Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn) - Chương 1200: Chapter 1200: Ai tính kế ai? (1)
"Cốt Long Vương này của ta rốt cuộc cũng không phải chân long. Không thể vận dụng cơ thể cường đại của long tộc để điều chỉnh nguyên tố biến hóa, tạo ra các đòn công kích mãnh liệt. Vì vậy, khi sử dụng bất kỳ năng lực nguyên tố nào đều cần có thời gian để điều chỉnh, giúp cơ thể thích ứng. Cho dù ta đã cho nó thôn phệ vô số linh hồn của hồn thú cường đại, thì vẫn cần phải trải qua quá trình khởi động khó chịu này, chỉ khi khởi động xong, nó mới có thể phát huy ra chiến lực mạnh nhất. Tuy vậy, hai nguyên tố này đã được khống chế gần đến cực hạn, tiếp theo ngươi sẽ phải đối mặt với sự cuồng bạo của cả phong và hỏa!"
Vừa dứt lời, khu vực xung quanh cơ thể Chung Ly Ô đột nhiên trở nên sáng hơn, mà Cốt Long Vương bên dưới hắn lại lần nữa chuyển sang màu đen. Bầu trời thì chuyển sang màu lam hồng.
Từng viên sao băng rực lửa lại xuất hiện trên bầu trời, nhưng lần này chúng đều mang một màu xanh lam.
Đồng thời những quả cầu gió màu lục lam cũng xuất hiện xung quanh, có gió tạo thế, ngọn lửa lại càng bùng cháy mãnh liệt hơn. Khoảnh khắc tiếp theo, từng tia hỏa lưu tinh giống như đạn pháo, bắn thẳng về phía Hoắc Vũ Hạo.
Khí thế mãnh liệt tràn ngập trong phạm vi trăm dặm, không khí xung quanh cũng nồng nặc một mùi khét lẹt, áp lực kinh khủng tỏa ra khiến người ta khó mà thở nổi.
Huyền lão, người luôn có cảm xúc vô cùng ổn định, cuối cùng cũng đã biến sắc, khí tức mà Chung Ly Ô tỏa ra lúc này, đã đủ để cạnh tranh với hắn rồi!
Dù cho hắn là một cực hạn đấu la, khi đối mặt một đòn công kích như vậy, cũng phải thận trọng dùng toàn lực ứng phó, thậm chí còn phải vận dụng cả võ hồn chân thân. Sức mạnh của Chung Ly Ô đã vượt xa phán đoán của Huyền lão rồi.
Bản thân Chung Ly Ô rõ ràng không phải là cực hạn đấu la, nhưng tu vi của hắn ít nhất đã đạt đến cấp chín mươi bảy. Điều đáng sợ hơn nữa là, với thú linh đặc biệt của mình, hắn đã nâng lực chiến của bản thân lên đến cấp độ có thể cạnh tranh với cực hạn đấu la, không hổ danh là nhân tài kiệt xuất trong số các hồn đạo sư. Trong tương lai, nếu có thể trở thành cực hạn đấu la, thực lực và hiệu quả chiến đấu của hắn chắc chắn sẽ vượt qua cả tử thần đấu la Diệp Tịch Thủy.
Đối mặt với một đòn tấn công mà ngay cả Cực Hạn Đấu La cũng phải khiếp sợ, Hoắc Vũ Hạo sẽ ứng phó như thế nào đây?
Quất Tử cũng đã đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, nắm chặt tay, hướng mắt nhìn lên bầu trời. Tất nhiên nàng không đứng lên vì mừng cho Chung Ly Ô đang thắng thế, mà nàng đang lo lắng cho người đàn ông đang bị phong hỏa tấn công kia.
Công kích như vậy, hắn thực sự có thể chống lại được sao?
Quang mang nhàn nhạt lóe lên, trên mặt Hoắc Vũ Hạo hiện lên một tia lạnh lùng, thầm nghĩ: Tới rồi! Đây chính là thực lực chân chính của Chung Ly Ô. Vậy thì cũng đã đến lúc cho hắn thấy thực lực của ta rồi.
Một tầng ánh sáng băng lam nhàn nhạt phóng ra từ cơ thể Hoắc Vũ Hạo, sau đó, ánh sáng băng lam này đột nhiên bay lên trời. Trên không trung, phần lớn khí tức nóng bỏng ban đầu đã bị cuốn trôi ngay lập tức. Sự dao động đáng sợ của hồn lực khiến gió và lửa lao về phía Hoắc Vũ Hạo cũng phải dừng lại trong giây lát.
Cột ánh sáng băng lam có đường kính hơn mười mét lao thẳng lên không trung, thắp sáng hoàn toàn cả một tầng trời cao xa. Phía sau Hoắc Vũ Hạo, ánh trăng xanh lam chiếu sáng rực rỡ, đến nỗi Băng Cực Chiến Thần Giáp trên người hắn cũng bị nhuộm cùng một màu. Ánh sáng màu lam mãnh liệt quanh quẩn trong không khí, băng cực hạn đáng sợ cũng đang ngưng tụ về phía cơ thể hắn với tốc độ kinh người.
Trong đợt giao chiến trước, Chung Ly Ô chưa từng vận dụng toàn lực, vậy tại sao Hoắc Vũ Hạo lại phải vận dụng toàn lực làm gì? Bây giờ, cuộc chiến của bọn hắn mới chính thức bắt đầu.
Một thanh đoản đao lặng lẽ xuất hiện trong tay Hoắc Vũ Hạo. Nhìn thấy thanh đoản đao này, đồng tử của Chung Ly Ô hơi co rút lại. Đây rõ ràng là một trong những vật đánh cược của Hoắc Vũ Hạo, chính là kiện thần khí mà hắn từng nhắc tới.
Chung Ly Ô cũng không quá thèm muốn thanh đoản đao này. Ngay cả khi được trao cho hắn, thì vũ khí chứa đầy khí tức băng cực hạn này vẫn sẽ không hữu dụng. Nhưng dĩ nhiên, không ai ghét việc có nhiều bảo vật cả. Nếu thanh đoản đao này có thể rơi vào tay hắn, hiển nhiên cũng là một chuyện tốt.
Hắn quả thực muốn xem thử, thanh đoản đao này có thể làm gì để chống lại phong hỏa lưu tinh của hắn.
Hoắc Vũ Hạo rất nhanh đã dùng hành động để trả lời cho hắn biết. Tay phải cầm thanh đoản đao, nhẹ nhàng chém về phía trước. Động tác tuy không nhanh nhưng vô cùng tao nhã. Một đạo đao mang màu lam đột nhiên bắn ra, lan xa đến hơn mười thước.
Vô số viên lưu tinh màu xanh lam đã bay tới trước mặt Hoắc Vũ Hạo, nhưng khi đao mang giáng xuống, chúng ngay lập tức bị quét sạch, không sót lại dù chỉ là một vệt khói.
Động tác của Hoắc Vũ Hạo bắt đầu nhanh hơn. Hắn lơ lửng giữa không trung, chân mang quỷ ảnh mê tung, toàn thân phiêu bồng như một cơn gió. Mà tầng ánh sáng màu lam trên cơ thể hắn cũng luôn di chuyển theo từng hành động của hắn. Trong chùm ánh sáng lam kia, khí lưu đã bị phân tán toàn bộ, không còn gì có thể cản trở hành động của hắn nữa. Chuyển động của hắn nhanh như chớp, mà với mỗi nhát chém, lập tức sẽ có một viên phong hỏa lưu tinh bị xóa sổ. Những viên phong hỏa lưu tinh này không thể theo kịp tốc độ của hắn, mặc dù sức công kích tổng thể của chúng rõ ràng cường đại hơn nhiều so với hồn lực mà Hoắc Vũ Hạo phóng thích, nhưng thực tế chỉ có một phần rất nhỏ có thể tiếp xúc đến hắn.
Hoắc Vũ Hạo giống hệt như một tên mổ bò, liên tục dùng thanh đoản đao trong tay để chém nát từng viên lưu tinh, cho dù những viên lưu tinh kia có va chạm, lan rộng, bao vây hay thậm chí bắn thẳng vào hắn, thì vẫn không thể nào đánh trúng được vào người hắn.
Nếu Chung Ly Ô là người đã chưởng khống được đại thế, thì Hoắc Vũ Hạo chính là vị thần quyền năng chưởng khống băng tuyết bên trong đại thế này.
Tiếng thở dài của băng tuyết Nữ Thần, Thần Lộ Đao! Cuối cùng cũng tỏa ra hào quang chân chính trong tay hắn. Đao mang cường đại kia khiến bất kỳ ngọn lửa nào đứng trước mặt nó đều không có cách gì chống cự nổi. Dựa vào sự khuếch đại của Băng Cực Chiến Thần Giáp và Thần Lộ Đao, Hoắc Vũ Hạo lúc này đã có thể chống chọi được một đòn công kích có thể đe dọa cả cực hạn đấu la!
Những trận chiến trước, hắn thực sự đã giữ sức sao?
Ngôn Thiểu Triết há hốc mồm nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo trên bầu trời. Đến bây giờ hắn mới hiểu tại sao Hoắc Vũ Hạo sau khi đánh bại bốn cường giả cấp bậc Siêu Cấp Đấu La, vẫn dám đối mặt với Chung Ly Ô. Thực lực của hắn đã vượt quá khả năng phán đoán của mình a! Siêu Cấp Đấu La? Một Siêu Cấp Đấu La có võ hồn cực hạn sao? E rằng không đơn giản như vậy. Trang bị tuy rằng rất quan trọng, nhưng không có thực lực cường đại, thì trang bị dù có mạnh đến đâu, cũng không thể tạo ra hiệu quả như vậy được.
Vào thời điểm này, Hoắc Vũ Hạo cảm thấy Thần Lộ Đao đã trở thành một phần của cơ thể. Mỗi cử động đơn giản mà hắn thực hiện đều có thể khiến Thần Lộ Đao giải phóng đao mang chính xác về phía mình muốn.
Đao mang đi đến đâu, nguyên tố băng vốn đã biến mất trong không khí sẽ tự nhiên xuất hiện đến đó, mà trên lưỡi đao vẫn luôn tồn tại một tầng sương mù mờ ảo.
Đây chính là Thần Lộ Đao, bên trên có khảm một viên Băng Tuyết Nữ Thần Chi Thạch. Một thần khí chân chính a! Mặc dù Hoắc Vũ Hạo biết, lúc trước khi hắn nói Thần Lộ Đao là thần khí, cả Chung Ly Ô lẫn Quất Tử đều không tin. Bởi vì đây là thế giới của hồn sư, vũ khí lợi hại nhất chắc chắn là hồn đạo khí. Còn thần khí? Cái gì là thần khí? Trong mắt bọn hắn, hồn đạo khí cấp chín mới là thần khí. Mà thanh Thần Lộ Đao này, hiển nhiên không phải là hồn đạo khí rồi.
Nhưng đây là lực lượng thuộc về thế giới khác a!
Trên mặt Hoắc Vũ Hạo hiện lên một nụ cười nhàn nhạt. Hắn căn bản không cần người khác phải tin, chỉ cần hắn dùng thực lực của bản thân để chứng minh là được.
Cuộc công kích của phong hỏa lưu tinh kéo dài suốt năm phút. Khi viên lưu tinh cuối cùng bị Thần Lộ Đao chém nát, mọi thứ trên không trung dường như đã trở lại bình thường, ngay cả Cốt Long Vương cũng khôi phục về một màu đen.
Chung Ly Ô nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo đang cầm thanh đoản đao trong tay, lơ lửng trên không, ngang nhiên đối mặt với mình, hắn khẽ gật đầu, nói: "Ta rốt cuộc cũng tin, thanh đao này chính là thần khí, nếu không có nó, ngươi đã không thể ngăn chặn đòn công kích của ta rồi. "
Hoắc Vũ Hạo cũng không phủ nhận, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Nếu ngươi không sống lâu hơn ta cả trăm năm, thì không có tư cách đứng trước mặt ta đâu.
”
Chung Ly Ô chê hắn mượn ngoại lực, vậy hắn chê Chung Ly Ô sống uổng phí cả trăm năm thì có gì không được?
Chung Ly Ô hừ lạnh một tiếng, lần nữa giơ cây trượng trong tay lên. Cốt Long Vương phía dưới lại ngẩng đầu, đôi cánh khổng lồ của nó chậm rãi rung lên. Cơ thể của Chung Ly Ô liền biến lớn với tốc độ kinh người. Quang ảnh treo lơ lửng phía sau dần dần dung hợp với cơ thể của hắn, vòng hồn hoàn thứ bảy có màu đỏ như máu chợt lóe sáng.
Đây là lần đầu tiên Hoắc Vũ Hạo nhìn ra loại hồn kỹ mà Chung Ly Ô sắp sử dụng. Chẳng phải là võ hồn chân thân sao?
Nhưng hồn kỹ của hắn không phải đều là loại khuếch đại à? Như vậy, thi triển võ hồn chân thân thì có tác dụng gì? Để bản thân hoàn toàn hợp nhất với cốt long sao?
Hoắc Vũ Hạo không rõ lắm, nhưng hắn cũng không quá lo lắng. Trận chiến này chính là khảo nghiệm lớn nhất và là cơ hội ma luyện tốt nhất cho bản thân hắn. Kẻ địch càng mạnh, thì tác dụng ma luyện sẽ càng tăng cao.
Sự lo lắng của Ngôn Thiểu Triết, thực ra lại không hề tồn tại bên trong Hoắc Vũ Hạo. Hoắc Vũ Hạo chưa từng nghĩ mình sẽ mất mạng dưới tay Chung Ly Ô, đây chính là sự tự tin của một cường giả sở hữu âm dương hỗ bổ song hồn hạch.
Khi cơ thể của Chung Ly Ô cao tới mười thước thì bỗng dừng lại, toàn bộ cơ thể hoàn toàn bị bao phủ trong bóng tối.
Võ hồn chân thân của Phong Hào Đấu La có thể dễ dàng đạt tới hàng trăm hay hàng nghìn thước, nếu so ra thì võ hồn chân thân cao mười thước này trông chẳng có gì thay đổi cả, thậm chí còn không có bất kỳ khí tức mãnh liệt nào. Tuy nhiên, khi võ hồn chân thân của Chung Ly Ô hoàn thành, sắc mặt của Hoắc Vũ Hạo lần đầu tiên có sự thay đổi.
Cây trượng dài trong tay Chung Ly Ô càng lúc càng lớn dần theo sự biến hóa của cơ thể hắn. Khi hoàn thành quá trình biến đổi mười thước này, cây trượng cũng đã tiến hóa, trở thành một lưỡi hái khổng lồ, với phần lưỡi dài hàng chục thước. Chỉ là cây lưỡi hái khổng lồ này trông có vẻ hơi lạc lõng trong tay Chung Ly Ô, người chỉ cao đến mười thước.
Tuy nhiên, sau khi hắn hoàn thành quá trình biến đổi, một áp lực kinh khủng không thể diễn tả được liền dồn ép lên Hoắc Vũ Hạo từ bốn phương tám hướng. Hoắc Vũ Hạo cảm thấy như thể có một thế lực vô hình nào đó đang muốn rút linh hồn của hắn ra khỏi cơ thể vậy.
Cảm giác này thật sự quá đáng sợ. Rốt cuộc hắn cũng mơ hồ hiểu được võ hồn của Chung Ly Ô là gì rồi.
Võ hồn của hắn chắc chắn không chỉ đơn giản là khuếch đại và hỗ trợ, mà còn có hiệu quả chiến đấu cường đại.
Phần lực chiến này được thăng hoa thông qua sự dung hợp giữa linh hồn và thể xác, cộng thêm võ hồn biến dị.
Giống như võ hồn của Từ Tam Thạch đã tiến hóa thành Huyền Vũ Thuẫn, võ hồn của Chung Ly Ô cũng phải là kết quả của quá trình tiến hóa liên tục, theo tu vi của hắn không ngừng được nâng cao. Mà tên của võ hồn này, chẳng phải chính là Tử Thần Ma Khôi sao?
Đúng vậy, Tử Thần Ma Khôi.
Võ hồn của Tử Thần Đấu La Diệp Tịch Thủy là Huyết Hồn Ma Khôi, vốn đã là một tồn tại vô cùng cường đại rồi, mà võ hồn của Chung Ly Ô còn vượt qua cả mẹ hắn.
Tử Thần Đấu La sao? Đánh giá theo tình huống hiện tại, thì có lẽ phải gọi Chung Ly Ô là Tử Thần Đấu La mới đúng. Võ hồn chân thân của hắn cũng chính là Tử Thần chân thân a! Mà thân phận thực sự của Cốt Long Vương, chắc hẳn chính là thú cưỡi của Tử thần!
Đây là Chung Ly Ô trong trạng thái hoàn chỉnh. Chẳng trách Hoắc Vũ Hạo không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn khi chống lại các đòn công kích của hắn hết lần này đến lần khác, bởi vì hắn từ đầu đến cuối, hắn vẫn còn đang giữ sức a!
Hoắc Vũ Hạo không sử dụng võ hồn chân thân, bởi vì cả Tuyết Đế lẫn Băng Đế đều đang ngủ say, Tu La Chi Đồng thì lại không thích hợp để đánh cận chiến. Trong tình huống trước mắt, cận chiến là lựa chọn duy nhất, không thể trốn tránh được.
"Gầm——" Cốt Long Vương ngửa mặt lên trời gầm một tiếng, thân thể to lớn trong nháy mắt phóng lên cao. Nó vỗ đôi cánh đáng sợ của mình, chấn động cả không trung, mang theo vị tử thần phía trên, lao thẳng về phía Hoắc Vũ Hạo.
Thân thể của nó hết sức đồ sộ, tốc độ bay cũng rất kinh người, tựa như chỉ trong nháy mắt, chiếc lưỡi hái tử thần khổng lồ đã lao đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo.
Sáu vòng xoáy phong hỏa đồng thời xuất hiện ở bốn phương tám hướng, chặn hết mọi đường né tránh của Hoắc Vũ Hạo. Áp lực khủng khiếp dường như muốn xé nát toàn bộ cơ thể hắn thành từng mảnh.
Hoắc Vũ Hạo trong mắt sáng lên một tia hào quang, mệnh vận chi nhãn trên trán đã sớm mở ra. Một tia sáng vàng tím lập tức đánh vào đầu Cốt Long Vương.
Ngọn lửa linh hồn màu u lam đột nhiên bắt đầu cháy dữ dội, sáu vòng xoáy phong hỏa ngay lập tức sụp đổ vì mất kiểm soát, từng luồng khí lưu điên cuồng phun trào.
Chung Ly Ô cũng ở bên trong luồng khí lưu, nhưng bản thân có thể khống chế lực lượng của phong hỏa, chắc chắn sẽ ít bị ảnh hưởng hơn. Lưỡi hái tử thần trong tay hắn thậm chí còn không hề run rẩy, lúc này đã lao đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo rồi.
"Đinh!" Tiếng thở dài của Băng Tuyết Nữ Thần, Thần Lộ Đao, ngay lập tức va chạm với lưỡi hái tử thần. Nhưng thân thể Hoắc Vũ Hạo lập tức bị bắn ra ngoài, toàn thân tràn ngập những luồng khí lưu màu đen. Những luồng khí màu đen đáng sợ này xâm nhập thẳng vào cơ thể hắn, ngay cả đầu hắn cũng không thể tránh khỏi, như thể đang muốn ăn mòn linh hồn hắn vậy.
Bản thân Chung Ly Ô chỉ khẽ lắc lư phía trên đầu Cốt Long Vương, chiếc lưỡi hái tử thần trong tay hắn cũng bị phủ lên một tầng ánh sáng màu lam. Nhưng dưới tác động của luồng khí lưu màu đen mãnh liệt thoát ra từ cơ thể, tầng ánh sáng màu lam này liền tan biến với tốc độ kinh người.
Đây chính là thực lực, thực lực của tử thần!
Thân thể Hoắc Vũ Hạo bay về phía sau, nhưng sâu trong ánh mắt lại tràn đầy cuồng nhiệt. Phải, thứ hắn muốn chính là mức độ áp lực này! Ngay cả Huyền lão cũng không thể gây áp lực như vậy với hắn, bởi vì Huyền lão căn bản không thể nổi sát ý với hắn được.
Âm dương hỗ bổ song hồn hạch trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo đang vận hành với tốc độ kinh người. Dây xích hồn lực không ngừng va chạm, tạo ra từng dòng xoáy hồn lực vận hành nhanh hơn bình thường ít nhất gấp ba lần, hồn lực trong cơ thể không ngừng phun ra ngoài như thác đổ.
Song hồn hạch chính là con át chủ bài thực sự của hắn khi chiến đấu với Chung Ly Ô. Chính nhờ sự tồn tại của âm dương hỗ bổ song hồn hạch, mà khả năng phục hồi của hắn vượt xa các hồn sư bình thường. Cho nên, mức tiêu thụ của hắn chắc chắn không lớn như vẻ bề ngoài.
Tuy nhiên, hiệu quả chiến đấu của Chung Ly Ô cũng vượt quá phán đoán của hắn. Lưỡi hái tử thần, không hổ danh là lưỡi hái tử thần a! Lưỡi hái tử thần này nhìn qua thì giống như được biến đổi từ hồn kỹ đầu tiên của hắn, cây quyền trượng lúc trước, nhưng Hoắc Vũ Hạo, người đã bao phủ toàn bộ chiến trường bằng năng lực tinh thần tham trắc, có thể cảm nhận rõ ràng rằng lưỡi hái tử thần này chính là hồn kỹ thứ tám của Chung Ly Ô.
Hồn kỹ thứ bảy - Tử thần chân thân, kết hợp với hồn kỹ thứ tám - Lưỡi hái tử thần, đã khiến Chung Ly Ô trở nên cường đại đến mức dù phải đối mặt với cực hạn đấu la, cũng chưa chắc đã rơi vào thế hạ phong.
Trong lần va chạm vừa rồi, ngay cả băng cực hạn trên Thần Lộ Đao cũng không thể phong ấn hoàn toàn tử khí ẩn chứa bên trong lưỡi hái tử thần. Mà luồng tử khí đáng sợ này vẫn đang ăn mòn cơ thể Hoắc Vũ Hạo với tốc độ kinh người. Băng Cực Chiến Thần Giáp có thể loại bỏ bớt một phần, nhưng một phần vẫn lọt vào bên trong. Loại năng lực thẩm thấu này bất kể là ai gặp phải, cũng không khỏi tê dại da đầu.
Nhưng Hoắc Vũ Hạo thì không.
Khi khí tức tử vong xâm nhập vào cơ thể, nó sẽ tàn phá, thôn phệ sinh mệnh lực bên trong. Luồng tử khí này sẽ tiếp tục tăng cường bằng cách thôn phệ sinh mệnh lực, cho đến khi Hoắc Vũ Hạo bị tiêu diệt hoàn toàn cả về thể xác lẫn linh hồn mới thôi. Đây chính là lực lượng của Tử Thần!
Đáng tiếc, sau khi những luồng tử khí này đi vào cơ thể Hoắc Vũ Hạo, thứ chào đón bọn chúng lại là những vòng xoáy nhỏ - những vòng xoáy chứa đựng tinh thần lực và băng cực hạn. Mặc dù lực lượng dòng xoáy này không thể trực tiếp hóa giải tử khí, nhưng vẫn có thể hấp thụ chúng, sau đó thải ra khỏi cơ thể thông qua sự khống chế của chính Hoắc Vũ Hạo.
Trên Thần Lộ Đao xuất hiện một tầng ánh sáng màu đen, nếu nhìn ở khoảng cách gần sẽ phát hiện được, đây là một vòng xoáy nhỏ màu đen, dường như ẩn chứa một loại uy lực cực kỳ khủng bố.
"Nhận thua đi, ngươi không phải là đối thủ của ta, mà ta cũng không muốn tiêu diệt ngươi. Với thiên phú của ngươi, về sau nhất định sẽ trở thành người kế thừa của Thánh Linh Giáo ta." Chung Ly Ô lạnh lùng nói, nhưng ánh mắt thì lại lóe lên một tia trắc ẩn.