ. Và nói, không chút cảm xúc:
“... Chúng ta không còn lựa chọn.”
Panther 221 đứng nghiêng trong lớp tuyết sâu, như một con thú vừa bị chém gãy gân.
Khói trắng rỉ ra từ khe giáp trước và từ dây xích trái bị xé toạc. Trong khoang, hơi dầu cháy và thuốc súng đã muốn chiếm lấy không khí.
Friedrich mở hatch trước. Gió lạnh quất vào mặt ông như tát nước. Ông không chần chừ nữa.
“Ra ngoài.” — ông nói. Chỉ là một câu nói bình thường, như thể ông đã chấp nhận sự thất bại này từ lâu.
Jakob trèo lên trước. Gió lạnh làm máu trên trán anh đông lại thành một đường rát cứng. Anh đặt chân xuống lớp đất tuyết bấp bênh lạnh lẽo.
Otto nhảy xuống sau, nhìn 221 như nhìn một người bạn vừa bị thương chí mạng. Emil được kéo lên, một tay quàng qua vai Jakob, một tay ôm chặt vết thương vai.
Cuối cùng, Lukas leo ra. Ông đứng im một chút, tay vẫn đặt lên tay vịn hatch, như thể chưa muốn buông.
Động cơ 221 gầm nhẹ, như đang chết dần. Âm thanh không giống tiếng máy móc, mà giống một lời tạm biệt của một con quái thú bằng thép.
Friedrich ngoảnh lại, nhìn 221 lần cuối:
“... Đi thôi.”
Họ đi ngang qua 221, từng người một. Không ai nói lời. Jakob thỉnh thoảng quay đầu lại.
Tháp pháo 221 vẫn hướng đúng một góc như thể còn đang ngắm một mục tiêu vô hình. Bánh xích trái bị xé gần đứt rời. Vỏ xe phủ sương mờ, pháo còn bốc khói trắng như hơi thở trong đêm lạnh.
Họ đi được chừng trăm mét thì nghe radio trong khoang 221 bắt đầu réo lên, tiếng nhiễu vang qua gió như những lời cuối của một sinh vật sắp tắt thở.
“Giá mà nó... vẫn sửa được.” — Otto nói nhỏ. Anh quay đầu, đôi mắt đỏ ửng nhưng không rơi nước mắt.
Friedrich đáp khẽ. Giọng ông nghẹn lại, như đang cố kìm nén không khóc:
“221 không còn gì để sửa nữa.”
Họ tiếp tục đi. Tiếng tuyết nén dưới giày là âm thanh duy nhất giữa rừng Ardennes. Tất cả đều nghe thấy một tiếng bụp, như tiếng ai đóng cửa từ rất xa.
Jakob tự hỏi: liệu còn niềm tin nào sống sót dưới lớp thép kia.
Rồi ĐOÀNG.
Tiếng nổ của 221 dội nhẹ qua rừng, ánh lửa đỏ lóe lên rồi tắt dần trong sương. Jakob quay đầu nhìn lại, như chắc rằng một phần linh hồn của mình đã chết cùng chiếc tăng đó.
Lúc đầu, anh chỉ thấy khối ánh sáng mờ từ đám cháy nhỏ. Nhưng rồi, giữa tầng sương trắng, một bóng đen lớn hiện ra phía sau 221.
Không nhầm được. Tháp pháo bo tròn, bộ xích phủ đầy tuyết, cái nòng đang chĩa vào phần xác thép còn lại của 221, như để chắc chắn nó không bao giờ đứng dậy nữa.
Chiếc Sherman cuối cùng đã xuất hiện. Nó đứng im một lúc rất lâu, như con thú săn nhìn xác con mồi đã chết.
Ánh lửa yếu của 221 phản chiếu lên sườn của nó, lấp lánh như vảy của một con cá chép khổng lồ dưới ánh trăng.
Jakob thấy cổ mình nghẹn lại. Nó không bắn họ. Nó không rượt họ. Nó đứng đó, canh cái xác của 221, đảm bảo kẻ thù của nó đã thực sự chết.
Friedrich thì thầm:
“Đừng nhìn lại nữa, Jakob.”
Jakob nhìn thêm một lúc nữa, rồi quay mặt đi.
Họ tiếp tục bước vào bóng rừng. Đằng sau lưng,
221 cháy âm ỉ dưới họng pháo của chiếc Sherman thứ ba, như một nấm mồ thép được kẻ thù trông coi.