Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phong tiễn - Chương 63: 63

Nguyễn Phương đầu váng mắt hoa, lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát của một con tàu, đó là hạm tàu hậu cần của quân đoàn. Con tàu hư hỏng nặng nề, nói ra, chỉ còn là một đống sắt vụn không hơn, nàng lắc đầu lè lưỡi ngao ngán.

Toàn quân bị đánh cho tan tác, giữ được mạng đã là may mắn lắm rồi. Cả người nàng đầy thương tích, một đòn liều mạng ngày đó, giờ nghĩ lại vẫn còn thấy hãi hùng. Nguyễn Phương loay hoay sờ nắn khắp người, tuy toàn thân bầm dập, cũng may không thiếu mất thứ gì, xương cốt chân tay vẫn đủ cả, nàng thở phào một hơi.

Chuyện bản thân gác qua một bên, có vấn đề khác còn đáng lo hơn. Nàng thẩn thờ moi thỏi quân thực ra nhai rào rạo, liếm bờ môi khô khốc, rồi tự hỏi:

“Làm cái gì bây giờ?”

Cả đội bị diệt, đội trưởng không còn, liên lạc bị cắt. Giờ bản thân ở nơi nào nàng còn không rõ, xung quanh chỉ là rừng cháy đồi nát, xác tàu xác người la liệt, nhìn mà muốn khóc. “Nhiệm vụ, phải rồi, mà phân công nhiệm vụ của mình, là cái gì ấy nhỉ?”

Mắt nàng vừa sáng lên được một chút, lồng ngực chưa kịp hít vào đã xẹp xuống. Nhiệm vụ của nàng thì có, nhưng chỉ có một mình thì phải làm sao? Một mình nàng đột phá trận địa địch, chẳng khác nào châu chấu đá xe, tự tìm đường chết.

Hay là đầu hàng? Nghe nói Đế quốc giàu có, đối xử với tù binh cũng không tệ. Bản thân nàng chỉ là lính quèn, cũng chẳng có gì đáng giá để moi móc. Mặt mũi? Phi! Mạng sống nhỏ nhoi này quan trọng hơn.

Nàng xuất thân là lính đánh thuê, lòng trung không có, danh vọng đo bằng tiền bạc. Liên minh cũng được, Đế quốc cũng xong. Dù sao đi lính cho Liên minh cũng là bất đắc dĩ. Trải qua vài trận chiến, may mắn sống sót được đến giờ, nhưng lần này là hung hiểm nhất, liệu bản thân còn may mắn được đến đâu.

Nghĩ tới nghĩ lui, đắn đo một lúc. Đến khi biện đủ lí do để tự tha thứ cho hành động "bán nhục cầu vinh", nàng cắn môi, xóa dữ liệu chiến đấu trên đấu y, sau đó tìm một cái xác quân Đế quốc gần đó, tráo đồ.

“Mạng nhỏ quan trọng, còn sống mới tốt, chết là hết rồi.”

Nàng vừa làm vừa lầm bà lầm bầm, cứ như làm vậy sẽ cảm thấy bớt áy náy một chút. Tay nàng thoăn thoắt tráo đồ, quân bị Đế quốc rất đặc biệt, không dễ cứ vậy mà mặc lên người. Nhưng nàng là lính đánh thuê đã quen, cũng không phải lần đầu, tiện tay quen việc mà thôi.

Hơi chật một chút, nhưng cơ thể nữ nhân mềm dẻo, nàng lại trải qua huấn luyện khắc khổ, nhu động gân cốt một lúc, đã vừa như in. Miệng nàng tươi như hoa, khoác súng lên người. Tuy không biết chính xác bản thân ở đâu, nhưng kinh qua thực chiến, nơi này hẳn là chiến địa Đế quốc, sân sau chiến trường. Hiển nhiên, quân Đế quốc ở đây đông hơn quân mình, tráo đồ là đúng miễn bàn.

“Nguyễn Phương, cô ở đâu? Đứng yên, định vị. Được rồi, ở yên đó, tôi đến.”

Tiếng điện đàm khiến nàng giật bắn, trợn mắt nhìn cái máy liên lạc trên tay. Thế nào nàng lại quên mất nó? Đáng lẽ ra nó là thứ phải loại bỏ đầu tiên, chỉ vì nghĩ đang trên đất địch, chủ quan mà quên mất.

Đầu óc nàng tối sầm, tiếng vừa rồi là của đội trưởng. Thế nào mà anh ta chưa chết? Sao sống dai quá vậy? Lại còn tìm được đến đây. Nàng nghiến răng kèn kẹt, súng trường trên vai tháo xuống.

“Đội trưởng, anh đừng trách tôi, có trách, trách anh bạc mệnh.”

Lòng lang dạ sói, bạc nghĩa vô tình, nàng rắp tâm tạo nghiệt. Chỉ cần bắn anh ta một phát, đường công danh rộng mở. Nàng cười hắc hắc, tai nghe tiếng động, mũi súng chĩa thẳng, ngón tay miết vào gờ súng, chực chờ khai hỏa.

Kế hoạch chu toàn, chỉ tiếc, tính sai một nước. Người đến, không chỉ mình đội trưởng.

“Cô... sao lại ăn mặc thế này?”

“Đội trưởng, cô ta...”

“Này đây là người của ngươi?”

Một đám người đến, có người cùng đội, có người không, nhưng phải đến hơn hai mươi người. Mồm năm miệng mười, tất cả nhìn nàng mà kinh ngạc, đã bắt đầu có tiếng xì xào bàn tán. Nàng cắn răng, mặt đỏ như máu, quả thật là muốn tìm cái hang thỏ mà chui vào. Đến muốn mở miệng thanh minh, lại nhớ đến cái chất giọng lạc quẻ của mình, càng nghĩ càng rối.

Cuối cùng xấu hổ chuyển thành oán hận. Nàng đến chết cái nết không đổi, trợn mắt nhìn đội trưởng mà phẫn nộ. Anh ta rốt cuộc là muốn ám nàng đến khi nào? Dẫn một đám người đến đây, muốn chặn đường công danh phát tài của nàng ư? Nếu đã vậy, tay nàng đã lần đến chốt đạn đeo hông. Hôm nay nàng đại khai sát giới, ai cản đều đáng chết.

“Tất cả im hết cho ta! Đây là đất địch, to nhỏ cái gì? Cô ta có quân vụ trên người, đích thân ta giao phó, không đến lượt các ngươi dò xét!”

Đội trưởng nộ quát, lời nói ra là quân lệnh. Tất cả cúi đầu chắp tay, người lo việc của mình. Bọn họ là tản binh, nơi này cấp bậc của anh ta cao nhất, cũng không dám trái lời.

“Đội trưởng, tôi...”

“Cô, thật là... Trinh sát một vòng đi, nhanh!”

Anh ta nhìn nàng thở dài mà lắc đầu, quay người bỏ đi. Nàng nhìn theo mà mắt rơm rớm, đội trưởng quả thật là đội trưởng a! Lòng dạ ngay thẳng. Bản thân mình lấy oán báo ân, đúng là lòng dạ xấu xa. Nàng "dạ" một tiếng, xách súng lướt đi, lấy công chuộc tội.

Tìm đến một vùng đất trũng, tán cây thấp, nàng nằm rạp xuống, tay chống lên đất.

Long Ngâm – Địa Dẫn.

Năng lượng quán vào thân, dẫn vào bộ thủ, truyền xuống đất. Địa mạch trong vòng trăm mét đều nắm trong tay nàng. Không như những người khác dùng quân bị, nàng cơ bản là không dùng cái gì. Đội trưởng biết nàng có ngón nghề riêng, mới cho nàng đi trinh sát. Tuy phạm vi của nàng không lớn, nhưng rất đáng tin cậy, trừ khi gặp cao thủ, còn cơ bản sẽ không ai phát hiện ra nàng.

Nơi này người sống chỉ còn bọn họ. Nàng dợm xoay người, đắn đo một lúc. Cẩn thận không thừa, nàng tháo găng cắt tay, máu tươi chảy xuống, tỏa ra mùi hương nhàn nhạt. Nàng rải máu của mình xuống, mặt trắng bệch, đau đến mím môi.

Xong việc quay về, tốn không ít máu. Về đến nơi, địa đồ đang lập. Đội trưởng nhìn nàng, gật đầu. Nàng xấu hổ cúi thấp, khuôn mặt trắng bệch lại đỏ lên, lặng lẽ đi về một góc, ôm súng ngồi xuống.

Mọi người dựa vào tin tức của nàng mà bàn luận, kế hoạch đưa ra, lòng người không phục. Cuối cùng đội trưởng một tay đập xuống, tay kia lấy ra cái huy hiệu bằng thép bạc, toàn trường lạnh ngắt. Vậy là bàn xong. Nàng ngoái cổ nhìn, cái huy hiệu vừa dị vừa xấu, nhìn chẳng ra cái gì. Huy hiệu phóng lớn trong mắt, nàng giật mình, đội trưởng đã đứng ngay trước mặt, khuôn mặt anh tuấn, lại rắn rỏi vô cùng.

“Cô vất vả rồi, nghỉ một lát đi, hai giờ nữa hành quân.”

Đội trưởng nói xong thì nằm luôn xuống bên cạnh. Nàng giật mình, theo bản năng giật tránh. Đến khi định thần, anh ta đã ngủ mất, hơi thở đều đều. Người nói ngủ là ngủ ngay được! Nàng lăn qua một góc, không giống đội trưởng, nàng trằn trọc không ngủ nổi. Ép mình nhắm mắt, hôm nay đã quá mệt mỏi, nàng cần khôi phục. Hai giờ, đội trưởng vốn đã ưu ái cho nàng, tuyệt đối không được phí.

Đang mơ mộng đẹp, vết cắt trên tay nàng nhói lên, giật mình tỉnh giấc. Trống ngực dồn dập, mồ hôi nhỏ xuống, nàng gào lên,

“Địch tập!”

Lời vừa ra, cùng lúc là tiếng súng nổ dồn dập. Trinh sát bốn cánh đều nổ súng. Nàng chồm người kéo chốt súng, tứ phía thụ địch, là đột kích.

“Tiểu Phương, tình hình!”

Đội trưởng đã dậy từ lúc nào, gần như là cùng lúc nàng gào lên. Khí giới sẵn sàng, chỉ huy trận địa, tay anh giơ lên nắm lại, mọi người tản ra, vũ khí hờm sẵn. Chỉ là tản binh, cũng là tay lão luyện.

Mọi người đều biết việc của mình, chậm một giây trả bằng mạng sống. Giờ đến lượt của nàng. Mắt nàng nhắm lại, sau đó mở ra, đồng tử co rút thành chấm nhỏ. Tầm nhìn của nàng trải ra, tay chạm xuống đất, thân thể nàng hòa cùng đại địa. Tình thế nghặt nghèo, nàng sợ đến tái xanh.

“Số lượng rất nhiều, là một bầy hắc lang!”

Địch đông ta ít, thế đến quá nhanh. Nơi này là chiến trường, sao lại có hoang thú, còn nhiều như vậy? Bầy hắc lang này rõ ràng không bình thường, nhưng không bình thường ở đâu, không phải một, hai từ mà nói rõ. Nàng lắc đầu, dù sao rất nhanh sẽ chạm trán, mọi người sẽ rõ cả thôi.

“Lập vành đai, sẵn sàng đánh chặn!”

Đội trưởng ra lệnh, tức khắc vành đai đã lập. Mấy chục tay súng quây thành vòng tròn, lá chắn dựng lên. Trong đội ngũ còn có hai đại liên và tiểu pháo, tất cả chưa đến mười giây. Nàng cũng lao lên, tuy hỏa lực của nàng không tính là quá mạnh, có còn hơn không. Thân vừa trườn ra, đội trưởng đã túm lấy nàng kéo lại, nhét ra sau lưng mình. Nàng ngạc nhiên, nhìn tấm lưng lớn của anh ta, miệng còn chưa kịp ngoác ra, tiếng súng đinh tai đã át xuống.

Kẻ địch cuối cùng xuất hiện. Nàng ngoái đầu nhìn ra, giờ mới thấy rõ điểm bất thường. Toàn bộ bầy hắc lang lên đến mấy trăm con, đôi mắt đỏ ngầu, trên người lại có hắc khí không ngừng tỏa ra, miệng chảy nước dãi, hung tính điên cuồng, nhìn mà hoảng sợ.

Hai khẩu đại liên xả không tiếc đạn, cùng lúc là mấy chục tay súng cùng khai hỏa. Lưới đạn đan kín, họ bắn bọc lót cho nhau, yểm trợ cho đại liên quét đạn. Lưới đạn đẩy lùi, chính là trợ chiến cho tiểu pháo đánh chặn. Bầy hắc lang ngả xuống từng lớp trước họng súng của họ, dù cho tốc độ chúng cực nhanh, lại liên tục đổi hướng lao vào, nhưng đã không thể vượt qua làn đạn.

Đây là sự khác biệt giữa lính đánh thuê và quân đội. Nguyễn Phương là vốn binh nghiệp đánh thuê, rất rõ điều này.

Một đội đánh thuê vì tiền, thường lấy người đông làm trận, nhưng thân ai nấy lo. Bình thường thì không sao, nhưng khi có chuyện, tình thế hỗn loạn, rất dễ toàn đội bị diệt, người không tin người, gần mặt lạnh lòng.

Nhưng quân đội thì khác. Như cái đội ô hợp lần này của nàng, tuy là binh lực phân tán, đều là tinh binh. Kẻ trước thay đạn, người sau bước lên, người xen kẽ người, kề vai chiến đấu. Tên còn chưa rõ, quân bậc chưa phân, lại dễ dàng tin tưởng, giao phó tấm lưng mình cho người khác.

Binh lực thiện chiến. Hơn nữa, Nguyễn Phương quay đầu, nhìn tấm lưng to lớn của đội trưởng, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, lại đỏ bừng vì hiệu lệnh không ngừng. Thật may, ở đây còn có người này.

“Đội trưởng, đám thú lớn hơn còn chưa xuất hiện!”

Lần gần nhất là tham gia một đoàn săn. Đoàn săn mấy chục người, tuy đều là hảo thủ, nhưng lần đó đoàn săn của nàng đã không may, chạm trán một con hoang thú cấp chín. Kết quả toàn đội bị quét sạch, cuối cùng may có một thiếu niên có thực lực, đã dẫn dụ hoang thú đi mất, nàng mới giữ nổi cái mạng của mình. Nhưng lần đó để lại ám ảnh trong lòng, đã không thể nào quên được.

Đám hoang thú này chắc chắn có một con lang vương. Lang vương thân thể to lớn, lại tinh khôn giảo hoạt, cấp độ không thấp. Tuy đến giờ nó chưa xuất hiện, nhưng cẩn thận không thừa.

Nàng vừa lên tiếng cảnh báo, trong đám hoang thú đột nhiên có vật to lớn lao vụt lên. Từ trên không trung nó lộn người rồi đâm thẳng xuống, chính là giữa đội hình của họ.

Bản dịch này là tâm huyết của Truyen.free, không thể tìm thấy ở nơi nào khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free