Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ác Mộng Chi Lăng - Chương 60: Gia nhập Xích Dương

Sau khi nghe xong, vô số người hân hoan đứng dậy, song cũng có vài người lộ rõ vẻ không hài lòng, chẳng biết có phải vì thứ hạng của mình hay do phần thưởng từ các thế lực chưa đủ sức hấp dẫn. Riêng Lâm Giang thì lại khá mãn nguyện. Anh hiểu rằng đó chỉ là phần thưởng cho việc chiêu sinh, và họ chỉ là tân sinh. Một tân sinh chưa có đóng góp gì, việc dựa vào mỗi kết quả chiêu sinh để đòi hỏi nhiều hơn là điều không thể.

Đang lúc vui mừng, bọn họ bỗng ngước nhìn bầu trời. Trên đó, hơn mười thạch trụ khổng lồ đang xoay tròn, lơ lửng hạ dần xuống. Mỗi thạch trụ đều toát ra khí tức cổ xưa, huyền bí, mang vẻ riêng biệt về hào quang, kích thước và hình dáng.

Các thạch trụ từ từ hạ xuống, bao quanh khu vực rộng lớn mà bọn hắn đang đứng. Mỗi thạch trụ đều khổng lồ, sừng sững trấn giữ một phương trời khác biệt. Trên thân mỗi trụ đều khắc rõ tên của một thế lực.

"Các ngươi có thể lựa chọn ngay lập tức, hoặc ba ngày sau quay lại đây để tiếp tục," Hàn viện trưởng nhẹ giọng nói, rồi đứng dậy. Các cao tầng khác cũng lần lượt đứng lên, bay về phía thế lực của mình, theo sau là những người thuộc về thế lực đó. Chỉ còn lại hơn hai vạn người đứng đó để lựa chọn.

Nghe xong, mọi người như một phản xạ tự nhiên, đồng loạt nhìn về phía thạch trụ của thế lực mình mong muốn. Đa phần đều đã có định hướng của riêng mình trước khi đến đây, chỉ một số ít tỏ v��� chần chừ, ánh mắt dao động giữa các thế lực.

Không giống những người còn chần chừ, Lâm Giang chỉ mỉm cười, rồi bước về phía một thạch trụ sừng sững, trên đó khắc rõ dòng chữ – Xích Dương học viện.

Con đường dẫn tới đó cũng là một trong những lối đi ít người nhất. Không phải vì họ không muốn, mà là vì họ không đủ tư cách.

Lâm Giang thong thả bước đi, trên đường cũng gặp một vài gương mặt quen thuộc. Lăng Tuyết Nhi, người xếp hạng nhất, cũng chọn Xích Dương học viện. Mạc Thiên Lăng và một vài người khác cũng vậy. Các thế lực khác đương nhiên đã ra sức lôi kéo họ bằng những điều kiện cực kỳ hậu hĩnh, hòng đổi lấy một Thiên Kiêu. Nhưng đáng tiếc, một khi đã quyết định, số ít người này sẽ không thay đổi.

Rất nhanh, Lâm Giang gặp người đầu tiên mà hắn thân cận.

"Giang ca ca!!" Từ đằng xa, Tiểu Nguyệt Hân vừa nhìn thấy Lâm Giang đã lập tức chạy tới ôm chầm lấy hắn. Khuôn mặt dễ thương, khả ái của nàng khiến không ít người đang đi cùng Lâm Giang suýt chút nữa phải xiêu lòng. Cũng có vài cô gái khác ch�� ý, trên mặt họ vô thức hiện lên vẻ ghen tị. Tuy nhiên, Lâm Giang khá chắc là họ ghen tị với dung nhan của Nguyệt Hân, chứ không phải ghen tị vì nàng thân thiết với hắn.

Lâm Giang mỉm cười vui vẻ, vuốt nhẹ mái tóc Nguyệt Hân vì nàng thấp bé hơn hắn.

"Vẫn phải phạt!" Lâm Giang trìu mến nhìn nàng nói.

Vừa nghe Lâm Giang nói, khuôn mặt nàng không còn vẻ vui tươi, yêu đời nữa, mà thay bằng nụ cười gượng gạo, vẻ mặt khó coi, hai tay vội che đầu đầy cảnh giác, nước mắt cũng rưng rưng.

Không lâu sau, bọn họ gặp Minh Viễn và Vĩnh Nghi đang bước tới, rồi đến Hạo Hiên, nhưng vẫn chẳng thấy Giai Kỳ và Vô Danh đâu.

Cả năm người bước tới thạch trụ của Xích Dương học viện. Bên dưới có một vài người, có lẽ là học sinh của học viện, đang hướng dẫn tân sinh. Cũng thấy Từ viện trưởng ngồi trên cao lặng lẽ dõi theo từng bước chân của họ. Ngoài ra, một số cao tầng và lão sư của học viện cũng có mặt.

Dù sao đây cũng là kỳ chiêu sinh, tuyển chọn một thế hệ Thiên Kiêu mới, không thể sơ suất, đặc biệt là trong bối cảnh Ác Ma mới xuất hiện gần đây.

Bước tới thạch trụ, bọn họ chưa vào ngay, mà đứng quay lại chờ Giai Kỳ và Vô Danh. Cả năm người đều thuận lợi tiến vào top 3000, đương nhiên Giai Kỳ và Vô Danh cũng không thể nào không lọt vào.

Chờ một lúc, họ thấy bóng dáng Giai Kỳ. Điều bất ngờ là Vô Danh cũng đi sát bên cạnh nàng. Tuy cả hai chỉ lặng lẽ bước về phía họ, không nói chuyện, nhưng ít ra cũng không thấy bất kỳ bất đồng nào giữa hai người.

Khi thấy mọi người đông đủ, cả hai không kìm được mà nở một nụ cười. Có lẽ đây là một trong số ít lần họ thấy Giai Kỳ cười, và cũng là lần đầu tiên chứng kiến Vô Danh cười.

Nụ cười của cả hai thu hút không ít sự chú ý từ những người xung quanh. Vài cô gái trẻ suýt ngất đi khi nhìn nụ cười của Vô Danh, một nụ cười phải nói là cực kỳ cuốn hút, toát lên chút ấm áp ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, như đến từ sâu thẳm trái tim. Một số thiếu niên khác thì ngây người ra khi thấy Giai Kỳ cười, như thể quên mất rằng họ phải tiếp tục bước vào Xích Dương học viện.

"Tỷ tỷ!" Nguyệt Hân thấy Giai Kỳ liền chạy lại ôm nàng. Giai Kỳ cũng mỉm cười hạnh phúc, ôm lấy Nguyệt Hân, khuôn mặt cũng không còn một tia lo âu.

Cả hai tách ra, sau đó Giai Kỳ cũng mỉm cười nhìn về phía nhóm Lâm Giang.

"Ngươi cũng bị phạt!" Lâm Giang cười đáp lại Giai Kỳ.

Vừa nghe xong, Giai Kỳ thoáng nét nghi hoặc trên mặt, rồi nàng quay sang nhìn Nguyệt Hân.

Nguyệt Hân đành kể lại tất cả mọi chuyện, từ nguyên nhân tới kết quả, cho Giai Kỳ nghe. Nhưng ngay sau khi câu chuyện kết thúc, bất ngờ Nguyệt Hân lại bị Giai Kỳ kéo đi răn dạy một trận, khiến nàng chỉ muốn bật khóc.

Nhóm người cũng nhanh chóng tập hợp đầy đủ, sau đó bước tới trước thạch trụ.

"Dùng tay chạm vào thạch trụ, từ đó đã là tân sinh của Xích Dương học viện," một học viên hướng dẫn họ.

Nghe theo lời hướng dẫn, Lâm Giang cũng dùng tay mình chạm vào thạch trụ khổng lồ đó. Điểm số và thứ hạng trên cánh tay dần dần biến mất, thay vào đó là biểu tượng Xích Dương học viện hiện lên, rồi cũng mờ dần và biến mất.

Lâm Giang nhìn sang Vô Danh và Giai Kỳ cùng những người khác, thấy tất cả đều diễn ra tương tự. Người hướng dẫn nhìn họ một lượt rồi mỉm cười.

"Chào mừng các ngươi gia nhập Xích Dương học viện!"

"Các ngươi có thể bước vào truyền tống trận, dịch chuyển đến Xích Dương học viện ngay bây giờ. Ba ngày sau sẽ là ngày khai giảng chính thức." Sau đó, hắn tiếp lời.

Cả bọn nhìn nhau, thấy không ai c�� ý kiến gì, dù sao cũng chẳng ai còn nhà để trở về. Thế là họ nhanh chóng bước vào một vòng tròn với những đường nét phức tạp được khắc trên mặt đất. Ánh sáng lóe lên, rồi bọn họ biến mất.

Khi tầm nhìn trở lại, trước mặt Lâm Giang đã là một khung cảnh hoàn toàn khác so với lúc trước. Kim Vân biến mất, cầu thang vàng cũng không còn, thay vào đó, họ xuất hiện trước một thạch bia, không quá to lớn, cũng chẳng toát ra khí tức cao thâm huyền bí nào. Trên mặt bia chỉ hiện rõ hai chữ rất đỗi bình thường: Xích Dương. Nơi họ đứng hiện giờ là một khoảng đất trống, phía trước là một con đường lớn được bao quanh bởi nhiều cây cối, phong cảnh nhìn vào đã đủ khiến người ta thư thái.

"Chào mừng đến Xích Dương học viện," một giọng nói vang lên từ phía sau.

Ở đó đứng khá nhiều người. Chỉ nhìn khí chất thôi cũng đủ biết họ không phải tân sinh.

"Bây giờ sẽ có người dẫn các ngươi về nơi ở tạm thời, để ba ngày sau, học kỳ đầu tiên của các ngươi sẽ chính thức bắt đầu," một nam nhân ngoài ba mươi mỉm cười nói.

"Ta là Trần Nguyên Bân, là lão sư của các ngươi. Có lẽ về sau chúng ta sẽ còn có cơ hội gặp mặt." Lão sư Nguyên Bân mỉm cười hòa ái.

Ngay sau đó, một số người xuất hiện để dẫn toàn bộ tân sinh đi về phía con đường lớn. Do nhóm Lâm Giang đi chung nên chỉ cần một người dẫn dắt họ.

Tiếp đó, bọn họ thấy được một cảnh tượng đẹp đến mê hồn. Đi tới cuối con đường, nơi đó không còn đường nữa mà là một hồ nước rất lớn. Bên dưới là mặt nước mênh mông, được phủ một lớp vân vụ mờ ảo phía trên. Phía xa, vài hòn đảo nhỏ nằm rải rác giữa lòng hồ rộng lớn.

Người dẫn đường đột ngột búng tay. Ngay lập tức, từ dưới mặt hồ, một bóng mờ lớn từ từ nhô lên, cho đến khi một hung thú khổng lồ xuất hiện hoàn toàn. Người dẫn đường nhẹ nhàng bước lên lưng nó, nó cũng không hề phản ứng. Thấy thế, nhóm Lâm Giang cũng bước lên theo.

"Hải Vân Kình Ngư là một loài hung thú có tính cách hiền lành, sinh sống và được nuôi dưỡng ở Lam Vân Hồ. Bình thường thì nó sẽ phục vụ việc đi lại giữa các đảo với nhau," Người dẫn đường nhẹ nhàng giải thích.

Lâm Giang cũng nhân cơ hội nhìn rõ hơn Hải Vân Kình Ngư. Đó là một con Kình Ngư rất lớn, có lớp da màu lam sẫm, trông cực kỳ dày và cứng cáp.

Hắn cũng nhìn về phía xa. Tuy mặt hồ có vân vụ bao phủ, nhưng lớp sương mù đó không hề cản trở tầm nhìn mà còn khiến nơi này càng giống một Tiên Vực hơn. Mọi thứ ở đây đều vô cùng xinh đẹp. Cứ một lúc lại có vài hung thú dã thú nhảy lên khỏi mặt hồ.

Nhìn những hòn đảo nhỏ kia, trên đó cũng xuất hiện những công trình hòa hợp một cách tinh tế với cảnh vật. Ngay cả nơi họ vừa bước ra cũng mang hình dáng một hòn đảo lớn.

"Xích Dương học viện được chia thành ngoại viện và nội viện. Ngoại viện gồm bốn hòn đảo xung quanh, còn nội viện là một đảo lớn nằm giữa Lam Vân Hồ. Ngoài ra, còn vô số đảo nhỏ khác không thuộc cả ngoại viện lẫn nội viện."

"Tất cả các đảo đều được nối với nhau bằng truyền tống trận hoặc có thể di chuyển như thế này bằng Hải Vân Kình Ngư."

Trên đường đi, người dẫn đường kể sơ lược cho họ nghe về X��ch Dương học viện. Chẳng mấy chốc, họ đã tới nơi sẽ tạm nghỉ ngơi trong ba ngày tới – Nguyên Linh Đảo, một trong bốn hòn đảo thuộc ngoại viện.

Tới nơi nghỉ ngơi tạm thời, không phải một căn phòng như Lâm Giang nghĩ, mà là một căn nhà lớn. Có cả người hầu giúp việc. Tuy nhiên, dù lớn như vậy, mỗi căn nhà chỉ có một phòng riêng, nghĩa là chỉ dành cho một người. Ở đây có khá nhiều căn nhà như thế, mỗi căn cách nhau một khoảng, và họ sẽ được chia ra ở riêng từng căn.

Nhưng như thói quen, không lâu sau cả bọn đã tụ tập lại căn nhà của Lâm Giang.

"Mọi người, chúng ta đã hoàn thành được mục đích!" Lâm Giang ngồi cạnh mọi người, mở miệng cười lớn. Tất cả cũng đều mỉm cười, xem đây là một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời mình.

Đoạn văn này được truyen.free trau chuốt tỉ mỉ.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free