8A: SỬ THI VỀ TUỔI QUỶ SỨ - Chương 1: Chapter 1: Giải "Bát Hương Vàng" Và Cú Tát Của Định Luật Vật Lý
Bối cảnh: Một căn phòng tối, chỉ có một chiếc đèn spotlight chiếu thẳng vào một chiếc ghế nhựa. Tuấn bước vào, ngồi xuống, chỉnh lại cổ áo sơ mi, mặt nghiêm nghị nhìn vào ống kính tưởng tượng.
Tuấn: Gõ nhẹ vào micro Alo, alo. Một, hai, ba, bốn. Míc này tiếng hơi bé nhỉ? Được rồi, bắt đầu chưa?
Chào toàn thể đồng bào và các bạn.
Tôi là Tuấn. Hay còn được biết đến với nghệ danh lẫy lừng mà chỉ mình tôi gọi là Tuấn Đê Zét. Số thứ tự trong sổ điểm: 12. Chức vụ: Không có (vì tôi không thích sự ràng buộc).
Sở trường: Đẹp trai, cao ráo, cộng thêm cái đầu lúc nào cũng nảy số ra mấy trò mà thiên hạ bảo là "hâm dở", còn tôi thì thấy nó là thật là "đỉnh của chóp".
Hôm nay, tôi vô cùng vinh dự được chọn là người đầu tiên "lên sóng" để khai mạc cho cái series này. Tại sao lại là tôi? Đơn giản thôi. Vì trong cái "Sở thú" 8A này, tôi là người duy nhất đủ tỉnh táo và đẹp trai để kể lại những câu chuyện huyền thoại mà không bị méo mó (dù thỉnh thoảng tôi có thêm mắm thêm muối chút cho nó đậm đà).
Câu chuyện đầu tiên tôi muốn kể xảy ra vào một buổi chiều định mệnh. Cái ngày mà tôi nhận ra rằng: Đôi khi, đẹp trai và xe xịn cũng không thể thắng nổi một thằng đụt đeo kính cận nhưng giỏi Lý.
Hình ảnh chuyển về quá khứ
Chiều thứ Ba. 5 giờ chiều.
Cổng trường mở toang như miệng con quái vật vừa nhả ra hàng trăm đứa học sinh đang đói khát tự do. Nắng chiều vàng vọt chiếu xuyên qua những tán cây xà cừ già cỗi, rọi thẳng vào mặt đám con trai tầm 6-7 đứa bọn tôi đang đứng ngáp ngắn ngáp dài cạnh nhà để xe.
Lớp học thêm bắt đầu lúc 5 rưỡi. Điều đó đồng nghĩa với việc chúng tôi bị kẹt lại trong khoảng 30 phút "thời gian chết". Cái khoảng thời gian dở dở ương ương này nó khó chịu lắm: quá dài để ngồi im ngáp vặt đối diện với những tâm hồn năng động như chúng tôi, nhưng lại quá ngắn để kịp chạy tót về nhà tắm rửa hay làm bát cơm cho ấm bụng.
"Ê chúng mày," tôi hất hàm, tay vuốt ngược mái tóc bết mồ hôi ra sau, tạo dáng cool ngầu trước đám bạn, "Chẳng lẽ cứ đứng đây hít bụi à?"
Vinh "Mũi Dài", thằng bạn thân có cái mũi chiếm 1/3 diện tích khuôn mặt, đang lúi húi chỉnh lại cái xích xe đạp bị tuột. Nó ngẩng lên, hỉ mũi một cái rõ to: "Thế mày định làm gì? Tao đói lắm rồi, hay đi làm cái bánh mì?"
"Ăn ăn cái đầu mày!" tôi gắt, mắt đảo qua dàn xe đạp "tạp nham" của cả lũ. "Nhìn đi. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đã hội tụ đủ cả rồi. Đường thì vắng tanh, gió thổi mát rượi, còn xe cộ thì đang trong tay sẵn kia kìa. Tại sao chúng ta không làm một giải đua xe nhỉ? Giải 'Grand Prix 8A mở rộng'!"
Sơn "Lùn", thằng bé nhất hội nhưng mồm to nhất, đang ngồi vắt vẻo trên yên chiếc xe mini màu hồng, cười khẩy:
"Đua xe á? Mày lại định bắt nạt trẻ con à Tuấn? Xe mày là con Asama địa hình, xe tao là xe đi chợ của mẹ. Đua cái gì mà đua?"
Tôi cười nhếch mép, nụ cười mang thương hiệu riêng.
"Đừng đổ tại hoàn cảnh, em trai ạ. Đua xe quan trọng là ở cái 'trình'. Người có khí chất thì đi xe đạp Thống Nhất gỉ sét cũng thành tổ lái. Tao chấp tất. 1 đấu 1. Thằng nào thắng được tao thì tao bao nước mía hôm nay."
Cả lũ mắt sáng lên như đèn pha ô tô. Nước mía chính là phần thưởng tối thượng của cái tuổi học trò nghèo rớt mồng tơi này. Đứa nào cũng nuốt nước miếng ừng ực.
Tuy nhiên, nhìn xuống mấy con "chiến mã" cà tàng rụng ốc, tuột xích của mình, mấy đứa Hùng, Dũng, Khánh đành tặc lưỡi rút lui. Chúng nó biết thừa xe của tôi ngon hơn, tôi lại còn khỏe như trâu, đua chỉ tổ hít khói rồi lại mang nhục. Thế là cả lũ thống nhất chuyển sang làm khán giả và cổ động viên (thực ra là đứng hóng xem thằng nào ngã sấp mặt thì cười).
Chỉ có Vinh "Mũi Dài" là máu chiến nhất (hoặc do nó đói nhất nên liều). Nó hét lên, đạp cái phanh xe kêu "kít" một tiếng chói tai:
"Chơi luôn! Tao sợ gì mày! Tao trước!"
Chúng tôi chọn đường đua là đoạn đường nhựa mới rải nhựa phía sau trường. Con đường này vắng như chùa Bà Đanh, chạy thẳng tắp một mạch dài chừng 300 mét, với đích đến được ấn định là cái cột điện dán đầy tờ rơi khoan cắt bê tông.
Trận 1: Tuấn vs. Vinh "Mũi Dài"
Vinh dắt con xe Martin 107 cũ mèm ra vạch xuất phát. Cái xe của nó nói sao nhỉ, như một nhân chứng lịch sử vậy. Gác đờ bu thì long sòng sọc, xích thì khô dầu, mỗi lần đạp là phát ra âm thanh như tiếng kêu cứu của sắt thép.
Tôi ung dung ngồi lên con Asama địa hình đen trùi trũi của mình. Dù không phải xe đua chuyên nghiệp, nhưng qua bàn tay chăm sóc (hay nói đúng hơn là phá hoại) của tôi, nó trông cũng khá "chiến". Tôi hạ thấp trọng tâm, mắt nhìn thẳng về phía cái cột điện xa xăm.
"Chuẩn bị..." Sơn "Lùn" làm trọng tài, tay cầm cái khăn đỏ giơ lên cao. "BẮT ĐẦU!"
"Vút!"
Vinh "Mũi Dài" ngay lập tức lao lên trước, nhờ lợi thế... mũi dài xé gió? Không, là do nó đạp bán sống bán chết. Cái lưng nó cong xuống, hai chân guồng liên tục như máy khâu. Tiếng "cạch cạch cạch" từ cái xe của nó vang lên như một bản giao hưởng phế liệu.
Nhưng tôi không vội. Tôi là một nhà lãnh đạo, và nhà lãnh đạo thì phải biết nhẫn nại. Tôi đạp những cú chắc nịch, mạnh mẽ. Cơ đùi tôi căng lên. Chỉ sau 50 mét, tôi đã bắt kịp nó.
"Chào nhé, người anh em!" tôi quay sang nháy mắt với Vinh khi xe tôi lướt qua xe nó.
Vinh trợn mắt, cái mũi phập phồng kịch liệt, cố gắng tăng tốc nhưng vô vọng. Tôi cúi rạp người xuống núp gió rồi dồn toàn lực để đẩy tốc độ lên mức tối đa. Gió rít bên tai, cảm giác như mình đang là Dominic Toretto trong Fast & Furious phiên bản xe đạp học sinh.
Cán đích khi Vinh còn cách đó cả chục mét. Tôi bóp phanh cháy lốp rồi xoay xe lại một cách điệu nghệ trước khi nở nụ cười chiến thắng.
"Quá yếu!" tôi phán. "Mũi to không giúp giảm lực cản không khí đâu con trai ạ."
Trận 2: Tuấn vs. Sơn "Lùn"
Sơn "Lùn" cay cú thay cho thằng bạn. Nó dắt con xe mini màu hồng ra. Cái xe này có một đặc điểm là bánh nhỏ, nhưng tỉ số truyền động lại khá nhẹ. Và quan trọng nhất, Sơn có đôi chân ngắn nhưng tần suất hoạt động cực cao.
"Đừng khinh thường 'Cơn Lốc Màu Hường' của tao!" Sơn tuyên bố đầy tự hào về con xe của mẹ.
"Lên đi cưng," tôi vẫy tay.
Lần này, tôi phải nghiêm túc hơn một chút. Xuất phát!
Sơn đề pa cực nhanh. Cái bóng nhỏ thó của nó lao đi vun vút. Hai cái chân ngắn tũn của nó quay tít mù như cánh quạt trực thăng. Nhìn từ phía sau, trông nó giống một con hamster đang chạy trên bánh xe hơn là một tay đua.
Tôi gầm lên trong họng, đứng hẳn dậy đạp.
"Tuổi gì!" tôi hét lớn.
Sải chân dài của tôi bắt đầu phát huy tác dụng. Mỗi một vòng đạp của tôi bằng ba vòng của nó. Tôi lừ lừ tiến tới như một chiếc xe tăng đè bẹp chiếc xe đạp đồ chơi.
Khi đi ngang qua nó, tôi thấy mặt thằng Sơn đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại, mồm há hốc đớp khí.
"Cố lên Sơn! Đạp nhanh lên không mẹ mày ra đòi xe bây giờ!" tôi trêu chọc rồi vọt qua.
Kết quả: Tôi thắng tuyệt đối. Hai chiến thắng liên tiếp. Tuấn Đê Zét này quả thực là một vị thần tốc độ. Lũ con trai đứng ngoài hò reo ầm ĩ (chủ yếu là cười vào mặt hai thằng thua cuộc), nhưng trong mắt tôi, đó là tiếng tung hô dành cho nhà vô địch.
Trận 3: Trùm Cuối – Lộc "Bác Học"
Tôi đang đứng tựa vào cột điện, tận hưởng hào quang chiến thắng thì một giọng nói ồm ồm, đều đều vang lên:
"Tao đua với."
Tôi quay lại. Là nó.
Lộc "Bác Học".
Thằng này là một cá thể dị biệt trong cái lớp 8A bát nháo này. Nó đeo cái kính dày như đít chai, lúc nào cũng kè kè quyển sách trên tay (kể cả lúc đi vệ sinh), mặt mũi thì đụt đụt, ngáo ngơ, cả ngày cạy miệng không nói được nửa lời. Tướng đi của nó chậm chạp như một con lười bị thấp khớp.
Nhưng... nó có một thứ mà tất cả chúng tôi đều thèm khát.
Một chiếc xe đạp đua (Road bike) chính hiệu. Khung sườn mỏng dính, tay lái cong cong hình sừng cừu, lốp xe bé xíu căng đét. Nhìn con xe ấy đứng cạnh con Asama của tôi chẳng khác gì đặt một con Ferrari cạnh một con xe công nông.
"Mày á?" tôi cười sặc sụa. "Lộc ơi là Lộc. Mày biết đi xe đạp không đấy? Tao sợ mày đạp nhanh quá lại rơi mất cái kính thì khổ."
Nó không nói gì, chỉ lẳng lặng dắt con "chiến mã" triệu đô của mình vào vạch xuất phát. Nó chỉnh lại cái kính, mặt vẫn đơ ra như tượng sáp.
"Được thôi," tôi nhún vai. "Đừng trách tao ác. Tao sẽ chấp mày xuất phát trước 3 giây."
"Không cần," Lộc đáp gọn lỏn.
Thằng này khá! Tôi thầm nghĩ. Được chết vinh quang còn hơn sống nhục nhã.
"BẮT ĐẦU!" Sơn "Lùn" hét lên, giọng có vẻ hả hê vì nghĩ tôi sắp có thêm một nạn nhân.
Tôi dồn toàn lực vào bàn đạp ngay từ giây đầu tiên. Tôi muốn kết thúc trận này thật nhanh để còn đi uống nước mía.
Nhưng...
Vụt.
Một cái bóng đen lướt qua tầm mắt tôi.
Tôi chớp mắt.
Cái gì vừa xảy ra vậy?
Phía trước tôi, thằng Lộc đang... bay. Không, đúng hơn là nó đang xé gió.
Cái dáng vẻ đụt đụt, chậm chạp thường ngày biến mất sạch trơn. Thay vào đó là một tư thế núp gió chuyên nghiệp đến đáng sợ. Lưng nó rạp xuống song song với mặt đường, tay nắm chặt phần dưới của ghi-đông cong, đôi chân gầy gò của nó guồng những vòng quay đều tăm tắp và nhẹ bẫng.
Con xe đua của nó lướt đi êm ru, không phát ra một tiếng động nào ngoài tiếng lốp ma sát với mặt đường nghe "xè xè" đầy uy lực.
Tôi nghiến răng, gồng hết sức bình sinh, mặt đỏ tía tai, gân cổ nổi lên cuồn cuộn.
"Đứng lạiiiii!" tôi gào lên trong tuyệt vọng.
Nhưng khoảng cách cứ ngày càng nới rộng. 10 mét. 20 mét. 50 mét.
Khi tôi thở hồng hộc cán đích, thằng Lộc đã đứng đó, mặt vẫn tỉnh bơ, đang lấy tay lau cái kính mờ hơi nước.
Tôi thua. Thua một cách nhục nhã. Thua một thằng mọt sách.
Lũ bạn cười lăn lộn. Vinh "Mũi Dài" cười đến nỗi nước mũi chảy ròng ròng:
"Ôi Tuấn! Bị thằng Lộc cho hít khói kìa! Ha ha ha!"
Tôi chống tay xuống đầu gối, thở như bò rống, nhưng cái tôi của tôi thì vẫn còn cao lắm. Không thể nào! Tôi là Tuấn, kẻ tự tin nhất cái lớp này. Làm sao tôi có thể thua một thằng như Lộc được?
Vô lý! Hư cấu!
A, tôi hiểu rồi. Là tại cái xe!
Đúng, chắc chắn là tại cái xe. Con xe của nó xịn thế cơ mà. Khung carbon, bộ đề Shimano xịn sò, lốp không săm... Còn tôi? Tôi đi con Asama sắt nặng trịch. Đây là cuộc chiến không cân sức về công nghệ!
Tôi đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt Lộc:
"Không phục! Tao không phục!"
Lộc ngơ ngác nhìn tôi:
"Sao?"
"Mày thắng là do xe mày xịn!" tôi gân cổ lên cãi. "Xe đua chạy nhanh hơn xe địa hình là cái chắc. Mày thử đổi xe xem? Tao cá là mày không thắng nổi tao đâu."
Lộc nhún vai, vẻ mặt kiểu "sao cũng được":
"Được. Thế tao đi xe nào?"
Tôi nhìn quanh. Ánh mắt tôi dừng lại ở con xe mini màu hồng của thằng Sơn "Lùn". Con xe "huyền thoại" đi chợ của các bà mẹ. Yên thấp, tay lái cao, bánh bé tí.
Một ý nghĩ đen tối lóe lên trong đầu tôi. Để xem mày làm ăn thế nào với con xe dành cho người cao 1 mét rưỡi này.
"Mày đi xe thằng Sơn!" tôi tuyên bố dõng dạc. "Tao đi xe mày. Xanh chín luôn! Nếu mày thắng tao bằng con xe mini đấy, tao gọi mày là sư phụ!"
Lũ bạn ồ lên thích thú. Kèo này quá thơm. Tuấn với siêu xe đua vs. Lộc "Đụt" với xe mini bà già.
Lộc gật đầu cái rụp, không thèm suy nghĩ. Nó trèo lên con xe mini của thằng Sơn. Chân nó dài, mà yên xe thì thấp, nên đầu gối nó gập lại trông như con cào cào đang ngồi xổm. Trông dị hợm không tả nổi.
Tôi hí hửng leo lên con xe đua của Lộc. Cảm giác mông đặt lên cái yên cứng ngắc nhưng sành điệu thật phấn khích. Tôi nắm lấy tay lái cong, cảm thấy mình như một vận động viên chuyên nghiệp.
"Lần này mày chết chắc rồi Lộc ơi!" tôi cười đắc thắng.
Trận Tái Đấu: Công Nghệ Cao Đối Đầu Động Cơ “Chạy Bằng Cơm”
"BẮT ĐẦU!"
Tôi đạp mạnh.
Nhưng khoan đã...
Cái quái gì thế này? Cái tay lái cong cong này khó điều khiển quá! Tôi lảo đảo, suýt thì đâm vào bụi rậm bên đường. Cái tư thế ngồi rạp xuống làm cái bụng tôi bị chèn ép khó chịu vô cùng. Hơn nữa, cái líp xe nặng trịch, tôi quên chưa trả số về mức nhẹ!
Trong khi tôi đang vật lộn để giữ thăng bằng trên con "chiến mã" bất kham, thì một cảnh tượng kỳ vĩ, à mà phải nói là kỳ dị mới đúng, diễn ra ngay bên cạnh.
Thằng Lộc.
Nó vẫn giữ cái mặt lạnh tanh, vô cảm ấy.
Nhưng đôi chân của nó... ôi thần linh ơi!
Vì cái xe mini quá thấp, nó không thể đạp những vòng rộng. Thay vào đó, nó guồng chân với tốc độ ánh sáng. Hai đầu gối của nó nhấp nhô liên tục, nhanh đến mức mắt thường không nhìn thấy rõ, chỉ thấy hai vệt mờ ảo.
Vù vù vù vù vù!
Tiếng xích xe mini kêu lạch cạch, cái giỏ xe phía trước rung lên bần bật như muốn văng ra ngoài vũ trụ. Cái lưng thằng Lộc thẳng đuột, nhưng hai chân nó thì hoạt động như một cái máy xay sinh tố bị chập điện.
Trông nó... bựa không thể tả!
Nó giống như một con ếch khổng lồ đang cưỡi trên một con bọ ngựa, nhưng con ếch đó lại được gắn động cơ phản lực ở mông.
Tôi cố gắng lấy lại thăng bằng và tăng tốc. Con xe đua bắt đầu lướt đi. "Nhanh lên! Nhanh lên mày ơi!" tôi gào thét trong lòng.
Nhưng cứ mỗi lần tôi định vượt lên, cái bóng "cào cào" trên chiếc xe màu hồng lại tăng tần suất guồng chân lên một bậc.
Cả đám khán giả (Vinh, Sơn và mấy đứa hóng hớt) không ai hò reo nữa. Chúng nó đang ôm bụng cười. Chúng nó cười đến nỗi quỳ rạp xuống đất đập tay đập chân.
"Á há há há! Nhìn thằng Lộc kìa!"
"Trời ơi cái chân nó! Nó sắp bay lên trời rồi!"
Tôi không dám nhìn sang, chỉ biết cắm đầu đạp. Nhưng định mệnh đã an bài. Vào những mét cuối cùng, Lộc tung ra tuyệt kỹ "Vô Ảnh Cước". Tốc độ guồng chân của nó đạt đến cảnh giới thượng thừa. Nó cán đích trên chiếc xe mini hồng, vượt trước tôi cả nửa thân xe.
Tôi buông lỏng đôi chân, phó mặc cho chiếc xe trôi đi theo quán tính còn bản thân thì nghệt mặt ra như vừa đánh rơi mất sổ gạo.
Thua.
Thua toàn tập.
Thua trên sân khách, thua cả trên sân nhà.
Thua về thể lực, thua cả về khí cụ.
Tôi dừng xe lại, nhìn thằng Lộc. Nó bước xuống khỏi con xe mini bé tẹo rồi đủng đỉnh chỉnh lại cái kính, hơi thở chỉ mới hơi gấp một chút xíu. Mặt nó vẫn cái vẻ "không cảm xúc" đáng ghét ấy.
"Tại sao?" tôi hỏi, giọng lạc đi. "Tại sao đi con xe rách đấy mà mày vẫn thắng được?"
Lộc nhìn tôi, rồi nhìn xuống đôi chân gầy gò của mình, phán một câu xanh rờn đúng chất sách giáo khoa Vật Lý:
"P = F.v (Công suất bằng lực nhân vận tốc). Xe dù xịn đến đâu nếu động cơ (chạy bằng cơm) không tốt thì cũng vứt. Với cả... mày chưa gạt líp về đĩa nhỏ nên đề pa chậm là đúng rồi. Dốt."
Nó nói xong, quay lưng đi lấy cặp sách chuẩn bị vào lớp học thêm.
Còn lại mình tôi đứng chôn chân giữa đường. Lũ bạn tôi lúc này mới lết đến nơi. Thằng Vinh vỗ vai tôi, nhưng miệng vẫn cười méo xệch:
"Thôi... đừng buồn Tuấn ạ. Mày thua... ặc ặc... nhưng mà thề... nhìn thằng Lộc lúc nãy... ha ha ha... trông nó bựa vãi chưởng! Tao chưa bao giờ thấy ai đi xe đạp kiểu đấy cả!"
Sơn "Lùn" gật gù, lau nước mắt (do cười quá nhiều):
"Công nhận. Nó thắng mày, nhưng tao chỉ nhớ mỗi cái dáng đạp xe như phê thuốc của nó thôi. Hài đếch chịu được."
Tôi nhìn theo bóng lưng thằng Lộc. Nó điềm nhiên dắt con xe đua đẳng cấp của nó và lên xe phóng đi, như thể vừa rồi chưa có chuyện gì xảy ra.
Dù tôi vừa bị tát một cú đau điếng vào lòng tự trọng, nhưng nghĩ lại cái cảnh nó ngồi xổm trên con xe mini hồng, hai chân quay tít mù như phim hoạt hình... tôi cũng không nhịn được mà phì cười.
"Ừ, công nhận. Trông nó tởm thật."
Chiều hôm đó, không chỉ mất mặt, tôi còn chính thức ghi tên mình vào danh sách "con nợ" của thằng Lộc với một chầu nước mía danh dự. Đổi lại, giai thoại về "Lộc Cào Cào" và cú guồng chân tốc độ ánh sáng trên chiếc xe mini hồng đã chính thức được ghi vào sử sách của lớp 8A.
Và tôi nhận ra một điều: Ở cái lớp này, "nguy hiểm" nhất không phải là những kẻ to mồm như tôi, mà là những thằng tẩm ngẩm tầm ngầm như nó.
—----------------------------------
Tuấn: Thở dài, lắc đầu ngao ngán
Đấy, các bạn thấy đấy. Cuộc đời tôi đầy rẫy những bất công. Nhưng thôi, quân tử trả thù mười năm chưa muộn.
Còn lần sau tôi sẽ kể về chuyện gì à? Bí mật! Để tôi lục lại trí nhớ siêu phàm này đã, vì giai thoại về cái gánh xiếc này nhiều như sao trên trời vậy. Chỉ hứa trước với các bạn một điều: Nó sẽ còn BỰA hơn hôm nay nhiều.
Giờ thì tôi phải đi mua nước mía trả nợ đây. Hẹn gặp lại!
Màn hình tối đen. Tiếng dép lẹt xẹt của Tuấn vang lên rồi tắt hẳn.