(Đã dịch) Ao No Exorcist: Ba Hoàng Tử Quỷ - Chương 21: Inscription (1)
Cuộn giấy.
Đây là một danh từ đã quá quen thuộc với những game thủ yêu thích các trò chơi có bối cảnh Phương Tây. Chúng là những cuộn giấy kỳ diệu, ẩn chứa bên trong các ký tự lạ mắt. Sau khi sử dụng, cuộn giấy sẽ trở nên vô dụng, đổi lại người dùng sẽ nhận được hiệu ứng phép thuật tức thì.
Vậy, cuộn giấy khác với phép thuật thông thường ở điểm nào? Điểm khác biệt nằm ở chỗ, nó chứa đựng một hoặc nhiều loại phép thuật đã được định sẵn, có thể thi triển ngay lập tức mà không cần phải đọc thần chú. Trong chiến đấu, bất kỳ chức nghiệp nào cũng có thể sử dụng cuộn giấy mà không hề tiêu tốn ma lực hay tinh thần lực. Chính vì khả năng thi triển phép thuật bất ngờ và tức thì này, các cuộn giấy thường đóng vai trò như những át chủ bài, có thể xoay chuyển cục diện trận đấu.
Nói cách khác, cuộn giấy là một loại vật phẩm tiêu hao, và Mệnh Văn (Inscription) chính là một môn học thuật chuyên nghiên cứu, chế tạo ra những vật phẩm tương tự.
[Mệnh Văn: Dùng linh tính của vạn vật, cùng các loại lực lượng vô hình để khắc họa lên vật hữu hình, tạo thành các loại cuộn giấy (Scroll), phù văn (Glyph) và vật phẩm gia trì (Bless).]
Adam nhắm mắt, nghiền ngẫm những tri thức vừa truyền vào tâm trí cậu nhờ việc quy đổi kỹ năng Mệnh Văn. Cậu nhận ra đây là một ngành học đòi hỏi lượng kiến thức khổng lồ, không hề thua kém Dược Học của Yukio.
Bởi lẽ, việc chế tạo một cuộn giấy không đơn thuần chỉ cần hiểu biết về Mệnh Văn, mà còn phải nắm vững các loại phép thuật, cách đưa chúng vào chữ viết để khắc họa lên giấy, hay cách điều động những lực lượng vô hình để gia trì sức mạnh cho vật hữu hình.
“Các loại bùa chú chính là một phần ứng dụng của tri thức Mệnh Văn.”
Adam chợt nhớ đến đủ thứ loại bùa được vẽ nguệch ngoạc trên những tờ giấy xanh, vàng, đỏ mà những kẻ Tu Tiên thường rao bán. Chúng đặt cho chúng đủ thứ tên mỹ miều như Hoả Minh Bùa, Phần Viêm Bùa, Đại Nhật Kim Cang Bùa, Tam Vị Chân Hoả... Dù tên gọi có phức tạp, hoa mỹ đến đâu, công dụng cuối cùng của những loại bùa đó cũng chỉ là phóng thích lửa.
“Người ta chỉ coi vẽ bùa là một ngành phụ đơn giản vì chưa có ai đủ sức nghiên cứu sâu rộng. Kẻ có tâm thì lại bất lực, còn người có thực lực thì không muốn lãng phí thời gian và tinh lực vào những thứ này.”
Mệnh Văn quá khó. Và việc chế tạo cuộn giấy chỉ là khía cạnh dễ nhất trong ba trụ cột của nó. Vẽ bùa lại là một ứng dụng nhỏ bé, gần như không đáng kể của cuộn giấy, nên người ta chưa thấy hết được tiềm năng của nó.
“Không biết mọi người sẽ nghĩ gì nếu họ thấy những cuộn giấy có vô vàn hiệu ứng pháp thuật khác nhau?”
Adam mỉm cười khi nghĩ đến cảnh tượng đó. Tuy nhiên, việc trước mắt của cậu chính là biến những suy nghĩ ấy thành hiện thực. Truyền thừa Mệnh Văn của Adam hiện chỉ dừng lại ở cấp Thông Thường, và để quy đổi lên cấp Tinh Anh, cậu cần có những cảm ngộ sâu sắc hơn cùng một điểm nhân quả cao hơn.
“Năm hoa Thủy Bình, bảy lá Ngân Diệp, hai bộ rễ của cây Thổ Đoàn và 50ml dịch đậu bắp tinh khiết.”
Trụ cột chính của Mệnh Văn chính là việc chế tạo mực. Bất kỳ loại sinh vật sống nào cũng sở hữu linh tính, và các loại cây cỏ còn mang theo dược tính. Linh tính và dược tính hỗ trợ lẫn nhau, giúp gia tăng hiệu quả của các loại cuộn giấy. Khi nghiền nát nhiều loại thảo dược theo một tỉ lệ nhất định, linh tính và dược tính của hỗn hợp sẽ được gia tăng hoặc át chế, tùy thuộc vào yêu cầu của người sử dụng.
Adam rửa sạch bộ rễ cây Thổ Đoàn. Loại rễ này sinh trưởng thành từng cụm giống rễ hành lá, có màu xám và trên thân chi chít những nốt sần màu vàng. Cậu xắt nhỏ tất cả nguyên liệu, cho vào túi lọc, sau đó dùng tinh thần lực để kích hoạt thần chú.
“Aloneera”
Khi câu thần chú vang lên, chiếc túi lọc khẽ động đậy một chút rồi bất động. Adam chưa từng đọc thần chú bao giờ, nên hiển nhiên đã thất bại. Nhìn chiếc túi lọc trắng tinh, cậu hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, tinh tế cảm nhận câu thần chú vừa rồi.
Aloneera là một câu thần chú được dùng trong Mệnh Văn, giúp các loại nguyên liệu tự động nghiền nát mà không cần dùng tay. Mực yêu cầu độ tinh khiết tuyệt đối, ít nhất đạt 99%, nên không thể lẫn tạp chất dù là nhỏ nhất.
Thần chú, thực chất, không phải là những lời nói viển vông, không có căn cứ như nhiều người vẫn nghĩ. Nó chính là ngôn ngữ thể hiện một phần hoặc toàn bộ bản chất của thế giới. Trong lịch sử, từ thời thần thoại, cổ đại cho đến hiện đại, rất ít ngôn ngữ có thể làm được điều đó.
Ngôn ngữ tiếp cận gần nhất, thậm chí có thể coi là t��ơng đồng với bản chất thế giới một cách không thể nghi ngờ, chính là Cổ Ngữ Rune. Tục truyền rằng, Đại Thần Odin, vì muốn lĩnh hội chân lý tột cùng và bản chất của thế gian, đã hiến tế chính mình, treo trên Cây Thế Giới Yggdrasil bằng Thánh Thương Gungnir. Chịu khổ, chịu đói, chịu rét ròng rã chín ngày chín đêm, cuối cùng ông đã lĩnh ngộ được Chữ Rune – những con chữ thể hiện chân lý của vũ trụ.
Adam bất giác mỉm cười khi vô tình nhớ về một cuốn tiểu thuyết cậu đọc hồi nhỏ ở kiếp trước. Người Trung Quốc quá đề cao truyền thừa của mình, cho rằng giới Tu Tiên mới là mạnh nhất, không gì là không làm được. Thậm chí, rất nhiều vị thần đứng đầu mỗi nền văn minh đều bị một vị Tiên vô danh tiểu tốt nào đó đánh bại và giết chết. Thật sự là hết sức nực cười.
Đứng trước đại đạo hư vô phiêu miểu, kẻ nào dám vỗ ngực xưng mình mạnh nhất, con đường mình đi là chính xác nhất? Thế nên, trong mắt Adam, những kẻ Tu Tiên thật sự rất yếu, bởi chúng quá kiêu ngạo, không biết người biết ta, không biết trời cao đất rộng. Kẻ mạnh thật sự sẽ cố gắng, nỗ lực để tự mình trở nên mạnh mẽ, trong khi kẻ yếu lại đi khắp nơi thuyết phục mọi người rằng mình là kẻ mạnh.
Tiếp theo là ngôn ngữ của loài rồng, hay còn gọi là Long Ngữ. Sau đó nữa có thể kể đến ngôn ngữ của tộc Elf, chủng tộc được ví là “đứa con của phép thuật”. Cuối cùng là chữ viết của người Ai Cập Cổ Đại với đủ loại hình thù động vật, những biểu tượng thể hiện ý chí của trời đất.
“Aloneera” chính là ngôn ngữ của tộc Elf, được phiên âm thành năm âm tiết: “A, lon, nê, ê, ra”. Mỗi âm tiết đều cần phải dùng tinh thần lực để đọc và đảm bảo sự liền mạch, nhịp nhàng giữa chúng. Adam đã thành công sau nhiều lần thử. Dù sao đi nữa, cậu cũng đang nắm giữ toàn bộ truyền thừa Mệnh Văn. Thứ duy nhất cậu cần không phải là kiến thức, mà là sự luyện tập. Mặt khác, những truyền thừa này cũng vô cùng hào phóng khi ban tặng cậu thêm vài chỉ số.
Thợ rèn (Blacksmith - Thông Thường): Sử dụng nguyên liệu của vạn vật trên thế gian để tạo ra các loại vũ khí, áo giáp cấp Th��ng Thường. Nhận được truyền thừa Thợ rèn, một trong những nghề sản xuất có sức ảnh hưởng lớn nhất, cộng thêm cho chủ thể 7 điểm chỉ số. +3 Thể lực, +2 Sức mạnh, +1 Nhanh nhẹn và Trí tuệ.
Mệnh Văn (Inscription - Thông Thường): Sử dụng linh tính của vạn vật, các lực lượng vô hình để khắc họa lên thứ hữu hình. Nhận được truyền thừa Mệnh Văn, một trong những nghề sản xuất có sức ảnh hưởng lớn nhất, cộng thêm cho chủ thể 7 điểm chỉ số. +6 Trí tuệ, +1 Thể lực.
Phẫu Thuật (Thông Thường): Phân giải hoàn hảo các bộ phận của những sinh vật cấp Thông Thường. Nhận được truyền thừa Phẫu Thuật, một trong những nghề sản xuất có sức ảnh hưởng trung bình, cộng thêm cho chủ thể 5 điểm chỉ số. +2 Sức mạnh, +1 Trí tuệ, Nhanh nhẹn và Thể lực.
[Thông tin cá nhân]
Tên: Adam Okumura - 16 tuổi.
Chủng tộc: Bán Quỷ - Huyết mạch chưa thức tỉnh (0.9%).
Chức nghiệp: Level 1 Pháp sư (Aria). Khi lên mỗi cấp, thiên phú này tăng 3 Trí lực. Level 1 Thợ rèn (Blacksmith). Khi lên mỗi cấp, thiên phú này tăng 1 Sức mạnh, 2 Thể lực, 1 Độ chính xác. Level 1 Mệnh Văn (Inscription). Khi lên mỗi cấp, thiên phú này tăng 2 Trí lực, 1 Độ chính xác, 1 Ngộ tính.
Các điểm nhân quả chưa quy đổi: 1SS, 1S, 2A, 1B, 2C, 1D.
Sức mạnh: 7. Nhanh nhẹn: 4. Thể lực: 10. Trí lực: 14. Tốc độ di chuyển: +5% (so với một người đàn ông trưởng thành bình thường). Độ chính xác: 16. Ý chí: 14. Bất khuất: 14. Mị lực: 14. Ngộ tính: 15. May mắn: 14.
Sát thương vật lý: 7 x 6 = 42. Sát thương phép thuật: 14 x 6 = 84. Sinh lực: 10 x 35 = 350. Ma lực: 14 x 20 = 280.
Kỹ năng và vật phẩm nắm giữ: Chú Đại Bi (5%). Spi’de (Sơ Cấp): Tăng 10% tốc độ di chuyển. Bladi’el (Sơ cấp): Tăng 10% sức mạnh, độ chính xác, trí lực. Bơi lội (Sơ cấp - 33%). Bóng rổ (67%). Bóng đá (54%). Chạy bộ (43%) và các môn thể thao khác. Chơi đàn (3%) Vẽ Tranh (5%).
Tiến độ lĩnh ngộ chân ngôn: 0%. Tình cảm, tín ngưỡng tôn giáo: 0%.
+2% Sát thương pháp thuật hệ nước, -2% kháng pháp thuật hệ nước. Vì chủ thể chọn chức nghiệp Pháp sư (Aria) gây mâu thuẫn và kìm hãm huyết mạch nên sức chiến đấu bị giảm mạnh.
[Đánh giá sức chiến đấu và hỗ trợ của chủ thể: Thông Thường]
Mặc dù Adam vẫn bị hệ thống đánh giá ở mức Thông Thường, nhưng tất cả các chỉ số của cậu đã thay đổi đáng kể so với hai tuần trước. Chỉ cần dùng điểm nhân quả để quy đổi một chức nghiệp phù hợp, rồi chăm chỉ thăng cấp, Adam tin rằng mình sẽ là người chiến thắng cuối cùng, bởi tất cả các chỉ số chiến đấu của cậu đều đang cao ngất ngưỡng. Hơn nữa, những ngành nghề sản xuất như Thợ rèn hoặc Mệnh Văn đều cộng thêm cho cậu các điểm vào độ chính xác, ngộ tính... những chỉ số khó có thể tăng lên bằng cách luyện tập thông thường.
Khi thần chú thành công, Adam thấy chiếc túi lọc màu trắng rung lên dữ dội. Một dòng nước trắng ngà chảy xuống dịch đậu bắp đã được đun nóng chuẩn bị sẵn. Hai dung dịch hòa quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp màu trắng dịu, đẹp như ánh trăng.
“Mình sẽ đặt tên cho nó là Moonlight Ink,” Adam thốt lên, say mê ngắm nhìn chiếc bình thủy tinh rồi đưa ra quyết định. Khoảnh khắc ấy, một bảng giám định xuất hiện trong mắt cậu.
[Moonlight Ink. Phẩm chất: Tinh khiết 99%~ Mô tả: Một loại mực nước được chế tạo từ các loại thảo dược theo một tỉ lệ bí ẩn. Mực chứa đầy linh tính, long lanh như ánh trăng. Chắc hẳn có thể dùng cho mục đích đặc biệt nào đó. Đánh giá: Mực được tạo ra vô cùng hoàn mỹ và không chứa tạp chất.]
Một lọ mực 60ml như vậy đã tiêu tốn đến hơn 275 đô. Mệnh Văn, giống như Dược Học, cũng là một ngành ngốn rất nhiều tiền bạc. May mắn là Adam có truyền thừa, ngay từ khi bắt đầu đã nhận được sự trợ giúp tốt nhất nên không cần phải tự mình mò mẫm nghiên cứu.
Bước kế tiếp, sau khi Nghiền Mực, sẽ là Khắc Họa. Adam dùng một cây bút lông chấm vào lọ mực Moonlight Ink, rồi điều khiển tinh thần lực để giữ dung dịch trong ngòi bút. Sau đó, cậu bắt đầu vẽ ngôi sao năm cánh lên một tờ giấy đã chuẩn bị sẵn. Thông qua giám định, Adam có thể chứng kiến vô số thay đổi.
[Chủ thể đang vẽ Ấn Ngôi Sao Năm Cánh (Five-Pointed Star Seal), một loại ấn thiêng liêng do Abe no Seimei sáng tạo.]
[Ấn Ngôi Sao Năm Cánh là một loại ấn đặc biệt, không phụ thuộc vào phẩm chất của mực vẽ.]
[Ấn Ngôi Sao Năm Cánh được hình thành từ năm đường thẳng. Qua đo lường, chủ thể đã vẽ lệch. Đường thứ nhất lệch 3 độ, đường thứ hai lệch 7 độ, đường thứ ba lệch 5 độ… Tổng cộng có hơn 7 lỗi trên lá bùa. Uy lực giảm 70%.]
[Phát hiện linh tính trên lá bùa đang dần tiêu tán. Ước tính thời gian lá bùa tr�� nên vô dụng: 5 giờ.]
[Bùa Sao Năm Cánh Phẩm chất: Cặn Bã Mô tả: Một lá bùa có quá nhiều lỗi trong quá trình chế tác, nên hiệu nghiệm không đáng kể. Khuyến nghị không nên mua, không nên dùng.]
Nhìn hàng loạt thông báo thất bại liên tiếp hiện lên, Adam thầm nhủ rằng con đường cậu cần đi còn xa lắm.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.