Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Hồng Trần (Tiên Tử Thỉnh Tự Trọng) - Chương 2020: Chúc Tết mọi người

Đây là bản dịch của bạn:

Cửu Kiếp Tiên Tôn Chương 1: Mở ra Thiên Lộ

Trong đại sảnh cổ kính trang nghiêm, một thiếu niên áo bào trắng đang quỳ gối. Hắn gầy gò ốm yếu, khuôn mặt trắng bệch, tóc mai lấm tấm mồ hôi. Dù vậy, đôi mắt hắn vẫn kiên định nhìn thẳng vào mấy người Trưởng lão đang ngồi trên ghế cao, không hề lùi bước.

Hắn tên là Lâm Phong, mười bốn tuổi. Hai ngày trước, trong đại hội khảo nghiệm Linh căn của gia tộc, mọi người đã phát hiện ra hắn là phế vật Ngũ hành tạp linh căn hiếm thấy trong trăm năm. Ngay lập tức, gia tộc đã quyết định hủy bỏ tư cách tu luyện của hắn, loại bỏ hắn khỏi hàng ngũ dòng chính.

Lâm Phong không hiểu. Trước khi Linh căn thức tỉnh, hắn vẫn là thiên tài xuất chúng, niềm hy vọng của cả gia tộc. Chỉ trong một đêm, hắn lại trở thành phế vật bị vứt bỏ?

“Các vị Trưởng lão! Hài nhi tu luyện chăm chỉ, chưa từng lười biếng. Xin hãy cho hài nhi thêm một cơ hội!” Lâm Phong ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn nhưng đầy kiên cường.

“Lâm Phong, con không cần nói thêm nữa. Ngũ hành tạp linh căn là loại Linh căn yếu kém nhất, tu luyện không thể đạt thành tựu gì. Con ở lại gia tộc chỉ lãng phí tài nguyên, sớm muộn gì cũng bị người khác giết chết.” Một vị Trưởng lão vuốt râu dài, sắc mặt lạnh nhạt, ánh mắt ẩn chứa sự khinh thường.

“Đúng vậy. Việc tu luyện đòi hỏi thời gian, tài nguyên và Linh căn. Con không đủ khả năng tu luyện, nếu cưỡng ép tu luyện, cuối cùng cũng chỉ tự mình hại mình mà thôi. Tốt hơn hết là con nên từ bỏ, rời khỏi gia tộc, tự mình tìm một công việc ở thế tục để sống qua ngày.” Một Trưởng lão khác cũng nói theo.

“Không! Con không chấp nhận!” Lâm Phong lớn tiếng gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu. “Tại sao lại tước bỏ tư cách của con? Linh căn thức tỉnh đâu phải lỗi của con!”

“Vô liêm sỉ! Một kẻ phế vật như ngươi lại dám lớn tiếng ở đây! Ngươi không có tư cách tu luyện, không nên lãng phí tài nguyên của gia tộc ta nữa!” Một Trưởng lão khác vỗ mạnh vào ghế, ánh mắt lộ vẻ chán ghét.

Trong lòng Lâm Phong tràn ngập sự phẫn nộ và uất ức. Hắn không thể tin được, mình đã cố gắng hết sức, hy sinh mọi thứ vì gia tộc, nhưng cuối cùng lại nhận được kết cục như vậy.

Hắn không phải là kẻ yếu đuối, hắn sẽ không bao giờ cúi đầu khuất phục.

“Lâm Phong, việc này đã được quyết định rồi.” Một Trưởng lão đứng dậy, nhìn Lâm Phong một cách lạnh lùng. “Ngươi đã trưởng thành, có th��� tự mình tìm một con đường. Sau khi rời khỏi đây, gia tộc sẽ cấp cho ngươi một ít vàng bạc để tự lo liệu.”

Lâm Phong nhìn chằm chằm vào vị Trưởng lão, toàn thân run rẩy. Hắn biết, đây là tuyên án cuối cùng. Không ai muốn giúp hắn.

Hắn từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn lướt qua các Trưởng lão đang ngồi trên ghế. Ánh mắt hắn tràn đầy sự căm hờn, như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng.

“Được! Gia tộc đã vứt bỏ ta, vậy từ nay về sau, Lâm Phong ta sẽ không còn là người của gia tộc họ Lâm nữa!” Lâm Phong gằn từng chữ, giọng nói như thép. “Ta thề, một ngày nào đó, ta sẽ quay trở lại, khiến các ngươi phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay!”

Nói xong, hắn quay người bỏ đi, không thèm quay đầu lại.

Các Trưởng lão nhìn theo bóng lưng Lâm Phong biến mất, khẽ lắc đầu, vẻ mặt không chút biểu cảm. Một kẻ phế vật mà thôi, không đáng để họ bận tâm.

Rời khỏi đại sảnh, Lâm Phong như một kẻ mất hồn, bước đi xiêu vẹo trong gió lạnh.

Tất cả đã kết thúc rồi sao?

Không! Hắn tuyệt đối không chấp nh��n!

Lâm Phong bước ra khỏi cổng gia tộc, nhìn lại tấm bảng hiệu "Lâm Gia" to lớn, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười đầy cay đắng. Hắn sẽ không quên nỗi sỉ nhục ngày hôm nay.

Bỗng nhiên, một tia sáng màu đỏ lóe lên trong đầu hắn, tiếp theo là một dòng thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí.

“Thứ gì đây?” Lâm Phong giật mình, toàn thân như bị điện giật.

Một ký ức xa lạ xuất hiện trong đầu hắn. Đó là một viên ngọc màu đỏ, bên trong chứa đựng một thế giới vô biên, có thể tu luyện, có thể trồng trọt, thậm chí còn có thể sản xuất các loại linh dược và vũ khí.

“Đây… đây là Không Gian Giới Chỉ?” Lâm Phong kinh ngạc thốt lên.

Không Gian Giới Chỉ là bảo vật truyền thuyết, chỉ xuất hiện trong những câu chuyện cổ xưa. Nó có thể chứa đựng vạn vật, là vật phẩm mà bất kỳ tu sĩ nào cũng mơ ước.

Và bây giờ, nó đang nằm trong đầu hắn!

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Có lẽ đây là cơ hội của hắn!

Nắm chặt tay lại, hắn ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt l��p lánh sự kiên định chưa từng có.

Gia tộc, các người đã vứt bỏ ta, nhưng ta sẽ chứng minh cho các người thấy, Lâm Phong không phải là một kẻ phế vật!

Mảnh ghép tri thức này chỉ có duy nhất tại truyen.free, xin quý vị độc giả tìm đọc và ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free