Bên Các Cậu, Thanh Xuân Ổn Rồi - Chương 4: Chapter 4: Một Buổi Tối Của Lớp 1-D
Buổi chiều thứ sáu trước lễ hội.
Lớp học 1-D trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Những cuộn dây kim tuyến, giấy màu, banner, bảng gỗ, sơn trắng… trải đầy mặt sàn. Mỗi nhóm học sinh tụ lại một góc, ai nấy đều tất bật như ong vỡ tổ.
Và ở một góc… Shiro Tankei đang nhìn chằm chằm một tấm bảng hiệu lớn viết chữ “Dream Garden”.
“Cái tên gì mà… mộng mơ dễ sợ.” – Cậu lẩm bẩm, tay cầm cây cọ mà nửa muốn vẽ, nửa muốn bỏ trốn.
“Cậu cứ vẽ đi, Tankei.” – Amane từ bên cạnh nói với vẻ thản nhiên, tay đang đeo găng cao su và pha màu. “Cậu viết chữ đẹp mà, mọi người bầu cậu phụ trách bảng hiệu đấy.”
“Không phải tôi, mà là cậu ép tôi…” – Shiro thở dài.
“Khác gì nhau~” – cô cười, rồi đưa cây cọ cho cậu.
Shiro đành nhận lấy, ngồi thụp xuống, bắt đầu phác thảo từng chữ. Cậu vốn chẳng thích đám đông, nhưng không hiểu sao lúc này lại không thấy ngột ngạt như thường. Có lẽ do mọi người đang quá bận, không ai để ý cậu đang cau mày như ông cụ non.
Một lúc sau, Tamae bước tới từ góc lớp, hai tay đang cầm hộp bảng menu được vẽ tay bằng bút chì màu.
“Tankei, tôi cần cậu viết phần tiêu đề.” – cô nói, đưa hộp tới.
“Lại nữa hả…”
“Cậu viết đều tay mà. Còn tôi không thẳng hàng nổi.” – giọng cô nghe rất bình thản, nhưng khóe môi hơi nhếch lên.
Shiro nhìn cô, rồi lẩm bẩm: “Cậu định bóc lột sức lao động của tôi đến bao giờ…”
“Cho đến khi cậu viết không nổi nữa.” – Tamae trả lời không chút ngập ngừng.
Amane ngồi bên cạnh phá lên cười.
Không khí trong lớp trở nên ấm áp một cách kỳ lạ. Có tiếng nhạc phát nhỏ từ loa bluetooth ai đó mang theo, mùi bút dạ và nước sơn thoang thoảng. Một bạn nữ mang bánh quy tự làm đi mời từng bàn. Những tiếng cười nhẹ vang lên khắp nơi – Shiro chưa bao giờ nghĩ lớp mình lại sôi động đến thế.
Buổi tối – sau giờ tan học
Trường cho phép những lớp đã đăng ký từ trước được ở lại đến 20h để hoàn thiện phần chuẩn bị. Khi trời bắt đầu tối, đèn lớp học bật sáng, lớp 1-D gần như biến thành một studio nghệ thuật.
Shiro ngồi bên cửa sổ, ăn hộp cơm bento mà Amane chia đôi cho cậu vì… cậu quên mang.
“Tôi nợ cậu một bữa.” – Shiro nói, nhai tạm miếng trứng cuộn.
“Ghi sổ rồi nhé~.” – Amane cười nháy mắt.
Phía kia, Tamae đang gập menu lại, môi mím nhẹ. Cô đưa mắt nhìn quanh – ánh mắt cô dừng lại một lúc lâu nơi Shiro đang ngồi ăn cùng Amane. Không rõ vì lý do gì, cô đứng dậy đi về phía đó.
“Tankei, sau khi ăn xong thì phụ tôi dán dây đèn nhé.” – cô nói, tay khoanh trước ngực.
“…Tôi tưởng cậu dán rồi.” – Shiro ngẩng lên.
“Tôi đổi ý. Giờ tôi cần người giúp.” – cô quay mặt đi, tai hơi đỏ lên.
Amane thấy vậy thì cười khẽ:
“Hai người phối hợp ăn ý ghê.”
Shiro cau mày.
“Cái này không gọi là ăn ý…”
Nhưng cậu vẫn đứng dậy, gói hộp cơm lại rồi đi theo Tamae tới góc lớp, nơi những sợi dây đèn LED đang nằm rối tung như bầy rắn quấn lấy nhau.
Góc lớp gần cửa sổ, đèn LED được lấy ra khỏi hộp và trải dài lên sàn nhà như dòng suối chảy.
Tamae quỳ xuống, thử nối đầu dây vào ổ điện thử nghiệm. Một chuỗi đèn nhỏ lập lòe nhấp nháy rồi ổn định ánh sáng màu vàng ấm. Cô gật nhẹ, rồi quay sang Shiro đang cầm một cuộn băng keo hai mặt.
“Cậu dán mép dây này sát theo viền bảng menu nhé. Tôi sẽ giữ cho thẳng.”
“Rồi rồi…” – Shiro đáp, ngồi xuống đối diện. Tay cậu hơi run khi chạm vào phần đầu dây – không phải vì ngại, mà vì sợ… làm lệch.
Cả hai cùng cúi xuống sát bảng menu, tay di chuyển nhịp nhàng. Gió từ cửa sổ lùa vào, thổi nhẹ mấy sợi tóc mai của Tamae chạm vào tay Shiro. Cậu khẽ giật mình nhưng không nói gì.
Sự im lặng kéo dài trong vài phút, chỉ có tiếng băng keo được lột ra từng đoạn và tiếng đèn LED lách tách đổi màu.
“Cậu quen tay thật.” – Tamae nói khẽ, vẫn không ngẩng đầu lên.
“Dán thẳng y như thước kẻ vậy!”
“Vì tôi sợ nếu lệch thì cậu sẽ bảo làm lại.” – Shiro đáp, mắt vẫn dán vào dải đèn LED đang dần được hoàn thiện.
Tamae khẽ cười. “Có vẻ cậu hiểu tôi hơn tôi nghĩ.”
Shiro liếc nhìn cô – ánh sáng từ dây đèn phản chiếu trong mắt Tamae khiến đôi mắt ấy trở nên long lanh hơn bình thường. Một khoảnh khắc nhỏ, rất nhỏ… nhưng khiến tim cậu như lệch đi vài nhịp.
“Xong rồi.” – cậu vội nói rồi ngắt điện.
“Ừ.” – Tamae ngồi thẳng dậy, đưa tay vén lại tóc mái ra phía sau tai. “Tốt hơn tôi tưởng. Cảm ơn cậu.”
“Không có gì.” – Shiro đáp nhẹ rồi quay sang thu dọn đống dây dư thừa.
Cả hai cùng đứng dậy, nhìn bảng menu sáng lên trong góc lớp – ánh đèn vàng ôm lấy từng dòng chữ tay, khiến nó như bảng hiệu thực thụ của một quán cà phê nhỏ nơi phố cổ. Bầu không khí giữa hai người như đang dần ấm lên.
Từ phía sau, Amane vỗ tay thán phục.
“Đẹp tuyệt! Hai người đúng là tổ đội mỹ học luôn đấy!”
Shiro gãi đầu ngượng ngùng, còn Tamae chỉ cười nhẹ.
Mọi người bắt đầu dọn dẹp, cất đồ nghề và thu gom rác. Dù mệt, nhưng ai cũng có vẻ hài lòng vì khối lượng công việc đã xong tới 90%.
Shiro giúp lau bảng, sắp xếp bàn ghế. Khi quay lại lấy cặp, cậu thấy Tamae đang đứng khoác áo ngoài, bên cạnh là vài túi rác cần được mang đi bỏ.
“Để tôi cầm giúp.” – Shiro nhanh nhẹn nhận lấy chiếc túi.
Tamae định từ chối, nhưng rồi… thôi, chỉ nhún vai: “Vậy cũng được, cũng tiện đường.”
Cả hai bước ra khỏi lớp. Trên dãy hành lang tối, chỉ có ánh sáng nhỏ từ phòng giám thị và vài lớp học. Tiếng bước chân của hai người vang lên đều đều trên nền gạch cũ.
“Cảm giác hôm nay…” – Shiro lên tiếng, mắt nhìn về phía trước – “…khác mọi ngày nhỉ?”
Tamae im lặng vài giây. “Ý cậu là tốt hay xấu?”
“Tốt.” – Cậu mỉm cười. “Cảm giác như… tôi không bị tách biệt nữa.”
Tamae khẽ nghiêng đầu nhìn cậu, một cơn gió nhẹ thổi qua hành lang, khiến áo khoác cô khẽ bay.
“Vì cậu đang dần mở lòng đấy.” – cô nói. “Không còn là Shiro ‘tôi không cần ai giúp cả’ nữa.”
Shiro khựng lại, khẽ mỉm môi. “Tôi thật ngu ngốc khi nói ra câu đó nhỉ..?”
“Không đâu.” – Tamae đáp, giọng thỏ thẻ. “Chỉ là… cô đơn.”
Shiro khựng lại một chút.
“Và tôi hiểu cảm giác đó.”
Tamae bước tiếp, không chờ phản hồi. Shiro vội vàng đi theo, lòng chợt có một cảm xúc rất lạ – như thể, chỉ một câu nói mà dường như khoảng cách giữa họ đã rút ngắn đi cả mét.
Khi cả hai cùng ném túi rác vào kho rác của trường. Một cơn gió nữa lại thổi qua nhưng lần này cơn gió ấy lại lạnh hơn, Tamae khẽ rùng mình. Shiro đưa mắt nhìn, rồi ngập ngừng.
“Nếu lạnh, thì… cậu có muốn khoác thêm áo của tôi không?”– cậu lỡ miệng hỏi.
Tamae quay sang, mắt mở to, nhưng rồi… cô chỉ cười rồi nhẹ nhàng từ chối.
“Để khi nào tôi thật sự lạnh đã.” – cô nói, rồi bước đi trước.
Shiro nhìn theo hình bóng cô, vừa thấy bối rối… vừa cảm thấy trái tìm mình ấm lên.
“Ngày mai là lễ hội rồi… không biết mình có chịu đựng nổi không…”