Animorphs (Tập 24): Điều Nghi Ngờ - Chương 26:
Tâu đấng tối cao vĩ đại! Một thảm họa đã giáng xuống đầu chúng thần! Tàu của chúng thần bị bắt giữ! Nhưng chúng thần không hề sợ hãi! Chúng thần là những chiến binh dũng cảm nhất trong những chiến binh dũng cảm; những Helmacron kiên gan nhất trong những Helmacron kiên gan! Một khi đã nắm quyền kiểm soát trên bề mặt mênh mông của bộ lông màu xanh da trời này, thì không gì có thể ngăn cản được chúng thần! Và từ bàn đạp đó, chúng thần sẽ lại phóng lên và triển khai chiến dịch chinh phục vũ trụ!
Trích nhật ký tàu Helmacron,
Hành tinh Vỡ.
Tôi có một kế hoạch khá là hay. Có điều tụi tôi phải còn sống để tới được Lâm Viên.
Và phải tới đó thật nhanh.
Ax đang gấp rút biến thành diều mướp, để có thể vừa bay vừa mang theo tàu Helmacron với chiếc hộp xanh quặp trong móng vuốt của ảnh.
Tất cả các bên “tham chiến” đều đang ở trên người Ax. Tobias, Marco và tôi ở trên ngón tay. Nhúm Helmacron ở cổ tay. Jake và Rachel ở một chân, đang quần thảo quyết liệt với Visser Ba trong hình biến và lũ lâu la của hắn.
Vấn đề bây giờ là tất cả các bộ phận cơ thể của Ax phải ở nguyên vị trí như cũ khi ảnh biến hình. Mà mỗi lần biến hình lại là mỗi lần khác. Lúc này cơ thể Ax bắt đầu tan chảy và teo rút. Bàn tay hứng tụi tôi rụi đi.
Tụi tôi đang ngật ngụa trong mật thô. Làn da dưới chân nhoe nhoét, chảy rần rật như sông trôi. Những ngón tay khổng lồ bên trái, bên phải tôi đang dính tịt lại vào nhau. Lớp da sền sệt giữa chúng liền lại, nâng tụi tôi lên cao. Bên dưới cũng thế - Ax đang rùng rùng chuyển động.
Đột nhiên, tụi tôi ở trên một băng tải đang rơi khỏi rìa quả đất. Rồi chiếc băng tải dần trở thành thang máy dốc đứng.
"Cẩn thận!" Marco hét.
Tobias la lớn và đập cánh bay lên.
Tôi trượt chúi nhủi, bụng chà sát xuống mặt da đang nghiêng lắc dữ dội. Tôi rơi cả dặm.
Bỗng… có một mấu bám.
Những ngón tay tôi túm vội lấy, xớt xợt trong vài milimét, nhưng cái rãnh lại thụt vào sâu hơn. Bàn chân đung đưa của tôi chạm trúng một cái mấu khác. Tôi hoảng hồn bám vào một vách đá đang tan chảy và chuyển động rầm rầm.
Mặt dốc càng dốc hơn, đến nỗi tôi bị lộn ngược! May mà với trọng lượng nhẹ hều này, tôi vẫn có thể bám được vào những vết nứt. Marco đang chới với cách đó không xa, đôi tay giãy giụa và đôi chân cố móc vào vách đá.
Rồi tụi tôi té, nhưng may phước là té vào bộ lông diều mướp vừa mới nhú ra. Nó liếm dài lên da như những vết rạn trên mặt hồ đóng băng, chỉ vừa đủ dài cho sinh vật cao một phần mười sáu inch tóm lấy.
Chợt, một tiếng nổ vang lên giữa Marco và tôi! “Mặt đất” toác ra khi lông lá thành hình ba chiều.
Vúúút!
Một sợi lông đẩy tụi tôi lên tận đầu mút của nó. Những vằn vện xám và trắng xèo ra từ trục lông, dày và cứng dần cho đến khi trông như những chiếc đũa tre bự xù. Đám lông tiếp tục mọc dày xịt hơn ở bên trên, đằng sau và xung quanh tôi.
Chỗ tụi tôi đang đeo bám gần như nằm ngang, hơi thuôn về phía trục lông xuống tới “mặt đất”. Tôi cảm thấy sự chuyển động lên, xuống rồi lại xuống, lên đều đều, chầm chậm.
“Tụi mình đang ở một bên cánh của Ax,” Marco nói.
Con diều hâu Tobias đáp xuống cái ạch. cậu ra thở như kéo bễ.
“Rầy rà ư?” Marco nói kháy. “Điều gì khiến bồ bảo là rầy với chả rà? Mọi thứ với tui vẫn ổn thỏa như thường. Quá ổn nữa là khác! Chưa bao giờ tui thấy tuyệt như thế này.”
Tobias không cười.
“Thấy chưa? Tui đã bảo với bồ rằng tất cả đều yên ổn mà.”
“Marco, cần phải biến hình thôi. Không thể để cho tụi Yeerk thấy tụi mình là người,” tôi nhắc.
Lát sau, một con khỉ đột và một con sói tí hon chui vào cư ngụ trong rừng lông của con diều mướp-Ax. Tụi tôi thả bộ xuống “mặt đất” - phần thịt chim, ở bên dưới.
Vừa kịp lúc. Một con cọp và một con gấu xám cao cỡ một phần mười sáu inch chạy hộc tốc về phía tụi tôi, vừa chạy vừa gạt phăng những sợi lông qua bên.
Mặt con cọp Jake dính máu. Cậu ta thở hổn hển nhưng chưa sao.
cậu ấy nói.
Tobias hỏi.
Rachel kêu ca.
Jake và Rachel nhập bọn với tụi tôi, vai sát vai. Một con gấu đồ sộ, một con cọp lanh lẹn, một con khỉ đột khỏe như vâm và tôi, một con sói có tài đánh hơi và nghe ngóng thượng thặng. Tất cả đều nhỏ tí nị.
Tôi căng người lên tìm bọn Yeerk, không để ý đến bất cứ âm thanh nào khác.
Kìa, lốt hình biến tởm lợm của Visser xộc thẳng vào rừng lông. Trông nó gớm ghiếc như cái đầu màu cam bầm của quái vật Medusa, mỗi sợi tóc là một con rắn mang lưỡi hái. Bầy Mượn xác-Người hùng hùng hổ hổ theo sau, trong đó có cả Chapman.
Visser Ba khựng lại. Tụi tôi đứng đối mặt với hắn.
hắn cất giọng ngạo nghễ. Hắn thiệt là bình tĩnh hết sức. Tôi nghĩ chắc hẳn là cái thực tế rằng hắn đang chỉ nhỏ như một vảy gàu đã làm hắn bớt hống hách.
Tất cả đấu mặt vào nhau, Yeerk với Người, mặc dù tụi Yeerk vẫn tưởng tụi tôi là Andalite.
Bỗng từ đâu từ cụm lông bên trái tụi tôi, hơn chục sinh vật đầu dẹp lép, bốn chân, mắt to xồng xộc kéo tới.
Một khoảng khắc tê liệt, không ai nhúc nhích.
Vặn vẹo cái vòi qua bên để bày tỏ sự cáu tiết tột độ, tên Visser nhìn hau háu vào chúng tôi. hắn lên giọng, thật tình làm phiền tao quá.>
Cọp thì không thể toét miệng cười, nhưng tôi thề là con cọp-Jake cười được.
Lần đầu tiên, có thể cũng là lần cuối cùng, trong lịch sử, con người và Yeerk tạm đình hoãn để chống lại kẻ thù chung.
Rủi thay (hoặc may thay), cuộc hưu chiến không kéo dài lâu, bởi vì Ax thông báo.
Tôi truyền nhanh ý nghĩ cho Ax rồi la lên với đám bạn còn lại.
Jake chưa hiểu.
tôi lặp lại.
Rachel thắc mắc.
tôi trấn an.