Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phong tiễn - Chương 60: 60

Kiếm Hóa Tam Thanh, Tam Thanh Cảnh.

Mạc lão gầm lên, tốc độ tăng vọt, một bước đạp ba, chỉ chớp mắt, lưỡi kiếm đỏ rực đã vọt đến trước mặt hắn.

Kiếm pháp Mạc gia, vừa hung tàn vừa hiểm độc, chiêu thức nhanh như chớp, biến hóa khôn lường. Chỉ thấy Mạc lão như một hóa ba, ngỡ là ảo ảnh, nhưng tất cả đều tỏa ra sát khí hừng hực như nhau, lưỡi gươm sắc bén, ba thân người chia thành ba góc, kiếm chiêu ào ạt trút xuống.

Kiếm trận của Mạc gia.

Mạc lão tung chiêu, chiêu đầu tiên đã là sát chiêu mạnh nhất, kiếm cảnh bao vây kẻ địch. Người dùng kiếm đặt thân mình vào hiểm địa, tạo cơ hội cho đồng bạn lao lên.

Mấy chục cao thủ nhìn thấy mà nể phục. Một người ở tuổi này, xuất chiêu ngay từ đầu đã không hề giữ lại chút nào. Bọn họ dồn toàn lực xuất động, từng ấy người vây công, từng chiêu từng chiêu đều được tung ra, theo kiếm trận Mạc lão dẫn mà nhập, từ bốn phương tám hướng, khóa chặt mọi góc chết của hắn.

Tất cả đều dốc sức mà đánh, đòn tung ra đều là chiêu số mạnh nhất của bản thân. Bởi vì, cũng như Mạc lão, bọn họ đều biết Tần Trạch là loại người như thế nào, cũng không dám nghĩ đến việc lấy mạng hắn, chỉ mong,

Đánh trúng được hắn một lần.

Hắn nhìn kiếm cảnh, né cũng không né, toàn thân bất động, mặc cho cảnh giới hư ảo nuốt chửng mình. Hắn nhắm mắt lại, cảm khái thở dài.

Nữ nhân dùng kiếm, tóc huyền nhung, áo thanh sơ, trâm bạch ngọc.

Họ Mạc, tên Phùng.

Mười sáu tuổi, thiên tài nhất kiếm. Hai mươi năm sau, trở thành đương nhiệm Quang Kiếm Chủ.

Thân nữ nhi, vừa tài vừa sắc, một trận thành danh, khuấy đảo kinh thành.

Năm đó nàng ta xuất kiếm trận, hư hư thực thực, kiếm chiêu là giả, kiếm khí là thực, một kiếm hóa trăm, trăm chiêu hóa vạn, quả thực đã khiến hắn khốn đốn một phen. Dù cuối cùng phá được kiếm trận, hắn cũng trầy da tróc vảy.

Trong lòng còn chút ấm ức, có phần bực mình, hắn mở mắt ra, lẩm bẩm thở dài,

“Cái này cũng gọi là kiếm trận ư? Nực cười.”

Hắn tránh cũng lười tránh, để kiếm chiêu lướt qua mình, kiếm khí tung hoành chém lên thân thể. Phòng hộ không hề bật lên, cơ bản, những thứ như lồng năng lượng, đấu y, hay các đấu pháp của thời đại này, hắn bỏ công tìm hiểu thì cũng chỉ là ngoại vật phòng thân, hắn cũng lười dùng.

Ma Cang hộ thân, Ngự Trận, Trường Binh.

Cương khí hộ thân, công kích năng lượng đánh lên người hắn, còn chẳng để lại một vết trầy. Không phá nổi cương khí quanh thân, Mạc lão nhìn mà lòng trầm xuống. Tất cả đều đã xuất ra toàn l���c, vậy mà còn không phá nổi phòng hộ của hắn. Biết Tần Trạch rất mạnh, nhưng đến mức độ này thì thật lực bất tòng tâm.

Những gì nhân loại biết về hắn, quá ít ỏi. Dù sao cũng là chuyện của mấy trăm năm trước, đã từ rất lâu rồi, trở thành thần sử.

Ghi chép đã ít ỏi, sổ sách không còn, chỉ là vài dòng nguệch ngoạc của người xưa, nhắc nhở con cháu rằng, năm đó đã từng có một sát thần như vậy.

Sát thần năm đó dù lợi hại đến mấy, cũng đã không còn. Nhưng nhân loại qua mỗi một đời, đều truyền lời răn của cha ông, huyết thù năm đó, khắc sâu vào xương tủy.

Thật không ngờ, cuối cùng hắn lại sống lại, nói đúng hơn là mượn xác hoàn hồn.

Đánh được một lúc, nói đúng hơn, chỉ có bọn họ công kích, còn hắn, chỉ phòng thủ mà không tấn công. Ai nấy đều tung đòn gần như kiệt sức, toàn thân hư nhược, công kích đã bắt đầu chậm lại. Hắn nhìn thấy thân hình bọn họ lảo đảo, năng lượng toàn thân dần cạn kiệt, liền lắc thanh đao trong tay, đã đến lúc rồi.

Trận thế đổi từ thủ sang công. Một khắc kia hắn còn ở trước mặt bọn họ kiên trì chống đỡ, vừa chớp mắt đã thân ảnh vô ảnh vô tung, gần như biến mất.

Phục Ma Trận, Phá Trận, Toàn Binh.

Hắn công phá kiếm trận, đòn tấn công vô cùng bài bản, chuẩn mực đến mức Mạc lão lạnh lòng. Cứ như kẻ khai trận không phải là lão, mà là hắn vậy.

Cương mãnh mà lại chính xác, chiêu số dùng không thừa không thiếu, không cậy mạnh mà phá trận một cách thô bạo, vô mưu. Đòn đánh ra đều là chỗ hiểm, kiếm trận hoàn hảo không tỳ vết, chỉ trong nháy mắt đã lộ đầy sơ hở. Hắn một chút cũng không nương tay, cao thủ chỉ một đao là hết. Đừng nói cao thủ, đến thực lực Thần Giả, còn không có ai đỡ nổi một đao thứ hai.

Đến cả cơ hội tự bạo còn không có. Tần Trạch ra tay, chính là một cuộc thảm sát.

Bọn họ đánh thì lâu, đến lượt hắn, chỉ qua vài phút. Trên chiến trường chỉ còn hai người, Mạc lão là người cuối cùng của Bát Gia còn trụ lại, mà đúng ra, là hắn để lão sống đến cuối cùng.

“Ngươi còn chưa hạ thủ. Ta không đáng để ngươi ra tay sao?”

Hắn nhìn lão, thần sắc ảm đạm. Chỉ có đôi mắt u uất, sung huyết đỏ. Người đã bại, nhưng đấu chí vẫn còn. Hắn có chút nể phục, liền nghiêng đầu,

“Lời hứa năm xưa, nhân loại các ngươi từng hứa, còn nhớ không?”

Huyết thệ năm xưa, có ai còn nhớ? Tám trăm năm, đã rất lâu rồi. Hắn nhìn lão, thấy nỗi sợ hãi hiện trong đáy mắt, bất lực, nhưng phần nhiều hơn là giận dữ. Lão giận đến toàn thân run rẩy, khóe miệng lão cong lên. Hắn cười khùng khục,

“Hóa ra là thế, nhân loại, vẫn là cái nhân loại đấy thôi. . .”

Hắn từ từ giơ đao lên, mũi đao chỉ thiên. Cả thân thể hắn như đao rời vỏ, hắc khí tỏa ra, bao trùm cả một vùng biển lớn, trời mây nổi gió, sấm vang chớp giật.

Cửu Long Quyết, Cửu Long Nhất Mạch.

Nếu hôm nay các ngươi không thể diệt nổi ta, vậy thì,

“Đánh về cố thổ!”

Chương truyện này đã được đội ngũ truyen.free dày công chuyển ngữ và chỉ có tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free