Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ác Mộng Chi Lăng - Chương 55: Xếp hạng

Lâm Giang cúi xuống nhìn cánh tay mình, nơi đó không biết từ lúc nào đã xuất hiện vài ký tự và con số.

"10 điểm, xếp hạng 17808" – đó là những ký tự hiện rõ trên tay Lâm Giang.

"Tận 17808 sao, ta cứ tưởng mình hoàn thành nhanh lắm chứ."

Khẽ cử động một chút, quả nhiên Lâm Giang cảm thấy cơ thể nhẹ đi rất nhiều, lực lượng cũng tăng thêm một đoạn ngắn, dù vẫn còn hơi đau nhức do phải đứng dưới trọng lực mạnh mẽ quá lâu.

Lực lượng của Lâm Giang trước đó sắp đạt mức 2 vạn cân, hiện tại vừa vặn đạt 2 vạn cân. Hắn cảm giác đây là lực lượng cực hạn của Luyện Thể kỳ, nếu không có thiên phú hệ Lực Lượng. Giờ đây, trước mặt hắn là bức màn cực hạn, thứ đã khiến hắn khổ sở suốt một tháng qua mà không thể đột phá. Nếu Lâm Giang công phá được nó, hắn sẽ sở hữu căn cơ hoàn chỉnh nhất, đồng thời đạt đến mức độ cực hạn của Luyện Thể kỳ.

"Đúng là ta đoán không sai, cảnh giới bình thường tối đa chỉ tăng 1000 cân, nhưng cực hạn của nhân loại ở Luyện Thể kỳ lại là 2 vạn cân." Lâm Giang bật cười.

Dứt lời, hắn lại đưa mắt nhìn quanh, nhắm nghiền mắt lại cảm nhận.

"Cuối cùng thì nơi đây là đâu? Là bí cảnh hay là huyễn thuật?" Lâm Giang luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng vẫn chưa tìm ra mấu chốt.

Ở một nơi cao hơn nữa, trên đỉnh Kim Vân Nguyên Sơn, các cao tầng của các thế lực đang bàn tán, suy ngẫm, đồng thời dõi theo vô số người tham dự chiêu sinh phía dưới. Đa phần trong số họ đã thoát khỏi 99 bậc thang và tiến vào khu rừng.

"Tốt! Tốt! Lần này có rất nhiều kẻ xuất sắc, thiên kiêu không thiếu, đặc biệt là nhóm dẫn đầu kia thực sự quá kinh khủng, chính là những kẻ yêu nghiệt!" Phó tông chủ Nguyên Phù Tông kích động nói lớn.

"Không chỉ Linh Hải kỳ, ở Luyện Thể kỳ cũng có một số người khá xuất sắc." Phó viện trưởng Quang Nguyệt Học viện cũng phụ họa.

"Luyện Thể kỳ thì có gì mà xuất sắc? Không đột phá Linh Hải thì cũng chỉ là phàm nhân, không hiểu sao lại cho bọn họ tham gia nữa." Phó tông chủ Hạ Viêm Chính Tông bác bỏ, đồng thời liếc nhìn về phía trung tâm như có ý hỏi.

Ở chính giữa, hai người chăm chú nhìn xuống phía dưới, nghe bọn họ thảo luận, cũng rời mắt khỏi những kẻ mà mình đang chú ý, nhìn về một số Luyện Thể kỳ may mắn vượt qua 99 bậc thang, khẽ lắc đầu.

"Bọn ta cũng không rõ. Đột ngột cả hai vị Viện Trưởng đều ra quyết định như thế." Từ viện trưởng chậm rãi mở lời, sau đó ánh mắt ông hướng về phía đông xa xăm, tựa như có thể xuyên thẳng qua không gian, đang dõi theo thứ gì đó.

Thấy Từ viện trưởng nhìn về hướng đông, những người khác cũng nhìn theo, ánh mắt có chút cổ quái, tựa như đã hiểu ý của Từ viện trưởng.

"Không phải tất cả Luyện Thể kỳ đều không thú vị đâu. Ta phát hiện vài kẻ khá mạnh, chỉ cần đột phá cảnh giới Luyện Thể là có tư cách được gọi là Thiên Kiêu, thậm chí còn hơn thế."

Bên cạnh, Hàn viện trưởng mở lời nói, ánh mắt nhìn về các hướng khác nhau.

Nghe nàng nói, mọi người cũng nhìn về phía đó. Ở nơi ấy, bọn họ thấy một thanh niên mang theo một thanh kiếm vẫn còn vương máu bước đi, phía sau lưng hắn là hơn 10 thi thể, trong đó không thiếu những kẻ thuộc Linh Hải kỳ.

"Nếu ta không lầm thì hắn đã luyện ra Sát Lục kiếm ý? Chắc có gì đó sai sót rồi. Luyện Thể kỳ mà luyện ra kiếm ý đã là hiếm, đằng này lại còn là Sát Lục kiếm ý?" Đại trưởng lão Linh Giang Phái mở miệng nói.

Mọi người nghe cũng gật gù, sau đó lại nhìn về một hướng khác. Họ thấy một nữ nhân được bao quanh bởi ánh sáng, nhẹ nhàng chém giết với 5 tên Linh Hải kỳ khác và chiếm thế thượng phong.

"Nàng đã hình thành ngụy kiếm ý, cứ đà này không lâu nữa sẽ trở thành kiếm ý chân chính. Ngoài ra, nàng còn sử dụng thần thông hệ Quang Minh, sở hữu thiên phú hệ Quang Minh, tính cách lạnh lùng, ra tay tàn nhẫn – đúng là một Thiên Kiêu không thể nghi ngờ."

Đại trưởng lão Linh Lung Thánh Địa mở lời.

Không phải cứ có thiên phú và thần thông là được coi là Thiên Kiêu. Tất cả những kẻ vượt qua 99 bậc thang đều gần như sở hữu cả hai thứ đó. Nhưng bọn họ ai mà không phải là cường giả đứng đầu, chỉ cần nhìn thôi cũng biết được sự chênh lệch giữa những Thiên Kiêu thực thụ và những kẻ bình thường.

Không chỉ hai người đó, càng nhiều Luyện Thể kỳ được coi là Thiên Kiêu dần lộ diện. Tuy bọn họ chắc chắn không phải đối thủ của những Thiên Kiêu chân chính ở Linh Hải kỳ, nhưng chỉ cần được bồi dưỡng một chút, bọn họ sẽ trở thành những Thiên Kiêu chân chính.

Trở lại khu rừng, trong một cái hồ nhỏ.

"Thật là mát mẻ! Không có gì bằng tắm rửa sạch sẽ sau khi tu luyện, làm việc mệt mỏi." Lâm Giang ngâm mình dưới hồ nước, gương mặt lộ vẻ thỏa mãn.

Sau khi vượt qua 99 bậc thang và tiếp xúc với mức độ linh khí trở lại bình thường, hắn phát hiện cơ thể mình hấp thụ nhanh hơn rất nhiều. Bởi vậy, hắn lựa chọn vừa ngâm mình trong nước vừa thư giãn... à không, vừa tu luyện.

Nhưng đây là trong một hồ nước nhỏ giữa rừng sâu, xung quanh có rất nhiều hung thú, dã thú. Không lẽ trong hồ nước chỉ có Lâm Giang và nước?

Một đám thủy quái dã thú bắt đầu tụ tập, lặng lẽ âm thầm bơi lại chỗ Lâm Giang. Một con Cự Ngạc đen dài hơn 3 mét định bất ngờ tấn công hắn một đòn chí mạng.

Nhưng bọn chúng đâu biết được, mọi cử động âm thầm của chúng đều bị Lâm Giang phát hiện, song hắn lại làm ngơ.

Bất chợt, cả hồ nhỏ phát ra ánh sáng tím, vô số tia tử lôi điện xuất hiện bao phủ toàn bộ hồ nước. Một lúc sau, ánh sáng tắt dần, chỉ còn lấp lánh từng tia tử lôi điện nhảy nhót trên mặt hồ.

Gần như tất cả dã thú, ngay cả những sinh vật bình thường trong hồ, đều đồng loạt cứng đờ nổi lên mặt nước. Ở giữa hồ, một con Cự Ngạc đen tê liệt nổi lên mặt hồ, cơ thể bị bao phủ bởi tử lôi điện.

Lâm Giang leo lên bờ, mặc quần áo vào rồi lẩm bẩm:

"Để ta cho ngươi th���y ở kiếp trước của ta người ta bắt cá như thế nào."

Mặc xong quần áo, Lâm Giang quay lại nhìn con hung thú chỉ là Linh Hải tầng 2 kia sắp hết tê li��t.

Lâm Giang đưa tay thẳng ra phía trước, một luồng tử lôi điện bắn thẳng tới đó. Một vụ nổ vang lên, nước bắn tung tóe, cả con Cự Ngạc kia cũng văng vào bờ, thương thế của nó nghiêm trọng hơn nhiều.

Ánh mắt nó hung tàn, tức giận nhìn Lâm Giang, muốn bổ nhào lại xé nát hắn nhưng lại bị tê liệt.

"Bạo Thạch Kiếm!"

Trấn Uy Cự Kiếm chém thẳng xuống, xuyên qua lớp da dày mà nó kiêu ngạo, cắt đứt sinh cơ của nó. Mặt đất cũng xuất hiện một vết nứt lớn.

Lâm Giang nhìn xuống cánh tay trái, điểm từ 10 lên thành 43 điểm, xếp hạng cũng từ 19056 lên 16401.

"Không tệ."

Sau đó, hắn mang theo Cự Kiếm rời đi đến nơi khác.

...

"Thiết Sa Chưởng!"

"RÉCCCC!"

Địa Linh Độc Hạt thét lớn rồi ngã xuống không cử động nữa. Một thanh cự kiếm ngay sau đó xuyên thủng nó.

Lâm Giang rút kiếm của mình ra, trên tay còn cầm một cây linh dược phát ra ánh sáng xanh, tỏa ra linh khí khá nồng đậm.

"Giết Hạt cướp thảo, ta khốn nạn quá nhưng dù sao cũng cảm ơn nhé!" Lâm Giang bỏ linh dược vào trữ vật giới chỉ. Hắn cảm thấy khá may mắn khi mình từng cướp nhiều giới chỉ như vậy ở Vạn Hoa Bí Cảnh. Trong đó còn có nhiều thứ hắn còn chưa mở ra xem xét như mấy bông hoa hắn lựa chọn, còn có mặt đá khắc ba chữ "Vạn Hoa Cốc" và quyển sách "Bách Dưỡng Thảo". Hắn không có thời gian mà.

Bước ra khỏi hang động, điểm của Lâm Giang cũng từ 89 lên 95, xếp hạng từ 14009 lên 13780.

Khu vực này không có nhiều hung thú nên điểm tăng khá chậm.

Lâm Giang dự định bước đi tiếp đến nơi có nhiều hung thú hơn một chút. Nhưng chợt hắn ngẩng lên nhìn một cái cây, nơi đó đang có một người nhìn hắn.

Lâm Giang cũng có chút giật mình vì mình không phát hiện ra từ xa. Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ gây ra sai lầm chí mạng rồi.

Kẻ kia khoảng tuổi hắn, tu vi là Linh Hải kỳ, còn bao nhiêu tầng thì Lâm Giang không biết được, nhưng hắn lại cho Lâm Giang một cảm giác nguy hiểm.

Mà nói gì thì nói, dáng dấp kẻ kia cho dù là Lâm Giang cũng chỉ biết giơ ngón cái lên nói – soái, soái tạc thiên. Hắn cao ráo, mái tóc lam, khoác một bộ thanh y, càng tôn lên nét soái của mình.

"Ngươi cũng nhạy cảm thật đó, lại phát hiện ra ta." Kẻ kia cười nhẹ nhàng nhìn Lâm Giang.

"Thói quen cảnh giác." Lâm Giang cũng cười đáp lại.

Sau đó, cả hai lại lâm vào im lặng nhìn nhau.

"Đừng lo, ta chỉ đi ngang qua, không có ý xấu. Ta đang tìm đối thủ nào đó, mà ngươi mới chỉ là Luyện Thể kỳ. Khi nào ngươi đạt đến Linh Hải kỳ, có lẽ chúng ta mới có thể giao thủ." Tên thanh niên kia cười vui vẻ nói với Lâm Giang rồi chuẩn bị quay lưng đi.

"À, phía đó có hai tên Luyện Thể đỉnh phong giống ngươi đang săn lùng người khác cướp điểm đấy. Ở trong đây thì ngươi cứ chiến thoải mái hay trốn đi cũng được." Nói xong, tên thanh niên kia di chuyển biến mất vào rừng sâu rất nhanh, thoát khỏi tầm mắt của Lâm Giang.

"Đúng là một tên kỳ lạ," Lâm Giang chợt bật cười rồi bước về phía mà hắn vừa chỉ, nơi có hai tên Luyện Thể đỉnh phong.

"Khu vực này chắc không còn ai nữa đâu, chúng ta nên chuyển sang nơi khác thôi." Tên kia, với vẻ ngoài kiêu ngạo và dáng dấp cao quý, nói với một tên béo có sắc mặt dữ tợn.

Tên béo kia nhét một miếng thịt tươi vào miệng, nhai kỹ rồi nuốt xuống, sau đó gật đầu nhìn kẻ có dáng vẻ cao quý kia.

Cả hai bọn họ không săn lùng dã thú hay hung thú như những người khác, mà vì muốn có thứ hạng cao nên đã chuyên săn giết người để cướp điểm.

Cả hai vừa quay lưng đi, chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát, sắc mặt tức thì trắng bệch. Bất chợt, một kẻ xuất hiện ngay sau lưng bọn họ, nắm đấm được bao phủ bởi lôi điện giáng thẳng vào người tên béo.

Lôi điện nổ tung, thổi bay mọi thứ xung quanh. Kẻ có vẻ ngoài cao quý kia cũng bị hất văng lùi về phía sau.

Khi hắn vừa định thần lại, đã nghe thấy một tiếng hô "Thiết Sa Quyền", rồi hắn lại bị hất bay thẳng về phía sau, đâm gãy nhiều cây cối rồi mới dừng lại. Hắn hộc máu, quần áo rách rưới, để lộ ra một kiện linh khí bảo giáp đang bảo vệ cơ thể.

Vừa ngước mặt lên nhìn, một thanh cự kiếm chém thẳng vào cổ hắn, sau đó dừng lại khi chỉ còn một chút nữa là chạm đến.

Hắn sợ hãi cực độ, mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến ngay cả hắn cũng không kịp phản ứng gì, mạng sống đã nằm gọn trong tay kẻ khác.

Trước mặt hắn là một tên mang áo choàng đen, cầm một thanh cự kiếm màu đen vô cùng sắc bén kề vào cổ hắn.

"Ta... ta cho, ta cho điểm của ta, làm ơn tha mạng cho ta!" Hắn run sợ, miệng ấp úng hét lên ngăn cản Lâm Giang xuống tay.

Ngay sau đó, hắn đưa tay của mình ra nhưng lại thấy Lâm Giang không làm gì cả, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.

"Đây... đây là điểm của ta, ngươi chỉ cần đưa tay vào là được." Kẻ kia dù sợ hãi nhưng cũng phát hiện ra là Lâm Giang không biết cách nhận điểm từ kẻ khác.

Nghe vậy, Lâm Giang cũng đưa tay mình vào, nhanh chóng điểm của hắn được tăng lên.

"Gaaaaaaaa!"

Chợt phía sau lưng Lâm Giang vang lên tiếng thét. Tên béo kia đang từ trong đống đổ nát đứng dậy, cơ thể cháy đen toàn bộ, ở ngực còn có một lỗ máu, trông cực kỳ chật vật và đau đớn.

Đúng lúc Lâm Giang nhìn ra phía sau, tên đang van xin hắn chợt thay đổi ánh mắt. Trong tay chợt xuất hiện một cây chủy thủ đâm thẳng vào tim Lâm Giang, trên môi nở một nụ cười tởm lợm, hèn mọn.

Cây chủy thủ tưởng chừng có thể đâm xuyên tim Lâm Giang. Nào ngờ, thanh cự kiếm vẫn đứng yên từ nãy đến giờ bỗng chuyển động, chém thẳng vào người hắn. Trong lúc nguy cấp, hắn không thể không hủy bỏ động tác mà toàn lực né tránh. Dù thoát được lưỡi cự kiếm, hắn vẫn bị Lâm Giang tung thêm một đấm trúng đích.

Lần này may mắn là tên kia có chuẩn bị thủ thế nên không bị hất bay.

"Vạn Trọng Kiếm!"

Một âm thanh lạnh lẽo vang vào tai của tên thanh niên cao quý kia. Trấn Uy lập tức bổ thẳng từ đầu hắn xuống, ngay cả bảo giáp cũng không cứu được hắn, đầu hắn bị chém làm đôi.

"Ta còn định hỏi ngươi vài thứ, thật hiếm khi gặp được người khác như vậy." Lâm Giang hơi thở dài sau đó quay người thong dong đi về phía tên béo đang đau đớn kia.

Bản dịch tinh tế này được truyen.free dày công biên soạn, độc giả hãy tìm đọc tại địa chỉ chính thức để cảm nhận trọn vẹn nhất.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free