(Đã dịch) Vấn Đạo Hồng Trần (Tiên Tử Thỉnh Tự Trọng) - Chương 926: Lại phá Kim Ô
Ngay cả địch thủ cũng cho rằng Lưu Tô đã phán đoán sai lầm.
Kim Ô trong hố sâu cười quái dị khặc khặc: "Thi Khôi? Lưu Tô, ta thấy ngươi đã trở nên hồ đồ rồi. Ngươi nhìn ta có điểm nào là không tự chủ chứ!"
Dứt lời, giọng điệu của hắn đã biến thành tiếng gầm gừ, Hắc Viêm dâng lên ngút trời, ngay c��� đao mang xung quanh cũng bị nung chảy thành tro tàn đen xám.
U Minh Cấm Pháp, Vô Thiên Hắc Viêm!
Chiêu này Tần Dịch từng gặp, khi trước cùng Nhạc cô nương chiến đấu với Viêm Ma, Nhạc cô nương đã từng biểu thị đây là cấm chiêu lợi hại. Thế nhưng lúc ấy Tần Dịch còn cảm thấy chút uy lực cỏn con ấy mà cũng coi là cấm chiêu gì, hôm nay mới biết được, từ trong tay Kim Ô Thi Ma thi triển ra, uy lực hoàn toàn không cùng cấp với Viêm Ma trước kia!
Vũ Thường cùng An An đã rời đi rất xa, chỉ từ xa hỗ trợ, thế nhưng vẫn bị sóng nhiệt xung kích mà vô thức lùi thêm vài dặm.
Tần Dịch xông lên trước, chỉ cảm thấy khí tức ngột ngạt ập vào mặt. Đây không phải là nhiệt độ cao đơn thuần, mà là sức hủy diệt cực hạn, phảng phất sự tịch diệt ẩn chứa tại nơi hạch tâm nhất vào thời điểm thiên địa sơ khai, đang không kiêng nể gì mà thôn phệ hết thảy mọi thứ!
Thứ này tuyệt đối không kém hơn Thái Dương Chi Hỏa, mà là mặt đối lập cực hạn của Thái Dương Chi Hỏa, chỉ truy cầu lực lượng hủy diệt.
Tần Dịch không còn thời gian để khi��p sợ, hai tay chống đỡ phía trước, xông thẳng vào vị trí hạch tâm.
Bổng Bổng vẫn còn ở bên trong!
Ngay cả bọn hắn đứng ngoài cũng cảm thấy đáng sợ đến vậy, Lưu Tô thân ở nơi hạch tâm sẽ ra sao?
Lưu Tô không hề hấn gì.
Trong Hắc Viêm mênh mông, lại như có một lớp sương trắng lan tỏa khắp nơi. Mặc cho Hắc Viêm thiêu rụi trời đất, lớp sương trắng ấy lại như tồn tại vĩnh hằng muôn đời, chẳng những không hề bị ảnh hưởng, mà còn giống như trái ngược, những vật chất khác bị thiêu hủy hóa thành sương mù, ngược lại còn trở thành chất dinh dưỡng cho sương trắng.
Trong lớp sương trắng lộ ra một đôi mắt, chớp chớp.
"Thần Khí Lưu Chuyển, Vạn Pháp Quy Nguyên?" Kim Ô cả giận nói: "Ngươi chưa đạt Thái Thanh, vì sao có thể thân hợp thiên địa, tất cả đều quy về thần?"
Lưu Tô mỉm cười, chỉ nói ra hai chữ đơn giản: "Ngu ngốc."
Trong mắt Kim Ô khi đó, hắn ngẩng đầu nhìn lên, hai con mắt trên lớp sương trắng kia tựa như lỗ mũi, nụ cười kia càng khiến hắn cảm thấy trào phúng, khiến người ta chỉ muốn ra tay đánh nàng.
Nó càng nổi trận lôi đình, một đoàn thiên thạch đen vô biên vô hạn vọt lên, như liệt nhật lao về đại địa.
Cho dù thân hợp thiên địa đến mức nào, chỉ cần nghiền ép cả thiên địa cùng nhau là được.
Từ bên hông, một cây Lang Nha Bổng vung tới.
"Rầm!"
Lưu Tô trào phúng quá kịch liệt, Kim Ô lại hầu như đã quên mất bên cạnh còn có một nam nhân vung Lang Nha Bổng cũng không phải ngồi không.
Đây chính là người nam nhân nắm giữ Hỗn Độn Ý.
Một bổng này từ bên hông vung mạnh tới, chính xác né tránh mũi nhọn mà lựa chọn chỗ yếu, cưỡng ép gõ lệch một chút đại chiêu có thể sánh ngang với tinh cầu va chạm này của nó.
Chỉ một chút như vậy, liền làm lệch trọng tâm khóa chặt Lưu Tô, cú xung kích này căn bản không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đến bổn nguyên của Lưu Tô, chỉ lướt qua mép mà thôi.
Vì vậy kế bên lại xuất hiện một cây bổng trắng, lại là một tiếng "Rầm" giáng xuống.
Song công phối hợp ăn ý.
Đường đường là Liệt Nhật Kim Ô, lại bị đánh cho xoay như con quay. Đỉnh cấp đại chiêu Liệt Nhật Chi Vẫn, ngay cả uy lực cũng không kịp hiển lộ, đã bị loại phương thức không hiểu thấu này phá tan tác không còn một mảnh.
Kim Ô nổi trận lôi đình: "Ta Nhật!"
Diễn giải: Ta dù gì cũng là mặt trời!
Bị hai kẻ này thật sự coi như quả bóng mà đánh tới đánh lui! Ai có thể không tức tối đến mức nộ hỏa công tâm chứ?
Bên tai còn truyền đến thanh âm của Lưu Tô, đang nói với Tần Dịch: "Ngươi xem, có phải ngươi cũng cảm thấy kẻ này không quá thông minh đúng không?"
Tần Dịch đáp: "Xác thực không quá thông minh, lực lượng tầng cấp cao hơn chúng ta, nhưng lại sử dụng có chút cứng nhắc, cảm giác chỉ biết phóng đại chiêu."
"Đây là biểu hiện vô cùng điển hình của hồn phách có khuyết thiếu."
"Nói tóm lại là não tàn sao?"
"..."
Đã bắt đầu nói kiểu tấu hài trào phúng rồi, sao mà có thể nhẫn nhịn không giận dữ chứ?
Thật ra đánh lâu như vậy, bọn hắn ngay cả da thịt của đối phương cũng không thể phá vỡ. Sở dĩ trào phúng, chẳng qua là muốn nắm bắt được đối phương có tư duy không quá linh hoạt, muốn triệt để chọc giận, xem có thời cơ để lợi dụng hay không.
Hình như bọn hắn đã thành công.
Ô Nha chi hình bên trong hắc nhật, rốt cuộc cũng mở ra đôi cánh.
Từ xa nhìn lại, có một chút khí chất của Hắc Hỏa Phượng Hoàng, nhưng Tần Dịch lại phát hiện, ý tượng của nó càng lúc càng lớn, càng lúc càng bành trướng, cho đến khi tràn ngập không gian, phảng phất toàn bộ Tam Đồ Lục Đạo cũng không chứa nổi.
Côn Bằng Ý.
Quả nhiên đã dung hợp trong thân thể của nó.
Nó phẫn nộ mà xông về phía...
Vũ Thường và An An.
"Không tốt!" Tần Dịch nhanh chóng vọt tới.
Nhưng điều kỳ lạ là, Vũ Thường hơi nghiêng đầu, nhìn khí tức khủng bố vô cùng xông tới, chẳng những không có cảm giác như đang đối mặt với đại địch, ngược lại còn cảm thấy: "Phu quân, nó có vấn đề a..."
Vừa nói, phía sau nàng cũng bốc lên Côn Bằng pháp tướng.
Chỉ là một con sinh cơ bừng bừng, trắng muốt mênh mông như mây trời; một con tử khí thâm trầm, đen kịt già nua như một vùng đất chết.
Hai loại Côn Bằng...
Hai pháp tướng ầm ầm đụng vào nhau, Tần Dịch phía sau cũng cấp tốc đuổi tới, chặn lại thân thể của Kim Ô.
Điều ngoài dự liệu là, Kim Ô dường như vô tâm dây dưa với hắn, ngược lại loại phẫn nộ cực hạn kia còn tiêu tán đi một chút, hơi tỉnh táo trở lại, khiếp sợ ngẩng đầu nhìn lên trời.
Tần Dịch cũng vô thức ngẩng đầu nhìn lên trời.
Hai Côn Bằng pháp tướng đều tràn ngập thiên địa, không cần va chạm cũng tự nhiên trùng điệp. Thế nhưng trong sự trùng điệp ấy không phải bài xích đối địch lẫn nhau như dự tính, ngược lại lại sinh ra một loại cảm giác xé rách và dẫn dắt.
Côn Bằng pháp tướng của Kim Ô, giống như bị kéo ra khỏi thân thể, cùng nó không quá hòa hợp, ngược lại đối với Vũ Thường bên kia càng hướng tới, càng khát vọng, giống như đó mới là nơi thuộc về mình.
Huyết Mạch Chi Truyền, điều mà Yêu tộc coi trọng nhất.
Mắt Lưu Tô sáng rực lên.
Côn Bằng Ý của Kim Ô, hiển nhiên là ở Bắc Minh cưỡng ép dung hợp, dựa vào chính là tính đồng loại của tộc đàn có cánh. Cho nên hai vị Ma Chủ khác khẳng định không thể dung hợp, bọn hắn là người, làm sao có thể dung hợp Côn Bằng?
Nhưng tộc đàn có cánh cũng đâu phải cái gì cũng giống nhau. Kim Ô, Phượng Hoàng, Côn Bằng, nói thì nói đều có cánh bay trên trời, thế mà sao có thể là đồng loại? Đặt vào thời điểm tranh bá mấy vạn năm trước, chỉ vì chút bất đồng nhỏ nhặt cũng có thể đánh đến long trời lở đất kia mà?
Kim Ô có thể là bị chọc tức muốn chứng minh mình cũng không phải là "không quá thông minh", vì vậy xông về phía đội ngũ phụ trợ của bọn hắn... Rõ ràng đây là một lựa chọn thông minh, nhưng kết quả đụng phải Vũ Thường, lại ngược lại bộc lộ ra sơ hở lớn nhất của mình.
Giữa Côn Bằng Ý và nó, không có sự dung hợp triệt để, mà tồn tại một vết nứt!
Nếu như không có Côn Bằng Ý, nó căn bản không thể nào có được thực lực Vô Tướng đỉnh phong!
Lưu Tô vung bổng chỉ: "Trong phân biệt đục trong, cao thấp trôi nổi, do đó Tam Tài tạo thành nền tảng, vạn vật phân định. Cưỡng ép hợp nhất, vết nứt sẽ tồn tại vĩnh hằng, đây là nghịch thiên chi đạo, phá cho ta!"
Tần Dịch rất quen thuộc chiêu này.
Đây là chiêu hắn đã từng dùng qua, tr��ớc kia đối với Kiến Mộc, hắn đã tách ra Âm Dương, đem tử khí bị Hỗn Độn Hỏa cưỡng ép rót vào, sau đó nhu hợp trục xuất ra ngoài, chính là dùng chiêu này. Vốn dĩ là Bổng Bổng đã dạy hắn, bản thân Bổng Bổng đương nhiên biết rõ.
Thiên Địa Pháp Tắc, Âm Dương Phân Định!
Kim Ô lần đầu tiên phát ra một tiếng gào thét thống khổ, trên người bỗng nhiên nổi lên chút ý niệm vặn vẹo, Côn Bằng pháp tướng cùng Kim Ô Đạo Tắc đã xoắn lại kỳ dị, phảng phất thời không trên người nó đang thác loạn.
"Thì ra Vũ Nhân lại là Côn Bằng huyết mạch, thú vị."
Thanh âm bình tĩnh không biết từ nơi nào truyền ra, một bóng người áo xám như xuyên việt thời không, bỗng nhiên xuất hiện tại hiện trường, lập tức xách Kim Ô đang thống khổ gào rú lên, rồi lại bỗng nhiên biến mất.
Một Ma Chủ khác... Cùng Minh Hà quần chiến chính là thần hàng, còn đây là bản thể đến.
Quả nhiên hắn mới là kẻ phiền toái nhất.
Toàn trường duy nhất đối với người này đột ngột đến, đột ngột đi mà có phản ứng, chỉ có Lưu Tô.
Nó một bổng cắm xuống đất, phẫn nộ quát lên một tiếng: "Đoạn!"
Không gian cảm giác như thủy tinh vỡ vụn, hình ảnh người áo xám biến mất vỡ vụn thành từng mảnh, phảng phất thông đạo không gian dùng để bỏ chạy bị Lưu Tô xé thành những mảnh vỡ thứ nguyên.
Trong không khí mơ hồ có tơ máu rơi xuống, bóng người kia chung quy vẫn trốn thoát được, còn mơ hồ truyền ra ngôn ngữ của hắn, giống như có chút bội phục: "Không hổ là Viễn Cổ Nhân Hoàng, chưởng khống giả Không Gian Chi Đạo... Bổn tọa thụ giáo. Khụ khụ..."
Dứt lời, rốt cuộc vẫn là ho khan thành tiếng, giống như bị một kích này của Lưu Tô làm bị thương.
Hết thảy đều dẹp yên, Kim Ô không còn ở đó, Côn Bằng pháp tướng cũng không còn. Liên lụy Đao Ngục cùng liệt hỏa xung quanh, đều trở lại như ban đầu, thậm chí còn càng thêm suy yếu.
Đó là bởi vì Bi Nguyện Ác Niệm đang suy yếu.
Phía trước dường như là một con đường bằng phẳng, có thể thẳng tiến Vong Xuyên. Nhưng mọi người lông mày lại đều nhíu thành chữ "Xuyên (川)".
Trận chiến này... Thật sự quá quỷ dị...
Đối phương rốt cuộc đang suy nghĩ gì?
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, không sao chép từ bất kỳ nguồn nào khác.