(Đã dịch) Ai Mang Gia Hỏa Này Vào Tu Sĩ Giới - Chương 284: lời này của ngươi giá trị thật nhiều cái thận
“Cho nên rốt cuộc ngươi đã viết gì cho hắn?”
Cao Phong đã là lần thứ bảy hỏi câu hỏi này, nhưng người ngồi đối diện hắn lại là thủ lĩnh tình báo lớn nhất triều đình, kẻ này nếu đã không muốn nói, thì dù có dùng cách nào cũng chẳng thể cạy miệng hắn. Thế là hắn chỉ đành không ngừng than ngắn thở dài, “Toàn lão à, một chút tò mò thôi mà cũng không thể thỏa mãn cái lão già này sao?” Toàn Hiểu Thông dở khóc dở cười đặt xấp hồ sơ trong tay xuống, lắc đầu cười nói. “Cao lão, ngài trước kia lòng hiếu kỳ cũng không có mạnh như vậy nha!” Cao Phong mặt dày lại gần, cười hì hì, “Thì lão già này khẩu vị đổi rồi chứ sao, rốt cuộc ngươi đã viết gì cho thằng nhóc đó vậy?” Không phải hắn cố tình tò mò, mà Hàn Dục là người thế nào hắn còn lạ gì. Dù mối quan hệ hiện tại với Giám Sát Tư không tệ lắm, nhưng để hắn ngoan ngoãn giúp đỡ, chỉ đâu đánh đó thì e rằng rất khó. Vậy mà Toàn Hiểu Thông dựa vào đâu mà chỉ một phong thư lại có thể khiến Hàn Dục phối hợp hắn? Điều này khiến hắn cứ như có mèo cào trong lòng, ngứa ngáy không thôi. Toàn Hiểu Thông chính là ngậm miệng không nói, ngươi lại không làm gì được hắn. Về sau, thực sự bị Cao Phong quấn lấy mãi không thôi, hắn đành bí hiểm nói: “Đó là sự ăn ý giữa ta và hắn.” Chính bởi trong lòng có một suy đoán nào đó, hắn mới dám nhận mọi ân huệ không sai sót. Chỉ cần xác nhận được phỏng đoán của mình, song phương không ch��ng sẽ đạt được lợi ích chung. “Vậy còn chuyện ngươi để thằng nhóc này đi Nam Ly Kiếm Trai là sao vậy?” Cao Phong bất đắc dĩ, chỉ đành lùi một bước, đổi sang vấn đề khác. Lần trước treo bảng làm ầm ĩ rồi bỏ dở giữa chừng, lần này vốn dĩ nên thận trọng hơn. Hắn không hiểu tại sao lại muốn để Hàn Dục, thằng nhóc đó, cũng nhúng tay vào. Tính cách quái gở của hắn thì ai cũng thấy rõ. Nhân phẩm thế nào tạm không nói tới, riêng cái khoản gây chuyện thì hắn là nhất đẳng. Cũng không hẳn là hắn cố tình gây chuyện, nhưng nơi nào có hắn xuất hiện, nơi đó tất yếu sẽ xảy ra sự cố. Nếu do Cao Phong đến chấp chưởng Giám Sát Tư, có lẽ hắn đã viết thư dỗ dành Hàn Dục đi chỗ khác chơi, đừng lại gần Nam Ly Kiếm Trai. Toàn Hiểu Thông đối với điều này lại có cái nhìn khác, hắn lắc đầu, “Ngươi cho rằng không có Hàn Dục thì sẽ không sao sao? Luyện Thi Nhất Mạch cho ta cảm giác hình như không muốn thấy toàn bộ thế giới tu sĩ đoàn kết lại, mà trùng hợp chúng ta lại đang làm chính chuyện đó.” “Đây là một cơ hội.” Một danh sách thiên kiêu, một Hàn Dục, nếu Diêm Vương Điện có thể lộ diện thì không còn gì tốt hơn. Đối phương càng bại lộ nhiều, phe ta càng hiểu rõ nhiều. Không biết mới đáng sợ, chỉ khi làm cho đối phương hoàn toàn lộ rõ ra, mới có thể đối phó. “Nam Ly Kiếm Trai bên kia có chịu không?” Cao Phong chần chừ một chút. Nói thì nói vậy, nhưng một đại tông lớn như thế, liệu có chịu phối hợp hay không còn chưa biết được! Có vết xe đổ của Bạch Đế Thành và Đông Lăng Thành, nếu điều này gây ra hỗn loạn, cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ, ngay cả một trong Cửu Tông cũng chưa chắc gánh vác nổi. “Tự nhiên là chịu!” Toàn Hiểu Thông cực kỳ tự tin mỉm cười. Về phần dùng phương pháp gì, vậy liền không thể nói.
“Không nói coi như xong.” Lăng Vô Sách mặt xám mày tro dẫn người lên thuyền. Không bao lâu sau, hắn cùng người của Tu Sĩ Viện, Mặc Dương và vị tu sĩ vô lễ kia cùng rời đi. Lúc rời đi, hắn vẫn còn thở phì phì, nguyên nhân là nửa canh giờ trước, lão già này đã thò đầu ra muốn xem Toàn Hiểu Thông viết thứ quỷ quái gì cho Hàn Dục. Làm sao Hàn Dục có thể cho hắn xem được? Lòng bàn tay lóe lên một đốm lửa, trực tiếp đốt lá thư. Điều này ngược lại càng khơi dậy lòng hiếu kỳ của đối phương. Quả đúng là gừng càng già càng cay, nhưng lòng hiếu kỳ của Lăng lão đầu thì lại giống hệt trẻ con, ngươi càng không cho xem, hắn càng muốn xem cho bằng được. “Về sau ngươi đánh nhau đừng hy vọng lão phu đến giúp đỡ, hừ!” Lúc đó, kẻ này thở phì phì nói những lời này suýt chút nữa khiến Hàn Dục bật cười. Cái câu “Hàn Dục, cứu mạng!” ở Bạch Đế Thành trước đây không lâu vẫn còn văng vẳng bên tai đó thôi! “Đi đi đi! Đừng hỏi vớ vẩn nữa.” Hàn Dục chỉ đành dở khóc dở cười buộc phải tiễn người đi. Những người bị giữ lại là nhân sự của Bách Thảo Ti và Thiên Công Bộ. Một đám tu sĩ của Thiên Công Bộ đã sớm khí thế ngất trời bắt đầu thi công. Hàn Dục đã đi xem qua vài lần, nhưng cái gã gan bé xíu như gà kia lại bỏ mặc chức trách trấn thủ của mình, chạy sang bên kia giám sát. Càng kỳ quái hơn là hắn còn có thể thân thiết với Mộc Linh. Hàn Dục vắt óc cũng không thể hiểu nổi hai người này làm sao có thể thân thiết với nhau được. Người của Bách Thảo Ti cũng đã bắt đầu quy hoạch phạm vi trồng trọt linh thực. Nhìn cái quy mô khoanh đất của bọn họ, Hàn Dục nhếch mép, linh dược của Bách Thảo Ti e là sau này cũng sẽ được trồng như rau hẹ vậy. Mọi thứ dường như đã chẳng còn bất cứ liên quan gì đến Hàn Dục, hắn lại trở thành một khách qua đường bình thường, nhìn mọi người ai cũng có việc riêng, chỉ riêng hắn dường như chẳng có việc gì. Đột nhiên, một cảm giác u sầu ập đến. “Sao lại không có? Nửa đời sau của lão tử hoàn toàn trông cậy vào ngươi đấy.” Khí Linh lập tức không phục, phá hỏng tan tành cái cảm giác u sầu ấy. Mang theo bảo bối lớn như ta bên người, đương nhiên phải hăng hái tiến lên. Cô độc nhất thời thì tính là gì, cả đời cô độc mới là đáng sợ chứ! Hàn Dục lập tức đen mặt, cả đời cô độc? Thì ra là nguyền rủa mình cô độc cả đời à! “Thế này nhé, ngươi tốt nhất cố gắng. Chờ ta khôi phục, ngươi nhận ta làm chủ, đến lúc đó ta sẽ dẫn ngươi quy��n đả Cửu Tông, chân đá triều đình, trấn áp toàn bộ thế giới tu sĩ, quét ngang vạn cổ!” Khí Linh mơ mộng về tương lai tươi đẹp, ý nghĩ thì hay đấy, nhưng lại nói ngược cả trời đất. “Còn có, quét ngang vạn cổ là cái quỷ gì?” “A! Trong mấy cuốn thần công hải ngoại người ta nói, phàm là thêm câu này vào lý lịch đời người, tầm vóc sẽ lập tức được nâng cao. Dù sao khoác lác cũng không phạm pháp, ta cứ nói trước đã.” “Đi!” Hàn Dục vẫy tay về phía bến tàu vắng người, cả người bay vút lên trời, cực kỳ tiêu sái rời đi.
Sau ba ngày! Khí Linh trong thức hải chửi ầm ĩ. “Tiêu sái cái rắm!” Một đường vừa đi vừa nghỉ, cương vực Đông Hải Cảnh rộng lớn như vậy, dựa vào sức người mà bay ra khỏi đó quả thực là vọng tưởng. Hàn Dục lúc rời đi bay lượn tiêu sái, nhưng bay được nửa ngày đã mệt mỏi rã rời. Lúc đó, Khí Linh trực tiếp chửi xéo hắn, “Đúng là đàn ông không bền bỉ.” Cái này có thể nhịn? Hàn Dục tức giận, đàn ông sao có thể nói không làm được chứ. Không bay được chẳng lẽ lại không thể chạy sao? Thế nên suốt ba ngày liền, Hàn Dục cực kỳ chật vật, lúc này mới có lời châm chọc của Khí Linh. Đối với chuyện này Hàn Dục cũng rất bất đắc dĩ, thức hải bây giờ vẫn còn trong trạng thái mê vụ, đến đan dược cũng không lấy ra được, huống chi là các loại vật phẩm mình đã cất vào. Pháp khí phi hành của Mặc gia, Khí Linh sờ soạng tìm vài vòng cũng chẳng tìm thấy, thì hắn biết làm sao được. Hiện tại đã tích góp được ba viên đan dược, ngay cả hình dáng thế nào cũng chưa từng thấy qua, điều này cũng không quan trọng. Nhưng điều đáng sợ là mê vụ cứ mãi không tan, hậu quả này chỉ cần tưởng tượng thôi cũng thấy đáng sợ rồi. Trời mới biết đó lại là tác dụng phụ hiếm thấy gì, nếu mà nam biến thành nữ, hoặc nửa trên là nữ nửa dưới là nam, thì vui lớn rồi. “Ngươi mau thu hồi quyền hạn đi, đừng đến lúc đó chết lại kéo theo ta.” Không chỉ Hàn Dục sợ, Khí Linh cũng sợ. Nếu Hàn Dục chết, chẳng phải nó cũng bị chôn cùng sao! Tranh thủ lúc này mới có ba viên thì thu hồi lại nhanh đi, vẫn còn có thể thử vận may, mong rằng hi��u quả đan dược không quá hại người. Đừng đến lúc đó càng lấy ra nhiều, đan dược nhiều lên thì càng nguy hiểm. Ngay khi Hàn Dục thật sự chuẩn bị thu hồi quyền hạn, trong thức hải đột nhiên có động tĩnh. Một trận gió cuốn mây tan cuồn cuộn như sóng, mê vụ hóa thành một cột khí không ngừng tràn vào một chỗ. Dần dần, thức hải đã lộ ra hình dáng một cái bình. Miệng bình như nuốt chửng, không ngừng hút mê vụ vào trong. Rất nhanh, từ huyết nhục của Hàn Dục cũng bắt đầu có mê vụ thoát ra, rồi theo tai, mắt, mũi, miệng tiến vào thức hải. Khí Linh phảng phất như tìm lại được ánh sáng, toàn bộ linh thể run rẩy trong thức hải. Vốn đã quen nhìn thế giới bên ngoài thông qua Hàn Dục, cuộc sống bị phong bế mấy ngày qua suýt chút nữa khiến nó nghẹt thở đến chết. “Đây là? Không bị nhòm ngó nữa sao?” Hàn Dục như có điều suy nghĩ. Cách xa đến mấy ngàn dặm thế này, hoàn toàn chính xác là có khả năng đó. Sau nửa canh giờ, một cái nho nhỏ làng chài xuất hiện ở trước mắt. Làng chài cũng không kỳ quái, nhưng vừa bước vào, Hàn Dục xoa đầu r���i lại không nhịn được quay đầu bước ra ngoài. Hắn tìm được một khối cột mốc biên giới vừa mới cưỡi ngựa xem hoa liếc qua, sau đó thần sắc cổ quái. Nam Lăng Phủ! Đây là thuộc về địa phận Nam Lăng Phủ. Nam Lăng Phủ, làng chài...... Đúng là đời người thật lắm điều bất ngờ, đây chẳng phải chính là nơi Rời Rạc ��ã từng đề cập đó thôi! Đến mức này cũng có thể gặp được, không thể không nói, thế giới tu sĩ đôi khi cũng thật nhỏ bé. “Ngươi nói chính là cái cô mày rậm mắt to, còn có cô nương mặt Trương Đại Bính đó sao?” Khí Linh đối với Rời Rạc ấn tượng rất sâu, lập tức nhớ ra. Hàn Dục nhếch mép, nói. “Lời này của ngươi giá trị mấy cái thận.” Nhớ ngày đó Hoàng Phủ Lương ngốc nghếch kia chỉ vì sau lưng bàn tán đôi chút về dáng người của Rời Rạc, đã bị đánh cho tơi bời hai lần. Nghĩ lại thủ đoạn đâm thận đối địch của Rời Rạc. Nếu câu nói này mà dám nói trước mặt Tiểu Lưu Ly, thì e là có bao nhiêu cái thận cũng không đủ cho người ta đâm đâu. Bản dịch này được phát hành độc quyền trên truyen.free.