Ánh Sáng Không Tương Phùng - Chương 1: Chapter 1:
"Có những ánh sáng ta khao khát nhất, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể với tới, chỉ còn lại khoảng cách mờ nhạt và nỗi cô đơn trong tim."
Tôi đã từng nghĩ, nếu mình đủ ngoan, đủ giỏi, đủ hoàn hảo, thì cha sẽ quay lại nhìn tôi và khen một lần thôi… dù chỉ một lần cũng được.
Nhưng rồi ý nghĩ đó, giờ đây, chỉ còn là một thứ mơ mộng hão huyền, một nỗi khao khát về một điều gì đó mà mãi mãi không thuộc về mình.
Mẹ tôi qua đời vì căn bệnh nan y hiểm ác. Ngày mà người phụ nữ dịu dàng nhất thế giới bị thiên đàng cướp mất, cả thế giới của cha tôi như sụp đổ.
Từ ngày ấy, cha tôi như rơi vào vực đại dương sâu thẳm, chỉ biết trốn mình trong công việc để lãng quên thế giới bên ngoài, chưa từng một lần tham dự bất kỳ lễ tốt nghiệp nào của tôi.
Những ngày trong ngôi nhà cũ kỹ ấy trôi qua một cách lặng lẽ đến đáng sợ. Mỗi sáng, tiếng đồng hồ cổ tích tắc đếm giây qua kẽ tay tôi, cũng như từng giây phút tình cảm dần rơi rụng. Ánh sáng ban mai không còn đủ ấm để xua tan cái lạnh trong phòng khách, nơi chiếc ghế sofa cũ vẫn giữ hình bóng mẹ mà tôi không dám ngồi lên.
Bếp ăn — nơi mẹ từng say mê nấu những món ăn thơm ngon — giờ chỉ là một khoảng trống, những chiếc đĩa chưa rửa chất đống trong bồn.
Tôi tự nấu ăn cho mình, ăn một mình, trong im lặng đến mức tiếng muỗng chạm bát cũng vang vọng như tiếng thét vào không gian trống rỗng.
Những bức tường trong phòng tôi được dán đầy giấy khen và ảnh học sinh giỏi, như những chứng nhận cho nỗ lực không ngừng nghỉ của một đứa trẻ cô đơn. Nhưng chẳng ai thấy được đằng sau những tấm giấy ấy là bao nhiêu lần tôi muốn khóc, bao nhiêu lần tự hỏi “Mình có thực sự được yêu thương không?”
Cha tôi không trách tôi, ông cũng không ghét bỏ. Nhưng ông dường như đã quên mất rằng tôi cũng cần được nhìn thấy, được chạm tới — không chỉ là một bức tranh hoàn hảo trong tấm khung hình của gia đình.
Tôi bước vào lớp, mang trên mình vẻ ngoài rạng rỡ, nhưng trái tim tôi vẫn ngập tràn những khoảng trống mà chỉ có tình thương và sự quan tâm mới có thể lấp đầy.
Tôi cố gắng mỗi ngày để trở thành hình mẫu hoàn hảo, như một bông hoa đẹp không gai, để cha có thể tự hào. Nhưng dường như dù tôi có đạt hàng trăm, thậm chí hàng ngàn điểm tuyệt đối, ánh mắt cha vẫn chưa từng một lần hướng về phía tôi.
_____________________________________________________________________________
mọi người thấy hay thì cmt cho mình có động lựa làm tiếp nhaa (˶˃⤙˂˶)