Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bắt Đầu Một Bản Phú Bà Sổ Truyền Tin - Chương 213: KFC phần món ăn

Mười giờ tối.

Tiêu Bạch ăn tối xong, cầm một chén trà sữa, đang tựa mình vào lan can boong tàu hóng gió biển. Hoặc có lẽ đúng hơn là đang ngắm nhìn những mỹ nữ xung quanh.

Bữa tối là cơm thịt bò kho khoai tây, hương vị khá chuẩn vị. Mùi thịt bò nồng nàn quyện với khoai tây bở tơi thấm đẫm sốt. Thật sự là hoàn mỹ. Tiêu Bạch gọi liền ba bát cơm thịt bò lớn, còn trả tiền riêng để gọi thêm hai phần thịt bò. Dù sao hiện tại anh đã đạt được tự do tài chính. Tiêu Bạch chẳng hề khách sáo với bản thân chút nào.

Sau khi cơm nước xong, Tiêu Bạch lại bắt đầu đảo mắt tìm kiếm mỹ nữ, quả đúng như câu cổ ngữ kia nói: No bụng ấm cật...

Tiêu Bạch quay người đi đến một chiếc ghế dài, ngồi xuống ngắm nhìn những mỹ nữ đi ngang qua.

Bỗng nhiên, một nữ tiếp viên đi đến trước mặt Tiêu Bạch. Nàng nhận ra Tiêu Bạch cứ nhìn chằm chằm vào mình, cứ ngỡ anh cần được phục vụ.

— Thưa quý khách! Xin hỏi ngài có cần gì không ạ?

Nữ tiếp viên mặc chiếc sườn xám màu xanh lam. Cô ấy khoảng chừng gần ba mươi tuổi, thân hình đầy đặn, phong vận mặn mà khó che giấu. Cô hơi xoay người, tiến sát đến trước mặt Tiêu Bạch. Theo gió biển thổi lên, một mùi hương quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành xộc thẳng vào mũi Tiêu Bạch.

Tiêu Bạch âm thầm nuốt khan một tiếng, rồi lại cực kỳ tỉ mỉ đánh giá dáng người của cô ấy một phen. Khi quan sát gần, quả nhiên lại càng thêm quyến rũ.

— Tôi muốn hỏi một chút... Trên tàu các cô có những dịch vụ gì vậy?

Tiêu Bạch mở miệng hỏi.

— Dịch vụ thì nhiều lắm ạ. Chúng tôi trên tàu có bể bơi, phòng tập thể thao, phòng trò chơi, quán cà phê, quán bar, phòng chơi bi-a, hồ bơi suối nước nóng, quán đồ nướng, cửa hàng mát xa, rửa chân, vân vân. Không biết quý khách cần dịch vụ gì ạ?

Nữ tiếp viên lễ phép trả lời.

— Nhiều như vậy mà! Vậy chỗ này các cô có bán KFC không?

Tiêu Bạch hiếu kỳ hỏi.

— Đương nhiên là có! Cũng không biết quý khách nói loại KFC nào ạ?

— Loại như cô vậy.

Tiêu Bạch đáp lại một câu.

Ánh mắt nữ tiếp viên lóe lên. Hơi sửng sốt một chút, cô liền phản ứng lại, ánh mắt mang theo nụ cười đầy ẩn ý nhìn Tiêu Bạch nói.

— Loại này sao! Thế thì đắt lắm đấy ạ!

— Cái đó dễ nói thôi. Chỉ cần KFC của cô mà chuẩn vị, thì mọi chuyện đều dễ dàng.

Tiêu Bạch đứng dậy nói.

Nữ tiếp viên đánh giá Tiêu Bạch một lượt, sau đó liếc anh một cái đầy quyến rũ. Rồi cô liền đi vào trong khoang thuyền. Tiêu Bạch cũng bám sát theo sau lưng cô, ngắm nhìn thân hình b��� chiếc sườn xám ôm sát. Quả nhiên là đầy đặn đến khó có thể diễn tả.

Tiêu Bạch đi theo nữ tiếp viên, một mạch từ boong tàu đi vào cabin, rồi vào một căn phòng. Trong phòng chỉ có một chiếc giường siêu lớn, còn có một cái bàn đọc sách và không còn gì khác.

— Tiểu suất ca! Chỗ này chỉ chấp nhận thanh toán trước khi "thưởng thức" thôi nhé!

Nữ tiếp viên ngồi xuống giường. Chiếc giường mềm mại lập tức lõm xuống một mảng, hay nói đúng hơn là một hố sâu đặc biệt. Cái này có thể nhìn ra hai điểm: Một là chiếc giường này thật sự rất mềm mại, hai là "vùng đất" trước mắt của nữ tiếp viên này vô cùng "sâu"...

— Không có vấn đề.

Tiêu Bạch mở ví điện tử thanh toán. Sau khi trả một số tiền khiến nữ tiếp viên rất hài lòng, cô liếc qua tin nhắn báo tiền về tài khoản. Cô liền nằm phịch xuống giường. Hoặc có lẽ là bởi trước ngực cô ấy thật sự quá mềm mại, hoặc có lẽ chiếc giường này quá mềm mại. Nàng nằm xuống thời điểm, vòng một của nàng đều lắc lư lên xuống, trái phải, đồng thời biên độ dao động ���y cũng không hề nhỏ. Tựa như một chiếc thuyền nhỏ chạy trên biển cả, bị sóng biển mãnh liệt vỗ về tới lui. Thuyền nhỏ tại mặt biển không ngừng lay động.

— Tiểu suất ca! Hai giờ tiếp theo là của anh đấy!

Nữ tiếp viên mỉm cười nói.

— Cô bắt đầu đi! Đối với kiểu này, tôi vẫn thích nằm "dùng bữa" hơn!

Tiêu Bạch nằm xuống nói.

Nữ tiếp viên mỉm cười, cũng không nói gì. Dù sao Tiêu Bạch hiện tại là khách hàng của nàng, thì đương nhiên nàng phải tuân theo yêu cầu của khách hàng, cố gắng làm cho dịch vụ khiến khách hàng hài lòng nhất có thể.

Thời gian tiếp theo đó, Tiêu Bạch liền bắt đầu nằm "dùng bữa". Phải nói, nữ tiếp viên này phục vụ rất tốt, hoàn toàn theo đúng yêu cầu của Tiêu Bạch.

— Thế nào? Quý khách có hài lòng với dịch vụ của tôi không?

Nữ tiếp viên dịu dàng hỏi.

— Rất không tệ! KFC "ngoại" đúng là khác biệt thật! Hình thể và các mặt khác đều lớn hơn hẳn so với "trong nước"!

Tiêu Bạch tán thưởng nói.

Đạt được ngợi khen sau, nữ tiếp viên liền lộ ra vẻ mặt tươi cười, dịu dàng hơn. Dịch vụ tự nhiên cũng càng thêm cố gắng.

— Tiểu suất ca! Thật lòng mà nói, thực lực của anh vẫn rất mạnh!

Nữ tiếp viên cũng khoa trương nói. Bất quá đây không phải nàng nịnh nọt Tiêu Bạch, mà là vì thực lực của Tiêu Bạch quả thật rất mạnh. Phục vụ Tiêu Bạch lâu như vậy mà vẫn chưa "no" được. Chỉ có thể nói, "sức ăn" của Tiêu Bạch thật sự rất lớn.

— Chờ một chút! Chỗ các cô ngoại trừ KFC còn có những món ăn nào khác không?

Tiêu Bạch cũng có chút ngán, muốn nếm thử thứ khác.

— Đương nhiên là có! Chỗ chúng tôi ngoài KFC, còn có bánh mì bơ lớn và gà mọng nước cùng các món ăn kèm khác!

Nữ tiếp viên mở miệng nói.

— Cái này không tệ! Hai món ăn sau đều mang cho tôi một phần!

Tiêu Bạch mở ví điện tử, ngay lập tức hoàn tất thanh toán. Nữ tiếp viên mở điện thoại nhìn thoáng qua, trên mặt lập tức lộ rõ vẻ hài lòng. Tiếp đó bắt đầu chuẩn bị, rồi chuẩn bị xong hai món ăn kèm cho Tiêu Bạch.

Sau khi "thưởng thức" xong hai phần này, thời gian đã hơn mười hai giờ đêm. Tiêu Bạch lần này thực sự rất hài lòng. Còn nữ tiếp viên phục vụ, cũng là vừa lòng thỏa ý. Dù sao có thể phục vụ một khách hàng như Tiêu Bạch, đối với nữ tiếp viên này mà nói, đó cũng là một loại hưởng thụ, bởi không phải khách hàng nào cũng được như anh.

Tiêu Bạch rời khỏi cabin, hóng gió biển một lúc, rồi định trở về phòng chuẩn bị nghỉ ngơi. Món bánh mì bơ do nữ tiếp viên "cung cấp" coi như không tệ, cũng là một món tráng miệng sau bữa "ăn" khá ổn.

Về tới phòng sau, A Tử còn chưa ngủ, cầm một chiếc máy tính bảng không biết đang xem gì. Nàng mặc một bộ áo ngủ rộng rãi, dài thượt, hai chân co lại, uốn cong sang hai bên khi ngồi trên ghế sô pha. Mái tóc ngắn màu tím nhạt còn vương chút hơi nước. Xem bộ dạng là vừa mới tắm rửa xong.

Giờ phút này, trông thấy Tiêu Bạch mở cửa bước vào, A Tử liền buông máy tính bảng xuống, lên tiếng gọi.

— Tiêu Bạch! Anh lại đây cho tôi!

— Làm gì? Tôi muốn ngủ!

Tiêu Bạch đáp lại một câu, rồi không để ý đến nữa, định đi về phòng mình.

— Tới! Nhanh lên!

A Tử lại mở miệng hô.

— Thế nào! Bị tên sát thủ kia tìm đến tận đây à?

Tiêu Bạch tỏ vẻ không thèm để ý. Bất quá anh vẫn quay người đi tới bên cạnh ghế sô pha. A Tử lườm Tiêu Bạch một cái rồi mở miệng nói.

— Trước nhắm mắt!

Tiêu Bạch cũng chẳng hề nghĩ ngợi nhiều, lập tức liền hai mắt nhắm nghiền. Hiện giờ anh chỉ muốn mau chóng phối hợp xong với A Tử, sau đó trở lại giường mình nghỉ ngơi đi ngủ. Biết đâu nếu chậm một chút nữa, anh còn muốn cùng hai chị em kia đi hẹn hò! Hiện giờ đang là lúc tốt để khôi phục nguyên khí, cũng chẳng rảnh rỗi mà dây dưa với cô nàng rắc rối này.

A Tử lại liếc nhìn Tiêu Bạch một cái khinh thường, tiếp đó hai tay giải khai dây buộc sau lưng. Sau đó hai tay kéo chiếc áo ngủ tách ra. Tựa hồ để tranh một hơi, A Tử kéo ra thật rộng.

— Được rồi. Anh mở mắt ra đi.

A Tử ngữ khí ngạo nghễ nói.

— Làm gì mà! Cái giọng điệu này...

Tiêu Bạch vừa mở mắt ra, đã nhìn thấy trước mắt mình... Đầu óc anh lập tức "đứng hình". Lời giễu cợt đã đến đầu môi, nhưng Tiêu Bạch lập tức không thể thốt ra lời. Hai "tòa thành" sừng sững kia... Nghiễm nhiên đã hiện rõ mồn một!

Bản quyền dịch thuật của tác phẩm này thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free