(Đã dịch) Bắt Đầu Đi Biển Bắt Hải Sản: Ta Thật Không Có Muốn Làm Hải Vương - Chương 259: Một xe ba bánh tôm hùm lớn!
Tại bãi triều bờ bắc Trụy Nhật Đảo Ngưu Đầu Độ.
"Quân thúc, mau cầm thùng và dây chun lại đây."
Tôn Khánh Quân đang mặc quần lội nước thì nghe thấy tiếng Sở Dương.
"Nhanh vậy đã có hàng rồi sao?"
Mặt mày hớn hở, hắn vội vàng mặc xong quần lội nước, bật đèn pin đội đầu, xách thùng rồi bước nhanh về phía trước.
Òm ọp òm ọp.
Đôi dép cao su lún sâu xuống lớp bùn nước trên bãi triều, mỗi bước chân lại tạo thành tiếng nước bắn ra.
Đến bên cạnh Sở Dương, Tôn Khánh Quân mới thấy y đang đứng nguyên tại chỗ, hai tay nâng một con cua lớn, cái mai cua to bằng bát mì tôm.
"Trời đất, con cua xanh to thế này, A Dương cậu bắt được đấy à?"
"Không phải, là Long Vương gia quẫy cái đuôi, văng nó vào tay tôi đấy." Sở Dương không quay đầu lại đáp.
Tôn Khánh Quân:......
"Ơ, cậu nghĩ tôi ngốc à?"
"Không ngốc thì còn hỏi làm gì, mau lại đây giúp một tay!" Sở Dương cười mắng.
Hai người cùng nhau buộc chặt con cua xanh nặng đến hai cân này.
Tôn Khánh Quân bỏ cua vào thùng, vừa nhấc chân định bước tiếp.
Sở Dương vội vàng gọi hắn lại.
"Tìm thêm xem, cua chắc sẽ không đi lẻ loi một mình đâu, biết đâu gần đây có ổ cua."
"Đừng vội đi, còn nữa này!"
Nói đoạn, y cúi người xuống, mò mẫm vài cái trong bùn nước dưới chân, lại một con cua xanh không quá lớn nữa được hai tay y ôm lên.
"Trời đất ơi, trời đất ơi, lại to thế này! A Dương, cậu vận may tốt quá thể, cứ tè b��y cũng mò ra được hai con vật to đùng, chẳng lẽ là bị nước tiểu của cậu hun ra ngoài à?" Tôn Khánh Quân cảm thán.
Sở Dương:......
"Quân thúc, không biết nói chuyện thì có thể đừng nói."
Cái gì mà bị nước tiểu của y hun ra ngoài, loại lời lẽ hổ báo như vậy cũng có thể tùy tiện nói ra sao?
Hơn nữa, đây là vu khống, y đâu phải thằng nhóc con, làm gì có chuyện tè như thế.
"Tốt tốt tốt, tìm cua, chúng ta tiếp tục tìm cua!"
Tôn Khánh Quân cười ha ha, buộc chặt con cua xanh lớn thứ hai, sau đó khom người, đôi mắt như rađa tiếp tục tìm kiếm trên bãi triều.
Bãi triều buổi tối thật náo nhiệt, nào là cua cát, ốc mượn hồn, cá thòi lòi, cùng đủ loại sinh vật nhỏ không tên khác.
Tuy nhiên chẳng có mấy thứ đáng tiền, Sở Dương nhìn thấy chỉ có cá thòi lòi là bán được chút ít tiền.
Thế nhưng loài này hành động rất nhanh, lại rất nhạy cảm, từ xa thấy cả một đàn, nhưng đợi đến khi cậu lại gần thì chúng đã sớm biến mất không biết đi đâu mất rồi.
Òm ọp.
Tôn Khánh Quân tìm kiếm mãi, cũng chỉ tìm được mấy con sò biển không lớn lắm trong vũng nước đọng.
Hắn cầm cây gậy nhỏ chọc một cái, thớ thịt mềm mại mà săn chắc của con sò tức thì siết chặt, hai mảnh vỏ sò kẹp chặt lấy thân gậy, nước còn phun ra từ khe hở.
Cứ thế rút gậy lên, con sò cũng theo đó mà được nhấc lên.
Một bên khác, Sở Dương lại mang theo một con cua xanh lớn đang giương nanh múa vuốt đến, sau khi thuần thục buộc chặt thì quẳng vào thùng.
Đông.
Hai con bạn cũ dưới đáy thùng tức thì bị đập cho xoay xở đủ kiểu, đôi mắt cua nhỏ dài đều trợn trắng.
Tôn Khánh Quân ngó đầu vào xem, quả nhiên, ba con cua vậy mà đã đầy một thùng nhỏ.
"Hừ, tôi không tin."
Dựa vào đâu mà Sở Dương tìm được toàn vật khổng lồ, còn mình thì ngay cả một con cua xanh bé tí cũng chẳng thấy đâu.
Cậu ta một mình ra bờ biển tìm được đồ tốt thì mình không nói làm gì, nhưng hai người cùng tìm kiếm trong khu vực cũng chỉ cách nhau mấy chục mét.
Nói đúng hơn, chẳng khác nào hai ông lão câu cá bên một con sông, một người phao câu đứng im như Định Hải Thần Châm, người còn lại thì liên tục giật được cá lớn, hỏi ai mà chịu nổi chứ.
Không ném cho cậu ta một cục đá đã là nể tình lắm rồi.
Tôn Khánh Quân kìm nén bực tức tiếp tục tìm, mười mấy phút sau, cuối cùng cũng tìm được một con cua xanh nặng hơn ba lạng.
Mặc dù nhỏ một chút, nhưng coi như cũng có thu hoạch.
Nhưng không chờ y kịp mừng rỡ được hai giây, Sở Dương lại mang theo thứ gì đó tới.
Lần này là tôm hùm cẩm tú, hay còn gọi là hoa long trong miệng ngư dân.
Sở Dương một tay một con, mỗi con to bằng cánh tay.
Hai con tôm hùm lớn bị Sở Dương cầm râu mà xách đi, thân thể vẫn quẫy đạp, sức sống tràn trề.
Tôn Khánh Quân: "Thôi rồi, chịu thua vậy, nhanh lên."
Cái này thì sao mà so sánh được nữa.
Người ta ra biển bắt hải sản, một tháng may mắn lắm mới gặp được vài lần tôm hùm lớn, cua lớn thì đã là vận may không tệ rồi.
Nhưng Sở Dương thì sao, ngay bên cạnh y là hàng tốt, cứ như y là ông nội của đám tôm hùm lớn, cua lớn này vậy, hô một tiếng là cả một đám lớn "hàng" liền như Hồ Lô Oa ào tới tìm y.
Cất tôm hùm vào túi lưới, buộc chiếc túi lên ngang thắt lưng, Sở Dương tiếp tục đi dọc theo bờ biển.
Hai giờ sau, túi lưới của Sở Dương không còn chút chỗ trống nào nữa, y liền gọi Tôn Khánh Quân quay về.
"Thu hoạch như thế nào?"
Tôn Khánh Quân vừa đi vừa hỏi từ đằng xa.
Đèn pin của hắn gần hết pin, ánh đèn lờ mờ yếu ớt, cũng không nhìn rõ trong túi lưới của Sở Dương rốt cuộc có bao nhiêu đồ.
"Tạm được."
Sở Dương vừa nói vừa nhấc túi lưới lên và đổ vào thùng xe ba gác, sau đó mở dây buộc ở miệng túi.
Lập tức, một tràng tiếng "lạc soạt lạc soạt" cùng tiếng những con vật vỏ cứng va vào nhau ồn ào vang lên.
Tôn Khánh Quân bước nhanh hơn, chạy vội vàng đến bên cạnh chiếc xe ba gác để xem.
Trời đất ơi, số hàng này suýt chút nữa thì làm mù đôi mắt "cẩu 24K khắc kim" của hắn mất rồi.
Thế này thì bày quầy bán tôm hùm được rồi!
"Cậu vừa lật tung tổ hoa long à, đây là bao nhiêu con hoa long vậy?"
Tôn Khánh Quân chỉ cảm thấy gân cốt mình run lẩy bẩy, cái này thì quá khoa trương rồi.
"Chưa đếm, chắc khoảng mười bốn, mười lăm con gì đó."
Sở Dương thuận miệng trả lời.
Y thật sự cảm thấy bình thường, mở bốn rương bảo vật Hắc Thiết mà chỉ thu được mười mấy con hoa long, mỗi rương bảo vật cũng chỉ có bốn, năm con, thu hoạch thế này còn có thể gọi là tốt sao?
Nhưng Tôn Khánh Quân không nghĩ như vậy đâu, theo hắn thấy, Sở Dương chỉ thuần túy là đang khoe khoang.
Kỳ thực tôm hùm thì hắn không phải là chưa từng gặp qua, lần trước ở rãnh biển tôm hùm (chương 191), Mân Tuyền Ngư 1688 đã dùng lồng bắt cua kéo lên mấy chục con tôm hùm lớn, nhiều gấp mấy lần hôm nay.
Tuy nhiên đó là ở biển sâu, thu hoạch dễ dàng thì vẫn có thể chấp nhận được, dù sao trước đó còn có chuyện kéo được cả lưới cá hồng hoang dã lớn, một lưới thôi là hơn trăm vạn, thậm chí cả chục triệu, trực tiếp đạt được tự do tài chính.
Còn ở bờ biển mà một lần bắt được mười mấy con tôm hùm lớn nặng cân như vậy thì Tôn Khánh Quân chưa từng nghe qua.
Sở Dương nói: "Ha ha, Quân thúc, vậy là cậu kiến thức nông cạn rồi. Tôi mà nói cho cậu biết tôi ở bờ biển tùy tiện vớt được một khối Long Diên Hương, liền đấu giá được 400 vạn thì sao?"
Đem cua cũng đặt vào trong thùng xe, phía trên dùng bạt chống nước che kín.
Nếu lỡ có con nào thoát ra khỏi thùng xe, Tôn Khánh Quân chắc chắn sẽ tức giận đến nửa đêm bật dậy khỏi giường.
"Được rồi, mau về nuôi thôi."
Tôn Khánh Quân quay người lên xe ba gác.
Sở Dương ngồi cạnh thùng đựng dụng cụ, châm điếu thuốc hút.
Mười mấy phút sau, chiếc xe ba gác dừng lại ở cửa trạm thu mua.
Hoa long và cua xanh ngày mai sẽ được đưa vào thành phố, trạm thu mua nằm ngay cạnh bến tàu, có hồ nuôi với dòng nước chảy chuyên nghiệp hơn, nuôi ở đây là vừa vặn nhất.
"Hà Tỷ, Hà Tỷ, mau mở cửa!"
Sở Dương hét lớn hai tiếng.
"Ai đấy?" Từ lầu hai truyền đến tiếng Hà Tích Quân.
"Tôi, Sở Dương, còn có Quân thúc."
Một lát sau, đèn trong sân mới bật sáng.
Hà Tích Quân đẩy cửa ra, cho xe ba gác vào trong.
Mượn ánh đèn, Sở Dương phát hiện Hà Tỷ đã thay một bộ quần áo khác, tóc còn vương hơi ẩm.
Thì ra vừa nãy đang tắm.
Mũi y mấp máy.
"A, mùi hương kia... là mùi nước hoa lài!"
Phiên bản truyện này do truyen.free dày công biên soạn, hy vọng sẽ mang lại trải nghiệm đọc mượt mà nhất cho bạn.