Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bắt Đầu Thiên Mệnh Nữ Đế Bị Từ Hôn, Ta Trở Tay Tiệt Hồ - Chương 225: Yêu Phi Nguyệt biến cố!

"Sư tôn, thế nào?" "Không có gì cả." Yêu Phi Nguyệt vơ lấy một trái linh quả, bỏ vào miệng nhai chóp chép, hai má phúng phính, trông hệt chú chuột con tinh ranh đang gặm thóc. "Chẳng phải ngài đã đi rồi sao, sao đột nhiên lại quay về thế này?" "Ha ha, ta muốn đi đâu thì đi đấy chứ." "Ngươi quản làm gì." Diệp Thiên Lan trầm mặc. Thoạt nhìn thì vô lý, nhưng nghĩ kỹ lại thì đúng là có lý. Thế mà hắn lại chẳng tìm ra được lý do nào để phản bác. "Khụ khụ, ta còn tưởng rằng ngài bên kia rất bận, lúc này hẳn là đi làm những chuyện quan trọng khác mới phải chứ." "Đúng vậy, nên ta mới xuất hiện ở đây chứ, ha ha ~" Nàng chống tay lên cằm, nghiêng đầu mỉm cười nhìn Diệp Thiên Lan. Diệp Thiên Lan bản năng ngây người một chút, sau đó mới kịp phản ứng với ý nàng. Lòng hắn dấy lên đôi chút cảm xúc lạ. Hắn vội vàng thờ ơ nhún vai, rồi dời ánh mắt đi chỗ khác. "Chỗ ta có gì đâu mà quan trọng, mọi vấn đề đều đã giải quyết xong cả rồi." "Vậy được rồi, kỳ thật ta chính là muốn lại nhiều nhìn ngươi vài lần, sợ về sau liền nhìn không đến." Đôi mắt phượng của Yêu Phi Nguyệt chớp chớp, như thể đang nói về một chuyện vặt vãnh không đáng kể. Diệp Thiên Lan trong lòng khẽ động, bản năng đứng lên, vẻ mặt hiện rõ vài phần lo lắng. "Có phải bản thể của ngươi bên kia gặp nguy hiểm không? Đám lão lừa trọc đó đã làm gì ngươi rồi?" Yêu Phi Nguyệt hì hì cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt ngưng trọng của hắn, vẫy vẫy bàn tay trắng nõn, mang theo từng đợt hương thơm thoảng qua. "Yên nào, chỉ là bị nhốt thôi mà, thế này chẳng phải buồn chán lắm sao, nên mới nghĩ đến đây chơi với các ngươi đó." "Cũng coi như là để bản tiên nữ hồi ức lại chặng đường tu luyện đầy gian nan và hiểm trở năm xưa." Tiên nữ gì chứ, rõ ràng là ma nữ thì có... Nhưng những lời này thì hắn tuyệt đối không dám nói ra trước mặt nàng. Tuy nhiên, hắn vẫn vô cùng hứng thú với chặng đường tu luyện gian nan của Yêu Phi Nguyệt. "Ngươi năm đó cũng là một đường chém giết mà lên sao? Nghe nói trong đại tông môn cạnh tranh vô cùng kịch liệt, suốt bao nhiêu năm qua chắc hẳn cũng đã trải qua muôn vàn gian khổ, chua xót nhỉ?" Diệp Thiên Lan cảm khái, cảm thấy mình và Yêu Phi Nguyệt có sự đồng điệu sâu sắc. Yêu Phi Nguyệt nhai chóp chép trái linh quả ngọt, rồi thè chiếc lưỡi hồng phấn liếm chút nước còn vương trên môi. Có vẻ như tuổi của nàng cũng không lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài. Từ lúc gặp hắn, nàng chưa từng bận tâm đến lễ nghi hay giữ k��, ngược lại còn chẳng hề kiêng dè điều gì. Thậm chí có đôi khi Diệp Thiên Lan còn cảm thấy nàng như một cô em gái cùng tuổi... Và rồi, hắn vô thức bỏ qua cái thực lực mênh mông như biển sâu ẩn giấu dưới vẻ ngoài nhí nhảnh, hoạt bát ấy. "Ừm, những năm gần đây trôi qua đúng là rất gian khổ. Gia gia là Tổ Lão của Thánh Địa, phụ thân là Thánh Chủ, mẫu thân là Quý Nữ Hoàng triều. Ta vừa sinh ra đã được phong làm Thánh Nữ, mọi người đều dõi theo, ngày nào cũng phải khắc khổ tu luyện, lại còn không được ra ngoài chơi. Thật vất vả lắm mới nhận được một nhiệm vụ nhẹ nhàng như lần này để trốn ra ngoài được đấy." "Nhưng mà làm ta mệt muốn chết, thật sự may mắn có ngươi nha, cái rổ nhỏ." "Vi sư thật sự phải cảm ơn ngươi thật nhiều đó, ha ha." Nụ cười trên mặt Diệp Thiên Lan dần dần tắt hẳn. Trên trán hắn cũng dần hiện lên một dấu chấm hỏi lớn. Khổ nỗi gì chứ, cả đời ngươi nếm cái khổ lớn nhất chắc là vị đắng của đan dược thôi đúng không? Ban đầu biết thân thế của Tiên Nhi hắn đã thấy tự ti rồi, giờ ngươi cũng diễn một màn tương tự, cảm giác như chỉ mình ta là người bình thường, chẳng có gì đặc biệt vậy? Thôi không nói nữa, ngay cả con giun nhỏ bé kia cũng có một chủng tộc siêu cường đến mức bùng nổ. Kiếm gia... Thôi được, Kiếm gia bản thân đã là đại lão rồi, có thể trực tiếp loại bỏ khỏi danh sách. "Quả nhiên đúng như lời Kiếm gia nói, ngoài một chút thiên phú ra thì ta chẳng có gì cả." Hắn thở dài thật sâu, vẻ mặt đầy phiền muộn. Kiếm gia rơi vào trầm mặc, mắt nhìn lên đỉnh đầu, chẳng thèm để ý đến hắn. Cái loại tiểu tử hỗn trướng này mà còn cho nó sắc mặt tốt thì cái đuôi nó sẽ vểnh lên tận trời ngay! "Không đúng! Sao ta lại bị ngươi đánh lạc hướng thế này? Ngươi rốt cuộc bị vây thế nào?" Diệp Thiên Lan giật mình lấy lại tinh thần, lo lắng tiếp tục truy vấn. Yêu Phi Nguyệt tựa vào mặt bàn, ngón tay chống cằm, ánh mắt xa xăm dõi theo hắn, trong đôi đồng tử vàng kim lướt qua một vòng u oán. "Chẳng phải đã hỏi rõ ràng rồi sao, vi sư cũng sẽ mất mặt đó nha ~" Diệp Thiên Lan khẽ rùng mình, nghe cái giọng điệu nũng nịu y hệt nũng nịu kia, tê dại như có kiến bò vào xương tủy. "Còn có thể là gì nữa chứ? Ngoài Tiên Thiên Linh Bảo ra thì bọn họ làm gì được ta." "Vậy làm sao bây giờ?" "Hì hì, không nói cho ngươi." Diệp Thiên Lan càng thêm phiền muộn. Đến nước này rồi mà nàng còn úp mở, chẳng khiến người ta bớt lo chút nào. Có lẽ cũng vì hắn chẳng giúp được gì nên nàng không muốn để hắn lo lắng quá nhiều chăng. Trong tay áo, nắm đấm của Diệp Thiên Lan lặng lẽ siết chặt lại. Ngay lập tức, hắn hỏi Kiếm gia trong lòng. "Kiếm gia, Tiên Thiên Linh Bảo là gì?" "Trên Thiên cấp." Diệp Thiên Lan trong lòng kinh hãi. Cặp song kiếm của hắn và Tiên Nhi cũng mới chỉ đạt đỉnh phong Địa cấp. "Vượt qua là sẽ có đúng không?" "Vẫn còn cách một khoảng xa." Diệp Thiên Lan lập tức chìm vào im lặng. Khoảng cách này quá lớn, không chỉ khiến hắn nghẹt thở mà còn mang đến cảm giác tuyệt vọng. "Ngược lại, Kiếm gia ta lại coi thường hắn. Cô gái nhỏ này có thể tiếp xúc đến Tiên Thiên Linh Bảo, chí ít cũng phải ở cảnh giới trên Tứ Cực Thần Cung." Di��p Thiên Lan lại càng thêm trầm mặc. Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa thể thăm dò rõ ràng giới hạn cuối cùng của vị sư tôn "bắp đùi vàng" này. Nói ra thì mọi người trong nhà có lẽ sẽ không tin đâu, nhưng khi ta sáu tuổi còn đang chơi bùn ở vùng quê hẻo lánh, ta đã bị vị đại tiểu thư, người thừa kế dòng chính của một thế gia ngàn năm đến từ kinh thành, theo dõi. Ta không hiểu sao nàng lại có thể xâm nhập vào thế giới của ta, cũng không biết vì sao nàng muốn chen chân vào cuộc sống vốn dĩ bình thường của ta. Thế nhưng nàng cứ nhất quyết muốn thiết lập mối quan hệ thân mật với ta, còn thường xuyên tặng ta những món quà trân quý. Đối với ta, nàng luôn có thể cho ta mọi thứ ta mong muốn, mà chẳng đòi hỏi bất cứ điều gì đáp lại. Rõ ràng là một đóa Hắc Liên kiều diễm thuần khiết, vậy mà sao lại cắm rễ ở cái vùng đất nghèo nàn này chứ? Ta vẫn trăm mối tơ vò không cách nào lý giải. Nhưng có một điều ta rõ ràng: Ta nhất định phải báo đáp ân tình này. "Sư tôn, liệu có điều gì đệ tử có thể giúp được ngài không?" Diệp Thiên Lan nghiêm túc mở miệng, ánh mắt sáng rực nhìn thẳng vào nàng. Yêu Phi Nguyệt đang cặm cụi thi tài với một trái linh quả tròn xoe, không ngừng dùng đũa thử gắp nó lên. Nàng nhíu mày, tâm trạng muốn trêu đùa dấy lên. Nghe vậy, nàng cười hì hì nhìn chằm chằm hắn, nghiêng cái đầu nhỏ một hồi lâu, nhưng chẳng nói gì. Cho đến khi Diệp Thiên Lan cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, nàng mới thu hồi ánh mắt. "Ngươi ít nhất cũng phải trả lời một tiếng chứ." Hắn phiền muộn. "Tốt." Rồi sao... Chẳng lẽ hết rồi? Nhìn nàng lại bắt đầu bận rộn với việc của mình, Diệp Thiên Lan không khỏi cảm thấy cạn lời. Vừa định đuổi theo hỏi cho ra nhẽ. "Trên người nàng khí tức trở nên yếu đi." Đột nhiên, lời nói của Kiếm gia bắt đầu vang vọng trong đầu hắn. Lượng thông tin lớn đến mức khiến đồng tử hắn co rút lại không tự chủ. Trong lòng kinh ngạc khôn nguôi, hắn hỏi: "Kiếm gia, ngài nói ai? Thật ư?" Kiếm gia gật đầu, giọng điệu mang theo vài phần suy tư. "Ừm, ta nói ai chẳng lẽ ngươi còn không rõ sao? Cái phân thân Hắc Liên này liên kết rất sâu với bản thể của nàng, đoán chừng là bản thể bên kia xảy ra chuyện rồi."

Mọi quyền sở hữu với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free