Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ăn Dưa Thượng Vị, Ta Trở Thành Tín Ngưỡng Duy Nhất Của Bạo Quân - Chương 30: Chapter 30:

[Ngươi cứ giả vờ đi! Rùa ngàn năm còn giả nai! Mấy cái tai mắt ngươi cài trong cung, lẽ nào không biết chuyện vừa xảy ra ở Chiếu Tuyết Đường?]

Ngoài mặt tươi cười, trong lòng chửi thầm, đó chính là chân dung của Sở Lưu Trưng lúc này.

Nàng vừa mới xác nhận trước trong hệ thống, Tiểu Nguyên Tử kia quả thật đang làm việc ở Nội Vụ Phủ, chuyên phụ trách nuôi mèo nuôi chó cho các quý nhân.

"Hôm qua công công sai Nguyên công công đến Lộng Vân Uyển mời ta đến Nội Vụ Phủ nói chuyện, công công còn nhớ chuyện này không?"

Nghe vậy, Vương Tiến Trung lộ vẻ kinh ngạc. "Cô nương chắc là nhớ nhầm rồi, vì tiệc mừng thọ Thái Hậu nương nương nửa tháng sau, toàn bộ Nội Vụ Phủ đều bận tối mắt tối mũi, ta đây lại càng bận đến chân không chạm đất, khi nào sai người đến Lộng Vân Uyển mời cô nương đến nói chuyện?"

Sở Lưu Trưng phối hợp diễn kịch, nhíu mày nói: "Công công thật sự chưa từng phái người đi qua?"

Vương Tiến Trung lắc đầu: "Cô nương nếu không tin, cứ hỏi người của Nội vụ phủ xem, ta có nói điêu một lời nào không."

[Nội vụ phủ là thiên hạ của ngươi, dù ngươi nói cỏ màu xanh, bọn họ cũng gật đầu đồng ý.]

"Ta đương nhiên tin công công." Sở Lưu Trưng nói: "Nhưng bệ hạ bảo ta đến nhận diện, ta tự phải tận tâm làm việc. Quấy rầy công công an giấc, là lỗi của ta, xin được tạ lỗi với công công."

Nàng khụy gối thi lễ, Vương Tiến Trung vội né tránh.

Hắn cũng không phải không nghe ngóng được gì, nhìn thái độ khách khí của Chu Nguyên Đức với vị này, nói không chừng sau này còn là chủ tử trên đầu mình.

Ba người khách sáo qua lại, nói toàn lời xã giao, đến khi Sở Lưu Trưng cảm thấy khô cả họng, đám thái giám Nội vụ phủ mới tề tựu đông đủ.

Vương Tiến Trung mặt lạnh tanh hỏi đám thái giám: "Ai là Tiểu Nguyên Tử, tự giác đứng ra."

Lời vừa dứt, liền có ba thái giám cúi đầu bước ra, dáng người đều cao lớn, lần lượt là Tiểu Viên Tử, Tiểu Hiên Tử, Tiểu Nguyên Tử, âm đọc giống hệt nhau.

Vương Tiến Trung vẫy tay, ba người liền bước lên, đứng thành một hàng trước mặt Sở Lưu Trưng.

Vương Tiến Trung quay đầu, cười với Sở Lưu Trưng: "Người đều ở đây rồi, mời cô nương nhận diện."

"Làm phiền Vương công công." Sở Lưu Trưng khẽ gật đầu với hắn, rồi nói với ba thái giám: "Ngẩng đầu lên."

Ba người đồng loạt ngẩng đầu, mắt không chớp nhìn thẳng phía trước.

Ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt, lòng Sở Lưu Trưng khẽ trầm xuống.

Đúng như nàng dự đoán, tiểu thái giám đã hạ thuốc mê nàng dùng tên giả.

Trong hệ thống ăn dưa, lượng bát quái nhiều như biển khơi, nhưng Sở Lưu Trưng là ký chủ, không ghi lại chuyện bát quái của nàng, nàng chỉ có thể thấy chút thông tin liên quan đến mình từ bát quái của người khác.

Hơn nữa, chỉ những lời đã nói, việc đã làm, có thể xếp vào loại bát quái mới được hệ thống ghi lại, suy nghĩ trong lòng thì không tính.

Dùng hệ thống ăn dưa để tra tin tức rất tiện, nhưng có một nhược điểm, không có hình ảnh, video.

Nếu không biết tên thật thì không thể đối chiếu với bát quái, mà biết tên giả thì sẽ ăn nhầm dưa.

Ngày thường thì không sao, dù sao ăn dưa cũng chỉ để vui vẻ, người thích hóng hớt thì dưa nào cũng ăn được.

Nhưng tình huống như hôm nay thì không cười nổi.

Nội vụ phủ có Tiểu Nguyên Tử không sai, nhưng Tiểu Nguyên Tử này không phải Tiểu Nguyên Tử kia.

Sở Lưu Trưng suy nghĩ mấy lượt, mở lại hệ thống, tìm ra những chuyện bát quái liên quan đến Thúy Vân.

Nàng gần như không kết thù với ai, gần đây người muốn hại nàng cũng chỉ có Thúy Vân này.

Chỉ khi trói nàng đến Chiếu Tuyết Đường, tính toán của Thúy Vân mới thành công, vậy nên tiểu thái giám đến tìm nàng chắc chắn có liên quan đến Thúy Vân, vừa rồi nàng giận quá nên có lẽ đã bỏ sót.

Sở Lưu Trưng bắt đầu đào sâu những trải nghiệm của Thúy Vân từ khi tiến cung.

Vô số tin bát quái lướt qua, từ khóa khắc sâu vào đầu.

Ánh mắt chợt khựng lại.

[Đối thực?]

[Tiểu Ấn Tử, thái giám coi kho của Nội vụ phủ, là người cùng làng với Thúy Vân, muốn kết đối thực với Thúy Vân nhưng Thúy Vân không chịu.]

[Hôm trước Thúy Vân đột nhiên chủ động tìm Tiểu Ấn Tử ôn chuyện, nói nguyện ý kết đối thực với hắn.]

[Chậc chậc, thời gian này có phải quá trùng hợp không?]

"Tiểu Ấn Tử." Sở Lưu Trưng vô thức lặp lại cái tên này.

"Cô nương nói gì?" Tai Chu Nguyên Đức rất thính, "Là Tiểu Ấn Tử sao?"

"Tiểu Ấn Tử?" Vương Tiến Trung còn tưởng người cần tìm đã đổi, liền bảo đám thái giám: "Những ai tên Tiểu Ấn Tử bước ra đây."

Chẳng mấy chốc, một tiểu thái giám dáng người thấp bé run rẩy bước ra khỏi hàng. Nhìn kỹ thì thấy hai chân hắn đang run lên vì căng thẳng.

Vương Tiến Trung ra lệnh: "Lại đây."

Tiểu thái giám mặt mày ủ rũ bước tới.

Sở Lưu Trưng liếc mắt một cái liền biết đây không phải người mình muốn tìm, nhưng vẫn hỏi: "Ngươi tên Tiểu Ấn Tử?"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free