Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ăn Dưa Thượng Vị, Ta Trở Thành Tín Ngưỡng Duy Nhất Của Bạo Quân - Chương 13: Chapter 13:

"Chuyện này ngươi đừng quản, ta tự có tính toán."

Nói là vậy, nhưng Văn thượng thư vẫn sai người đến Thuận Thiên Phủ dò hỏi.

Đợi quản gia già vâng lệnh rời đi, Văn thượng thư thầm mắng: “Tạ Huy, tốt nhất là ngươi đừng để ta tóm được!”

Tạ Huy là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, phụ trách giám sát quan lại. Hiển nhiên Văn thượng thư cho rằng chuyện Văn Kỷ thả ngựa trên phố là do Tạ Chỉ Huy Sứ tâu lên trước mặt Thuận Quang Đế.

Cùng lúc đó, Nhị gia Mạnh phủ cũng bị Kim Ngô Vệ bắt vì tội cưỡng đoạt dân nữ, bị đánh ba mươi trượng rồi tống vào ngục Thuận Thiên Phủ.

Mạnh thượng thư cũng vội vàng sai người đến Thuận Thiên Phủ chào hỏi, đồng thời thầm mắng trong lòng: “Tạ Huy, tốt nhất ngươi đừng để ta tóm được!”

Phủ doãn Thuận Thiên Phủ liên tục bị đánh thức hai lần, không được yên giấc, trong lòng không ngừng mắng: “Tạ Huy, ngươi đúng là đồ gây rối!”

Tạ Chỉ Huy Sứ bị trời giáng ba cái nồi lớn, trong giấc mộng giật mình một cái, lặng lẽ dùng chăn bọc kín mình như một con tằm.

Tiết trời cuối thu thật lạnh, ngày mai phải bảo người thêm cho giường một lớp chăn dày mới được.

*

Trong hoàng cung.

"Cô nương, thành rồi ạ." Tiểu Hạ Tử chạy tới chỗ Sở Lưu Trưng, khó nén kích động nói: "Nguyệt Hồng nghe tin, đã chạy về Hoa Thanh Cung bẩm báo. Với bản lĩnh của Quý Phi nương nương, chắc chắn sẽ sớm tìm ra hung thủ hạ độc thật sự."

"Thành công là tốt rồi." Sở Lưu Trưng khẽ thở ra một hơi, đưa cho Tiểu Hạ Tử một cái hà bao. "Chuyện này chắc phải đến ngày mai mới có kết quả, trong hà bao có mười lượng bạc, ngươi cầm đến Thận Hình Tư một chuyến, lo lót một chút."

Đúng lúc mấu chốt, Tiểu Hạ Tử cũng chẳng khách sáo với Sở Lưu Trưng, cứu người quan trọng hơn.

Hắn bỏ hầu bao vào định đi, Sở Lưu Trưng bỗng kéo hắn lại, cả hai lại trốn vào chỗ tối.

Cách đó không xa, Chu Nguyên Đức dẫn một đội thị vệ hối hả chạy qua.

Hướng này... Sở Lưu Trưng hồi tưởng lại bố cục hậu cung, rất có thể là đến Dao Hoa Cung của Vân Phi.

Đêm hôm khuya khoắt, Chu Nguyên Đức không hầu hạ bên cạnh bạo quân, dẫn thị vệ đến Dao Hoa Cung làm gì?

Sở Lưu Trưng lập tức mở hệ thống, tìm kiếm tin bát quái mới nhất.

Nhanh chóng lướt qua mấy tin không quan trọng như con thứ của Lại bộ thượng thư bị bắt, đệ đệ Hộ bộ thượng thư vào tù vì cưỡng đoạt dân nữ, tiếp tục lật xuống.

[Thuận Quang Đế vô ý đánh rơi ngọc bội, lệnh Chu Nguyên Đức dẫn người tìm kiếm, cuối cùng tìm thấy trong tủ của cung nữ Tú Lan ở Hoa Thanh Cung, còn có nửa bình nước trúc đào.]

[Sau khi tra hỏi, cung nữ khai do Vân Phi sai khiến, thừa lúc Quý Phi tắm rửa, lén bỏ vài giọt nước trúc đào vào dưỡng nhan cao của Quý Phi.]

[Thuận Quang Đế giận dữ, tước bỏ phong hiệu Vân Phi, giáng làm Tòng tứ phẩm Uyển nghi, lệnh chuyển khỏi chính điện Dao Hoa Cung, đến Hoa Âm Điện phía sau chép kinh sám hối.]

[Ối chao! Bạo quân thế mà lại vô tình làm được một việc tốt, miếng ngọc bội này mất đúng là quá kịp thời!]

Sở Lưu Trưng muốn vỗ tay cho bạo quân, sao lại giỏi mất đồ như vậy cơ chứ?

Chuyện này hiện tại đã ầm ĩ đến trước mặt bạo quân.

Cho dù là vì hình tượng trong lòng bạo quân, Quý phi nương nương cũng sẽ bỏ qua cho Xảo Như, nói không chừng còn thưởng thêm chút gì đó để an ủi.

"Tiểu Hạ Tử, đi, chúng ta đến Thận Hình Tư đón Xảo Như."

"Hả?" Tiểu Hạ Tử ngơ ngác. "Không phải ngày mai mới có kết quả sao?"

"Nghe ta không sai đâu." Sở Lưu Trưng kéo hắn ta đi về phía Thận Hình Tư.

Cùng lúc đó, Chu Nguyên Đức và một đám thị vệ đến trước Dao Hoa Cung, gõ cửa điện.

Vân Phi còn tưởng Thuận Quang Đế đến, cố ý soi gương, xác nhận trang điểm ổn thỏa mới đỡ tay cung nữ, uyển chuyển bước ra nghênh giá.

Không thấy bóng dáng Thuận Quang Đế mà nàng ta mong nhớ, nụ cười trên mặt Vân Phi cứng đờ, đôi mắt đẹp ngấn nước nghi hoặc nhìn về phía Chu Nguyên Đức: "Chu công công, bệ hạ đâu?"

Chu Nguyên Đức không đáp lời, vung tay lên phía sau: "Đưa lên."

Thị vệ lập tức lôi lên một cung nữ bị bịt miệng, trói tay.

Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia, Vân Phi giật mình trong lòng, nhưng vẻ mặt lại càng thêm nghi hoặc: "Chu công công, đây là ý gì?"

Chu Nguyên Đức lấy chiếc khăn nhét trong miệng Tú Lan ra.

"Nương nương cứu nô tỳ!" Nước mắt chảy dài trên gò má hằn rõ dấu tay, Tú Lan cầu khẩn: "Nô tỳ đều là làm việc cho nương nương, chính ngài bảo nô tỳ bỏ trúc đào vào dưỡng nhan cao của Vinh Quý Phi nương nương..."

"Khốn kiếp!" Vân Phi nghiêm giọng ngắt lời: "Bổn cung chưa từng gặp ngươi, cả cung đều có thể làm chứng, ai phái ngươi đến hãm hại ta?"

Nàng ta nhìn về phía Chu Nguyên Đức, vẻ mặt mang theo sự phẫn nộ và ủy khuất vừa phải.

"Chu công công, ngài đừng dễ tin lời của tiện tỳ này. Ta luôn kính trọng Vinh Quý Phi tỷ tỷ, sao có thể sai người hãm hại tỷ ấy? Chắc chắn là tiện tỳ này nhận lợi lộc của kẻ khác, cố ý vu oan cho ta."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free