(Đã dịch) Bắt Đầu Thành Thánh Lại Làm Tới Cửa Con Rể - Chương 695: Lâm Vũ? Tiến về Chí Tiên giới đại lục
“Chờ một chút!”
Tiếng hét lớn của vị đại ca dẫn đầu khiến Lâm Lang Thiên bừng tỉnh, anh chợt nhận ra sự im lặng của mình có lẽ đã khiến bọn họ sinh nghi.
Trong lòng khẽ động, hàng loạt lý do thoái thác vụt hiện, anh vội vàng giả ra vẻ bàng hoàng, thất kinh mở miệng.
“Đại nhân bớt giận, tại hạ đến từ đại lục số Tám, tiểu nhân tên là Lâm Vũ, phi thăng từ năm tháng trước….”
Ừm?
Nghe vậy, vị đại ca dẫn đầu nhìn về phía người ăn mặc giống sư gia đứng một bên, nghiêm túc lên tiếng.
“Cung lão, tra một chút….”
Vài chục giây sau, Cung lão đọc xong tin tức, ngẩng đầu nói.
“Thiếu gia, những tin tức hắn nói đều không sai, chỉ là dáng vẻ hiện tại của hắn không khớp với ghi chép của Phi Thăng Điện!”
Lâm Lang Thiên nghe xong, vội vã lên tiếng.
“Đại nhân, ta đây sẽ khôi phục bộ dáng lúc trước….”
Tiếng nói vừa dứt, Lâm Lang Thiên lại một lần nữa huyễn hóa thành dáng vẻ của Lâm Vũ trong ký ức.
Đó cũng là một công tử văn nhã, tuổi tác hơi lớn, chỉ là không anh tuấn bằng mình.
Ừm?
Cung lão sư gia lại nhìn Lâm Lang Thiên, rồi so sánh với quyển sách trên tay, khẽ gật đầu nói.
“Thiếu gia, dáng dấp của đối phương không thành vấn đề, có thể đối chiếu số hiệu….”
Lời nói của Cung lão sư gia cũng không làm ánh mắt nghi ngờ của vị đại ca dẫn đầu biến mất, hắn vẫn nhìn chằm chằm và lên tiếng hỏi.
“Vì cái gì huyễn hóa ra một cái khác bộ dáng, lén lén lút lút muốn làm cái gì?”
“Đại nhân, ta cũng không còn cách nào khác! Tên dẫn đầu gác cửa thành kia, không hiểu sao cứ để mắt đến ta, mỗi lần ta muốn vào thành, hắn đều vòi vĩnh, cho dù có Tiên thạch cũng không cho ta vào, luôn tìm cớ đuổi ta đi. Thấy ta chỉ còn chút gia sản cuối cùng, một cơ hội cuối cùng để vào thành, thực sự không còn cách nào khác, ta mới dùng hạ sách này, đổi sang dáng vẻ khác, may ra trà trộn được vào. Đại nhân, ta cũng rất bất đắc dĩ mà, một phi thăng giả như ta biết lấy đâu ra nhiều Tiên thạch như vậy mà cho hắn chứ….”
Ừm?
“Thật sự là như thế?”
Vị đại ca dẫn đầu lúc này cũng tin tưởng được phần nào, tác phong ngày thường của tên đại cữu tử kia của hắn, hắn rõ như lòng bàn tay.
Dựa vào uy danh của mình, hắn không ngừng vòi tiền những phi thăng giả.
Nếu không phải ngày thường hắn cũng dâng biếu không ít, thì hắn đã không nhắm mắt làm ngơ rồi.
Lâm Lang Thiên vội vàng đáp lại.
“Đại nhân, câu câu là thật!”
Đột nhiên, “Ngươi tu vi gì!”
Vị đại ca dẫn đầu chợt phát hiện mình không thể nhìn thấu tu vi của đối phương, hắn vậy mà đã là Viên Mãn Hư Tiên cảnh giới.
Chẳng lẽ liền một phi thăng giả mà hắn cũng không nhìn thấu sao?
Lâm Lang Thiên phóng thích tu vi Trung phẩm Thiên Tiên cảnh giới, điều này cũng nhất trí với Lâm Vũ trong ký ức, nên cũng không cần che giấu.
“Thiếu gia, Phi Thăng Điện ghi chép Lâm Vũ đúng là Trung phẩm Thiên Tiên cảnh giới!”
Cung lão lần nữa bổ sung.
Đúng lúc này, một thanh âm từ trên thuyền truyền ra, thanh thúy êm tai.
“Ngươi gọi Lâm Vũ?”
Lâm Lang Thiên ngẩng đầu, phát hiện hai nữ tử, một chủ một tớ, đang đứng trên boong thuyền, phong hoa tuyệt đại, xinh đẹp động lòng người.
Lúc này, các nàng đang từ trên cao nhìn xuống, không chớp mắt nhìn Lâm Lang Thiên.
Lâm Lang Thiên không hiểu ý của đối phương, nhưng lúc này chỉ đành kiên trì đáp lại.
“Thưa cô nương, ta gọi là Lâm Vũ!”
“Lên thuyền đi, chuẩn bị lái thuyền!”
Cô gái tuyệt sắc lại một lần nữa lên tiếng.
Ách….
Lâm Lang Thiên nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi lại nhìn cô gái, tựa hồ muốn hỏi: ta có thể đi qua sao?
Cô gái tuyệt sắc cũng nhìn ra tình cảnh của Lâm Lang Thiên, trực tiếp mở miệng.
“Mở Lớn Pháo, ngươi tra xong chưa, tra xong thì tránh ra đi, cản đường người khác làm gì. Làm trễ nải phi thuyền tiếp dẫn của Tư Đồ gia cất cánh, đừng nói là ngươi, ngay cả phụ thân ngươi cũng không gánh nổi trách nhiệm này đâu!”
“Ha ha, Tử cô nương đừng nên tức giận, chỉ là đang làm theo thông lệ mà thôi. Bên trên truyền lời xuống phải kiểm tra kỹ lưỡng các phi thăng sinh linh. Dù sao, ảnh hưởng của Bảng Tiên Chủng thực sự quá lớn. Cho nên chúng ta cũng chỉ là nghe lệnh làm việc, mong Tử cô nương thông cảm….”
Vị đại ca dẫn đầu nở một nụ cười khách sáo, đáp lại.
“Hừ, ngươi nghĩ bản cô nương không biết rõ chuyện gì đang diễn ra sao? Nghe nói ngươi có tên đại cữu tử chết rồi, sau đó khiến cả Vọng Tiên Thành xôn xao. Ngươi bây giờ chẳng qua là lấy việc công làm việc tư mà thôi, nếu không, một công việc cực khổ như thế, một thiếu gia thành chủ như ngươi sẽ làm sao? Bất quá, nói đi thì phải nói lại, ngươi có nhiều đại cữu tử như vậy, chết một hai tên thì tính là chuyện gì chứ. Nhanh tránh ra, chúng ta phải đi rồi!”
Ách!
Mở Lớn Pháo đúng là thích nữ sắc, thê thiếp thành đàn, không có một ngàn cũng có mấy trăm. Nhưng bị người ta ngay trước mặt ám chỉ háo sắc, hắn vẫn có chút không tự nhiên, nhất là đối phương lại là một giai nhân tuyệt sắc.
“Khục… khục, không biết Tử cô nương cùng hắn có quan hệ thế nào, tựa hồ rất chú ý hắn?”
“Hừ, bản cô nương không biết hắn, bất quá hắn là người mà Lâm đại ca chỉ định muốn tìm….”
Mở Lớn Pháo nghe được trong lòng giật mình, dường như đã nghĩ ra điều gì đó….
“Chẳng lẽ Tử cô nương đang nói đến Lâm Thiên, người xếp hạng một trăm tám mươi trên Bảng Hư Tiên Cảnh Hư Nguyên?”
“Hừ! Ngoại trừ Lâm đại ca, còn ai có bản lĩnh gọi là Lâm Thiên được chứ. Bản cô nương không ngại nói thật cho ngươi hay, Lâm Vũ chính là đệ đệ của Lâm đại ca….”
“Ha ha… Hóa ra là vậy, vậy xem ra đúng là một sự hiểu lầm. Lâm Vũ đúng không, ngươi có thể lên thuyền….”
Mở Lớn Pháo tránh ra vị trí, thái ��ộ tốt hơn không ít.
Lâm Lang Thiên hiện tại cũng chỉ đành đi một bước tính một bước, cứ rời khỏi nơi này trước đã.
Ngay khi anh vừa đặt chân lên boong thuyền, phi thuyền tiếp dẫn liền nhanh chóng rời khỏi bến cảng, hướng về phía biển sâu mà đi.
Phi thuyền tiếp dẫn tốc độ không nhanh, nhưng rất ổn định, trên thuyền có rất nhiều người đều trực tiếp ngồi trên boong thuyền.
Nhìn bộ dáng trang phục, tất cả đều là phi thăng giả.
Ngay khi Lâm Lang Thiên đang nhìn khắp bốn phía thì sau lưng vang lên một giọng nói.
“Lâm Vũ, những ngày này ngươi đi đâu vậy, sao chúng ta tìm ngươi mãi mà không thấy. Lâm đại ca suy đoán ngươi hẳn đã đến từ lâu rồi, kết quả chúng ta đợi ngươi trọn vẹn ba tháng! Các phi thuyền tiếp dẫn khác đã sớm xuất hành, Tư Đồ gia cũng là nể mặt Lâm đại ca, mới trì hoãn lại ba tháng trời, hôm nay là ngày cuối cùng, cho nên ngươi cũng coi như là vận khí tốt….”
Lâm Lang Thiên:….
“Ta… giữa đường gặp một ít cường đạo, phát sinh một số chuyện, cho nên….”
“Thôi được, bây giờ ngươi cuối cùng cũng ��uổi kịp rồi, chuyện đã qua thì bỏ qua đi. Đúng là trên các đảo tiếp dẫn có rất nhiều cường đạo, giặc cỏ, may mà ngươi không sao, và cũng kịp đến. Nếu không ta trở về cũng không biết phải ăn nói thế nào với Lâm đại ca nữa….”
“Cảm ơn ngươi, Tử cô nương….”
Bất kể thế nào, Lâm Lang Thiên cũng mắc nợ ân tình này.
Nữ tử phân phó một bên thị nữ.
“Ừm, Tiểu Hoa, đi sắp xếp một sương phòng cho Lâm công tử nghỉ ngơi đi….”
“Là tiểu thư, Lâm công tử, mời!”
Đợi đến khi thị nữ rời đi, Lâm Lang Thiên nhìn quanh căn phòng này, hoàn cảnh không tồi, mang nét cổ kính, đãi ngộ tốt hơn nhiều so với những phi thăng giả ngồi bệt ngoài boong thuyền.
Lúc này, Lâm Lang Thiên mới xem như thở phào nhẹ nhõm.
Trong đó, điều khiến hắn không ngờ tới là, phi thăng giả tên Lâm Vũ lại chính là người đã từng giúp mình. Sau đó, anh lại thuận tay giúp hắn báo thù. Từ nơi sâu xa, tự có nhân quả báo ứng!
Một đường vội vàng, anh còn chưa kịp trải nghiệm nhiều điều mới mẻ, hiện tại cuối cùng cũng có thể tĩnh tâm lại.
“Hệ thống, ta muốn bắt đầu đánh dấu!”
Vui lòng tôn trọng bản quyền nội dung này, thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.