(Đã dịch) Bất Nhất Dạng Đích Ác Ma Nhân Sinh - Chương 108 : Tìm tới vấn đề (phiếu đề cử nguyệt phiếu)
Những năm qua, Vương Trọng tuy không đi quá xa trong Bạch Tuyết Thành, nhưng quanh nhà cậu ta, chẳng thấy một ngôi miếu hay đạo quán nào.
Điều này vốn dĩ không hợp lẽ thường, bởi vậy, để biết rõ ngọn ngành, Vương Trọng quyết định đêm nay phải hỏi cho ra nhẽ một lần duy nhất.
"Trong thành thì không có, ngoài thành thì ngược lại có, nhưng bây giờ không ai dám ra khỏi thành, chỉ có một số thương nhân hoặc người áp tiêu, vì miếng cơm manh áo mới dám mạo hiểm ra ngoài."
Tiếp đó, Vương Trọng lại hỏi thêm nhiều vấn đề, chủ yếu liên quan đến chuyện bên ngoài thành.
Bởi vì Vương Trọng hiện tại đã lớn, Triệu Đại Hải cũng thẳng thắn kể rất nhiều chuyện.
Và đêm nay, cũng khiến Vương Trọng thực sự hiểu rõ, thế giới này yêu ma hoành hành, thứ duy nhất có thể đối kháng với yêu ma, chỉ có những tu sĩ như Bạch đại sư, Ngô đại sư.
Về phần Phật gia, Đạo gia, hiếm khi thấy bóng dáng, đến cả những ngôi miếu, đạo quán ngoài thành cũng đã triệt để hoang vu.
Vương Trọng không biết đây là tình huống như thế nào, nhưng cậu hiểu rõ, trong chuyện này khẳng định có ẩn tình.
Vào đêm, Vương Trọng một mình giả vờ ngủ.
Khi khuya khoắt, cậu lặng lẽ rời giường, cầm trên tay những thứ đã chuẩn bị để đối phó tà vật trong suốt thời gian qua, rồi đi ra ngoài.
Cậu hiểu việc này rất nguy hiểm, nhưng ngoài cách này ra, cậu chẳng nghĩ được phương án nào khác.
Những người ở thế giới này trong mắt cậu đều là những con cừu non chờ bị làm thịt, chẳng biết bất kỳ cách nào tự bảo vệ mình trước tà vật, cho nên vì tự cứu, cậu chỉ có thể tự mình tìm tòi.
Sân nhà vẫn khá an toàn, Vương Trọng lặng lẽ đi tới cửa, nhìn ra ngoài qua khe cửa nơi cậu bé từng thấy tà vật hồi nhỏ.
Rất yên tĩnh, không có hắc vụ, điều đó chứng tỏ bên ngoài không có tà vật.
Lắc đầu, Vương Trọng đi về phía căn phòng nhỏ ma ám phía sau. Trong màn đêm tối, chỉ có tiếng lá cây xào xạc.
"Đừng mà..." Bên tai đột nhiên truyền đến âm thanh u oán.
Dù chẳng thấy ai, nhưng tai cậu lại nghe rõ một âm thanh, âm thanh này, dường như phát ra từ căn phòng nhỏ ma ám kia.
"Tà vật đang dụ mình?"
Vương Trọng tiến về phía nguồn âm thanh, cậu thoạt nhìn không có chút phòng bị nào, nhưng tay trái cầm nước tiểu đồng, tay phải cầm máu gà, máu chó, đã chuẩn bị sẵn sàng.
Âm thanh này càng ngày càng rõ ràng, Vương Trọng xác nhận, âm thanh phát ra từ căn nhà hoang đổ nát kia.
"Nhớ cha mẹ dặn đi dặn lại không cho mình đi qua, mãi đến năm nay mới nói cho cậu biết căn nhà đó có tà vật, bây giờ xem ra, nơi đó thật sự có."
Vương Trọng không hề sợ hãi, ngược lại mừng rỡ khôn xiết.
Căn phòng này ma ám nhiều năm, nhưng từ trước đến nay chưa từng có án mạng xảy ra, điều đó có nghĩa là tà vật bên trong không quá mạnh, cậu hoàn toàn có thể đến đ�� để luyện tay một chút.
Đi tới cửa, nhiệt độ se lạnh hơn vài phần, nhưng âm thanh lại càng rõ ràng.
Vương Trọng nhìn xuyên qua khe cửa, quả nhiên, bên trong có một luồng hắc vụ đang bay lượn.
"Mình quả nhiên có thể nhìn thấy những thứ không tầm thường."
Vương Trọng chạm vào chiếc khóa, khóa đã sớm rỉ sét, xem ra đã lâu rồi không được mở.
Cậu dứt khoát tiến đến gần cửa sổ, vì vóc dáng thấp, cậu chuyển đến một khối đá rồi leo lên.
Ghé vào cửa sổ, loại cửa sổ thời cổ đại này dùng giấy dầu, giấy được ngâm qua dầu chẳng những có độ bền và dẻo dai mạnh, mà còn chống nước, khả năng xuyên sáng càng được tăng cường rất nhiều, và tuổi thọ rất cao.
Giấy dầu này không như trong phim truyền hình, chỉ cần dính chút nước bọt là có thể chọc rách, Vương Trọng vẫn phải tìm một cây gỗ, dùng sức chọc một cái.
Vừa chọc thủng, một luồng hắc vụ liền vọt ra.
Đúng như dự đoán!
Vương Trọng hắt thẳng máu gà qua đó, nhưng hắc vụ vẫn lao đến.
Nhìn kỹ thì ra đó là một khuôn mặt người lao ra, Vương Trọng trong tình thế cấp bách trực tiếp ngã xuống đất, chỉ là luồng hắc vụ kia dường như bị phong ấn trong phòng, hoàn toàn không thoát ra được.
"Máu gà vô dụng."
Vương Trọng đứng dậy, chuẩn bị trèo lên lại.
"Tiểu đệ đệ."
Đúng lúc này, một giọng nữ trong trẻo vang lên.
Vương Trọng quay đầu, chỉ thấy ở góc rẽ, một cô gái trong trang phục nha hoàn nhìn cậu: "Đừng trèo lên, coi chừng ngã đấy."
"Thật sao? Sao ngươi lại ở đây? Ta chưa từng thấy ngươi bao giờ." Vương Trọng hỏi.
"Ta mới đến, cha mẹ ngươi có lẽ chưa nói với ngươi."
"Thì ra là vậy."
"Ngươi muốn vào trong à?"
"Sao vậy?"
"Lão gia phu nhân đã nói qua, tuyệt đối không được để ai vào nhà, ngươi vẫn nên đi đi." Cô gái nở nụ cười.
Vương Trọng cũng cười, rồi hắt ngay máu chó đen qua đó, không chút do dự.
Vút!
Cô gái đột nhiên biến mất, giây tiếp theo, đã lao đến trước mặt Vương Trọng, siết chặt lấy cổ cậu.
Máu chó đen cũng vô dụng ư.
Vương Trọng kiên quyết, hắt thẳng nước tiểu đồng qua.
Xì xì xì...
Bất ngờ thay, khi nước tiểu đồng hắt tới, trên thân cô gái trước mặt phát ra khói trắng, giống hệt miếng thịt đang nướng vậy.
Vương Trọng mừng thầm trong lòng, thứ này có tác dụng thật!
Người phụ nữ trước mặt rõ ràng là một nữ tà vật, chết đã bao nhiêu năm không rõ, bị nước tiểu đồng công kích xong, thân thể đang ngưng tụ nhanh chóng trở nên hư ảo, trong nháy mắt biến mất tăm.
"Vào nhà nhỉ?"
Vương Trọng sờ cằm, cậu tự hỏi liệu nếu vào trong, mình có đủ khả năng đối phó hay không.
Hiện tại mà nói, tà vật này dường như không có gì ghê gớm, nước tiểu đồng tuy không tiêu diệt được nó, nhưng nó cũng không làm gì được cậu, vả lại, xét theo những gì vừa xảy ra, tà vật này hiển nhiên đã bị tổn hại nghiêm trọng.
"Trên tay không còn nước tiểu đồng, thôi, để mai vậy."
Sau khi về phòng, Vương Trọng ngủ một giấc say sưa.
Sáng sớm, cậu dậy sớm, như mọi ngày, cậu bắt đầu luyện quyền trong phòng.
Ở kiếp này, dù đối phó tà vật, quyền pháp có thể vô dụng, nhưng Vương Trọng vẫn luyện tập, có thêm một kỹ năng, dù sao cũng tốt.
M��y ngày kế tiếp, Vương Trọng ngoại trừ luyện công chính là tích trữ nước tiểu đồng, để có nhiều nước tiểu hơn, cậu mỗi ngày uống nước điên cuồng.
Một ngày nọ, đợt kiểm tra linh căn năm nay lại bắt đầu, vô số người đổ về quảng trường.
Triệu Đại Hải như thường lệ ẵm Vương Trọng đi qua, để xem cho vui.
Cùng đi trên đường với gia đình Lâm Vũ, mấy người lớn trò chuyện rôm rả, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Chỉ là lúc này, Lâm Châu đột nhiên chỉ về phía trước: "Cha con lão Trương kìa, ông nhìn đứa con của lão ấy kìa, thật sự đáng thương."
"Phải đó."
Ai nấy đều lắc đầu thở dài, thương cảm cho cha con Trương Vân Đông.
Đến quảng trường, Vương Trọng nhìn các đại nhân đang tán gẫu, cậu nhìn quanh, rồi tiến về phía cha con Trương Vân Đông.
Trước mắt, người duy nhất cậu có thể tiếp cận mà có khả năng chết sớm, chỉ có con trai Trương Vân Đông là Trương Lương, cho nên cậu phải tìm hiểu rõ tình hình của Trương Lương.
Cậu ta... rốt cuộc vì sao lại chết sớm!
Trên quảng trường, hai cha con này đứng một mình, những người xung quanh đều cách xa họ, giống như tránh tà thần.
"Trương thúc." Vương Trọng đi tới.
"Tiểu Trọng." Trương Vân Đông nhíu mày, "Cha cháu mà thấy cháu qua đây, thế nào cũng đánh cháu một trận."
"Cháu đến tìm Trương Lương ca nói chuyện." Vương Trọng thẳng thắn.
"Nói chuyện với ta?" Trương Lương sửng sốt một chút, "Ngươi hay là đi xa một chút đi, ta là người mang vận xui, lần trước một đứa bé tiếp cận ta, bị cha nó đánh hai bàn tay, sưng vù mặt mấy ngày liền."
"Cháu nói vài lời rồi đi ngay." Vương Trọng ghé sát vào, khẽ nói: "Không biết buổi tối, anh có thấy màn sương đen nào không?"
"Cái gì?" Trương Lương kinh ngạc nhìn gương mặt non nớt của Vương Trọng.
Đừng nhìn Trương Lương tuổi còn nhỏ, nhưng vì luôn bị người khác nói là kẻ xui xẻo, khiến cậu ta trở nên trưởng thành sớm và hiểu chuyện, cho nên khi nghe Vương Trọng hỏi, cậu ta lập tức ngẩn người.
Bởi vì cậu ta, cũng đã từng thấy những màn sương đen ấy.
"Cha, con đâu có lừa cha đâu, con thật sự đã thấy những màn sương đen đó mà, con không nói dối đâu, đúng, anh con khi còn sống cũng từng thấy." Trương Lương quay đầu nói.
Vết nhăn trên trán Trương Vân Đông hằn sâu hơn, không biết phải trả lời thế nào.
Còn Vương Trọng, trong lòng chợt vỡ lẽ.
Cậu đã tìm ra lý do vì sao mình có thể nhìn thấy hắc vụ, y hệt như cậu đã đoán trước đó, những người có linh căn cấp thấp đều có thể nhìn thấy những tà vật kia.
Đây cũng chính là lý do vì sao những người khác không nhìn thấy, mà cậu cùng Trương Lương, và cả anh trai đã mất của Trương Lương đều có thể nhìn thấy. Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này được truyen.free bảo hộ bản quyền.