Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ác Mộng Chi Lăng - Chương 43: Mê cung

Đang nhởn nhơ vừa đi dạo vừa tìm những bông hoa ưng ý, Lâm Giang chợt rẽ vào một lối nhỏ, hái thêm một cây cho mình.

"Ha ha, tím mộng mơ!" Lâm Giang cũng chẳng đặc biệt quan sát gì. Hắn chỉ thấy lúc đầu bông hoa này mang màu vàng hơi chói, nhưng rồi lại đổi màu ngay trước mắt nên hắn liền ngắt lấy.

Cất bông hoa vào không gian giới chỉ, Lâm Giang tùy ý như vậy khi���n khá nhiều người xung quanh liếc nhìn. Một số lắc đầu tiếp tục nghiên cứu, một số khác lại chẳng hiểu hắn đang nhìn cái gì.

Đi thêm một đoạn nữa, Lâm Giang chợt dừng lại nhìn về phía xa, sâu trong rừng hoa, rồi bước đến ngắt lấy. Đó là một bông hoa nhỏ, pha chút tím và vàng, phát sáng nhẹ, nhìn sơ qua hình dáng cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng Lâm Giang lại nhận thấy, giữa rừng hoa dày đặc kia, bông hoa này tuy nhỏ bé nhưng lại nổi bật giữa một khoảng trống khá lớn, dù xung quanh bị nhiều loại hoa cánh lớn che phủ nên hơi khó phát hiện.

Lâm Giang tiếp tục di chuyển. Hiện tại, nhìn về phía xa, rừng hoa đã đến điểm cuối. Ở đó, lại xuất hiện một con đường khác dẫn tới nơi tiếp theo.

"Ngươi quá chói mắt, ta chọn ngươi!"

"Ngươi quá xấu xí nhưng không được đánh giá hoa cỏ qua vẻ bề ngoài, ta chọn ngươi!"

"Ngươi cũng quá gan dạ dám dùng nụ hoa cản đường bản tọa, ban chết!"

"Dám dùng sắc đẹp mê hoặc ta, ngươi thành công!"

Lâm Giang vừa đi dạo vừa ngắt hoa, những lý do hắn đưa ra khiến không ít người đang chuyên tâm nghiên cứu phải đưa ánh mắt hình viên đạn về phía hắn, đồng thời cũng thu hút sự chú ý của một số người khác.

Vừa chọn xong một bông hoa định hái, Lâm Giang chợt bị một bàn tay chặn lại.

"Huynh đệ à, ta khá thích bông hoa đó, hãy để lại cho ta ngắm nó đi." Một giọng nói thô kệch vang lên đầy vẻ khó chịu. Chủ nhân của giọng nói đó là một nam nhân lớn tuổi cơ bắp cuồn cuộn, làn da ngăm đen cùng một vết sẹo lớn trên ngực.

"Được thôi, huynh thích thì cứ ngắm lấy đi, ta chọn bông khác." Lâm Giang bình thản đáp.

Nói rồi, Lâm Giang lùi ra sau, tránh né tên nam nhân kia để tiếp tục đi con đường của mình. Chợt, hắn lại bị chặn lại một lần nữa.

"Ta thấy huynh đệ không biết lựa chọn. Huynh đệ cứ đưa giới chỉ trữ vật cho ta, ta sẽ kiểm tra hoa và đánh giá giúp." Tên nam nhân kia tươi cười, nhưng câu nói lại trắng trợn cướp bóc giữa ban ngày.

Lời của hắn vừa dứt đã thu hút ánh nhìn của nhiều người, không ít kẻ giữ thái độ xem trò vui.

"Không được đâu, dù sao ta cũng đã chọn nó rồi." Lâm Giang lắc đầu từ chối, sau đó lách mình rời đi. Từ bất kỳ góc độ nào, hắn đều giống như đang sợ hãi, trốn tránh và yếu đuối.

Tên nam nhân không nói thêm lời nào, thu lại nụ cười. Khí tức mạnh mẽ bùng lên, hắn lập tức rút đao chém về phía Lâm Giang.

"Bạt Đao Thuật!" Hắn hét lớn.

Tưởng chừng đã trúng đích, nhưng Lâm Giang chợt quay người, rút Toái Nham từ sau lưng.

"Bạo Thạch Kiếm!" Lâm Giang khẽ nói.

Đao kiếm va chạm, nhưng sau đó Toái Nham không chút ngừng nghỉ, chém thẳng xuống. Một tiếng hét thảm vang lên, tên nam nhân bị hất tung ra ngoài, trên ngực lại thêm một vết cắt dọc, thanh đao của hắn thì gãy đôi.

"Thiết Sa Quyền!"

Lâm Giang lao tới, dùng một đấm thẳng vào lồng ngực tên nam nhân. Hắn lại hất văng đối thủ về phía xa, máu tươi phun tung tóe, rải đỏ cả mặt đất.

Vừa rơi xuống đất, tên nam nhân còn chưa kịp mở mắt, thì Lâm Giang đã bước tới bên cạnh, để lại một bóng mờ tại vị trí cũ. Toái Nham hạ xuống, đầu của tên nam nhân kia bị chém đôi.

Lâm Giang cúi xuống nhặt túi đựng vật phẩm của tên nam nhân rồi bỏ đi.

Cả quá tr��nh diễn ra trong chớp mắt và cực kỳ thuần thục, giống như Lâm Giang đã làm không ít lần. Vì quá nhanh, đám người muốn xem trò vui còn chưa kịp hoàn hồn. Đến lúc tỉnh lại, họ chỉ còn thấy bóng lưng Lâm Giang đang khuất dần, mang theo Toái Nham Cự Kiếm còn nhỏ máu.

Không ai dám tiếp tục dò xét Lâm Giang, trong mắt chỉ còn sự kinh sợ và chút hoảng hốt. Tên nam nhân kia theo khí tức thì cũng là Luyện Thể tầng 9, nhưng ngay cả một đòn của Lâm Giang cũng không đỡ nổi.

Mất đi hứng thú, Lâm Giang chỉ chọn đại một vài bông hoa. Thực ra, những bông hoa lúc đầu tưởng chừng hắn tùy ý chọn, lại là những bông có chút khác biệt so với số còn lại, hoặc đơn giản là những bông hắn thích.

Khi bước gần đến con đường dẫn đến nơi khác, Lâm Giang vẫn còn một bông hoa cuối cùng chưa hái.

Lâm Giang lại xoay người nhìn vào một khu vực có rất nhiều kỳ hoa. Kể từ khi ra tay giết tên kia, hắn luôn có một cảm giác bị chú ý, cảm giác này rất nhỏ, mờ nhạt và liên tục đứt gãy. Mãi đến khi sắp rời khỏi nơi này, Lâm Giang mới xác định được vị trí của nguồn cảm giác đó, chính là nơi ánh mắt hắn đang hướng tới.

Một bông hoa bình thường màu trắng nho nhỏ, chính là vật phát ra cảm giác bị chú ý đó.

Hơi suy nghĩ một chút, Lâm Giang liền đào cả rễ và đất của nó lên, rồi cho vào một cái chậu vừa cướp được của tên nam nhân lúc nãy. Đất ở đây cũng chẳng có gì quá đặc biệt, chỉ là giàu dinh dưỡng hơn một chút. Linh khí nuôi dưỡng tất cả hoa nơi đây đều thuộc về một trận pháp khổng lồ.

Lấp đất lại xong xuôi, Lâm Giang cất bông hoa trắng vào một góc trong giới chỉ trữ vật, sau đó tiếp tục lên đường đến nơi tiếp theo.

Lại một lần nữa bước vào đường hầm dẫn tới nơi khác, nhưng lần này khác với lúc đầu. Lâm Giang đi được một đoạn ngắn thì thấy phía trước xuất hiện ba lối đi khác nhau.

Chọn lối đi ở giữa để tiếp tục, được một đoạn lại thấy hai ngã rẽ. Lúc này, Lâm Giang nhận ra mình đã lạc vào một mê cung ngay trong đường hầm. Quay lưng định bước về, Lâm Giang lại thấy lối đi phía sau đã biến mất, nhường chỗ cho hai ngã rẽ khác nữa. Hiện tại, Lâm Giang đang đứng ở ngã tư.

"Theo kinh nghiệm của ta, một khi đã bước vào mê cung mà nó còn có thể thay đổi lối đi, thì cách tốt nhất cũng là duy nhất đó chính là dựa vào khí vận." Lâm Giang lẩm bẩm, sau đó tiếp tục đi về phía trước theo lối bên trái.

Mê cung giống như vô tận, Lâm Giang đã liên tục di chuyển, cũng liên tục đánh dấu, nhưng vẫn không thấy bất kỳ dấu hiệu nào khác hoặc những ký hiệu mình đã đánh dấu. Cả một bóng người cũng không có, giống như cả mê cung chỉ có duy nhất hắn vậy.

Đi thêm một đoạn ngắn, Lâm Giang chợt giật mình, lập tức né qua trái.

Một mũi tên bất ngờ bắn ra từ bức tường, xuyên thẳng tới yết hầu Lâm Giang. Tốc độ của nó nhanh vượt qua những mũi tên Lâm Giang từng gặp. Tuy tránh né được cú chí mạng, nhưng mũi tên vẫn xuyên qua cánh tay phải Lâm Giang, để lại một vết máu nhỏ.

Không kịp nói gì, một mũi tên khác lại phóng ra từ một hướng khác. Lần này Lâm Giang đã đề phòng nên hoàn toàn tránh được. Chưa hết, tiếp theo là hai mũi tên, rồi ba mũi tên,... cứ thế tăng dần lên.

Con ngươi Lâm Giang co lại, hắn lập tức vận dụng Lưu Ảnh Thần Pháp, để lại một bóng mờ phía sau. Cơ thể hắn né tránh những mũi tên với tốc độ kinh khủng. Lúc đầu còn khá dễ dàng, về sau số lượng mũi tên càng nhiều, đến Lâm Giang cũng khó lòng chống đỡ. Nếu không nhờ cảm giác của hắn giống như một phạm vi bao trùm, chắc chắn lúc này hắn đã bị đâm thủng thành tổ ong.

Mũi tên bắn ra từ mọi phương hướng, phá nát không ít vách đá xung quanh. Lực đạo của chúng kinh khủng, nếu không dùng Ô Quy Giáp, Lâm Giang chắc chắn sẽ bị xuyên thủng. Lâm Giang bước đến nơi nào, mũi tên luôn nhắm vào hắn.

"Không được!" Lâm Giang cắn răng. Hắn cảm giác mình sắp chạm đến giới hạn, linh khí trong cơ thể đang cạn kiệt vô cùng nhanh chóng. Cũng đúng lúc đó, Lâm Giang cảm thấy có một vách đá không hề xuất hiện mũi tên, vả lại nó khá yếu ớt.

Nhíu mày nhưng cũng nhanh chóng quyết định, Lâm Giang di chuyển đến gần vách đá. Đúng là nơi này có ít mũi tên hơn thật. Dùng hết sức, Lâm Giang vung Toái Nham vào vách đá.

Vách đá kia không cản trở cự kiếm mà vỡ ra thành một lỗ hổng. Vừa thấy lỗ hổng, Lâm Giang ngay lập tức nhảy vào bên trong, mặc kệ bên trong có gì.

Té ngã vào bên trong, Lâm Giang không còn thấy mũi tên nào nữa. Hắn thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn không quên cảnh giác. Hiện tại, hắn không những sắp cạn kiệt thể lực và linh khí, cơ thể cũng bị thương không nhẹ.

Không ít vết thương trên khắp cơ thể h��n, có sâu có nông, nhưng cảm giác đau đớn thì liên tục ập vào đầu hắn.

Vừa định mở giới chỉ trữ vật lấy ra đan dược chữa thương, chợt con ngươi Lâm Giang co rút, sắc mặt có chút tái nhợt, nhảy lùi ra phía sau một đoạn khá xa. Vừa rồi, Lâm Giang vừa có cảm giác tử vong chỉ cách hắn không xa nữa. Nơi hắn vừa ngã xuống bỗng phát ra một tiếng gió, giống như có thứ gì đó vừa chém vào nơi đó vậy.

Đùng....

Chưa kịp suy nghĩ xong, vách đá mà hắn vừa phá để chui vào bỗng bị một tảng đá lớn từ phía trên rơi xuống, tạo thành một cánh cửa đá, nhốt Lâm Giang bên trong.

Bên trong hoàn toàn không có ánh sáng, một màu đen đặc. Lâm Giang không hề biết nơi này là đâu, cũng như bên trong có gì, chỉ biết ở đây còn có vật có thể uy hiếp tính mạng hắn.

Lâm Giang cố gắng vận dụng cảm giác đến tối đa, nhưng bất ngờ thay, hắn không cảm nhận được gì cả. Thậm chí cả hình dáng, cả không gian nơi đây, Lâm Giang đều không nắm bắt được.

Đưa tay xuống nắm chặt Toái Nham bằng hai tay. Cũng đúng lúc này, một cảm giác nguy hiểm dữ dội ập tới Lâm Giang. Ngay lập tức, hắn cảm thấy có thứ gì đó lao thẳng về phía mình, theo phản xạ, Lâm Giang đỡ lấy bằng Toái Nham.

Một lực cực mạnh đánh trúng vào Toái Nham, khiến ngay cả Lâm Giang cũng bị hất văng đi cùng thanh kiếm.

Bị hất văng, Lâm Giang vẫn nằm yên trên mặt đất. Quả nhiên, như hắn đoán, không có thứ gì tấn công hắn nữa. Cả nơi này giống như được bao phủ bởi một trận pháp đặc biệt, có thể hoàn toàn che giấu mọi thứ bên trong. Chỉ những vật di chuyển mới bị phát hiện.

Lúc nãy, Lâm Giang cảm nhận được có một vật, chỉ phát hiện ra hắn và tấn công khi hắn di chuyển.

Chợt ánh mắt Lâm Giang hơi động, trong mắt lại mang theo một ý cười bất đắc dĩ. Đôi con ngươi đen láy của hắn dần chuyển thành màu đỏ rực. Xung quanh cơ thể Lâm Giang thỉnh thoảng sẽ thấy vài tia vòng sáng đen quấn quanh, vết thương cũng bắt đầu lành lại nhanh hơn một chút.

Xung quanh vẫn chìm trong bóng tối, nhưng với đôi mắt hắn lúc này, Lâm Giang đã nhìn rõ được mọi thứ.

Phía trước hắn đứng một hình nộm kim loại, hay còn gọi là Khôi l��i theo khái niệm nơi đây, hoặc robot theo cách hiểu ở kiếp trước. Trên hai cánh tay nó có hai thanh đao bóng loáng, giống như chính cơ thể đen bóng của nó.

"Thấy ngươi!" Lâm Giang mở miệng.

Cùng lúc đó, nó cũng phát hiện Lâm Giang, lập tức lao thẳng tới chém hắn.

Nhưng lần này, đòn tấn công của nó thất bại. Đúng lúc thanh đao sắp chạm vào người Lâm Giang, hắn chợt xoay người, né tránh đòn công kích.

"Bạo Thạch Kiếm!"

Đúng lúc né tránh, Lâm Giang phát động kiếm thuật, dựa vào quán tính dùng toàn bộ sức lực chém thẳng vào khôi lỗi.

Khôi lỗi lập tức bị đánh bay vào tường, tạo thành một tiếng động lớn. Bụi bay cao, bức tường cũng vỡ thành một lỗ sâu, khôi lỗi thì nằm bên trong, bị bao phủ bởi khói bụi.

Lâm Giang cũng không có thời gian mà thưởng thức gì cả, hắn lập tức sử dụng thân pháp lướt tới bên hố. Chợt, một mũi đao lao ra từ trong khói bụi đâm vào Lâm Giang, nhưng hắn dường như đã nhìn thấy trước, chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu. Sau đó lại ngay lập tức đâm Toái Nham vào vị trí khôi lỗi.

"Phá Thiết Kiếm!"

Toái Nham b��� bao phủ bởi hắc quang, đâm thẳng vào vị trí của khôi lỗi. Đùng một tiếng, cái hố đá lại bị mở rộng ra, đá và bụi mù bay tứ tung, cả mặt đất và vách tường nứt thành nhiều vết lớn.

Lâm Giang thì lập tức lui lại, nhưng nếu để ý sẽ thấy hai tay của Lâm Giang có chút run rẩy và đỏ lên, trên bề mặt Toái Nham cũng xuất hiện vài vết nứt nhỏ.

Không hề chờ đợi, vừa lúc Lâm Giang lui lại, khôi lỗi lại bước ra từ bụi mù.

"Vạn Trọng Kiếm!"

Vừa bước một chân ra khỏi bụi mù, chưa kịp xác định vị trí của Lâm Giang, một tiếng hét lớn chợt vang vọng từ trên không.

Lâm Giang phóng lên, dùng Toái Nham chém thẳng một chiêu Vạn Trọng Kiếm xuống.

Đùng.....

Cả căn phòng như muốn sụp đổ, toàn bộ mặt đất nứt toác ra nhiều khe nứt lớn.

Bụi mù tan đi, lộ ra quang cảnh bên trong. Lâm Giang đang nằm sấp tại chỗ, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm của Toái Nham, toàn bộ lưỡi kiếm đã vỡ vụn thành nhiều mảnh, tản mát khắp nơi.

Trước người hắn, khối kim loại, hay chính là khôi lỗi lúc nãy, đã bị chém thành hai nửa từ phần đầu ��ến lưng. Trên đó vẫn còn dính lại vài mảnh lớn của Toái Nham. Phần bụng nó có một lỗ thủng lớn và xuất hiện một vết cắt sâu ngang người.

Giờ đây, vật thể từng là khôi lỗi ấy đã bị phế, nằm bất động dưới mặt đất, chính thức bị Lâm Giang đánh hỏng.

Toàn bộ nội dung truyện bạn đang đọc được truyen.free độc quyền cung cấp.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free