(Đã dịch) Bất Miên Cao Thủ - Chương 250: Trần Phàm trở về
Người đến ánh mắt lạnh lùng, ngạo mạn khinh người, lời nói vô cùng hung hăng càn quấy, vừa đến đã chất vấn.
"Là ta, thì sao?" Thiên Vũ Thần Hoàng không chút sợ hãi nhìn lại.
"A? Là ngươi? Vậy thì đi chết đi!"
Tiếu Thương Khung liếc nhìn mọi người, rút trường kiếm, nhắm ngay Thiên Vũ Thần Hoàng mà chém, ra tay nhanh như thiểm điện, cực kỳ âm độc!
"Muốn chết!" Thiên Vũ Thần Hoàng gầm thét nhảy lên, giơ quyền hung hăng đánh tới.
Theo tu vi người chơi không ngừng tăng lên, NPC hộ vệ trong các thành lớn đã không thể ngăn cản hữu hiệu việc dùng binh khí đánh nhau, quy định cấm giết người trong thành cũng đã bị bãi bỏ. Chỉ cần người chơi không quá to gan lớn mật, ỷ vào tu vi cao cường mà chém giết cướp ngân hàng tư nhân, tiệm cầm đồ, phòng đấu giá... những nơi trọng yếu, thì những tồn tại vô địch ẩn mình trong thành thị như thành chủ, cấm quân... đều mở một mắt nhắm một mắt.
Ngay khi Trần Phàm cùng mọi người đang tu luyện ở Bách Hoa Đảo, tại một đại châu nào đó đã từng xảy ra sự kiện tương tự, một gã cao thủ Quy Nhất Cảnh mang dị bảo, cực kỳ cường hãn không biết bị mất trí hay sao, lại công nhiên cướp bóc trong phòng đấu giá, kết quả chọc giận thành chủ, mấy trăm tên cấm quân NPC chuyển thế đầu thai, tay cầm pháp khí, trực tiếp oanh người này thành mảnh vụn, đến cặn bã cũng không còn.
"Khó trách kiêu ngạo như vậy, thì ra là ỷ vào một bộ công pháp thượng thừa, đáng tiếc a, tìm nhầm đối tượng... Nhưng mà nói đi thì nói lại, luận đơn đả độc đấu, hắn không phải đối thủ của bất cứ ai ở đây a? Thiên Vũ, cứ từ từ mà chơi với hắn, đừng vội, dù sao bây giờ chúng ta đang rảnh rỗi."
Nơi nào có người, nơi đó có giang hồ, nơi nào có giang hồ, nơi đó có ân oán, có ân oán, tự nhiên không thể thiếu đao quang kiếm ảnh.
"Thiên Hạ Đệ Nhất", trò chơi này được hàng tỉ người chơi ủng hộ, không chỉ đơn thuần vì nó có thế giới quan khổng lồ và các thiết lập thú vị. Điều quan trọng nhất là, nó không có nhiều khuôn sáo và quy củ như thế giới thực, đây là một thế giới không chút áp lực, tùy hứng tự do.
Ở đây, người chơi có thể đóng vai thiếu niên hư hỏng càn quấy không ai bì nổi, cũng có thể đóng vai đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa, càng có thể đóng vai hào khách xông quan giận dữ giết người.
Đương nhiên!
Điều kiện tiên quyết là ngươi phải có thực lực! Chỉ cần có thực lực, có thể muốn làm gì thì làm trong thế giới này!
Đối với hành vi khiêu khích hung hăng càn quấy đến cực điểm của Tiếu Thương Khung, mọi người đã sớm quen, bọn họ tuyệt không khẩn trương, nhao nhao lui sang một bên, nhường sân cho hai người đang chiến đấu. Độc Thủ Dược Vương và Vương Triêu mấy tên tửu quỷ dứt khoát mỗi người một bầu rượu, vừa bình phẩm vừa uống.
"Không ngờ rằng, công phu của người này lợi hại như vậy, có thể cùng Tiếu Thương Khung bất phân thắng bại, hắn rõ ràng chỉ có Ngũ Khí Triều Nguyên kỳ, mà Tiếu Thương Khung từ hơn nửa tháng trước đã Vạn Pháp Quy Nhất rồi..."
Trên lầu hai, không chỉ có Tử Y và Tiếu Thương Khung, ở phía tây gần cửa sổ có một đôi tình nhân trẻ tuổi xinh đẹp, tuổi chừng hai mươi ba, hai mươi tư, đang trò chuyện nhỏ.
"Ngang tay? Ta thấy chưa chắc! Ngươi nhìn những người cùng Thiên Vũ uống rượu kia, toàn thân đều toát ra vẻ tự tin. Theo ta thấy, Thiên Vũ đang 'chơi' với Tiếu Thương Khung, nếu hắn nghiêm túc, Tiếu Thương Khung có lẽ không đỡ nổi ba chiêu..." Nam tử nói.
"Như vậy thì tốt nhất! Giảm bớt cơ hội chúng ta ra tay!" Nữ tử hừ nhẹ nói: "Nên có người dạy dỗ Tiếu Thương Khung một chút, hắn ỷ vào mình là cao quản của Thanh Long hội, binh hùng tướng mạnh, khắp nơi ức hiếp người chơi tán tu, số người chết trong tay hắn ít nhất cũng ba năm trăm..."
"Suỵt, nhỏ tiếng thôi, đừng để người của hắn nghe thấy." Nam tử ra hiệu im lặng.
"Móa nó, chuyện gì xảy ra? Trong thành từ lúc nào lại có cao thủ như vậy? Ngũ khí kỳ có thể ngạnh kháng công kích của ta? Từ khi mấy vị lão đại câu thông Tu Chân giới phi thăng, ta ở Trung Đô Thành xếp hạng ít nhất cũng phải hai mươi... Trải qua thời gian dài tích lũy thực lực, dù gặp người cùng cảnh giới, hắn cũng chưa chắc tiếp được mười chiêu của ta... Nhưng vì sao khi đối mặt người này, ta lại bị khắc chế khắp nơi?"
Tiếu Thương Khung càng đánh càng kinh hãi, càng đánh càng sợ.
Trong chớp mắt, hai người đã qua hơn mười chiêu, hắn đã nhận ra, Thiên Vũ Thần Hoàng căn bản không muốn lấy mạng hắn, mà là đang chơi trò mèo vờn chuột, coi hắn như khỉ mà đùa bỡn.
"Tiếp chiêu!"
Đột nhiên, Tiếu Thương Khung hung hăng chém ra một kiếm, đánh lui Thiên Vũ Thần Hoàng, nhảy ra khỏi vòng chiến cao giọng: "Lão tử dưới kiếm không chém vô danh tiểu tốt, các ngươi là bang phái nào? Hãy xưng tên ra!"
Thiên Vũ Thần Hoàng cười lạnh nói: "Bọn ông đây không có bang phái."
"Thì ra là một đám tán tu..." Tiếu Thương Khung mắt láo liên, tính toán quỷ kế trong lòng.
"Còn về tên của chúng ta... Cho dù nói ra, ngươi cũng chưa chắc biết. Khi chúng ta dương danh lập vạn ở Trung Đô Thành, ngươi còn không biết đang lăn lộn ở cái Tân Thủ thôn nào." Độc Thủ Dược Vương cười quái dị.
"Ta thấy ngươi là không dám báo danh, sợ bị trả thù chứ gì? Khôn hồn thì mau cút đi, lão đại của chúng ta là đường chủ của 'Thanh Long hội', bang lớn nhất Trung Đô! Dưới trướng có mấy vạn huynh đệ, một người nhổ nước bọt cũng có thể dìm chết ngươi!" Một gã thanh niên sau lưng Tiếu Thương Khung kêu gào, những người còn lại đều ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt vinh quang.
"Thanh Long hội..."
Mọi người nhìn nhau, rõ ràng là chưa từng nghe qua cái tên bang hội này.
Cũng khó trách, bọn họ đã ở trên đảo hơn một tháng, mười đại bang hội sớm nhất hoặc là giải tán, hoặc là chỉnh thể phi thăng Tu Chân giới phát triển, hiện tại cái gọi là mười đại công hội đã thay đổi không biết bao nhiêu lần, đúng là "Trường Giang sóng sau đè sóng trước"...
Đối với những bang hội và cao thủ mới nổi này, bọn họ đã trở thành lịch sử.
"Hắc hắc." Tiếu Thương Khung đột nhiên cười âm hiểm, "Các ngươi bây giờ cút đi còn kịp, chậm thêm vài phút, đợi lão đại của ta dẫn người bao vây quán rượu, các ngươi có cánh cũng không bay được."
Tiếu Thương Khung quả nhiên quỷ kế đa đoan, biết rõ công phu mọi người cao minh, lại bí mật dùng thiên lý truyền âm thông báo cho lão đại của mình, để hắn dẫn người đến vây quét.
"Những lời này, đáng lẽ chúng ta phải nói với ngươi mới đúng." Tử Y bỗng nhiên đứng lên, khẽ nói: "Chơi xa luân chiến, chúng ta cũng không sợ ngươi!"
"Ôi chao! Nơi này làm sao vậy? Thật náo nhiệt!"
Ngay khi hai bên giằng co, một thân ảnh quỷ mị xuất hiện ở lầu hai khách sạn, hắn không đi như người bình thường, mà dùng khinh công, trực tiếp bay lên lầu hai.
"Dã nhân!" "Ha ha!" "Phàm tử!"
Thấy người đến, mọi người lập tức nở nụ cười, nụ cười này là từ tận đáy lòng, tuyệt không giả tạo.
Trần Phàm mặt mỉm cười, ngại ngùng gãi đầu: "Ta đã cố gắng hết sức, nhưng đường xá quá xa xôi, chạy cả buổi." Nói xong, hắn chỉ vào Tiếu Thương Khung và đám người, "Đây là có chuyện gì?"
"Ai, hôm nay ra ngoài không xem hoàng lịch, gặp phải tiểu nhân rồi." Mọi người đều lắc đầu.
"Lại thêm một tên chịu chết."
Tiếu Thương Khung âm hàn che mặt, đánh giá Trần Phàm, "Ngươi là lão đại của bọn họ?"
Trần Phàm chưa trả lời, chợt nghe thấy trên đường phố bên cạnh truyền ra tiếng vó ngựa dồn dập, một giọng nói hùng hậu vang lên cùng lúc đó: "Tiểu Tiếu, tình hình thế nào?"
"Ha ha! Lão Đại 'Thanh Long' đến rồi! Các ngươi nếu có gan thì xuống lầu, chúng ta so tài thực lực!" Tiếu Thương Khung cuồng cười một tiếng, vung tay, dẫn người nhao nhao xuống thang lầu.
Trần Phàm mỉm cười gật đầu với mọi người, cũng đi xuống.
Hắn tuyệt không sợ đánh nhau, sợ nhất là không có đối thủ để đánh.
Hai đội nhân mã, hơn trăm người lục tục xuống tửu lâu, đi ra đường phố. Lúc này, phụ cận đã tụ tập vài trăm người, chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.
"Không biết tổ chức tán tu nào lại xui xẻo nữa đây..."
"Mẹ nó, Tiếu Thương Khung đúng là cái sao chổi! Ai đụng phải hắn, chắc chắn không có chuyện tốt!"
"Ta nghe nói, đám người gây sự với Thanh Long hội là người mới đến Trung Đô, cũng khó trách, bọn họ không biết Tiếu Thương Khung là một phương bá chủ ở Trung Đô, thần tăng quỷ ghét..."
"Lão đại!" Tiếu Thương Khung bước nhanh đến bên Thanh Long, cười quái dị nói: "Gặp mấy tên gà mờ, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên gọi lão đại đến, không làm trễ nải việc của ngài chứ?"
"Thanh Long" cưỡi trên chiến mã, là một nam tử gần 30 tuổi, mặt vuông chữ điền, dáng vẻ đường hoàng, khí khái hào hùng phi phàm, ấn tượng đầu tiên là một người lãnh đạo, chỉ là không biết sao lại thu Tiếu Thương Khung làm trợ thủ.
Thanh Long nhìn Tiếu Thương Khung một cái, "Hừ, tiểu tử ngươi một ngày không gây chuyện cho ta thì toàn thân không được tự nhiên. Nể hôm nay là sinh nhật ngươi, tha cho ngươi, lần sau tái phạm thì..." ách...
Đột nhiên!
Thanh Long ngậm miệng lại, đồng tử co rút mạnh.
"Chính là bọn không có mắt này, lão đại, giúp ta dạy dỗ bọn chúng một..."
"Bốp!"
Tiếu Thương Khung còn chưa nói xong, đã bị Thanh Long tát cho bay ra ngoài.
"Mẹ nó, lão đại, ngươi nổi điên làm gì? Đánh ta làm gì?" Tiếu Thương Khung bị đánh choáng váng.
Đám khán giả xung quanh càng kinh ngạc, trong chốc lát, con đường vốn náo nhiệt trở nên im lặng như tờ.
Thanh Long không để ý Tiếu Thương Khung, mà vội vàng xuống ngựa, hoảng sợ nhìn Trần Phàm, thân thể run nhè nhẹ vì kích động nói: "Ngươi... Chẳng lẽ là... Trần..."
"Ngươi quen ta? Ta hình như chưa từng gặp ngươi." Trần Phàm không nhận ra người trước mắt là ai, hoàn toàn xa lạ, không có một chút ấn tượng.
"Vâng, ngươi không biết ta, nhưng ta biết ngươi... Và những chuyện xưa của ngươi, người của ta, có mắt không tròng, mạo phạm ngươi... Xin Trần huynh đệ đừng trách... Hắn người này là vậy mà..." Thanh Long có chút lắp bắp nói.
"À, ta hiểu rồi." Trần Phàm thản nhiên nói.
Hắn không phải loại người không giảng đạo lý, đối phương đã xin lỗi, bản thân lại không có tổn thất gì, thôi bỏ đi, không cần phải truy cứu.
"Chúng ta đi thôi, còn có chuyện quan trọng phải làm."
Trần Phàm vẫy tay với đồng bọn, mọi người nhìn Tiếu Thương Khung ngốc trệ, cười toe toét, cứ vậy rời đi trước mặt mọi người.
"Lão đại! Rốt cuộc là chuyện gì vậy?" Tiếu Thương Khung không hiểu ra sao.
"Ngu ngốc! Ngươi biết hắn là ai không? Ngươi muốn Thanh Long hội tan rã sao?" Thanh Long không giữ chút mặt mũi nào, chỉ vào mũi Tiếu Thương Khung trước mặt mấy trăm người, mắng: "Hắn là Trần Phàm, truyền thuyết của Trung Đô, thậm chí toàn bộ Đường Châu! Ông Vua không ngai! Từ hơn một tháng trước đã đánh khắp thiên hạ vô địch thủ rồi! Ngươi muốn chết thì cứ việc, đừng kéo lão tử và bang hội xuống nước! Đclmm!"
"Cái... Cái gì?! Hắn là Trần Phàm?"
Không chỉ Tiếu Thương Khung, tất cả người chơi từng nghe qua câu chuyện về Trần Phàm đều kinh hãi ngây dại.
Trong mười lăm phút sau đó, một tin tức kinh thiên động địa truyền đến tai từng bang hội lão đại ở Trung Đô.
Tin tức này rất đơn giản, chỉ có vài chữ. Trần Phàm đã trở lại!
Dịch độc quyền tại truyen.free