Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ma Giới Đích Nữ Tế - Chương 1105: Phần thưởng đặc thù

Tính cả thời gian ở thế giới mặt đất, chàng đi cũng đã hơn hai tháng. Catherine ngước nhìn vầng song nguyệt trên đỉnh đầu, thở dài: – Cũng nên trở về rồi.

Trần Duệ cười nói: – Nữ hoàng bệ hạ của ta, không còn giá trị lợi dụng nữa là định qua cầu rút ván sao? Thật ra, lực lượng của nàng bây giờ vẫn chưa...

– Chàng không nhớ các nàng sao? Catherine nhìn thẳng vào mắt hắn: – Đừng nói với ta rằng mấy hôm trước chàng ngẩn người là vì nghĩ đến ta đấy nhé.

Trần Duệ khẽ giật mình, khẽ cúi đầu: – Thật xin lỗi, ta thấy mình lúc này đúng là một tên hỗn đản.

– Về điểm này, ta không đồng ý. Catherine nghiêm nghị lắc đầu: – Không phải là ‘bây giờ’, chàng vốn dĩ đã là một tên hỗn đản rồi.

Trần Duệ cười khổ nói: – Ta thừa nhận.

– Chỉ là, có một nữ nhân ngu xuẩn đã không thể rời xa tên hỗn đản này. Catherine hôn nhẹ lên má hắn: – Ai bảo tên hỗn đản này là nam nhân của nàng, cha của con gái nàng chứ?

– Catherine...

– Nữ nhân ngu xuẩn đâu chỉ có mình ta, phải không? Vương phu Điện hạ hẳn đang dương dương đắc ý lắm đây? Catherine mỉm cười:

– Có điều, chàng bây giờ cần nhất là được ở bên Athena, nàng ấy mới là người cần chàng nhất lúc này. Ta biết chàng nhớ nàng, cũng nhớ các nàng. Mặc dù có chút ghen tỵ, nhưng ta có thể hình dung được cảnh chàng nhớ đến ta khi không có ta bên cạnh, như vậy ta cũng an lòng hơn phần nào.

Trần Duệ gật đầu, nhẹ nhàng ôm lấy eo của Âm Ảnh Nữ hoàng: – Thật xin lỗi, lúc nàng cần ta bên cạnh nhất, tên hỗn đản ngốc nghếch này lại không ở bên nàng.

Anh đang nói đến quãng thời gian Catherine mang thai. Khi đó, hắn vốn không biết nàng đã mang thai Đóa Đóa, chỉ một lòng nghĩ cách đánh bại Rayzen.

– Chúng ta có được ngày hôm nay. Có chàng, có nữ nhi... Bất kể kết quả ra sao, ta cũng sẽ không hối tiếc, chàng cũng không cần phải nuối tiếc.

Catherine tựa nhẹ đầu lên vai hắn:

– Ta biết chàng trong tương lai sẽ còn phải đối mặt với nhiều trận chiến cam go. Chúng ta dù không thể là trợ lực cho chàng, cũng sẽ không thành gánh nặng. Chàng không cần phải bận tâm quá nhiều điều. Nếu chàng cảm thấy điều gì nên làm, hãy cứ làm.

Trần Duệ gật đầu, không nói gì, chỉ ôm nàng càng chặt hơn. Có nữ nhân như vậy, hắn còn có thể nói gì nữa?

– Thấy biểu hiện xuất sắc gần đây của chàng... Catherine bỗng nhiên cười thần bí, ghé sát tai hắn thì thầm: – Sẽ cho chàng một phần thưởng đặc biệt.

– Phần thưởng đặc biệt gì? Trần Duệ mắt sáng rực. ‘Phần thưởng đặc biệt’ của Nữ hoàng bệ hạ lần trước, chính là dâng hiến một nơi trong trắng mà hắn hằng ao ước bấy lâu.

– Lần này phải nghe ta, chúng ta đi thế giới vũ trụ kế thừa kia trước được không?

– Ý của nàng... Là nơi nào vậy?

Đề nghị này khiến Trần Duệ rất bất ngờ. Sau khi trở thành “Trí Tuệ Nữ Thần”, Catherine có một tia linh hồn vĩnh viễn lưu lại trong Tinh Thần Tượng Siêu Cấp Hệ Thống, thường ngày tự động tiếp nhận tín ngưỡng và sinh mệnh chi lực trong tinh vực của Siêu Cấp Hệ Thống, rồi truyền lại cho bản thể. Còn ý thức bản thể, nếu Trần Duệ cấp cho quyền hạn đầy đủ, có thể tự do tiến vào Siêu Cấp Hệ Thống, hòa hợp với tia linh hồn kia để khôi phục ý thức tự chủ.

– Không thể sao?

Trong đôi mắt đen thẳm tựa vì sao của Catherine lóe lên vẻ trí tuệ.

– Đương nhiên có thể.

Trong nháy mắt, hai người đã xuất hiện ở Tinh Thần Điện.

– Cung điện này đẹp vô cùng, dù đây đã không phải lần đầu nàng đến đây. Catherine kéo tay Trần Duệ, một mạch đi thẳng vào một tẩm cung trong quần thể điện thờ.

Nơi này chính là “Cung Trí Tuệ” của Catherine, mọi thứ ở đây đều có thể tùy ý Catherine bố trí và biến hóa theo tâm nguyện của nàng.

– Ở nơi thế này, chúng ta được xem là đang ở trạng thái linh hồn...

Trần Duệ ôm vòng eo nhỏ nhắn mềm mại như lụa của Nữ hoàng bệ hạ, chớp mắt.

– Nàng hiểu mà, phải không?

Nói đến trạng thái linh hồn, Trần Duệ không khỏi nhớ tới lần dung hòa linh hồn với Python ở Quang Minh Thánh Sơn. Cảm giác ấy có thể nói là mê hồn, chỉ là lúc ấy lại diễn ra trong tình cảnh giằng co, lừa gạt lẫn nhau. Mà nay Python đã trở thành thuộc hạ của hắn, dù giờ không còn mơ mộng viển vông, nhưng cảm thụ đặc biệt trong linh hồn ấy đến giờ vẫn không tài nào quên được.

Nếu nói đến trạng thái linh hồn, hiện tại chỉ có Veronica là linh hồn thể hoàn chỉnh đích thực.

Đối với Veronica, trong lòng hắn thật ra vẫn canh cánh nỗi áy náy. Lúc trước, vì muốn triệt để khiến ý thức của “Arthur” dung hợp, hắn hóa thân vào nhân vật đó, cuối cùng tiêu diệt ý chí của Kulliannue, rồi giải quyết ổn thỏa quan hệ với Rex, khiến “Arthur” ra đi mà không chút tiếc nuối. Nhưng cùng lúc đó, “Trần Duệ” cũng thay thế “Arthur” khắc sâu vào lòng Veronica một dấu ấn không thể phai mờ.

Nàng chắc chắn sẽ không thích người thứ hai nữa.

Cho dù có thể trọng sinh, nàng cũng sẽ không rời bỏ nơi này.

...

Đây là đánh giá của Python, Trần Duệ không thể không thừa nhận, nhận định này rất đúng.

– Chàng đang nghĩ gì thế?

Chút thất thần nhỏ bé ấy không thể thoát khỏi pháp nhãn của Nữ hoàng bệ hạ:

– Nữ nhân khác sao?

– Nàng quá nhạy cảm rồi, làm sao có thể?

Trần Duệ liền lắc đầu lia lịa. Ở trước mặt một nữ nhân mà nhắc đến một nữ nhân khác, đây chính là tối kỵ, chứ đừng nói là nghĩ đến nữ nhân khác.

Lúc này nếu thừa nhận thì sẽ không còn là khốn kiếp, mà là vừa ngu vừa khốn kiếp.

– Hừ! Catherine trừng mắt nhìn hắn. Tên gia hỏa này khi nói chuyện, ngón út tay trái có thói quen cử động nhẹ, đây chính là biểu hiện chột dạ, khẳng định trong lòng có tật.

Thôi kệ vậy... Hắn ở lại Âm Ảnh Đế quốc cũng đã lâu như vậy, nếu muốn thực sự vô tâm vô phế, thì đâu còn là hắn nữa. Không cần phải vạch trần lúc này.

– Đừng nghĩ lung tung nữa, giờ ta sẽ cùng nàng trò chuyện, được không?

Trần Duệ hơi chột dạ và áy náy, đành ôm Catherine hôn nàng một cái. Ngay lúc đó, hắn bỗng cảm thấy có gì đó lạ, vừa quay đầu lại, liền thấy phía sau có thêm một người nữa, đang há hốc mồm nhìn hắn chằm chằm.

Veronica.

Veronica làm sao có thể đến Cung Trí Tuệ? Mà lại là vào lúc này?

– Thật xin lỗi! Chính Veronica cũng không ngờ lại chứng kiến cảnh 'thân mật' của Catherine và Trần Duệ, lập tức đỏ bừng mặt, xoay người rời đi.

Chỉ là chưa kịp ra tới cửa, cánh cửa điện kia đã tự động đóng sập lại, chính là do Catherine làm.

– Thật ra...

Catherine cười híp mắt nói: – Là ta dùng ý niệm ra lệnh cho Thần sứ của chúng ta đến đây, ta nói với nàng có công việc khẩn cấp. Thật xin lỗi, Veronica. Để ngươi phải chứng kiến một mặt háo sắc của tên gia hỏa nào đó.

Veronica mặt đỏ bừng tới tận mang tai, không biết phải nói sao cho phải. Rồi lại nói một câu: – Thật xin lỗi.

– Nói xin lỗi phải là ta.

Catherine lắc đầu, rồi chỉ vào Trần Duệ:

– Còn có người này.

Trần Duệ cảm thấy rất oan uổng. Rõ ràng đây là do nàng bày kế mà? Đây là muốn biểu hiện quyền sở hữu của mình đối với hắn trước mặt người khác sao?

– Còn giả bộ vô tội? Người cần xin lỗi nhất chính là chàng.

Catherine bấm mạnh vào eo Trần Duệ: – Ngay cả ta cũng có thể nhìn ra tâm ý của Veronica dành cho chàng, đừng nói với ta là chàng không cảm thấy gì nhé. Chàng còn định lợi dụng tình cảm của người ta đối với chàng, rồi chờ đợi một cách vô ích sao? Hay là thật sự coi người ta là sứ giả hay sao?

Trần Duệ không ngờ Catherine lại nói ra những lời như vậy, lại nhìn Veronica đang cúi đầu im lặng, liền cảm thấy xấu hổ trong lòng, bèn áy náy nói: – Thật xin lỗi.

– Trên thực tế... người phải xin lỗi đích thực là ta.

Catherine thở dài: – Bởi vì những điều vừa nói thật ra cũng chỉ là cái cớ che giấu thôi. Nguyên nhân thật sự... là ở U Phù chi địa, Saly tiểu thư – cũng chính là Python – từng lén tìm đến ta, kể cho ta nghe chuyện của Veronica.

– Python? Trần Duệ rất đỗi bất ngờ.

– Đừng có tự đa tình, Python không ưa loại người như chàng đâu.

Catherine trừng mắt nhìn Trần Duệ một cái: – Nàng chỉ nghĩ cách làm sao để chàng mau chóng tăng cường lực lượng, để mười năm sau đối phó với kẻ đáng sợ như Satan. Thế nhưng bây giờ, nguy cơ lớn nhất kh��ng phải là Satan mười năm nữa, mà là Chí Cao Tam Thiên Sứ ba năm sau! Ngắn ngủi ba năm thôi, chàng sẽ phải đối mặt với ba kẻ địch có thực lực không hề thua kém Satan!

Veronica kinh hãi, nàng là hoàng tộc trực hệ của Vân Đằng Đế quốc, từng là thành viên Giáo Hội Thần Bí và cũng là Hồn biến thể của Kulliannue. Đương nhiên nàng biết lực lượng của Chí Cao Tam Thiên Sứ, không ngờ Trần Duệ ba năm sau lại phải đối mặt với kẻ địch đáng sợ như Tam Thiên Sứ!

– Python nói cho ta biết rằng, lực lượng linh hồn của Veronica vô cùng đặc thù. Nếu chàng cùng nàng tiến hành linh hồn dung hợp để tu hành, sẽ rất có lợi cho việc tăng cường thực lực.

Catherine nhàn nhạt nói: – Lúc trước, vì Satan ước chiến là mười năm, xuất phát từ lòng đố kỵ cố hữu của phụ nữ, ta vẫn chưa lập tức thúc đẩy chuyện này. Giờ đây ba năm sau chàng lại phải đối mặt với Chí Cao Tam Thiên Sứ, cho nên, ta cuối cùng cũng hạ quyết tâm giải thích điều này, chàng hài lòng chưa?

Chẳng lẽ chỉ là lợi dụng Veronica một cách trắng trợn sao?

Trần Duệ siết chặt nắm tay. Trong lòng chợt vang lên tiếng Catherine truyền đến qua 'Tâm ngữ': – Python còn nói với ta một vài lời khác, nàng cũng đã nói với chàng rồi.

Trần Duệ chấn động, hắn đã đoán được Python nói điều gì.

Trong khoảnh khắc im lặng, hình ảnh của Catherine bắt đầu nhạt dần.

– Nhân danh Trí Tuệ Nữ Thần, ta ra lệnh cho ngươi, Veronica... Hãy dâng hiến tất cả.

Âm thanh của Catherine dần xa xăm, chốc lát sau, toàn bộ hình ảnh hoàn toàn tan biến trong không khí.

Trong Cung Trí Tuệ, chỉ còn lại hai người Trần Duệ cùng Veronica.

Veronica nhìn Catherine biến mất, lộ vẻ kinh ngạc. Khi ánh mắt nàng chuyển sang Trần Duệ, mặt lại đỏ bừng, muốn rời khỏi nơi này, nhưng chân lại không tài nào nhấc lên được.

Với tư cách là người nắm giữ quyền lực tối cao, Trần Duệ vốn có thể dễ dàng giải trừ cấm chế của Cung Trí Tuệ, hoặc trực tiếp biến mất, thế nhưng hắn không làm.

– Nếu đã đến nước này... Veronica khẽ thở dài, tựa như đã hạ quyết tâm điều gì đó.

– Veronica, thật ra, Catherine nàng...

– Ta hiểu rồi. Trong lòng ta sớm đã không còn oán hận nữa, cho nên, ta có thể cảm nhận rõ tâm ý chân chính của Catherine.

Veronica bỗng nhiên mỉm cười: – Ta rất cảm tạ nàng, chỉ là, ta muốn biết... Tâm ý của chàng?

Vấn đề này thật ra luôn chất chứa trong lòng Trần Duệ, nhưng hắn không ngờ lại nhanh như vậy phải đối mặt.

Trần Duệ trầm ngâm giây lát, mới hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm tựa biển cả ấy:

– Có một nữ nhân, ta có thể không thích nàng, có thể không yêu nàng, thậm chí có thể tổn thương nàng, nhưng ta không thể nào ngăn cản được trái tim nàng luôn mong ta hạnh phúc, cho dù chỉ là lặng lẽ đứng xa nhìn ta hạnh phúc...

Veronica chấn động, một giọt nước mắt chậm rãi lăn dài trên khóe mắt. Những lời này là những lời Trần Duệ từng nói với nàng ở hoàng cung Long Hoàng Đế quốc thuở ban đầu. Điều khác biệt là, trước đây đó là cảm giác của 'Tiểu Arthur' dành cho nàng, nhưng giờ đây nhìn lại, đó lại chính là khắc họa chân thật nhất về nàng sau khi tái sinh.

Mặc dù chỉ là đứng xa dõi theo.

– Nếu nói trong lòng không có bóng dáng của nàng, thì đó là nói dối. Không phải 'Tiểu Arthur' của quá khứ, mà là 'Trần Duệ' của hiện tại. Nếu như một nữ nhân như vậy mà ta còn không biết quý trọng, thì ta đây thật sự là một tên hỗn đản chết tiệt mất rồi.

Trần Duệ lắc đầu, tiến đến, nắm chặt tay nàng: – Ta vốn đã đủ hỗn đản. Một kẻ trăng hoa vô sỉ như vậy, nàng có nguyện ý tiếp tục dõi theo hắn, bầu bạn cùng hắn, và cùng bước tiếp trên con đường này không?

Nước mắt Veronica chảy tràn mi. Nàng vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve mặt hắn:

– Vĩnh viễn?

– Vĩnh viễn.

Hai thân hình cuối cùng cũng hòa làm một, hai trái tim cuối cùng cũng đập chung một nhịp.

Mọi quyền lợi đối với nội dung này đều thuộc về Truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời nhất được lưu giữ và chia sẻ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free