Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bên Các Cậu, Thanh Xuân Ổn Rồi - Chương 12: Chapter 12: Mọi người nghĩ là… họ đang bắt đầu hẹn hò không?

Giờ nghỉ trưa.

Shiro bước lên sân thượng với hộp bento nhỏ trong tay. Trời hôm nay nhiều mây, nhưng gió vẫn mát. Cậu chọn chỗ ngồi gần lan can, hơi khuất nắng, rồi mở hộp cơm ra trong yên lặng. Những mảng ký ức của buổi chiều mưa hôm qua vẫn chưa tan hẳn — đặc biệt là khoảnh khắc Chisaki gọi tên cậu bằng giọng khẽ đến mức gió cũng gần như mang đi.

“Shiro!”

Tiếng gọi kéo cậu trở về hiện tại. Chisaki mở cửa sân thượng bước ra, tay cầm hộp cơm, vẻ mặt có hơi ngạc nhiên nhưng lập tức nở nụ cười.

“Ra đây ngồi ăn trưa à?”

Shiro gật đầu, nhích sang một chút như một lời mời không lời. Chisaki ngồi xuống cạnh cậu, mở hộp cơm của mình. Giây phút đầu hơi ngượng ngùng, nhất là khi tay áo Shiro thoáng trượt xuống khiến cậu vô thức kéo nó lên lại.

“Không giấu gì đâu à?” – Chisaki nhìn nghiêng, hỏi nửa đùa nửa thật.

“Không phải là giấu.” – Shiro trả lời nhỏ. “Chỉ là... không định khoe.”

Chưa kịp phản ứng, cửa sân thượng lại mở.

“Ồ, đông người phết.” – Yanagi xuất hiện với nụ cười tươi. “Ngồi được chứ?”

“Ừ.” – Chisaki gật đầu. “Thành buổi picnic trên cao rồi.”

Sau Yanagi là Kuro, người chỉ gật đầu thay cho lời chào rồi im lặng ngồi xuống. Shiro nhìn sang cậu ta, hơi bất ngờ nhưng cũng không nói gì. Dường như có một sự thoải mái mơ hồ giữa những người ít nói.

“Ê, các người làm cái gì mà tụ họp bí mật thế hả?” – Giọng Bachiro vang lên, phá vỡ không khí tĩnh lặng. “Có đồ ăn chia tôi không?”

Chẳng ai trả lời, nhưng có tiếng cười khẽ vang lên.

Cuối cùng, người đến muộn nhất là Alex. Cậu bước ra, gió nhẹ thổi mái tóc bạc lòa xòa. Trong tay cậu là hộp cơm trông vô cùng gọn gàng và chỉn chu, như thể được sắp xếp bởi một đầu bếp chuyên nghiệp.

“Chào mọi người. Tôi có thể…?”

“Ừ, vào đi.” – Yanagi vẫy tay. “Càng đông càng vui mà.”

Shiro liếc nhìn tất cả mọi người một lượt. Một bàn tròn không ai sắp xếp nhưng lại vô cùng tự nhiên. Chẳng ai hỏi vì sao lại ngồi cùng, chỉ là như một sự trùng hợp được định sẵn.

“Các cậu biết không,” Yanagi bắt đầu, gắp một miếng trứng cuộn, “từ lúc vào cấp ba, tôi cảm thấy mình… hòa nhập dễ hơn nhiều.”

Chisaki nghiêng đầu. “Hòa nhập dễ hơn?”

“Ừ. Cấp hai tôi hơi bị áp lực vì phải giữ hình tượng lớp phó. Nhưng giờ thì… ai cũng có điểm kỳ lạ riêng. Tôi thấy dễ thở hơn.”

“Lạ là compliment đấy hả?” – Bachiro cười.

“Với lớp mình thì đúng là thế thật.” – Kuro cất giọng nhỏ nhưng rõ. Mọi người bất ngờ quay lại nhìn cậu, khiến Kuro hơi cúi mặt xuống.

“Còn Shiro thì sao?” – Alex lên tiếng, đôi mắt xanh xám khẽ nheo lại. “Tôi thấy cậu đã thay đổi đấy.”

Shiro hơi giật mình. “Tôi á?”

“Ừ. Trước đây cậu luôn một mình. Giờ thì…” – Alex liếc nhìn nhóm người quanh – “khó mà nói vậy nữa.”

Shiro mím môi. Tim cậu như có gì đó dội lên, không rõ là cảm động hay bối rối.

“Tôi cũng thấy thế.” – Chisaki khẽ nói. “Tôi… thích thấy cậu như bây giờ.”

Không khí trong vài giây sau đó dường như ngưng đọng.

“Thôi nào!” – Bachiro phá tan sự im lặng. “Có ai ăn hết trứng không? Tôi đổi lấy xúc xích nè!”

Mọi người cười bật ra. Gió sân thượng thổi qua, mang theo tiếng cười trôi vào buổi trưa tháng mười.

Khi kết thúc bữa trưa, mọi người lần lượt đứng dậy quay lại lớp. Shiro là người cuối cùng rời đi. Cậu đứng lại nhìn khoảng sân trống, tay vẫn cầm hộp cơm rỗng.

Cậu nghĩ, nếu là vài tháng trước, cảnh tượng hôm nay sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Nhưng giờ thì khác.

Dù chưa thể gọi tên được điều gì, cậu vẫn cảm nhận được rõ ràng:

một điều gì đó đang nảy mầm trong lòng cậu — thứ ấm áp mà cậu chưa từng tin là dành cho mình.

Tan học.

“Ê, đi tụ tập đâu không?” – Bachiro xoay người lại hỏi, tay chống nạnh như vừa nghĩ ra ý tưởng gì to lớn. “Đi ăn gà chiên cay ngoài ga đi, quán đó hôm nay có giảm giá đấy!”

“Gà chiên cay?” – Alex nhướn mày. “Cay cỡ nào?”

“Cỡ mà cậu ăn xong sẽ nói tiếng Nga đấy.” – Bachiro bật cười.

“Tôi không chắc là nên mạo hiểm…” – Alex chép miệng, nhưng không từ chối.

Yanagi đóng cặp lại, quay sang nhìn Shiro. “Cậu đi không, Shiro? Hôm nay trời không mưa rồi, nên không có lý do ở lì trong nhà nữa đâu nha.”

Shiro còn đang đeo balo, thoáng do dự.

“Tôi cũng đi.” – Chisaki chen vào, khoác nhẹ áo khoác đồng phục. “Không biết mấy hôm nữa có kiểm tra bất ngờ không, nên hôm nay tranh thủ vui một chút.”

“Không phải vì gà chiên cay à?” – Kuro hỏi nhỏ, mặt không đổi sắc.

Chisaki khựng lại một giây, rồi lảng sang chỗ khác. “Cậu phiền thật đấy…”

Shiro thở ra một hơi nhẹ như cười, rồi gật đầu. “Vậy… đi.”

“Thế mới đúng chứ!” – Bachiro khoái chí, vòng tay qua vai Shiro như thể thân lắm. “Tụi mình lâu lắm mới tụ tập đông đủ như này!”

“Buông tay ra. mày nặng lắm.” – Shiro nhăn mặt.

Chiều muộn. Cả nhóm kéo nhau tới con phố nhỏ gần ga, nơi hàng quán san sát nhau và không khí náo nhiệt tràn ra tận vỉa hè. Quán gà chiên nhỏ xíu nhưng thơm nức mùi gia vị, vừa đủ cho sáu người ngồi chen chúc.

Họ gọi nhiều món, rồi tranh nhau chọn chỗ ngồi, rồi cãi nhau xem ai uống trà sữa ai uống trà lúa mạch. Câu chuyện trên bàn xoay vòng giữa những chủ đề vô thưởng vô phạt: giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc ra sao, bài kiểm tra Toán tuần sau khó cỡ nào, hay việc Alex vô tình được fangirl lớp bên tặng chocolate.

“Shiro, cậu ăn không?” – Chisaki nghiêng người đưa miếng gà chiên đã chấm sốt về phía cậu.

Cậu khựng lại. “Tôi… không quen ăn cay lắm.”

“Không sao, miếng này không cay.” – Cô nói, nụ cười nhè nhẹ.

Shiro nhìn cô một lúc, rồi nhận lấy. Miếng gà nóng hổi, giòn tan. Cậu nhai chậm, mắt nhìn khung cảnh náo nhiệt quanh bàn ăn nhỏ xíu. Tất cả những khuôn mặt quen thuộc ấy – Kuro, Bachiro, Yanagi, Alex, Chisaki – cười nói, tranh giành, trêu ghẹo nhau không ngừng.

Gần cuối bữa ăn, khi mọi người đã no nê và đang nhâm nhi trà sữa, Shiro và Chisaki vẫn ngồi cạnh nhau, nói chuyện nhỏ giọng hơn một chút so với những người còn lại. Chisaki đang cười, tay đưa về phía cậu một miếng khoai tây chiên chấm sốt.

“Ăn thử đi, loại này không cay đâu. Tôi đảm bảo.”

Shiro liếc miếng khoai, rồi liếc Chisaki, gật nhẹ. “Không chỉ là… hơi không quen thôi.”

Chisaki mím môi, nhưng rõ ràng đang cố nén một nụ cười.

Ở phía đối diện bàn, Yanagi khẽ nghiêng người, tay cầm ly trà lúa mạch vẫn chưa uống, mắt không rời khỏi hai người bạn ngồi bên kia.

“Nhìn hai người kia kìa.” – Cô nói nhỏ, nhưng vừa đủ để ba người bên cạnh nghe thấy.

“Ừm.” – Kuro gật đầu, ánh mắt lặng lẽ, không tỏ rõ biểu cảm gì nhưng vẫn dõi theo từng động tác nhỏ giữa Shiro và Chisaki.

“Cũng thay đổi nhiều thật.”

“Shiro mà cười khi ăn gà chiên với người ta thì đúng là ngày hiếm lắm rồi.” – Bachiro vừa nói vừa chụm hai tay lại như ống nhòm, giả vờ “rình”. “Tình hình này phải ghi vào kỷ yếu lớp sớm thôi.”

“Chẳng phải mới tuần trước còn bảo muốn đánh thằng nào làm Shiro bị tổn thương à?” – Yanagi liếc Bachiro.

“Ờ thì… giờ tính lại.” – Bachiro nhún vai, cười khì. “Con bé kia trông ổn đấy chứ.”

Alex thì khoanh tay, mím môi như đang phân tích một bài toán hóc búa. “Mọi người nghĩ là… họ đang bắt đầu hẹn hò không?”

“Chưa đâu.” – Yanagi cười khẽ. “Nhưng chắc là sắp rồi.”

“Shiro có vẻ…” – Kuro lên tiếng sau một lúc im lặng – “...bớt đề phòng hơn. Nhìn ánh mắt là biết.”

“Đúng kiểu dần mềm ra.” – Bachiro gật đầu lia lịa. “Nhưng phải công nhận, khi Shiro yên lặng ngồi đó, nhìn người ta cười, rồi khẽ gật đầu, trời ơi... như phim!”

“Không phải cậu nói mọi thứ đều như phim à?” – Yanagi bật cười, đẩy nhẹ vai Bachiro.

Cả bốn người ngồi đó, như khán giả trong một vở kịch đời thường, ngắm nhìn Shiro và Chisaki – người đang lặng lẽ trao đổi một miếng khoai tây, một ánh mắt, và một khoảng trời riêng nhỏ bé giữa cái ồn ã xung quanh.

Rồi khi bữa ăn kết thúc, cả nhóm cùng rời khỏi quán. Trên con đường rợp bóng đèn vàng, tiếng bước chân xen lẫn tiếng trò chuyện râm ran.

Shiro đi bên cạnh Chisaki, vẫn giữ khoảng cách nhỏ ấy, nhưng lần này tay cậu khẽ đung đưa nhịp theo lời nói của cô.

Kuro bước sau hai người họ, tay đút túi, khẽ vỗ nhẹ vào vai Shiro khi cậu quay đầu lại — một cử chỉ chẳng cần lời, nhưng Shiro hiểu ngay ý.

Bachiro thì đi cạnh Yanagi, vừa đi vừa huýt sáo nho nhỏ, thỉnh thoảng lại lén nhìn về phía trước rồi chọc khe:

“Ê, chắc tôi cũng phải tìm ai cho bằng được… nhìn tụi nó kìa.”

Yanagi lườm: “Không ai thèm.”

“Tôi nói là tìm ai ‘cho bằng được’ chứ đâu nói là ‘có người chịu’ đâu.” – Bachiro cười rạng rỡ, làm cả nhóm bật cười.

Alex,đi hơi tách ra một chút so với mọi người, nhưng hôm nay… lại cười. Nhẹ thôi. Và thật lòng.

Khi cả nhóm đến ngã ba quen thuộc gần trường, nơi con phố chia ra ba nhánh dẫn về ba hướng khác nhau, ai cũng tự động chậm bước lại. Không khí náo nhiệt vừa rồi dường như dịu xuống, nhường chỗ cho khoảng lặng cuối ngày.

“Đoạn này tạm biệt nhé.” – Yanagi quay lại nói, tay vẫy vẫy. “Về nhà cẩn thận đó!.”

“Mai đừng quên gửi mấy bản thảo cho tôi đấy, Shir- à nhầm Tankei.” – Alex thêm vào, dù giọng có vẻ nghiêm túc nhưng nụ cười lại không hề căng thẳng.

“Biết rồi,mà gọi tôi là Shiro cũng được không sao đâu.” – Shiro đáp, mắt liếc sang Bachiro đang đứng chống nạnh.

Khi cả nhóm đến ngã ba quen thuộc gần trường, nơi con phố chia ra ba nhánh dẫn về ba hướng khác nhau, ai cũng tự động chậm bước lại. Không khí náo nhiệt vừa rồi dường như dịu xuống, nhường chỗ cho khoảng lặng cuối ngày.

“Tạm biệt ở đoạn này nhé.” – Yanagi quay lại nói, tay vẫy vẫy. “Về nhà cẩn thận đó!.”

“Mai đừng quên gửi mấy bản thảo cho tôi đấy, Shir- à nhầm Tankei.” – Alex thêm vào, giọng nghe như nhắc nhở nghiêm túc nhưng khuôn mặt lại không giấu được nét cười.

“Biết rồi,à mà cậu gọi tôi là Shiro cũng được.” – Shiro trả lời Alex và cười khúc khích trước việc Alex không quen với việc gọi người khác bằng họ cho lắm rồi mắt cậu liếc sang Bachiro đang đứng chống nạnh với vẻ mặt… không đáng tin cho lắm.

“Ôi trời ơi, nếu tôi mà quên thì cứ bắt Kuro đá tôi bay lên trần nhà trước rồi tính tiếp!” – Bachiro vỗ vỗ ngực, rồi quay sang khoác vai Kuro (dù Kuro rõ ràng là hơi khó chịu với việc này). “Đúng không, người anh em?”

Kuro chỉ liếc cậu một cái, lạnh lùng gạt tay ra.

“Đúng như thằng Shiro nói, mày nặng kinh khủng, gãy vai tao mất”

“Ê ê, lạnh lùng thế. Người ta chỉ đang cố gắng khiến không khí chia tay này… bớt bi lụy thôi mà.” – Bachiro nói rồi cười hì hì, xua tay chào cả đám, miệng vẫn không ngừng:

“Tạm biệt mấy đứa học giỏi – xinh gái – đẹp trai – trầm tính – không ai yêu!”

“Câu cuối là đang tự nói mình đấy hả?” – Yanagi buột miệng, khiến cả nhóm cười phá lên.

“Ôi đau lòng quá, nhưng đúng thế thật.” – Bachiro ôm ngực rồi chạy biến, như thể chạy khỏi… thực tại đau đớn của chính mình.

Dần dần, chỉ còn Shiro và Chisaki cùng bước trên con đường nhỏ lặng gió, những tán cây hai bên nghiêng mình theo gió đêm, để lại tiếng xào xạc rất khẽ. Đèn đường đổ ánh vàng dịu dàng, đủ để bóng của hai người đổ dài trên vỉa hè.

“Bữa nay vui thật.” – Chisaki cất tiếng, tay đan vào nhau phía trước.

“Ừ.” – Shiro đáp, một tay đút túi áo, tay còn lại thỉnh thoảng đưa lên chỉnh quai cặp sau lưng.

Chisaki liếc nhìn Shiro, rồi lại nhìn về phía trước. Có gì đó thoáng qua trong ánh mắt cô – một điều gì không nói thành lời.

“Lâu lắm rồi tôi mới thấy cậu cười nhiều như hôm nay đấy.” – Cô khẽ nói.

Shiro hơi khựng lại, rồi nhếch môi: “Tôi có cười nhiều sao?”

“Có đấy.” – Chisaki bật cười, rồi khẽ nghiêng đầu. “Nhưng cũng không tệ đâu.”

“Chắc tại hôm nay không khí tốt.”

“Hay tại người đi cạnh cậu tốt?” – Cô đùa nhẹ.

Shiro không đáp, nhưng cậu liếc sang. Ánh đèn đường vàng hắt nhẹ lên khuôn mặt nghiêng của Chisaki, khiến cô như đang phát sáng dưới làn gió đêm. Cậu quay mặt đi, tránh ánh nhìn đó.

“Cảm ơn.” – Cậu bỗng nói.

“Ơ?” – Chisaki hơi bất ngờ.

“Vì đã đi cùng.” – Shiro tiếp. “Và… vì cứ là cậu như thế.”

Chisaki khẽ mím môi. Gió đêm mơn man qua vai áo họ, nhẹ nhàng mà dịu dàng như chính khoảng khắc này. Rồi cô bước chậm lại, đến gần hơn một chút.

“Shiro này.”

“Ừ?”

“Cậu lúc nào cũng làm tôi phải đoán… nhưng lại khiến tôi muốn đoán tiếp.”

Cậu cười nhẹ, nụ cười thật hiếm.

“Không phải ai cũng muốn như thế.”

“Thế thì tôi là người hiếm.” – Cô nheo mắt.

Họ tiếp tục bước cho đến khi gần đến đoạn rẽ vào con hẻm nhỏ nơi nhà Shiro nằm cuối đường. Không cần hỏi, Chisaki cũng dừng lại đúng chỗ đó – như thể đã quen thuộc từ trước.

“Thôi, tôi về đây.” – Chisaki khẽ nói.

“Ừ. Cẩn thận.”

Chisaki bước được vài bước, rồi quay đầu lại.

“À này…”

“Hửm?”

“Hôm nào nấu món gì đó, nhớ cho tôi thử nhé. Tôi không quên đâu đấy.”

Shiro bật cười. “Biết rồi.”

Chisaki nhoẻn miệng cười, rồi quay đi.

Còn lại một mình, Shiro đứng yên một chút. Gió lướt qua, mang theo mùi hoa nhài từ đâu đó trong đêm. Cậu khẽ thở ra, tay khẽ siết quai cặp.

Trong lòng cậu, không biết từ lúc nào, cảm giác trống trải quen thuộc sau mỗi lần chia tay ai đó… đã không còn nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free