(Đã dịch) Bách Luyện Thành Tiên - Chương 1973: Dạ tham
"Quý cung Hồng Diệp tiên tử chính là nghĩa muội của Lâm mỗ, ta lần này đi ngang qua nơi đây, đặc biệt đến dò hỏi." Lâm Hiên thần sắc lạnh nhạt mở miệng, cả người lơ lửng giữa không trung, toát ra khí độ cao nhân.
"Hồng Diệp tiên tử?" Nam tử kia ngẩn ngơ, cái tên này có chút lạ lẫm, Cửu Tiên Cung quy mô quá lớn, dù là đồng môn, giúp nhau chưa từng thấy mặt cũng là chuyện thường.
Bất quá người này cũng là một kẻ khéo léo, lập tức hướng Lâm Hiên thi lễ, mang vẻ áy náy: "Nếu không, tiền bối hãy vào tệ cung ngồi tạm, biết rõ danh hào Tiên Tử, tin rằng rất nhanh có thể tra được..."
Lời còn chưa dứt, bên tai lại truyền đến một tiếng thét kinh hãi.
"Ồ, Hồng Diệp tiên tử, thật hối..."
Người nói chuyện là vị nữ tu Nguyên Anh hậu kỳ phía sau, bất quá thanh âm đến đây thì im bặt, phảng phất nghĩ tới điều gì đáng sợ, đáy mắt lộ ra vài phần kinh hoàng.
Lâm Hiên nhướng mày, lập tức quay đầu: "Thế nào, danh tự nghĩa muội ta, đạo hữu tựa hồ nghe qua, chẳng lẽ quen biết tiểu muội?"
"Không phải, tại hạ nghe nhầm, vãn bối làm sao có phúc duyên này, nhận thức nghĩa muội của tiền bối?" Nàng vội vàng lắc đầu, ánh mắt trốn tránh, căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt Lâm Hiên, nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp.
"Nghe nhầm?" Lâm Hiên vuốt tay, hai mắt híp lại, lời dối trá này quá vụng về, đổi người bình thường cũng sinh nghi, huống chi Lâm Hiên ngàn năm qua lăn lộn trong âm mưu quỷ kế.
Ánh mắt nhấp nháy, dù không phóng xuất linh áp, nhưng bị hắn nhìn chằm chằm, nàng đã mồ hôi lạnh đầm đìa, dù sao đối phương là Động Huyền Kỳ, phất tay có thể khiến mình vạn kiếp bất phục, giờ khắc này, nàng phảng phất con chuột bị mèo vờn, trong lòng bất an.
Nam tử kia cũng cảm nhận được áp lực, đồng thời có chút buồn bực, luận về giao thiệp, sư muội không bằng mình, Hồng Diệp tiên tử, nàng nghe được từ đâu? Đúng rồi...
Trong đầu linh quang chợt lóe, nam tử đột nhiên nhớ đến nhiệm vụ sư muội vừa phụng mệnh chấp hành, biểu lộ thoáng cuồng biến. Lập tức nghĩ đến Lâm Hiên còn bên cạnh, nhưng giờ khắc này, muốn che giấu đã muộn.
"Không tốt..."
Hai đầu gối người này mềm nhũn, suýt chút nữa đứng không vững, nhưng Lâm Hiên đối với vẻ chật vật của hắn lại làm như không thấy, phảng phất tin lời giải thích của nàng: "Nghe nhầm ư, được rồi, vậy ngươi dẫn Lâm mỗ đến dịch quán của quý cung ở tạm, đã đến đây, vô luận thế nào, ta cũng muốn gặp muội tử một mặt."
"Vâng, tiền bối, tiền bối... Mời đi theo ta."
Nam tử kia toàn thân ứa mồ hôi, phảng phất vừa đi một vòng Quỷ Môn quan, hắn còn hoài nghi, vị tiền bối kia sao lại tin lời sư muội, bất quá không sao, Động Huyền Kỳ không phải đối tượng bọn hắn trêu vào, chỉ cần không gây phiền toái cho mình là được.
Về phần nghĩa muội của vị tiền bối này sẽ gây ra sóng gió gì, trời sập xuống có người cao chống đỡ, phiền não cũng là của phó cung chủ và mấy vị trưởng lão, hắn hiện tại chỉ mong tống khứ ôn thần này càng xa càng tốt.
Dù trong lòng bất an, nhưng giờ khắc này, hắn không dám biểu hiện quá nhiều khác thường, nếu không biến khéo thành vụng, khiến lão quái vật sinh nghi, đến lúc đó người chịu thiệt vẫn là mình.
Hai người dẫn đường phía trước, biểu lộ cung kính đến tột đỉnh, kỳ thật Lâm Hiên sao không hiểu, hôm nay mình đã đến hang hổ đầm rồng. Hồng Diệp nha đầu kia, khẳng định gặp chuyện không ổn, hoặc gặp phải phiền toái.
Nếu như trước khi tiến giai Động Huyền, chuyện rảnh rỗi này Lâm Hiên sẽ không quản. Dù sao Cửu Tiên Cung không dễ chọc!
Nhưng bây giờ khác, với tu vị thần thông hiện tại, coi như bị Tam Yêu hoàng, sáu Hải Vương liên thủ vây công, đánh không lại, Lâm Hiên cũng có nắm chắc chạy thoát. Cho nên hang hổ đầm rồng thì sao, xông vào một lần coi như tăng trưởng kiến thức.
Nói thì nhẹ nhàng, nhưng phóng nhãn toàn bộ Đông Hải, dám nghĩ vậy chỉ có Lâm Hiên, coi như Thánh Thành chi chủ không gặp cổ ma, đơn thương độc mã cũng không dám xông Cửu Tiên Cung, to gan lớn mật là hình dung tốt nhất về Lâm Hiên.
Do hai người dẫn đường, chỉ mất thời gian một chén trà, Lâm Hiên đã đến chỗ sâu trong Cửu Tiên Cung, khách quý lâu trong truyền thuyết đã gần trong gang tấc.
Đó là một tòa lầu các tinh mỹ, nhìn từ xa, dù không khí thế bàng bạc, nhưng xa hoa đến cực điểm.
Quanh lầu các, có vài nữ tử đang quét dọn, thu thập lá rụng trên mặt đất, đựng trong sọt trúc, Lâm Hiên đảo mắt qua, phát hiện các nàng không có chút linh lực chấn động nào, chỉ là phàm nhân.
Chuyện này không lạ, không ít tông môn gia tộc tu tiên giới tuyển nhận phàm nhân làm nô bộc, vài nữ tử mới mười bảy mười tám tuổi, tuy không phải tuyệt sắc mỹ nữ, nhưng lông mày xanh mắt đẹp.
"Chào tiên sư." Thấy Lâm Hiên ba người ngự quang đến, những thiếu nữ phàm tục vội thả chổi, đại lễ tham bái, biểu lộ cung kính, còn lộ ra vài phần sợ hãi.
"Các ngươi nghe kỹ, vị Lâm tiền bối này là khách quý của Bổn cung, hầu hạ cho tốt, nếu lười biếng, coi chừng bị rút hồn."
Nam tử kia hung dữ nói, sau đó quay đầu, biểu lộ đổi thành nịnh nọt: "Tiền bối, nếu cần gì, cứ việc phân phó, chỉ cần có thể làm được, vãn bối nhất định tận lực thỏa mãn, ta vào trong cung tra tin tức về Hồng Diệp tiên tử, có manh mối sẽ lập tức bẩm báo."
"Vậy làm phiền."
"Đây là việc nên làm, tiền bối không cần khách khí." Nam tử cúi đầu thi lễ: "Nếu không có gì khác, vậy vãn bối xin cáo từ."
Lâm Hiên khẽ gật đầu, nam tử kia cùng nữ tu vội vàng thi lễ, sau đó cung kính lui xuống.
"Tiểu nữ tử bái kiến tiên sư, xin hỏi ngài muốn ở tòa lầu các nào, chúng ta sẽ đi thu dọn." Người nói là một nữ tử lớn tuổi hơn, nhưng nhìn cũng không quá hai mươi mấy.
"Tùy tiện." Lâm Hiên vừa nói, vừa đi về phía một tòa lầu các gần đó, các cô gái vội đi theo.
"Các ngươi cứ ở đây, Lâm mỗ không thích có người hầu hạ." Lâm Hiên nhàn nhạt nói.
"Vâng." Chúng nữ ngẩn ngơ, vội dừng lại, với các nàng, mệnh lệnh của tiên sư là chí cao vô thượng, Lâm Hiên đã phân phó, đương nhiên không dám vi phạm.
Lâm Hiên vào lầu các, bên trong bố trí thanh nhã mộc mạc, tựa như một động phủ xinh xắn, trừ Dược Viên, mọi công năng đều đầy đủ, thậm chí có cấm chế phòng ngừa nhìn trộm, nhưng thứ này có tác dụng đến đâu thì khó nói.
Lâm Hiên tiện tay lấy ra một trận phù, nhẹ nhàng thi triển, một ít trận pháp được bố trí quanh lầu các, Trận Phù tuy không thể so với trận kỳ về uy lực và linh hoạt, hơn nữa chỉ dùng một lần, nhưng dùng trong trường hợp này lại ổn thỏa nhất, chỉ cần phòng ngừa thần niệm tu sĩ xâm lấn, dùng Trận Phù này là đủ.
Sau đó Lâm Hiên nhắm mắt, bắt đầu ngồi xuống nghỉ ngơi, Cửu Tiên Cung sóng ngầm mãnh liệt, Lâm Hiên có dự cảm sẽ có tranh đấu, đã vậy, càng phải nghỉ ngơi dưỡng sức.
Nói đi thì nói lại, bọn chúng cũng đủ giảo hoạt, thị nữ chỉ là phàm nhân, phụ trách tạp dịch, có lẽ không biết gì về chuyện của bọn chúng, nếu không, nếu là Tu tiên giả, mình đã sớm bắt một người về sưu hồn rồi.
Thoáng chốc mấy canh giờ trôi qua, không có chút động tĩnh nào, Lâm Hiên lộ vẻ cổ quái, theo phỏng đoán của hắn, sau khi hai tu sĩ dẫn đường báo cáo tình hình, Cửu Tiên Cung sẽ nhanh chóng có cao tầng đến tiếp xúc, không ngờ lại đoán sai, đối phương rõ ràng bỏ mặc mình ở đây.
Chuyện này có chút quỷ dị.
Lúc này trời đã tối hẳn, Lâm Hiên chậm rãi mở mắt, lộ ra vẻ cười lạnh: "Thật cho rằng Cửu Tiên Cung là hang hổ đầm rồng, Lâm mỗ thân ở đàn sói cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, khinh người sao, tốt, vậy ta sẽ quấy cho ngươi long trời lở đất."
Lời còn chưa dứt, Lâm Hiên đã đứng lên, hít sâu, toàn thân khí tức nhanh chóng thu liễm, Liễm Khí Thuật trong Cửu Thiên Huyền Công vốn đã thần kỳ, tu luyện bí quyết Mặc Nguyệt Thiên Vu càng có hiệu quả Phản Phác Quy Chân, muốn ẩn nấp, với Lâm Hiên không có gì khó khăn.
Rất nhanh hắn hòa vào bóng đêm, không để lại chút dấu vết.
Mục đích đương nhiên là tìm Hồng Diệp trước, nhưng nên tìm từ đâu, nhất thời hắn không có manh mối, diện tích Cửu Tiên Cung quá lớn, nô bộc phàm nhân không nói, đệ tử nội cung ngoại cung cộng lại đã có vài chục vạn tu sĩ.
Biển người mênh mông, như mò kim đáy biển, lúc này, dù Sưu hồn thuật cũng không hiệu quả, dù sao tùy tiện tìm một người, có lẽ căn bản không biết Hồng Diệp tiên tử.
Lâm Hiên thở dài, dù phiền toái cũng không bỏ dở nửa chừng, sau khi sưu hồn mấy tu sĩ cấp thấp không có kết quả, hắn quyết định tìm Tu tiên giả đẳng cấp cao, bọn họ hiểu rõ tình hình hơn.
Mấu chốt là, Lâm Hiên không dám quá mức khoa trương, trước khi tìm được Hồng Diệp, hắn không muốn xung đột với tu sĩ cùng cấp.
Nhưng nói vậy, tu sĩ Ly Hợp trở lên không dễ gặp, bọn họ ở Cửu Tiên Cung đã có thân phận địa vị, chỗ ở cũng gần trung tâm hơn, mà những nơi đó có tầng tầng cấm chế bảo vệ, dù mình muốn lẻn vào thần không biết quỷ không hay cũng tốn không ít công sức.
Nên làm gì bây giờ?
Lâm Hiên nhíu mày, sau đó nhắm mắt, lặng lẽ thả thần thức ra, mất trọn một chén trà mới có thu hoạch, vận khí không tệ, hắn phát hiện một tu sĩ Ly Hợp kỳ.
Đã vậy, còn khách khí gì, Lâm Hiên lặng yên không tiếng động bay đi.
Đó là một lão giả áo đen, dù Liễm Khí Thuật của Lâm Hiên thần diệu, khi tiếp cận cũng không thể không để lại chút dấu vết, vẫn bị phát hiện.
"Ai trốn ở đó, muốn đánh lén lão phu?" Hắc y lão giả nhìn quanh, có chút khẩn trương nói. Dịch độc quyền tại truyen.free, mong bạn đọc tôn trọng công sức của người dịch.