Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) 38 Tuổi Lên Đại Học, Nhi Nữ Cùng Lớp Làm Đồng Học - Chương 03: 21 tuổi linh 204 tháng được không?

Sau mười phút.

Thẩm Thu Sơn theo lời trở về, trên tay anh là một chiếc túi nhựa màu đen. Chỉ nhìn hình dáng bên ngoài là đủ biết, bên trong chắc hẳn là hai gói thuốc lá.

Thực ra, trong lúc chờ Thẩm Thu Sơn, Trần Hương Ngọc đã kịp nhận ra anh hẳn là đi mua thuốc lá, rượu biếu cho Từ chủ nhiệm. Con nhà mình đang đứng trước nguy cơ bị đuổi học, việc đưa chút lễ v���t để lấy lòng là chuyện rất bình thường.

Cả hai ngầm hiểu chuyện tặng quà biếu nên không nhắc đến, cùng nhau đi vào khu văn phòng.

"Hương Ngọc, trường mình thu lệ phí dự thính thế nào?"

Đang lên lầu, Thẩm Thu Sơn đột nhiên hỏi.

"Dự thính hình như là mười hai nghìn một năm, nhưng còn tùy thuộc vào thành tích của học sinh. Nếu là học sinh có thành tích đặc biệt tốt thì mức phí có thể thương lượng, thậm chí nếu có thể chuyển học bạ về trường thì còn có thể được miễn phí."

"Thế nào, có người nhà muốn đến dự thính à?"

Thẩm Thu Sơn không trả lời thẳng, mà tiếp tục hỏi: "Người lớn tuổi thì sao?"

"Tuổi tác hình như không có gì hạn chế thì phải."

"Có một học sinh học lại ở lớp 1 đã học lại ba năm rồi, năm nay cũng đã 21 tuổi."

"Người nhà anh có lớn hơn cậu ta không?"

Trần Hương Ngọc hiếu kỳ hỏi một câu. Dưới cái nhìn của cô, 21 tuổi cơ bản đã là cực hạn, dù sao cô từ khi đi dạy đến nay chưa từng gặp học sinh nào lớn hơn.

"À, là thế này..."

Thẩm Thu Sơn suy nghĩ một lát nói: "21 tuổi lẻ 204 tháng thì sao?"

"Vừa nói 21 tuổi không thành vấn đề mà."

"Chờ một chút."

"21 tuổi lẻ bao nhiêu tháng cơ????"

Đúng lúc đó, Trần Hương Ngọc đang leo cầu thang bỗng bước hụt chân. Nếu không nhờ Thẩm Thu Sơn nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô, có lẽ cô đã ngã lăn ra rồi.

Trần Hương Ngọc bị Thẩm Thu Sơn ôm vào lòng thì hơi hoảng, cô khẩn trương nhìn quanh một lượt. May mà lúc này đã vào giờ học nên hành lang không có ai.

Cô tranh thủ hôn một cái lên má Thẩm Thu Sơn, rồi mới thoát khỏi vòng tay anh, đứng vững lại và nói: "Thu Sơn, đừng đùa nữa."

"Rốt cuộc là ai muốn đến trường mình dự thính?"

"Tôi."

Thẩm Thu Sơn chỉ vào mũi mình.

Trần Hương Ngọc còn tưởng rằng sau chữ "Tôi" này nhất định phải có thêm từ khác. Ví dụ như "cháu trai tôi", "cháu gái tôi", "con của bạn tôi" các kiểu.

Kết quả chờ mãi mà anh ta không nói gì. Mà chỉ đơn thuần có mỗi chữ "Tôi" đó thôi!

Lần này Trần Hương Ngọc lập tức mất bình tĩnh, đôi mắt dài mảnh của cô trợn trừng: "Anh?"

"Ừm, chính là tôi!"

Thẩm Thu Sơn trịnh trọng g��t nhẹ đầu.

"Anh muốn đến dự thính sao??"

Trần Hương Ngọc vô thức nâng cao giọng, miệng nhỏ hé mở, kinh ngạc đến nửa ngày vẫn chưa khép lại được.

"Ừm, tôi muốn đến dự thính!"

Thẩm Thu Sơn lần nữa gật đầu.

"Thu Sơn, đến lúc này rồi mà anh còn đùa giỡn, bây giờ Từ chủ nhiệm đang muốn khuyên Tiếu Tiếu bỏ học đấy!"

Trần Hương Ngọc căn bản không tin lời Thẩm Thu Sơn nói, âm thầm lườm nguýt "ông già" này một cái, chỉ nghĩ anh ta đang nói linh tinh. Làm gì có ai 38 tuổi mà lại quay về học lại cấp ba! Quả thực là chưa từng nghe thấy!

Thấy người yêu cũ có phản ứng như vậy, Thẩm Thu Sơn cũng không tiếp tục đề tài đó nữa, dù sao trước mắt điều cần giải quyết đầu tiên là chuyện con trai mình yêu sớm.

Đi đến tầng ba khu phòng giáo vụ.

Thẩm Thu Sơn vừa lên lầu đã nhìn thấy con trai mình đang bị phạt đứng ngoài hành lang.

Thằng nhóc này được thừa hưởng gen cao ráo của nhà mình, chưa đầy mười tám tuổi mà đã cao tới 182cm rồi. Cách cậu ta khoảng hai mét, có một cô gái dáng người nhỏ nhắn xinh xắn đang đứng. M���c dù cô bé không cao nhưng tỷ lệ cơ thể rất cân đối, nhìn nghiêng đoán chừng hẳn là một người rất xinh đẹp.

Không cần hỏi cũng biết, đây chính là "con dâu" mà anh lần đầu gặp mặt.

"Cha..."

Đang bị phạt đứng, Thẩm Nhất Tiếu phát hiện cha mình. Vốn dĩ đang hăng hái ngẩng đầu nhìn trận đấu bóng rổ trên sân tập, cậu ta lập tức cúi gằm xuống, yếu ớt kêu một tiếng.

Thẩm Thu Sơn không nói một lời, giáng thẳng một cú đá vào mông thằng nhóc ranh này!

Đã học lớp mười hai rồi!

Không lo học hành!

Lại còn yêu đương!!

Đáng đá!!

Thẩm Nhất Tiếu không chút phản kháng, bĩu môi nói: "Cha, thầy Từ chủ nhiệm muốn đuổi học con, cha nói giúp con một tiếng đi."

"Với thái độ học hành như thế này của con, bị đuổi học cũng chẳng oan chút nào!"

Thẩm Thu Sơn mắng một câu, rồi không thèm để ý đến thằng nhóc ranh nhà mình nữa, đi thẳng đến cửa phòng làm việc của Từ chủ nhiệm phòng giáo vụ và gõ nhẹ một cái.

"Mời vào."

Từ trong văn phòng vọng ra giọng nói trầm ổn của một người đàn ông trung niên.

Thẩm Thu Sơn ��ẩy cửa phòng ra, đã nở một nụ cười tươi: "Chào Từ chủ nhiệm, tôi là bố của Thẩm Nhất Tiếu."

"Ừm, mời anh ngồi."

Từ Đức Tài tùy ý chỉ tay vào bộ sofa tiếp khách.

Lúc này trong văn phòng không chỉ có một mình ông ta, mà còn có hai người phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi tuổi. Trong đó, có một người Thẩm Thu Sơn nhận ra, đó là Trương Hà, chủ nhiệm lớp của con gái anh, Thẩm Yên Nhiên. Vừa rồi Trần Hương Ngọc có nói bạn gái của con trai mình là học sinh lớp 12/2, thậm chí hai người quen biết có thể là do con gái anh, Thẩm Yên Nhiên giới thiệu. Vì vậy, việc Trương Hà cũng có mặt ở đây khiến Thẩm Thu Sơn không hề bất ngờ.

Còn người phụ nữ kia trông chừng ngoài bốn mươi tuổi, ăn mặc rất thời trang, xem ra chính là "bà thông gia" mà anh chưa từng gặp mặt.

"Bố Thẩm, anh dạy dỗ con cái kiểu gì vậy!"

Thẩm Thu Sơn còn chưa kịp ngồi hẳn xuống sofa thì "bà thông gia" ăn mặc thời trang đã vội vã làm khó dễ. Rõ ràng là bà ta muốn đổ hết trách nhiệm lên phía nhà trai để tự bảo vệ mình.

"Mẹ của Dao Dao, đừng kích động."

"C�� gì chúng ta cứ bình tĩnh nói chuyện."

Thẩm Thu Sơn sau khi ngồi xuống, thong thả nói: "Ai trong chúng ta cũng đều từng trải qua thời trẻ, ở lứa tuổi dậy thì, khó tránh khỏi có những tình cảm ngây thơ, đó là lẽ thường tình."

"Lẽ thường tình cái gì! Nói thì hay lắm, con trai nhà các người, thiệt thòi đâu có phải các người!"

Người phụ nữ ăn mặc thời trang kia lập tức ngắt lời Thẩm Thu Sơn, sau đó quay sang nói với Từ Đức Tài, chủ nhiệm phòng giáo vụ: "Thầy Từ chủ nhiệm, thầy xem anh ta có chút thái độ nhận sai nào không, khó trách lại dạy dỗ ra đứa con như vậy!"

"Sắp thi đại học rồi, con cái yêu sớm, vậy mà anh ta lại còn nói là lẽ thường tình..."

Từ Đức Tài khoát tay: "Mẹ của La Dao, bây giờ mọi người cũng đã đến rồi."

"Tôi muốn nói chuyện riêng với bố của Thẩm Nhất Tiếu một lát."

Hiển nhiên, Từ Đức Tài vừa nãy đã nói chuyện với mẹ của La Dao rồi. Lúc này, việc ông ta muốn nói chuyện riêng với Thẩm Thu Sơn, khả năng cao là để bàn về chuyện khuyên Thẩm Nhất Tiếu thôi học.

"Được rồi, vậy hai vị cứ nói chuyện đi!"

Mẹ của La Dao dứt khoát đứng dậy, lườm Thẩm Thu Sơn một cái rồi hậm hực đi ra khỏi văn phòng. Hai chủ nhiệm lớp Trương Hà và Trần Hương Ngọc cũng đi theo ra ngoài.

Như vậy, trong văn phòng chỉ còn lại hai người Thẩm Thu Sơn và Từ Đức Tài.

"Bố của Thẩm Nhất Tiếu, hôm nay tôi mời anh đến đây đã cho thấy sự vi���c lần này rất nghiêm trọng. Anh cũng biết, trước mắt chỉ còn ba tháng nữa là đến kỳ thi đại học, đây là lúc các học sinh đang nỗ lực bứt phá!"

"Thế nhưng, ngay vào thời điểm mấu chốt như thế này, Thẩm Nhất Tiếu lại công khai yêu đương, điều này không chỉ làm nhiễu loạn kỷ luật và nề nếp của nhà trường, mà còn phá hỏng nghiêm trọng không khí ôn thi đại học, gây ảnh hưởng xấu và sâu rộng!"

"Nếu mỗi học sinh đều như Thẩm Nhất Tiếu thì tỷ lệ đỗ đại học của trường chúng ta e rằng sẽ đứng chót toàn thành phố mất!"

"Xét thấy tính chất nghiêm trọng của sự việc lần này, cùng với những ảnh hưởng tai hại khôn lường, nên ban giám hiệu nhà trường chúng tôi..."

Từ Đức Tài đang thao thao bất tuyệt thì thấy Thẩm Thu Sơn từ trong túi áo khoác lấy ra một chiếc túi nhựa màu đen, sau đó lại từ trong túi nhựa đó rút ra hai gói thuốc lá Hóa Tử lặng lẽ đặt lên bàn làm việc của Từ Đức Tài.

Thấy vậy, Từ Đức Tài nhíu mày, nghiêm mặt nói: "Bố của Thẩm Nhất Tiếu, gói thuốc này anh mang về đi!"

"Bây giờ tôi đang nói chuyện rất nghiêm túc với anh đấy..."

Với tư cách chủ nhiệm phòng giáo vụ, Từ Đức Tài cũng là người có khí tiết. Ông ta vẻ mặt nghiêm trọng khoát tay, đang định nói với Thẩm Thu Sơn về việc khuyên Thẩm Nhất Tiếu thôi học thì thấy vị phụ huynh ăn mặc bình thường này lại từ túi áo khoác rút ra một phong bì lì xì đặt lên hai gói thuốc lá Hóa Tử, cười xòa nói: "Từ chủ nhiệm, tôi biết chuyện này ảnh hưởng không tốt thật, nhưng Tiếu Tiếu dù sao vẫn còn trẻ con, thầy xem liệu có thể cho cháu một cơ hội nữa không?"

Bản biên tập này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free