Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biên Niên Ký Imagi-nation: Giả Lập Làm Người - Chương 1: Chapter 1: Chương I

Chương I

Xin chào, tôi là An, một học sinh lớp 11. Và bạn biết ước mơ của tương lai của tôi là gì không? Là một nhà vật lý lượng tử. Đúng là vậy, nhưng chẳng phải tôi có niềm đam mê mãnh liệt gì với giải tích, vi phân và vô số khái niệm khó hiểu gắn mác lượng tử đâu. Chỉ là vì cái ý tưởng thế giới song song hay đa vũ trụ xuất hiện trong vật lý lượng tử.

Nhưng cái ý tưởng đó chưa thể chứng minh được. Thế giới này được vận hành bằng các quy luật rất nghiêm túc. Gia tốc trọng trường, hằng số Planck, E=MC2 gì gì đó. Còn người lái xe tải phải đi giao hàng, không rảnh hơi mà núp ở đâu đó chỉ chờ bạn xuất hiện và đưa bạn qua dị giới.

Thôi được rồi, tôi nói thật và đừng nói cho ai biết nhé? Tôi muốn trở thành Dũng giả. Cái kiểu người được chọn rồi cầm kiếm đi chém nhau với rồng hay ma vương ấy dù giữa chúng tôi cũng chẳng có thù oán gì. Bạn hiểu ý tôi mà, phải không?

Lúc này tôi đang ngồi trong lớp, chịu đựng cái buổi sinh hoạt lớp chiều thứ bảy chán chết. Tôi chỉ biết thở dài và cầu xin cho thời gian trôi thật nhanh. Nhưng bạn biết đấy, Einstein đã nói “thời gian là tương đối”. Điều này không thể đúng hơn vào lúc này, càng buồn chán thì thời gian càng chậm. Tôi còn không thể gục đầu lên bàn nữa mà phải ngồi vật vờ như xác sống.

Một ai đó lại nói như thế này: “Bạn có thể cầm tù thân xác, nhưng không thể cầm tù trí tưởng tượng.” Đúng vậy. Bây giờ tôi sẽ kể cho bạn nghe hành trình chuyển sinh mà tôi tự nghĩ ra.

Đầu tiên, ta cần một ngòi nổ cho toàn bộ sự kiện. Vì một lý do nào đó tôi sẽ chuyển sinh. Chắc chắn không phải do một chiếc xe tải đâm rồi, nó quá rập khuôn và sáo rỗng. Ngỏm do làm việc quá sức cũng không ổn lắm. Tôi chưa đi làm. Ngỏm do học quá sức nghe có vẻ hợp lý hơn. Tất nhiên là về mặt lý thuyết thôi chứ tôi quá lười để điều đó xảy ra.

Bí ý tưởng quá! Tôi liền lén rút điện thoại và mở con chat bot ra để dưới bàn. Tôi gõ: “Ê, tao chán quá. Nghĩ cho tao lý do nào đó để isekai mà không cần ngỏm coi. Độc lạ Bình Dương.”

Con chat bot suy nghĩ một lúc rồi xổ ra một tràng. Bản miễn phí có khác, kết quả không có gì đặc sắc. Nghĩ ngợi một lúc tôi chọn “Vết rách không gian”. Sau cùng, quan trọng nhất là dễ tưởng tượng, không cần phải giải thích cơ chế làm gì cho mệt, cứ thế mà xuất hiện thôi.

Trên bức tường sau lưng tôi, một vết rách không gian xuất hiện. Không hiệu ứng sấm chớp bóng tối gì cả, chỉ như một vết rạch trên rèm cửa và bạn nhìn thấy cảnh vật phía sau tấm rèm. Lúc mới phát hiện tôi cũng hơi hoảng, kiểu tại sao nó lại xuất hiện ở đây. Nhưng rồi tôi cũng nhanh chóng bình tĩnh trở lại, chấp nhận sự kiện này như thể mặt trời thì phải mọc ở đằng Đông. Quan trọng nhất là không ai nhìn thấy vết rách cả, trừ tôi, vì tôi là người được chọn mà.

Tôi sẽ bước qua vết rách đặt chân đến vùng đất mới. Trước tiên tôi sẽ đẩy ghế ra sau và đứng dậy.

“Cuối cùng ngày này cũng đến!” Tôi tuyên bố dõng dạc trước lớp.

Cả lớp sẽ quay lại nhìn với những ánh mắt tò mò, kỳ thị. Vài đứa tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, một vài đứa khác tự hỏi có nên đưa tôi vào viện tâm thần hay không. Trong lúc đó tôi liền nhảy qua vết rách, biến mất vào bức tường như David Copperfield đi xuyên Vạn lý trường thành để lại những gương mặt ngơ ngác. Sau đó thế nào thì tôi không quan tâm lắm.

Bước chân qua thế giới mới, điều đầu tiên tôi cảm nhận được là không khí ở thế giới này cực kỳ trong lành. Một đồng cỏ xanh như được chỉnh bão hòa tối đa trải ngút tầm mắt, gió lộng các thứ.

Có thể bạn không biết, dù chỉ là một chi tiết nhỏ nhưng mang rất nhiều ẩn dụ. Nào là nền văn minh ở thế giới mới chỉ mới phát triển đến trình độ tiền công nghiệp. Chỉ trích sự phá hoại môi trường ở thế giới cũ. Nhưng bạn nghĩ thế giới mới sẽ tốt hơn? Điều này đúng nếu bạn có khoảng mười chiêu thức tối thượng. Còn người thường thì bỏ đi.

Dù sao thì tất cả những gì tôi có. À thì bình thường tôi chỉ tập trung vào mấy cảnh đánh nhau chứ có bao giờ phải xây dựng mấy chi tiết vụn vặt này đâu. Thế rồi tôi lại rút điện thoại ra và hỏi ý kiến của con chat bot. Nhưng càng tìm hiểu thì tôi lại càng rối, thành ra tôi dành hết cả buổi sinh hoạt lớp và tối thứ bảy chỉ để nhai hết mớ thông tin tôi tìm được.

Chủ nhật, tôi được nghỉ và không có gì đặc biệt phải làm nên tôi đã bắt đầu viết câu chuyện này. Tất nhiên, tôi sẽ không bịa ra mọi thứ một cách vô tội vạ rồi để câu chuyện trông như một giấc mơ sảng lúc bạn bị sốt vậy. Thế nên tôi sẽ cho con chat bot đặt ra một số giới hạn và luật lệ cho thế giới này.

Hãy cứ gọi thế giới này là Imagi-nation. Sau đây là sơ lược về tôi ở thế giới mới này.

Tôi là một nhà du hành. Điều này lý giải cho việc tại sao tôi không có cha mẹ, anh chị em hay người thân nào. Thuở nhỏ, tôi được sinh ra trên một hòn đảo hẻo lánh. Một ngày xấu trời, một cơn sóng thần quét qua khiến hòn đảo biến mất không dấu vết. Bằng một cách nào đó, tôi trôi dạt vào lục địa và sống sót, còn bố mẹ tôi thì không được may mắn như thế. Từ đó tôi lang thang qua các làng mạc, thành phố, không ngừng luyện tập ma pháp. Do đó tôi biết cực kỳ nhiều ma pháp.

Chỉ dẫn đầu tiên của con chat bot: Nhân vật cần phải có điểm mạnh và điểm yếu.

Thế nên tôi sẽ cho phép bản thân chỉ có bốn kỹ năng tối thượng. Các kỹ năng cơ bản thành thục từ mức D đến S tùy vào thời gian luyện tập. Ngoài ra, tôi cần một kỹ năng bổ trợ cực kỳ quan trọng là Túi đồ vô hạn. Có đồ đạc gì thì cứ vứt vào đó, không cần mang ba lô cho nặng nhọc.

Vậy là xong. Bây giờ tôi cần một bao cát để thử sát thương. Tôi cần một con quái vật. Nheo mắt nhìn quanh thảo nguyên xanh mướt, tôi thấy một tên goblin to như một quả đồi đang lầm lũi bước đến từ đường chân trời. Con goblin da tím, tay cầm cây đinh ba bằng vàng. Và quan trọng là mặt nó y chang ông giám thị khó ưa trường tôi.

Dù ở rất xa nhưng con goblin đã cảm nhận được sự hiện diện của tôi, nó gầm lớn rung chuyển cả mặt đất, rồi chạy thật nhanh lấy đà và ném cây đinh ba về phía tôi như vận động viên ném lao.

“Em kia, sao không sơ vin vào hả?”

Tôi không di chuyển mà ngẩng cao đầu quan sát đường bay của mũi đinh ba nhọn hoắt đang lao tới. Ngay lúc đó, tôi vừa nghĩ ra chiêu thức tối thượng đầu tiên. Dùng chiêu thức này vào một con goblin thì hơi kiểu “dùng súng giết gà”. Nhưng thôi kệ, ngầu là được.

“Bành trướng…”

Đùa thôi. Tôi búng tay mở túi đồ vô hạn ra và thò tay vào trong rút ra một khẩu AK 47. “Cạch, cạch”. Tôi bóp cò hai phát. Một phát hướng về cây đinh ba, phát đạn còn lại hướng về tên goblin.

Bạn tưởng khẩu AK của tôi chỉ là một khẩu súng thông thường? Không đâu. Chiêu thức tối thượng của tôi không thể tầm thường như thế. Tốc độ của viên đạn được đẩy lên khoảng hai mươi phần trăm tốc độ ánh sáng trước khi rời khỏi nòng và bỏ qua gần như toàn bộ lực cản không khí.

Theo logic ở thế giới thật thì ngay khi viên đạn rời khỏi đầu nòng nó sẽ tạo ra một vụ nổ xé xác tôi ra trước khi giết chết tên goblin kia. Nhưng tôi đang tưởng tượng mà, hai viên đạn phóng ra nhanh như chớp trúng ngay mục tiêu và nổ tung. Sóng xung kích lan ra mọi hướng, gặt sạch đám cỏ dại trên thảo nguyên. Một trận mưa đất đổ rào rào xuống. Một lúc, bụi mù tan hết để lại một cái hố sâu hoắm như thiên thạch va chạm ở chỗ con goblin khi nãy. Cơ thể nó bốc hơi, không còn một mảnh.

“Hình như hơi quá tay rồi,” tôi chặc lưỡi.

Tôi kiễng gót chân lên, thế là hai chân tôi nhấc lên khỏi mặt đất. Khi đã lơ lửng trên không, tôi nhướn người về phía trước. Cơ thể tôi xé gió lao vút đến gần hiện trường. Cái hố vẫn còn bốc khói nghi ngút, một phần đất tan chảy và đang đóng lại thành từng mảng. Tôi nhìn quanh tìm xem có vàng bạc hay đồ đạc gì rớt ra từ con quái hay không. Nhưng rất tiếc là không có gì.

Chỉ dẫn thứ hai của con chat bot: Khi dùng hỏa lực quá mạnh, tạo ra nhiệt độ quá cao, hầu như mọi vật chất sẽ bị phân rã trở về trạng thái nguyên tử.

Điều này hoàn toàn hợp lý, tôi cũng không việc gì phải đi bới đất tìm đồ làm gì cho mất công. Có lẽ tôi cũng cần nghĩ ra vài loại vật chất cao cấp có thể chịu được sức công phá của chiêu thức tối thượng cho cân bằng.

Vậy là xong màn chào sân. Nhà du hành cần một nhà trọ để nghỉ ngơi và khán giả chiêm ngưỡng độ ngầu của mình. Nhưng quanh đây chỉ toàn là cỏ, không biết nên đi về hướng nào.

Thế là tôi lôi hẳn laptop ra và gõ lên thanh tìm kiếm: “Fantasy Map Generator.” Sau một hồi loay hoay tôi cũng đã thiết lập xong một tấm bản đồ thế giới trông như thật.

Thế giới này được gọi là Imagi-nation, bao gồm ba lục địa lớn và các đảo, quần đảo nhỏ xung quanh. Tôi phóng to vào lục địa Tacapana lớn nhất ở trung tâm bản đồ rồi chấm đại một chỗ giả định là chỗ mình đang đứng. Có năm, sáu thị trấn gần chỗ tôi. Tôi chọn đại một thị trấn tên là Krateb cách sáu mươi dặm về phía Đông và đến đó.

Chỉ dẫn thứ ba: Thi triển phép thuật luôn hao tổn ma lực.

Nhưng bạn đừng lo, pháp lực của tôi rất cao. Trong cơ thể tôi có các “hố đen” giúp tái tạo ma thuật rất nhanh. Cơ bản thì các hố đen này sẽ hốc ma lực từ môi trường giống như hố đen và lưu trữ ma thuật ngay bên trong.

Vấn đề năng lượng đã giải quyết xong, tôi bay lên rồi tăng tốc xé gió lướt đến Krateb. Thế rồi một vấn đề khác lại xuất hiện, khi di chuyển với tốc độ cao, nhanh hơn âm thanh sẽ tạo ra sóng xung kích. Tôi mà cứ thế lao đến thì chẳng khác nào một quả tên lửa ICBM lao vào san phẳng ngôi làng. Thế khi bay gần đến, cách thị trấn khoảng hai dặm, tôi giảm tốc độ lại và dừng lại hẳn trên con đường dẫn vào làng.

Tôi chỉnh lại tóc tai rồi thong thả đi bộ vào thị trấn. Krateb nằm dưới một đồng bằng rộng lớn, bao quanh là những ruộng hoa màu và những rặng cây xanh tốt. Chỉ có một con đường độc đạo, là con đường mà tôi đang đi đây, nó kéo dài từ thị trấn đến tít đường chân trời.

“Đứng lại!” Một tên lính chĩa ngọn giáo cùn chặn trước mặt khi tôi đến trước cổng thành. “Giấy thông hành đâu.”

“Tôi là nhà du hành, không có giấy thông hành,” tôi đáp.

“Không có giấy tờ thì nộp phí vào cổng. Một Denhaa.”

Tôi thở dài. Trong cái mớ xây dựng thế giới bao giờ cũng có ba cái thủ tục hành chính lằng ngoằng này. Tôi thò tay vào túi quần trái rồi túi phải rồi túi áo. Chết rồi, tôi không có tiền. Đáng ra tôi phải chuẩn bị tiền từ trước nhưng quên mất.

Chỉ dẫn thứ tư: Không được móc tiền từ hư vô. Tiền tệ đóng vai trò vật ngang giá để trao đổi hàng hóa. Tạo tiền từ hư vô thì sẽ khiến nền kinh tế ngôi làng bị lạm phát.

Nhưng thôi kệ, lạm phát một chút cũng chẳng chết ai. Với lại tôi cũng không móc tiền từ hư vô mà từ không khí.

Đúng vậy! Bạn đang nghĩ điều mà tôi đang nghĩ đúng không? Tôi không thể biến ra tiền từ hư vô nhưng từ không khí thì được. Chính là thuật giả kim. Biến thủy ngân thành vàng là khả thi. Thậm chí còn dễ nữa, chỉ cần bỏ bớt một proton là được, miễn là có đủ năng lượng. Gì chứ năng lượng là thứ tôi có thừa thãi. Nhưng tôi không có thủy ngân ngay lúc này.

Thế nên tôi sẽ biến không khí thành vàng. Về cơ bản thì tôi lấy đi một lượng không khí thay vào đó bằng vàng. Nó vẫn gây lạm phát nhưng ít ra sẽ ngăn tôi in tiền một cách vô tội vạ.

Nhưng tôi lại chợt nhận ra một vấn đề khác, vàng rất nặng. Cần rất nhiều không khí để tạo một lượng vàng vừa đủ. Có khi tôi sẽ phải rút cạn không khí toàn bộ khu vực này một thoáng mất. Dùng đất đá có vẻ hợp lý hơn. Tất nhiên, tôi cũng không thể biểu diễn giả kim thuật trước mặt đám NPC được.

“Xin lỗi,” tôi nói. “Tôi để hết tiền ở xe ngựa rồi. Tôi ra đó lấy một chút.”

Một cái cớ kinh điển nếu một người có logic cơ bản sẽ tự hỏi tại sao không đi thẳng xe ngựa đến. Nhưng dù sao thì cũng không quan trọng đến thế.

Tôi chạy ra một góc khuất, nấp sau hàng cây bao quanh thị trấn. Tôi mở lòng bàn tay, niệm chú hút đất đá dưới chân lên. Một xoáy gió nhỏ cào qua lớp đất mặt và bay lên tạo thành một khối đặc trong lòng bàn tay tôi. Khi cảm thấy đã đủ, tôi niệm chú lần hai.

“Activate: Fusion!” Tôi hô lớn.

Có lẽ tôi cần tạo thêm một hệ thống niệm phép riêng nữa cho có không khí ma pháp. Ngay khi tôi hô xong, khối đất trong tay tôi co lại, sáng bừng lên như pháo hoa nổ rồi tắt ngúm. Khói trắng bốc lên nghi ngút. Khi khói tan đi, một thanh kim loại lấp lánh ánh vàng nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Nó hơi méo vì thuật giả kim của tôi chưa hoàn thiện.

Tôi ngắt thỏi vàng thành hai mảnh, một to một nhỏ rồi vo các góc cho nhẵn bóng. Quay trở lại chỗ gã lính canh, tôi ném nửa thỏi vàng nhỏ cho gã.

“Không có Denhaa. Chỉ có cái này thôi. Cho ngươi hết đó.”

Tên lính chụp lấy thỏi vàng, mắt trợn lên như thể lần đầu tiên thấy vàng trong đời. Gã nhìn ngó một lúc rồi đưa thỏi vàng vào miệng và cắn thử. Ngay khi nhận ra là vàng thật gã đổi thái độ một trăm tám mươi độ.

“Mời ngài vào. Xe ngựa ngài ở đâu để tôi chăm sóc cho.”

Tôi đưa tay ra hiệu không cần rồi bước qua cổng thành. Krateb chỉ là một thị trấn nhỏ nơi vùng quê hẻo lánh. Con đường chính dẫn ra một vòng xuyến lớn, từ đây tách ra nhiều nhánh khác. Tuy nhiên chỉ có ba nhánh lớn được lát đá, rộng hơn các đường hẻm khác.

Theo nguyên tắc quy hoạch đô thị cơ bản, dọc các con đường lớn chủ yếu là các sạp hàng hóa, nhà trọ, quán rượu, lò rèn nói chung là mấy nơi kinh doanh. Còn nhà dân thì nằm sâu trong mấy con hẻm đường đất.

Trời cũng đang về chiều, đường phố vắng tanh, chỉ có vài người dân đi lại. Bọn họ mặc quần áo vải bố màu nâu hoặc xám, đeo đai da cũ. Phụ nữ mặc váy vải lanh, đội mũ vải. Vài người cũng tò mò nhìn tôi khi tôi đi qua bọn họ. Chẳng qua là tôi ăn mặc khác người quá, quần tây và áo sơ mi trắng. Dù khá lạc quẻ với bối cảnh nhưng thế giới này rất rộng lớn. Bọn họ chỉ đơn giản nghĩ tôi đến từ một nơi xa lạ nào đó. Sau một lúc dạo, tôi dừng trước một sạp hàng bán ế, nhìn qua bó rau héo úa trên sạp.

“Ông lão, quanh đây có nhà trọ nào không?” Tôi nói, rồi rút ra thỏi vàng còn lại trong túi ra. “Lão dẫn tôi đi tôi sẽ tặng ông mười Denhaa sau khi đổi tiền.”

Ông lão nhìn thấy thỏi vàng mắt liền sáng rực. Mười Denhaa kêu lão bán toàn bộ cái sạp có lẽ còn được.

“Vâng, mời ngài đi lối này. Cũng gần đây thôi ạ.”

Lão mặc kệ luôn sạp hàng và dẫn đường cho tôi như thể tôi là lãnh chúa đang vi hành. Quả nhiên sức mạnh của đồng tiền không chừa một thế giới nào.

“Đến rồi thưa ngài.”

Ông lão dừng trước một tòa nhà gỗ ba tầng to nhất nhì cả cái thị trấn này. Biển hiệu bằng gỗ to tướng đề “Nhà trọ Hoa mẫu đơn.” Cái tên nghe khó hiểu không thể tả nổi.

“Ông lão này?” Tôi hỏi. “Tại sao nhà trọ này lại là hoa mẫu đơn?”

“À, chuyện đó là do bà chủ là một bà mẹ đơn thân. Và bà ta chỉ tuyển những phụ nữ có chồng chết trận, hay bị giết bởi quái vật.”

Ra là vậy. Tôi gật gù, con chat bot cũng biết chơi chữ ra phết đấy. Mẫu là mẹ, đơn là một. Thế mà nó cũng nghĩ ra được.

“Cảm ơn ông,” tôi nói. “Phiền ông chờ tôi một chút. Tôi sẽ ra ngay.”

Tôi bước vào trong quán trọ. Không gian bên trong khá sạch sẽ. Sàn lát gỗ nâu được lau dọn sạch sẽ, bàn ghế xếp gọn gàng. Đặc biệt không có mấy gã bặm trợn, nát rượu la ó như mấy quán rượu thông thường.

Tôi bước lại bàn thu ngân. Ngồi sau quầy là một người phụ nữ chừng ba, bốn mươi tuổi. Cô mặc một chiếc blouse trắng, và đeo tạp dề. Có vẻ là bà chủ. Tôi đặt ngay thỏi vàng lên bàn.

“Cho tôi thuê một phòng tốt nhất ở đây. Ba ngày và đủ ba bữa ăn.” Tôi nói. “Và phiền chị đổi cho tôi chỗ vàng này sang tiền mặt.”

Bà chủ hơi nhướng mày, cầm thỏi vàng lên xem xét. Một lúc bà ta lấy ra một chiếc kính lúp nhỏ đeo lên mắt. Trên tròng kính có vài ký tự cổ ngữ, nó hơi sáng lên khi cô ta nheo mắt lại và khẽ lầm bẩm thần chú.

“Ồ,” bà chủ khẽ thốt lên rồi tháo kính và nhìn về phía tôi. “Độ tinh khiết rất cao. Sau khi trừ tiền phòng, mỗi ngày mười Denhaa. Với lượng vàng này, tôi sẽ trả lại cậu ba trăm bảy mươi Denhaa. Cậu thấy sao?”

“Được,” tôi nói, không quan tâm lắm.

Bà chủ mở két lấy ra một xấp tiền giấy và tiền xu rồi đặt vào một túi vải nhỏ, đẩy nó về phía tôi cùng một chiếc chìa khóa bằng sắt.

“Của cậu đây. Phòng 301, lầu ba.”

“Cảm ơn chị!”

Tôi nhận lấy túi tiền rồi rút trong túi ra mười Denhaa, đi ra cửa. Ông lão vẫn đứng đó, khép nép cạnh bức tường. Tôi dúi vào tay ông mười Denhaa như đã hứa.

“Cảm ơn ông đã dẫn đường cho tôi.”

Ông lão nhìn những đồng Denhaa mới tinh, mắt rưng rưng như sắp khóc. Ông cúi rạp người cảm tạ rối rít.

“Chúc ngài vạn sự như ý.”

Tôi mỉm cười rồi vẫy tay tạm biệt ông và quay vào trong. Tôi lấy chìa khóa và lên phòng mình. Căn phòng nằm trên lầu ba nhìn ra thị trấn. Giường nệm sạch sẽ và thơm mùi tinh dầu cam. Tôi ngồi xuống giường và tận hưởng cảm giác mười Denhaa mang lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free