Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ánh Sáng Cuối Trên Bầu Trời Máu - Chương 13: Chapter 13: Toàn cảnh Hậu Tận Thế và Lòng Người

Trong khoảnh khắc ngọn gió lạnh buốt thổi qua hành lang cũ nát của trụ sở Solar Order, chúng ta hãy dừng lại một chút. Trước khi tiếp tục theo bước chân của Jack, Mira và John, hãy cùng nhau nhìn rộng ra — về thế giới này, về Aetherion.

Aetherion. Một cái tên thiêng liêng, từng là niềm tự hào của nhân loại. Một thế giới xanh tươi, tràn đầy sự sống, nơi con người và những giống loài kỳ lạ khác cùng tồn tại. 90% dân số là con người, 10% còn lại là những sinh vật khác giống loài khác, Các thực thể bí ẩn, những loài thú cổ đại, những sinh vật siêu nhiên…và trong đó có Vampire những con quỷ hút máu đội lốt người.

Ngày đó, loài người là giống loài thống trị tuyệt đối trên đỉnh chuỗi thức ăn.

Không chỉ bởi thể chất vượt trội hay số lượng đông đảo, mà bởi sự kết hợp hoàn hảo giữa trí tuệ, phép thuật và công nghệ – những thứ đã khiến họ trở thành bá chủ không thể thay thế trên lục địa Aetherion.

Con người thời ấy không chỉ xây dựng thành quách kiên cố hay phát triển những cỗ máy chiến tranh hùng mạnh, mà còn định hình cả trật tự của thế giới bằng lý trí và ma thuật.

Họ là loài đầu tiên khám phá ra Arcane Crystal – loại khoáng vật mang năng lượng thuần khiết từ lòng đất, có thể được tinh luyện thành nguồn phép thuật cấp cao, và cũng chính là cội nguồn của rất nhiều thành tựu huyền bí.

Các học viện pháp thuật mọc lên khắp nơi, nơi những cá thể có tố chất siêu nhiên được phát hiện, đào tạo và đánh thức tiềm năng vượt xa giới hạn con người thường. Họ là những Chiến thần thời đại, biểu tượng cho đỉnh cao tiến hóa của nhân loại.

Loài người khi ấy – không chỉ mạnh nhất – mà còn tự cho mình là không thể bị lật đổ.

Một ảo tưởng được nuôi dưỡng bởi hàng thế kỷ thống trị tuyệt đối...

Một thời, Aetherion rực rỡ hơn cả một giấc mơ nơi những phép thuật kì bí

Nhưng tất cả đã kết thúc vào ngày “Red Day” — Ngày Đỏ.

Vampire – loài sinh vật quỷ dị từng bị xích chặt dưới bóng tối – nay đã trỗi dậy.

Chúng vốn luôn tồn tại bên rìa thế giới, săn mồi lặng lẽ như những cơn ác mộng không hình thù.

Mang trong mình trí tuệ sắc bén ngang ngửa con người, nhưng lại sở hữu thể chất vượt xa mọi giới hạn: sức mạnh siêu nhiên, tốc độ kinh hoàng, khả năng chữa lành vết thương trong nháy mắt, và tuổi thọ gần như bất tử.

Chỉ duy nhất một thứ trói buộc chúng – ánh sáng mặt trời.

Ánh sáng ấy là lưỡi dao thiêng liêng cắt phăng mọi tham vọng của chúng, buộc bọn Vampire phải co cụm trong những hang ổ tối tăm, sống như loài thú săn mồi hèn mọn, luôn dè chừng trước những đội quân thợ săn Vampire của nhân loại.

Nhưng rồi Red Sky đã đến.

Tấm màn máu ấy giáng xuống Aetherion, chặn đứng ánh mặt trời, bóp nghẹt ánh sáng cuối cùng của nhân loại.

Khi mặt trời bị phong ấn, Vampire không còn xiềng xích.

Dưới ngọn cờ của Dracula

Chúng vùng lên với sự hung bạo của những con dã thú bị giam cầm quá lâu.

Một cuộc tàn sát chưa từng có đã bắt đầu.

Aetherion – thế giới từng được con người xây nên bằng máu và phép thuật – giờ đây nhuộm đỏ bởi máu chính họ.

Trong cơn đại dịch khủng khiếp ấy, 70% nhân loại bị xóa sổ chỉ trong vòng vài năm. Hầu hết họ đã bị biến đổi thành Vampire bị chết ...v...v

Nhằm thiết lập lại trật tự — đúng hơn là để bảo vệ “chuỗi thức ăn” quý giá — Vampire đã dựng nên một đế chế khổng lồ mang tên :"Nocturnis Imperium"

Đứng đầu là Dracula, Đế Vương của vạn vật – Emperor of The World.

Dưới quyền hắn là Hội đồng tối cao — Council of the Blood Revelation, nơi ban hành luật pháp chi phối cả Vampire lẫn con người. Bên dưới Hội đồng, mười hai Blood King — Huyết Vương, mỗi kẻ cai trị một Vương quốc rộng lớn trong lục địa Aetherion. Còn lại sẽ là các phân cấp quyền hạn nhỏ hơn bá tước, quý tốc, và các ban ngành khác...

nhưng cuối cùng, tầng thấp nhất trong cái tháp quyền lực đó chính là Con Người.

Không còn những quốc gia tự do, không còn những thành phố tự trị. Nhà cửa, đất đai, tài nguyên — tất cả giờ đây đều nằm dưới sự kiểm soát của Đế chế Vampire. Con người chỉ còn là những cỗ máy lao động, những đơn vị “thực phẩm” được phân phối và kiểm soát chặt chẽ. Một xã hội méo mó, nơi luật pháp có vẻ công bằng — nhưng thật ra chỉ để bảo vệ sự tồn tại của giống loài săn mồi.

Hàng trăm bộ luật đã được ban hành. Trong đó có những luật tưởng như “khoan dung” ví dụ: Cấm giết hại con người bừa bãi. Nhưng ai cũng hiểu — đó không phải vì lòng nhân đạo, mà đơn giản vì Đế chế cần giữ giống cho nguồn thức ăn lâu dài.

Dưới bầu trời đỏ này, Vampire giờ đây đã trở thành “nhân loại mới”. Chúng sinh sống, học tập, lập gia đình, giải trí… như cách con người từng làm.

Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất: Kẻ thống trị và Kẻ bị trị đã hoàn toàn đổi chỗ.

Thế giới đã lụi tàn. Nhưng… ngoài kia, đâu đó trong những vùng đất bị bỏ quên, vẫn còn những con người chưa khuất phục. Họ chiến đấu, họ thắp lên từng đốm lửa hy vọng nhỏ nhoi, cố gắng giành lại thế giới đã mất.

Và The Mountain, ngọn núi cuối cùng chưa bị Red Sky nuốt chửng, vẫn đứng đó như một truyền thuyết.

Thế giới Aetherion… một lục địa đã lụi tàn dưới ách thống trị của Đế chế Vampire.

Giữa những đống tro tàn còn sót lại, có một sự thật khiến cả Vampire lẫn con người phải đau đầu đối mặt – đó là sự tồn tại của Vampire Thứ Cấp.

Lũ sinh vật gớm ghiếc này chính là những con người từng sống trên Aetherion, nhưng vì một lý do nào đó—bị cắn, bị nhiễm máu độc, hay đơn giản chỉ là nạn nhân của những cuộc thí nghiệm thất bại—chúng đã biến đổi thành những thứ không còn nhân tính. Không ký ức, không tư duy, không cảm xúc. Trong tâm trí lũ thứ cấp chỉ tồn tại bản năng nguyên thủy: săn mồi và sinh tồn.

Hình dạng của chúng ghê tởm đến mức khó có thể coi là Vampire. Cơ thể khô quắt, da bọc xương, hàm răng nanh nhô ra tua tủa, đôi mắt đỏ lòm như lửa cháy trong đêm, cặp tai nhọn vểnh cao, và cái đầu lơ thơ vài sợi tóc lưa thưa. Chúng trông như những cơn ác mộng sống động, những vết nhơ không thể xóa bỏ của thời đại.

Điều kinh khủng nhất là không có cách nào cứu chữa được một kẻ đã biến thành Thứ Cấp.

Chúng lang thang khắp mọi nơi trên Aetherion, tụ tập thành từng bầy, từng đàn. Các thành phố cũ của loài người—giờ đây chỉ còn là những đống đổ nát—đã trở thành ổ dịch của chúng. Trong những tòa nhà hoang tàn ấy, chúng dựng nên những kén máu, nơi lưu trữ máu người để nuôi dưỡng bầy đàn.

Và đây chính là vấn đề đau đầu nhất mà ngay cả Đế chế Vampire cũng không thể phớt lờ.

Số lượng con người còn sót lại trên Aetherion ngày càng khan hiếm. Trong khi đó, số lượng Vampire thứ cấp lại sinh sôi nảy nở ngoài tầm kiểm soát. Để đảm bảo trật tự, Đế chế buộc phải nuôi dưỡng những con quái vật đó bằng chính máu người.

Nếu chúng bị đói máu quá lâu, bầy thứ cấp sẽ trở nên điên loạn, mất hết khả năng kiểm soát, thậm chí quay lại tấn công cả Vampire cấp cao. Ngay cả những Vampire Thủ Lĩnh—những kẻ có thể liên kết tâm linh và điều khiển chúng—cũng không thể kiểm soát một đàn thứ cấp đang đói khát cực độ.

Chính vì vậy, các thành lũy bảo vệ loài người đã ra đời.

Chúng không phải được dựng lên vì lòng thương xót, hay vì mục đích bảo vệ con người như nhiều người lầm tưởng. Không, chúng chỉ đơn giản là cách để bảo vệ nguồn thức ăn. Đế chế ban hành hàng loạt bộ luật mới, kêu gọi tất cả những ai còn sống sót phải tập trung về các thành trì được chỉ định, nơi họ sẽ sống dưới sự giám sát của Vampire—như gia súc trong một trang trại.

Một vòng tròn luẩn quẩn.

Nếu chống đối, họ sẽ bị săn đuổi và chết dưới móng vuốt lũ thứ cấp hoặc các đội săn Vampire.

Nếu phục tùng, họ sẽ trở thành thức ăn dự trữ cho những kẻ đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn mới.

Đó chính là hiện thực của Aetherion.

Một thế giới nơi hi vọng chỉ còn là một tia sáng mờ nhạt giữa bầu trời đỏ như máu.

Tất cả những gì ta vừa kể với ngươi...

Chỉ là một mảnh nhỏ, mờ nhòe trong bức tranh u ám và đẫm máu của thế giới này.

Một thế giới nơi hy vọng bị nghiền nát dưới móng vuốt của bóng tối.

Nơi tiếng gào thét của kẻ bị săn đuổi đã trở thành khúc nhạc nền cho những kẻ thống trị mới.

Và giờ, hành trình thật sự mới bắt đầu.

Hãy cùng Jack, Mira và John – những con người cuối cùng còn dám nắm giữ tia hy vọng le lói –

băng qua những vùng đất hoang tàn, những vương quốc đã sụp đổ

để khám phá Aetherion – lục địa của tuyệt vọng và phản kháng.

Hãy cùng họ tìm kiếm ánh sáng cuối cùng trên bầu trời máu –

The Last Light in the Red Sky.

Cùng lúc đó, tại tòa thành phía trên căn cứ bí mật của tổ chức Solar order

Cơn ác mộng vẫn chưa chấm dứt.

Đám Vampire đã hoàn toàn chiếm lĩnh tòa thành. Mùi máu, tro tàn và thịt cháy lẫn trong không khí đặc quánh. Bóng dáng con người giờ chỉ còn là những kẻ bị trói gô, ngồi co cụm giữa quảng trường, ánh mắt hoảng loạn không còn một chút sức sống.

Bọn chúng đang phân loại tù nhân, lục soát tàn tích, tìm người sống sót để bổ sung vào “nguồn cung cấp máu” cho các trại. Một số tên thì đang thu gom chiến lợi phẩm – những tấm giáp bạc rách nát, vũ khí nhuốm máu, cả những bức thánh tích đã bị bẻ đôi, như minh chứng cho việc ánh sáng ở nơi đây đã bị dập tắt.

Ở trung tâm quảng trường, một bóng hình nổi bật giữa đám đông đẫm máu.

Hắn đứng đó, lưng đeo một cây trượng uốn lượn như rễ cây cổ đại, đỉnh gắn một viên đá đỏ tím nhấp nháy kỳ dị.

Khuôn mặt hắn nhăn nheo, già cỗi như một lão nhân sắp chết, nhưng ánh mắt thì lạnh tanh như đá tảng. Một vết sẹo dài cắt ngang mặt khiến biểu cảm của hắn càng trở nên méo mó, khó đoán.

Chiếc áo choàng đen bạc theo hoa văn pháp trận phủ gần đến gót chân, lay động nhẹ trong gió lạnh. Đó là Biz — một Vampire cấp Thủ Lĩnh, với dị năng chưa xác định rõ.

Hắn đang đứng cùng một vài tên Vampire trung cấp, có vẻ như chúng đang tranh luận về điều gì đó. Không khí trở nên căng thẳng bất thường.

Bất ngờ, Biz quát lớn, giọng khàn khàn vang vọng cả quảng trường:

“Không thể nào! Jack... không thể chết ở một cái tòa thành hẻo lánh như thế này được!”

Hắn bước lên, mặt cau lại, mắt ánh lên sự tức giận.

“Hãy tìm xác hắn! Một kẻ như Jack nếu có chết... chắc chắn phải để lại xác!”

Một tên lính Vampire tiến lên vài bước, mặt tái mét, cúi đầu khúm núm:

“Thưa ngài... thật sự là... chúng tôi đã lục soát toàn bộ... không tìm thấy thi thể của ngài Jack. Ngài ấy... dường như đã biến mất.”

Biz không nói gì. Hắn chỉ bước tới, chậm rãi, rồi bất ngờ vung tay bóp chặt cổ tên lính, nhấc bổng hắn lên như cầm một miếng giẻ rách.

Không khí nổ tung trong khoảnh khắc đó. Cả đám Vampire xung quanh đồng loạt quỳ rạp xuống, không ai dám thở mạnh.

Hắn nghiến răng ken két, giọng trầm xuống như tiếng đá ma sát:

“Nghe cho kỹ đây… Một Vampire cấp Thủ Lĩnh như Jack Đồ Tể không thể chết dễ dàng như vậy… Trinh sát của ta đã xác minh kỹ – tòa thành này không có thợ săn cấp A trở lên. Chỉ toàn lũ hạng B, C... Vậy thì... ai đủ sức giết hắn?”

Hắn buông tay. Tên lính rơi bịch xuống đất, gào lên khò khè như sắp tắt thở.

Một tên lính khác lắp bắp tiến tới, tay run lẩy bẩy:

“Thưa ngài... mặc dù không tìm thấy ngài Jack... nhưng chúng tôi phát hiện vài cái xác... rất lạ...”

Biz quay ngoắt đầu lại. Ánh mắt như khoan thẳng vào đầu kẻ vừa nói.

“Lạ… là sao?”

Tên lính nuốt nước bọt. “Họ... chết cháy... nhưng chỉ còn lại xương trắng. Không dấu hiệu của phép thuật thông thường, cũng không bị chém... giống như là...”

“Như là… gì?” – Biz tiến thêm một bước, ánh mắt sắc lẻm.

Tên lính ngước lên, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp:

“...giống như bị thiêu... bởi mặt trời...”

Một làn sóng xôn xao lan ra. Đám Vampire trung cấp bên cạnh đồng loạt cúi đầu thấp hơn nữa, miệng lẩm bẩm như sợ chính lời vừa nghe:

“...là ánh sáng sao...”

“Không thể nào...”

“Mặt trời thì...”

Biz im lặng một lúc. Rồi ném thẳng tên lính vừa nói xuống đất. Hắn gục mặt, ho khan sặc sụa.

“Dẫn ta tới nơi đó.” – Biz nói gọn, giọng trầm như lệnh tử.

Một lúc sau, bước chân hắn dừng lại nơi cửa hầm vừa bị phá nát. Cánh cửa gỗ chỉ còn là đống mảnh vụn. Mùi máu, tro, và khói bạc vẫn lơ lửng trong không khí.

Phía trong, đám người tị nạn đang co cụm lại thành từng cụm nhỏ, mắt cụp xuống, quỳ rạp trong im lặng tuyệt đối. Không ai dám thốt ra lời nào, như thể chỉ cần một âm thanh cũng sẽ khiến cái chết lại ùa tới.

Biz không quan tâm đến đám người. Mắt hắn đảo qua khắp nơi, rồi dừng lại.

Ngay giữa căn hầm, ba cái xác của Vampire nằm trơ trọi. Không còn thịt, không còn máu, chỉ còn xương trắng xóa, vài khớp còn bốc khói âm ỉ. Vết tích rõ ràng của thiêu đốt từ bên trong, không thể nhầm lẫn.

Gương mặt Biz biến sắc. Đôi mắt vốn lạnh tanh bắt đầu co giật nhẹ. Tay siết chặt cán trượng đến mức run lên.

Không còn nghi ngờ gì nữa. Đây là dấu vết của ánh sáng. Của mặt trời.

Chết tiệt… thứ đó lẽ ra đã tuyệt chủng từ bảy mươi năm trước.

Hắn lập tức quay đầu, không còn ở lại thêm một giây nào nữa.

“Nhanh!” – giọng hắn gắt lên, lạnh tanh. “Chuẩn bị! Ta phải trở về gặp Bloods King ngay lập tức.”

Một tên lính giật mình, hấp tấp cúi đầu: “Vâng, thưa ngài!”

“Giữ nguyên hiện trường. Không ai—không một kẻ nào được chạm vào những cái xác này. Nếu ta phát hiện bất cứ thứ gì bị xê dịch…”

Hắn không nói hết câu, nhưng những tên Vampire lính run rẩy đã hiểu rõ điều đó đồng nghĩa với gì.

Biz xoay người bước đi, áo choàng kéo lê trên nền đá lổn nhổn tro xương.

Nhưng chỉ sau vài bước, hắn sững lại. Đôi mắt lóe lên một tia suy tính. Hắn khẽ liếc về phía đám người tị nạn đang co rúm ở một góc. Nét mặt hắn biến đổi—không còn chỉ là sợ hãi, mà là nghi ngờ.

“Khoan đã…”

Giọng hắn trầm xuống, vừa lẩm bẩm vừa quay lại.

“Có thể... lũ con người này biết điều gì đó.”

Hắn gật đầu một cái như tự khẳng định.

“Bắt đầu khai thác. Vắt hết thông tin từ chúng. Từng đứa một.”

Rồi không nói thêm lời nào, hắn quay người rời khỏi hầm. Cái bóng già cỗi khuất dần trong hành lang tối om, để lại phía sau là những ánh mắt run rẩy không biết chuyện gì kinh khủng hơn đang chờ phía trước.

Những con người khốn khổ co cụm vào nhau trong góc hầm lạnh lẽo. Gương mặt ai cũng thất thần, không ai dám nhìn thẳng. Họ là những người được ông John bảo vệ, từng chứng kiến phép màu mà thanh kiếm ánh sáng đã tạo ra... nhưng giờ đây, không ai dám chắc điều gì sẽ xảy ra với mình tiếp theo.

Điều tồi tệ nhất là họ... đã chọn ở lại. Không theo Jack. Không theo ông lão.

Và lúc này, họ chỉ còn lại một thứ để đối mặt—nỗi sợ và lũ Vampire.

Tiếng bước chân lạch cạch vang lên. Những tên lính canh Vampire bắt đầu tràn vào căn hầm. Mùi máu tanh dính trên móng vuốt của chúng khiến không khí như đặc lại.

Một tên bước lên trước, ánh mắt dạo quanh, rồi cười khinh miệt:

“Nào, lũ người rác rưởi...”

Hắn giẫm thẳng lên đầu một kẻ đang quỳ, rồi gằn giọng:

“Đứa nào kể hết chuyện xảy ra ở đây sẽ được tha. Không phải vào trại máu. Thậm chí... được làm công dân phục vụ Đế chế.”

Giọng hắn kéo dài như mồi dụ, nhưng ánh mắt thì đầy vẻ khinh bỉ.

Chỉ vài giây sau, bầu không khí vỡ òa.

“Tôi! Tôi biết chuyện!”

“Tôi cũng vậy! Chính tôi thấy hắn sống lại!”

“Tôi thấy ông già cầm thanh kiếm! Chém một nhát là Vampire cháy như giấy!”

Cả căn hầm như bùng lên bởi tiếng tranh giành khai báo. Mỗi người đều hét lớn, mong được thoát khỏi số phận nô lệ máu. Họ xô đẩy nhau, chen lên phía trước, gào khóc, van xin... chỉ mong được "công nhận".

Chỉ có một góc nhỏ trong căn hầm còn giữ được chút yên lặng. Những đứa trẻ từng được ông John ôm chặt khi xưa giờ co mình lại với nhau, mắt đỏ hoe. Một vài người lớn tuổi chỉ biết quỳ lạy, miệng lẩm nhẩm cầu nguyện điều gì đó đã không còn tồn tại trên thế giới này nữa.

Đúng là con người, khi bị dồn vào đường cùng, sẽ sẵn sàng bán rẻ mọi thứ… kể cả ân nhân của mình.

Chẳng mất nhiều thời gian, thông tin về Jack sống lại, về ông lão với thanh kiếm ánh sáng chém cháy Vampire, đã được truyền đầy đủ đến tai lũ Vampire.

Một gã trai chen lấn hét to, giọng run lên vì hi vọng:

“Tôi là người nói đầu tiên! Tôi không phải đến trại máu đúng không? Tôi... sẽ được làm công dân phục vụ các ngài chứ?”

Ba tên Vampire đứng gần đó nhìn nhau, nhếch mép cười cợt.

“Cảm ơn lời khai... rất có giá trị.” – Một tên khịt mũi, rồi liếc gã từ đầu đến chân.

“Chỉ tiếc là hôm nay... bọn tao đói bụng.”

“Hi hi hi hi hi…” – tiếng cười rít lên như loài linh cẩu.

Gã thanh niên quỳ rạp xuống, mặt tái nhợt, nước tiểu rịn ra trên nền đá lạnh. Một tên Vampire lao tới, túm tóc hắn, kéo lê khỏi đám đông.

“Đi nào. Mày sẽ là bữa tối của bọn tao. Lũ lính thắng trận cũng cần ăn chứ… hí ha ha ha ha ha!”

Một tên khác hét lớn: “Lấy thêm vài đứa nữa!”

Tiếng hú hét vang vọng cả căn hầm. Những con Vampire gào lên như thú dữ vừa được thả khỏi lồng. Chúng cười, nhảy nhót, vung móng vuốt như đang chuẩn bị tiệc mừng chiến thắng. Một cuộc săn người.

Tất cả… chỉ vì chúng coi con người là thức ăn. Biết nói, biết nghĩ, biết cầu xin – nhưng vẫn là thức ăn.

Chọn ở lại đây, trong tòa thành mục ruỗng và tưởng chừng an toàn, chính là quyết định sai lầm lớn nhất đời họ.

Phía bên ngoài tường thành, vài tên Vampire khác đang thì thầm với Biz. Khuôn mặt hắn căng thẳng rõ rệt. Có vẻ như chúng vừa báo lại tin tức liên quan đến... Jack.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ leo lên lưng một sinh vật kì dị.

Đó là một con ngựa cao lớn, mắt đỏ ngầu như máu, các đường gân đen nổi rõ chạy dọc từ cổ xuống bắp đùi. Mỗi bước di chuyển đều nặng trịch, mạnh mẽ như chiến xa. Trên sống lưng nó, những lớp giáp vảy cứng như thép bao phủ từng khớp cơ.

Đây không phải ngựa thường.

Blood Horse – loài ngựa chiến được lai tạo bằng máu Vampire. Chúng là phương tiện di chuyển chính của các Vampire cấp Thủ Lĩnh, được huấn luyện để di chuyển không cần nghỉ hàng trăm kilomet chỉ trong một đêm.

Biz không nói một lời, kéo nhẹ dây cương. Con Blood Horse gầm nhẹ, rồi phóng vút đi trong màn sương đỏ của Red Sky.

Một điềm gở đang đến gần.

Nhưng…

Còn một kẻ nữa vẫn chưa lộ diện.

Một tên Vampire Pháp sư trong hội săn kho báu, kẻ đang nắm giữ bí mật còn lớn hơn thế nữa, bí mật về Jack cầm Last Light chống lại chính giống loài của mình...

Hắn đang ở đâu?

Liệu điều gì sẽ xảy ra tiếp theo..............

Cùng lúc đó…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free