(Đã dịch) Bắt Đầu Một Thanh Uống Máu Kiếm, Ném Lăn Tu Tiên Giới - Chương 337: nhẹ nhõm
“Ngô Nga đâu?” Diệp Bất Vấn nằm dài trên ghế sofa, một tay buông thõng dưới ghế.
“Nàng ấy đang khổ tu tại phân đà Linh Tiêu phái.”
Vừa nhắc đến chuyện này, Lý Minh Nguyệt liền lộ vẻ buồn thiu, ngay cả niềm vui mừng khi Diệp Bất Vấn trở về cũng vơi đi phần nào.
“Sư phụ Ngô Nga đã trở về, nhưng lại bị thương. Trên người trúng phải kịch độc của yêu kh��� đỏ cấp sáu, đan điền cũng bị tổn hại, e rằng chẳng còn được mấy năm tốt đẹp.”
“Sư phụ nàng muốn sớm truyền lại những kinh nghiệm và bản lĩnh mình đã học được, nên phần lớn thời gian đều bế quan tu luyện cùng Ngô Nga.”
“Trúng độc sao?” Diệp Bất Vấn cảm thán một tiếng.
Hắn không cảm thán vì chất độc, mà là cảm thán số trời khó lường.
Ngô Vân Thường cũng là một cường giả Kim Đan, không ngờ trong vỏn vẹn mười năm, nàng đã suýt chút nữa mất mạng.
Nàng thường xuyên đi săn giết yêu thú trong dãy núi yêu thú, mà đã thường đi bờ sông há chẳng ướt giày, việc không bị giết chết ngay tại chỗ đã là may mắn lắm rồi.
“Tướng công của nàng đây biết chút ít về giải độc và chữa thương, đi gọi sư phụ nàng đến đây đi. Nếu không có gì ngoài ý muốn, ta có thể giải được loại độc này.”
“Thật!” Lý Minh Nguyệt kinh hỉ nói.
“Thật.” Diệp Bất Vấn gật đầu.
“Vậy ta đi gọi sư phụ đến ngay đây.” Lý Minh Nguyệt kích động ôm chầm lấy mặt tướng công.
Một làn hương thơm thoảng qua.
“Tướng c��ng lợi hại nhất.” Lý Minh Nguyệt đứng lên hưng phấn nói.
“Đi thôi, chuyện này không thể chần chừ, càng sớm giải quyết càng tốt.” Diệp Bất Vấn từ trên ghế sofa ngồi dậy.
“Vậy ta đi?”
“Ừm.”
“Tướng công nhờ các muội chăm sóc nhé.” Lý Minh Nguyệt nhìn ba cô gái bên cạnh, khẽ gật đầu, sau đó bước nhanh ra cửa đi đến phân đà Linh Tiêu phái.
Chu Di siết chặt nắm tay nhỏ, đứng cạnh Diệp Bất Vấn nhẹ nhàng đấm bóp vai cho hắn.
“Chủ nhân đi xa vất vả rồi. Lần này trở về thật vẻ vang, ngồi trên Đại Không Chu của Linh Tiêu phái mà về. Cả thành ai cũng thấy, chắc chủ nhân lại làm nên chuyện gì ghê gớm đúng không?”
“Chuyện đó vài câu không nói hết được. Để Minh Nguyệt và Ngô Nga trở về rồi chúng ta cùng kể nhé. Lần này trở về ta có mang quà cho các em.”
Chu Di vẻ mặt tràn đầy mong đợi, bàn tay nhỏ đấm bóp càng thêm chăm chỉ.
Lâm Mộ Dung từ trong túi trữ vật lấy ra một chậu linh quả, ngồi vào lòng Diệp Bất Vấn, cầm lấy một quả linh quả đặt vào miệng hắn.
“Ăn linh quả.”
Giang Hải Nguyệt bĩu môi t��� vẻ không hài lòng lắm, vị trí đã bị chiếm mất rồi, nàng chỉ có thể ngồi ở rìa ghế sofa.
Diệp Bất Vấn từ trong lòng lấy ra một loạt túi trữ vật.
“Lần này trở về ta có mang theo chút lễ vật cho các em.”
Hắn mở ra một cái túi trữ vật, sau khi nhìn rõ vật phẩm bên trong, hắn nói: “Cái túi trữ vật này là của Hải Nguyệt.”
Diệp Bất Vấn đưa túi trữ vật cho Giang Hải Nguyệt.
Giang Hải Nguyệt nhận lấy túi trữ vật, sau đó lại nhét vào ngực Diệp Bất Vấn.
“Biết rồi, cái đồ đầu gỗ như huynh chuẩn bị quà cáp thì khỏi cần nghĩ cũng biết là gì, chẳng qua cũng chỉ là mấy thứ tài nguyên vật liệu hỗ trợ tu luyện, chẳng có gì bất ngờ cả.”
Diệp Bất Vấn cười ngượng nghịu một tiếng.
“Bị đoán trúng.”
Quả thật hắn đều chuẩn bị những thứ như yêu đan, xương thú dùng để luyện chế pháp bảo, linh dược phụ trợ tu luyện, v.v…
Dù sao những vật này chúng nữ đều dùng được, lại hữu ích cho việc tu luyện.
“Cái kia Hải Nguyệt muốn cái gì lễ vật?”
Giang Hải Nguyệt thở dài một hơi, mình tìm phải cái người đàn ông này, ngay cả nữ nhân của mình thích gì cũng không hay.
“Không nói cho huynh biết đâu. Tối mai đến Hỏi Lâu tìm ta.”
Giang Hải Nguyệt nhìn sang hai người kia, nhấn mạnh nói: “Một mình huynh thôi đấy!”
Chu Di bất mãn nói: “Chủ nhân vừa mới trở về, tỷ đã bắt đầu tranh sủng một mình, thật chẳng phải phép chút nào.”
“Không được, tối mai chủ nhân không rảnh đâu.”
“Chu Di, ngươi vong ân phụ nghĩa! Đừng quên ai đã âm thầm giúp đỡ ngươi mà không đòi hỏi gì!” Giang Hải Nguyệt chống nạnh đáp lại.
“Chuyện nào ra chuyện đó.” Chu Di không chịu thua nói.
Diệp Bất Vấn có chút đau đầu, lúc này muốn xử lý mọi chuyện cho công bằng thật có chút khó khăn.
“Thôi không nói chuyện này nữa. Trước tiên, xem hết lễ vật ta mang về đã, không hài lòng cũng không được phép từ chối đâu đấy!” Diệp Bất Vấn đưa tay ngăn lại hai người đang căng thẳng như dây đàn, nghiêm nghị nói.
“Nhất là Hải Nguyệt, ngươi dám coi thường vi phu, phạt ngươi phải bóp chân cho vi phu, còn phải khen vi phu một trăm lần!”
Giang Hải Nguyệt nghe đư��c yêu cầu này không hề cảm thấy bất mãn, ngược lại còn cười hì hì, nàng dùng tay đẩy đùi Lâm Mộ Dung.
“Nhường một chút vị trí.”
Lâm Mộ Dung liếc nhìn nàng một cái.
Giang Hải Nguyệt đúng là một người cực kỳ thích bám dính, muốn được gần gũi nhưng lại không dám nói ra trước mặt mọi người.
Diệp Bất Vấn tận hưởng đãi ngộ như đế vương, từ trong túi trữ vật lần lượt lấy từng món đồ ra.
Trước tiên là Chu Di và Lâm Mộ Dung.
“Đây là vật liệu ngưng kết Kim Đan cho Mộ Dung và Chu Di, dùng để tấn thăng Kim Đan.”
“Vật liệu ngưng kết Kim Đan ư!?” Giang Hải Nguyệt nhìn về phía Diệp Bất Vấn đang cầm dược thảo trong tay, hoảng sợ nói.
Vật liệu ngưng kết Kim Đan thế nhưng là linh dược cực kỳ trân quý, rất nhiều Tu sĩ Trúc Cơ cầu cả đời cũng chưa chắc đã có được.
Thế mà Diệp Bất Vấn lại tiện tay lấy ra ba bộ linh dược ngưng kết Kim Đan.
“Đây là xương thú cấp bảy, dùng để luyện chế pháp bảo cường đại cho các em. Hải Nguyệt muốn luyện chế bảo bối bản mệnh, thứ này hẳn là một vật liệu tốt.”
Giang Hải Nguyệt nhìn chằm chằm Diệp Bất Vấn từ trong túi trữ vật lấy ra một khúc xương nhỏ tỏa ra uy áp kinh khủng, trên đó còn vương vãi máu tươi đỏ thẫm, cứ như vừa mới rút ra từ trên người yêu thú, chứ không phải là xương thú nhặt được sau kỳ ngộ.
“Thứ này huynh kiếm được bằng cách nào vậy?”
Diệp Bất Vấn trên mặt lộ ra cười đắc ý.
“Nếu ta nói, ta đã giết một con yêu thú cấp bảy rồi rút từ trên người nó ra, các em có tin không?”
Chu Di không chút do dự khẳng định nói: “Tin, chủ nhân là vô địch.”
Lâm Mộ Dung cũng gật đầu nói: “Đương nhiên tin.”
Nàng biết, Diệp Bất Vấn không có thói quen nói sai hay khoác lác.
Giang Hải Nguyệt vẻ mặt không thể tin nổi.
“Hải Nguyệt, lúc này em nên nói gì đây?”
Giang Hải Nguyệt nghĩ đến hình phạt trêu đùa mà Diệp Bất Vấn dành cho mình, hắng giọng một cái, cố tình nói bằng giọng điệu nũng nịu: “Tướng công thật là lợi hại. Hải Nguyệt thật sự sùng bái huynh lắm!”
Mặc dù biết có phần cố ý khen nịnh, nhưng Diệp Bất Vấn vẫn rất thích nghe.
Bởi vì hắn nghe không phải lời khen ngợi, mà là được cùng các nàng đùa vui.
Rời nhà đi ra ngoài, hắn chỉ đối mặt với kẻ địch hoặc là thuộc hạ kính ngưỡng mình, kiểu đùa giỡn thoải mái như vậy đã lâu lắm rồi hắn không có được.
Diệp Bất Vấn lần lượt giới thiệu từng món đồ mình mang về cho các nàng.
Huyết nhục, da thú cấp bảy, Hỏa Liên Tử, Huyết Ngọc do chính tay Diệp Bất Vấn tự chế, v.v…
Trong những lời khen ngợi không ngớt của các nàng, tâm tình Diệp Bất Vấn vui vẻ hẳn lên.
Trong tiếng trò chuyện rôm rả, thời gian trôi qua rất nhanh.
Lý Minh Nguyệt mang theo Ngô Vân Thường cùng Ngô Nga từ Linh Tiêu phái trở về.
Ngô Vân Thường mặc một bộ tiên váy màu vàng, trên khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo nụ cười tự tin, trông vẫn y như trước kia.
Cho dù thân thể trúng kịch độc, đan điền tổn hại, trên mặt nàng không hề thấy chút sợ hãi nào trước cái c·hết, chỉ có một vẻ thản nhiên.
“Tiền bối, đã lâu không gặp.” Diệp Bất Vấn đứng dậy khách khí nói.
Ngô Vân Thường cười nói: “Mới đó đã lâu không gặp, ngươi trông mạnh hơn trước kia nhiều. So về thiên phú, ta không bằng ngươi.”
“Chỉ là có chút vận khí mà thôi.”
���Nghe Minh Nguyệt nói, tiền bối trúng độc trong trận chiến với yêu thú, đan điền cũng vì thế mà bị tổn hại.”
Ngô Vân Thường gật gật đầu.
“Ta có chút bất cẩn nhất thời ở dãy núi yêu thú, nên bị một con yêu thú cường đại đánh lén.”
“Bất quá không cần lo lắng cho ta, ta vẫn còn một khoảng thời gian để sống, hơn nữa ta cũng không có gì phải tiếc nuối. Từ một phàm nhân, ta từng bước đạt tới cảnh giới Kim Đan, đã đi qua rất nhiều nơi, cũng đã sống đủ lâu, so với phàm nhân mà nói, cả đời này của ta đã đủ phấn khích rồi.”
Ngô Vân Thường vẻ mặt tràn đầy thản nhiên, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái c·hết.
Bản quyền của chương truyện này thuộc về truyen.free, mọi sự sao chép cần được sự đồng ý.