(Đã dịch) Ác Mộng Chi Lăng - Chương 53: Kim Vân Nguyên Sơn
Về đến phòng, Lâm Giang lập tức lên giường tu luyện. Ngày kia sẽ là ngày diễn ra kỳ chiêu sinh đầu tiên quy mô toàn Đông Vực. Vô số cường giả, những người mạnh hơn bọn họ gấp nhiều lần, sẽ tề tựu để tranh suất vào hai học viện đỉnh cao. Điển hình như Mạc Thiên Lăng, kẻ hắn vừa gặp, tuy trạc tuổi Lâm Giang nhưng tu vi lại khó lường, ít nhất cũng đã đạt đến Linh Hải kỳ tầng 4.
Lâm Giang và những người khác sẽ được tận mắt chứng kiến thế nào là một Thiên Kiêu thực thụ, nói thật, hắn cũng không khỏi có chút kích động.
Sáng hôm sau, cả nhóm đồng loạt thức dậy, có lẽ do đã quen với nhịp sinh hoạt di chuyển suốt mấy tháng qua.
Hôm nay là ngày họ cần chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Mặc dù địa điểm chiêu sinh là ở đây, nhưng hình thức, điều kiện, thời gian và các yêu cầu cụ thể vẫn được giữ kín. Thậm chí, từ hôm qua đến giờ, họ cũng không thấy bất kỳ nhân vật nào thuộc các thế lực lớn xuất hiện, mọi thứ diễn ra bình thường như một sinh hoạt thường nhật trong thành.
"Chào mọi người buổi sáng," Nguyệt Hân dụi mắt, bước ra khỏi giường.
Sau những tháng ngày chịu nhiều cực khổ, cộng thêm vết thương đã lành hẳn – có lẽ một phần nhờ đan dược quý giá kia – Tiểu Nguyệt Hân càng trở nên dễ thương, xinh đẹp. Làn da nàng trắng hồng rạng rỡ, tựa một búp bê tinh xảo. Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, thân hình thon thả, cùng giọng nói nhẹ nhàng, ngây thơ và đôi mắt long lanh hài hòa với mái tóc bạch kim.
Mỗi lần nhìn thấy nàng, Lâm Giang đều thầm nhủ, nhan sắc này hoàn toàn vượt xa mọi mỹ nhân hắn từng gặp ở kiếp trước, dù là trên mạng hay ngoài đời thực. Theo hắn, việc thế giới này tồn tại tu luyện, đặc biệt là Luyện Thể, giúp loại bỏ vô số tạp chất, thanh lọc cơ thể, nên nam thanh nữ tú xuất hiện khắp nơi cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng những điều đó có là gì so với Tiểu Hân Hân nhà hắn chứ? Nàng đã ở một tầm cao khác rồi.
Ngay sau Tiểu Nguyệt Hân là Giai Kỳ. Vẫn là khuôn mặt lạnh lùng như băng đá kia, nhưng chẳng biết vì lý do gì, nhan sắc của nàng dường như cũng thăng hoa, giá trị nhan sắc tăng vọt +10000.
Theo lời Tiểu Nguyệt Hân, đây mới chính là dung mạo thật của Giai Kỳ trước khi nàng tự tay dùng kiếm rạch nát mặt mình, nói rằng làm vậy sẽ bớt đi nhiều phiền phức.
Vết sẹo dài trên mặt nàng đã mờ đi rất nhiều, giờ đây gần như khó có thể nhận ra. Làn da trắng ngần, mái tóc bạch kim, đôi mắt lạnh lùng kiêu hãnh. Thân hình cao gầy, thon thả nhưng đầy cân đối, tạo nên hình tượng m���t ngự tỷ vừa lạnh lùng, đầy sát khí, lại vừa xinh đẹp quyến rũ. Một nhan sắc vẫn vượt xa tất cả những mỹ nhân hay ngự tỷ mà hắn từng biết.
Giai Kỳ ngồi xuống đối diện với Vô Danh, Nguyệt Hân ngồi bên cạnh Giai Kỳ, mọi người cũng tụ tập đầy đủ.
"Vì ngày mai sẽ là ngày thi, nhưng có lẽ các thế lực kia không muốn tiết lộ gì cả, nên ta sẽ nêu ý kiến như thế này." Với cương vị là lão đại, Lâm Giang vẫn luôn làm tốt trọng trách của mình, tuy thường xuyên bị bọn họ mắng là lười biếng.
Những lúc như thế này thì mọi người đều nghiêm túc lắng nghe Lâm Giang.
"Đầu tiên, mọi người đã đặt mục tiêu vào thế lực nào chưa? Ngoài hai học viện đỉnh cao Xích Dương và Thiên Lâm, cũng còn khá nhiều thế lực lớn khác nữa."
Cả nhóm đều nhìn chằm chằm Lâm Giang, sau đó Vô Danh mở lời.
"Đã tham gia thì phải đặt mục tiêu đứng đầu, nếu không thì chỉ là kẻ thất bại," Vô Danh lạnh lùng nói, mọi người cũng bật cười đồng ý.
Trong số họ, ai mà chẳng có ngạo khí, ai mà chẳng tự biết mình mạnh hơn người khác? Dù chưa d��m chắc mình có phải Thiên Kiêu hay không, nhưng chí hướng thì nhất định phải có.
"Vậy thì chúng ta sẽ cùng tham gia Xích Dương học viện," Lâm Giang cũng đưa ra quyết định.
"Đồng ý."
"Nhất trí."
...x4
"Tiếp theo, bởi đây là phần thi riêng biệt, nơi mỗi người phải thể hiện toàn bộ khả năng của mình, nên chúng ta cũng sẽ như vậy, đơn độc thi đấu. Mỗi người hãy tự chọn cách thức thể hiện, với mục tiêu chung là được nhận vào Xích Dương học viện," Lâm Giang mỉm cười nói.
Không phải ai trong số họ cũng cần giữ mình khiêm tốn như hắn. Lâm Giang không thích phô trương, nhưng mỗi người có một cá tính riêng, điển hình như Vô Danh và Giai Kỳ, cả hai đều không hợp với việc giữ mình điệu thấp.
Lời vừa dứt, cả nhóm thoáng chút ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó họ hiểu ra ý của Lâm Giang: đây là sân khấu của riêng họ, nơi họ có thể tự do thể hiện bản thân theo ý thích.
Sau đó, mọi người thảo luận thêm một chút về những vật dụng cần mang theo và nhấn mạnh việc đặt an toàn bản thân lên hàng đầu. Bởi lẽ, mất mạng rồi thì c��n nói gì đến chuyện tham gia Xích Dương học viện nữa?
Như thế coi như là cuộc nói chuyện kết thúc, mọi người cũng quay lại tu luyện hoặc thích thì có thể đi dạo một chút.
Lâm Giang trở về giường, nằm xuống với những suy nghĩ miên man. Hắn nhận ra mình đang ở trong một loại bình cảnh. Không phải bình cảnh tu luyện, mà là ở chỗ tất cả võ kỹ và công pháp của hắn đều đã đạt đến độ thuần thục viên mãn. Chỉ còn lại thần thông Lôi Áp và Thực Tại Chi Nhãn. Thực Tại Chi Nhãn có thể nâng cao giác quan của hắn lên mức độ khủng khiếp, gần như trong bán kính 100 mét, hắn không có điểm mù, mọi chiêu thức ẩn thân, khí tức, năng lượng, thậm chí là sơ hở của kẻ địch đều bị hắn nắm rõ trong lòng bàn tay. Tuy nhiên, nó chỉ có thể sử dụng trong thời gian ngắn, nếu kéo dài quá lâu, hậu quả sẽ khôn lường. Dù sao thì, Thực Tại Chi Nhãn vẫn giống như một lỗi hệ thống, đúng như tên gọi, nó có thể nhìn thấu thực tại. Mặc dù Lâm Giang biết Thực Tại Chi Nhãn vẫn còn ở độ thuần thục thấp nhất.
Về phần Lôi Áp, nó vẫn đang ở độ thuần thục thấp nhất, Lâm Giang hiện tại có thể tích tụ tối đa 10 tầng, đây cũng là giới hạn của thần thông này. Hắn chưa từng thử kích hoạt đủ 10 tầng, nhưng hắn biết nếu làm được, Lôi Áp sẽ trở thành một thần thông hủy diệt diện rộng thực sự.
Cuối cùng là thể chất đang thức tỉnh của Lâm Giang. Khi kích hoạt, nó có thể tăng cường phản xạ, khả năng hồi phục và thể lực lên mức khủng khiếp. Hơn nữa, Lâm Giang vừa phát hiện ra một điều mới: thể chất này sẽ liên tục hút cạn linh khí xung quanh để bổ sung vào cơ thể hắn. Điều Lâm Giang khá ưng ý là mỗi khi hắn sử dụng, một lớp hắc quang sẽ bao bọc cơ thể, không ai có thể thăm dò xuyên qua đó, giúp hắn che giấu thân phận.
Nếu muốn, hắn còn có thể phát ra một uy thế kinh khủng, khiến vạn vật từng đối mặt đều phải run sợ. Đặc biệt là với nhân loại, khi Lâm Giang còn kết hợp thêm khí tức của loài ác ma – một loại khí tức không còn hung bạo hay tà ác, nhưng lại mang đến nỗi sợ hãi tựa thiên địch cho loài người và một số sinh vật khác.
Kết hợp giữa thể chất, thần thông và võ kỹ, Lâm Giang có đủ tự tin tuyệt đối rằng, ít nhất nếu không đánh lại được, hắn cũng có thể chạy thoát.
Nằm suy nghĩ tổng hợp mọi chuyện, hắn cũng nhắm mắt lại và tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Suốt mấy tháng qua, hắn chưa lúc nào được ngủ trọn vẹn, tinh thần luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Đêm qua, hắn cũng đã phải tu luyện vì cảm giác sắp đột phá, nhưng cuối cùng lại không thành công. Hôm nay, hắn dự định dành trọn cả ngày để nghỉ ngơi, bồi dưỡng sức khỏe và tinh thần, bù đắp cho gần nửa năm trời. Chợt, ký ức lại kéo hắn về một năm trước, ánh mắt Lâm Giang thoáng hiện lên sự lạnh lẽo, nhưng ngay sau đó hắn bình tĩnh lại và chìm sâu vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa ló dạng, tất cả những người tham dự kỳ chiêu sinh đã chen chúc kín con đường lớn, đổ về phía sau Thánh Thành. Đó là ngọn núi khổng lồ được bao phủ bởi Kim Vân.
"Được rồi, chúc các ngươi may mắn," trong đám đông, Lâm Giang mỉm cười nhìn về phía Vô Danh, Giai Kỳ và những người khác, rồi hòa vào dòng người và biến mất.
Mọi người cũng dần chia nhau ra đi theo hướng mình thích, mục tiêu của họ chính là tham dự Xích Dương học viện. Giai Kỳ thì đi chung với Nguyệt Hân, còn những người khác thì đi riêng lẻ.
Đi theo đám đông, Lâm Giang cũng dần dần tới được nơi hẹn, đó là phía trước ngọn núi được bao phủ bởi Kim Vân.
Đến nơi, họ không thể đi tiếp n��a vì con đường đã bị chắn bởi một cánh đại môn khổng lồ. Cánh cổng này lớn đến mức che khuất toàn bộ tầm nhìn của mọi người, được làm bằng gỗ, trông rất mục nát và tỏa ra một khí tức cổ xưa. Dù đã thử mọi cách, họ vẫn không thể mở được nó, thậm chí cả khi cố gắng vòng qua, họ lại bất ngờ xuất hiện trở lại trước cánh đại môn.
Nơi đây đủ rộng để chứa tất cả mọi người, nên họ cũng dừng mọi ý định công kích và kiên nhẫn chờ đợi. Ước chừng có khoảng một triệu người đứng ở đây, nhưng vẫn đủ không gian để mỗi người đứng và di chuyển tự do, từ đó có thể hình dung được sự rộng lớn của cánh đại môn và khu vực này.
Lâm Giang cũng ngồi xuống, tỏ ra bình thường, không quá nổi bật nên chẳng ai chú ý đến hắn. Tuy nhiên, không phải ai cũng giữ thái độ như vậy. Nhiều người đã phóng thích khí tức mạnh mẽ, vận dụng thần thông, thiên phú để ngăn cách kẻ khác đến gần, mặc dù khoảng trống xung quanh họ cũng không hề nhỏ.
Đợi một lúc lâu, ánh mặt trời cũng bắt đầu xuất hiện, chiếu sáng dần dần bầu trời tăm tối. Ánh sáng mặt trời kết hợp với những đám mây kim sắc cùng khung cảnh bao la rộng lớn lại hùng vĩ cổ xưa, nơi đây là nơi đẹp nhất và hoành tráng đồ sộ nhất Lâm Giang từng thấy, ngay cả trong suy nghĩ hắn cũng chưa từng hình dung ra một cảnh tượng như vậy.
Khi ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào đại môn, cánh cổng mục nát vẫn đứng yên đó, dần tỏa ra khí tức càng thêm cổ xưa. Hào quang cũng xuất hiện bao quanh, khiến nó trở nên huyền bí hơn bao giờ hết.
Ngay khoảnh khắc tia nắng đầu tiên chạm đến đại môn, bốn bóng người đột ngột xuất hiện trước cánh cổng. Không một dấu hiệu báo trước, họ đơn giản là hiện ra từ hư không. Gồm một người trung niên, một nam nhân, một nữ nhân và một bà lão. Cả bốn người vừa xuất hiện, cánh đại môn mục nát cũng khẽ rung lên rồi từ từ mở ra, hé lộ khung cảnh phía sau.
Cả đại môn mở ra thu hút sự chú ý của toàn bộ mọi người về bốn người vừa xuất hiện.
"Chỉ những võ giả dưới 25 tuổi và không thuộc bất kỳ thế lực nào mới đủ tư cách dự thi. Các ngươi s�� phải đi lên Kim Vân Nguyên Sơn, kỳ chiêu sinh sẽ diễn ra trên đỉnh núi." Người nam nhân trạc dưới ba mươi tuổi cất lời, sau đó tuyên bố mọi người có thể bắt đầu tiến vào. Ba người còn lại chỉ đứng nghiêm nghị quan sát hàng triệu người.
Ngay sau lời tuyên bố, hàng loạt nhóm người bắt đầu tiến lên. Có người thành công bước vào, nhưng cũng không ít người không thể vượt qua.
"Ta mới qua 25 tuổi đúng một tháng thôi, xin cho ta vào!"
"Tại sao ta không thể vào được?"
...
Rất nhiều người đã vượt qua được cánh cổng, nhưng cũng không ít người bị kẹt lại bên ngoài. Bất kỳ kẻ nào dám gây rối lập tức bị hất văng ra khỏi khu vực chờ đợi.
Cứ như vậy, Lâm Giang cũng thuận lợi bước vào bên trong.
Trước mặt hắn là những bậc thang đá khổng lồ, dẫn thẳng lên đỉnh Kim Vân Nguyên Sơn. Dưới làn sương mù ảo diệu và Kim Vân bao phủ, nơi đây mang đến cảm giác như lạc vào một Tiên Cảnh mờ mịt, huyền bí và tuyệt đẹp. Hai bên bậc thang là những cánh rừng rậm rạp, tối tăm, không thể nhìn thấy gì bên trong. Mỗi bậc thang đá đều vô cùng rộng lớn, không thể bước bình thường mà phải trèo lên mới tới được bậc tiếp theo. Mỗi bậc có thể chứa hàng vạn người cùng lúc.
Lâm Giang cười khổ, sau đó cũng hòa vào đám đông, bắt đầu công cuộc trèo từng bậc thang.
Tất cả quyền sở hữu đối với bản văn này đều do truyen.free nắm giữ.