(Đã dịch) Bối Cảnh Biên Tập: Ta Bán Thảm, Các Ngươi Khẩn Trương Cái Gì - Chương 134: vây cá chính là chân gà
Ngay lúc Triệu Minh Lộ đại triệt đại ngộ, tại một quán bar, Hoàng Lộ đang cố gắng hóa thân thành một tiểu thư nhà giàu u buồn, bi thương. Ai bảo người khác biệt thì không được quyền bi lụy? Hoàng Lộ nàng không tin số mệnh!
– Hoàng tiểu thư, món vây cá này được đầu bếp chuyên nghiệp chế biến riêng, giá còn đắt hơn cả vàng đấy ạ. Cô nếm thử ngay đi, kẻo không còn tươi ngon nữa! Trong gian phòng riêng, quản lý quán bar cùng vài nhân viên phục vụ, thận trọng nhìn món vây cá trên bàn của Hoàng Lộ, vẻ mặt khổ sở như thể sắp gặp đại họa. Vị Hoàng tiểu thư trước mắt này có thân phận không hề tầm thường, hoàn toàn không phải hạng người họ có thể đắc tội. Nghe nói chỉ cần Hoàng tiểu thư vung tay nhẹ một cái, một mẩu da chết rơi ra từ kẽ móng tay cũng đủ mua đứt cả cái quán bar này rồi.
– Món vây cá này tôi không ăn, các anh cứ dùng đi. – Hoàng Lộ nói, có vẻ bực bội. – Hoàng tiểu thư, có phải món vây cá này không ngon không ạ? – Không phải. – Hay là món vây cá này không còn tươi, chẳng lẽ đã ôi thiu rồi? Quản lý chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, như thể trời đất sắp sập đến nơi. – Cũng không phải! Các anh đừng có hỏi nữa, đâu ra mà lắm lời thế không biết? – Hoàng Lộ tức giận nói. Quả nhiên đúng như đại ca đã nói, con gái lập dị thì không được quyền buồn bã hay sao! Một đại mỹ nữ đường đường đang ngồi đây u buồn, chẳng lẽ không nên hỏi nguyên do vì sao mỹ nữ lại u buồn sao? C��� gì hai câu liền cứ xoáy vào món vây cá là sao? Ha ha, đàn ông, quả nhiên đều mù hết cả!
Thấy Hoàng Lộ không nói gì, chỉ còn biết nổi giận, người quản lý không dám nhiều lời nữa, bưng món vây cá ra ngoài. Vừa quay lưng đi, hắn đã lén lút cầm món vây cá lên nếm thử một chút. “Hương vị vẫn ổn mà!” Hoàng tiểu thư vì sao lại không ăn nhỉ? Chẳng lẽ là không có phúc được thưởng thức món này sao? Đúng đúng đúng, chắc chắn là vậy rồi! Trong giới đã sớm đồn thổi rằng Hoàng Lộ tuy là hòn ngọc quý của Hoàng gia, nhưng lại phiêu bạt bên ngoài mấy chục năm. Nếu không phải may mắn được tìm về, làm gì có tư cách đến những nơi sang trọng thế này mà hưởng thụ? Đúng là cái số con nhà nghèo, không thể hưởng thụ món cao lương mỹ vị như vây cá thì cũng là chuyện bình thường thôi, vừa hay mình lại được hưởng ké. Quản lý đang mừng thầm trong bụng, vừa định đóng cửa lại thì phía sau vang lên một giọng nói. – Nói thật nhé, chân gà thực chất là nách gà, lông chân gà thì chẳng khác nào lông nách gà. Vậy vây cá có tính là lông nách cá không? Thế thì ăn vây cá chẳng phải tương đương với gặm nách cá ư? Điều này thật quá kinh tởm đi!
Rầm! Cánh cửa phòng riêng đóng sập lại từ bên ngoài. Người quản lý cứng đờ đứng ở ngoài cửa, nửa miếng vây cá đang ngậm trong miệng, nuốt không được mà nhả cũng chẳng xong. “Ăn cá, chẳng lẽ là ăn... nách cá sao?” Chẳng biết vì sao, người quản lý nhìn lại món vây cá trong mâm, lờ mờ trông thấy một khuôn mặt chú bác với bộ râu lởm chởm nhếch nhác. Ọe! Người quản lý quỳ thụp xuống đất nôn thốc nôn tháo, tay móc họng, hận không thể móc cả dạ dày ra mà rửa sạch. “Trời ơi, Hoàng Lộ sao lại có thể nói ra lời kinh khủng đến vậy? Đây là sức mạnh của tiểu thư Hoàng gia sao? Ô ô ô, tôi sai rồi! Tôi không nên nói xấu Hoàng tiểu thư sau lưng, đây có phải là quả báo của tôi không?”
– Đây là nhân viên của nhà nào thế? Sao lại vô ý thức đến thế? Không biết đây là nơi sang trọng sao, sao lại có thể ở đây nôn ọe như một con chó hoang vậy? Đúng lúc này, phía sau vang lên một giọng nói chua ngoa. Người quản lý quay đầu nhìn lại, sắc mặt tái mét. Chỉ thấy trong hành lang khách quý, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một mỹ nữ trang điểm lộng lẫy. Cô gái khoảng mười tám, mười chín tuổi, toàn thân ăn diện lòe loẹt như con gà chọi ngũ sắc, trên người đeo đầy những món trang sức lấp lánh. Mỗi khi bước đi, tiếng va chạm lách cách của chúng vang lên không ngớt, trông hệt như một kẻ bán hàng rong.
– Trần tiểu thư, thật xin lỗi, là tôi đã làm bẩn mắt cô. Tôi sẽ dọn dẹp sạch sẽ ngay đây, cầu xin cô tha mạng cho tôi! Người quản lý hoảng sợ kêu to, quỳ rạp trên mặt đất, vừa định hốt lại mớ vừa nôn ra và nuốt vào! Vị Trần tiểu thư trước mắt này, mặc dù ăn mặc như một kẻ bán hàng rong, nhưng cũng không phải hạng người dễ đắc tội. Nhờ được Triệu Minh Lộ cưng chiều, chỉ trong vỏn vẹn mấy tháng, cô ta đã tiêu tốn không dưới mấy trăm vạn tại quán bar này, trở thành hội viên kim cương cao cấp nhất. Trêu chọc vị tiểu thư tổ tông này thì công việc của hắn e là khó giữ được. – Thật kinh tởm, đuổi hắn đi cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy hắn nữa! – Cô ta h��� lạnh, phất tay, hai tên vệ sĩ vạm vỡ tiến lên xua đuổi. – Tôi không đi! Không có công việc này, tôi còn biết lấy gì mà nuôi gia đình đây? Van cầu Trần tiểu thư cho tôi một cơ hội nữa đi! – Người quản lý thét lên, muốn dập đầu, nhưng Trần tiểu thư nào bận tâm đến lời cầu xin tha thứ của hắn? Tiếng ồn ào truyền đến tận phòng riêng. Cánh cửa phòng mở ra, Hoàng Lộ cau mày bước ra.
– Mấy người đang làm gì thế? – Hoàng tiểu thư, cầu cô mau cứu tôi! – Người quản lý vừa thấy Hoàng Lộ, lập tức nước mắt giàn giụa, cứ như thể thấy được vị cứu tinh. Hoàng Lộ lùi về sau một bước, vẻ mặt ghét bỏ nhìn người quản lý. – Ngay cả hàm ý của bổn tiểu thư còn không hiểu nổi, mà còn muốn bổn tiểu thư ra tay cứu ngươi sao? Đây chẳng phải là món vây cá ta đã không ăn sao? Sao lại rơi vãi trên đất thế kia? Ngươi có phải đang ăn vụng không? Hoàng Lộ cứ như thể vừa khám phá ra một lục địa mới. Phát hiện ra món vây cá đã bị ăn dở, lập tức, trên mặt cô lộ vẻ cảm khái. “Tên này cũng ăn xong rồi nôn ra sao? Xem ra mình cũng không đến nỗi quá lập dị. Ít nhất là với món vây cá này, vẫn có người cũng giống mình, không thể hưởng thụ món ngon này.”
– Hoàng Lộ, sao cô lại ở đây? Không ngờ cô đường đường là tiểu thư Hoàng gia, lại keo kiệt đến mức một phần vây cá cũng không nỡ tặng cho người khác, muốn mộc mạc đến vậy ư? Hoàng Lộ vẫn đang cảm khái thì thấy trong hành lang một cô gái bước tới, vẻ mặt trào phúng nhìn cô, gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý. – Đây là thẻ khách quý của tôi, lập tức quẹt một trăm suất vây cá, đưa cho tất cả mọi người hôm nay đến đây chơi, hầu hạ họ ăn xong hết, hôm nay ta sẽ tha cho ngươi một mạng. – Cô gái trang điểm lộng lẫy đắc ý nói, đung đưa tấm thẻ vàng kim cương trong tay, vẻ mặt vênh váo hống hách. Người quản lý hai mắt đẫm lệ, chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ. “Trần tiểu thư, cô tuy hào phóng thật, nhưng có thể nào đừng hào phóng đến mức này không? Cô dù có mời chúng tôi ăn màn thầu, còn tốt hơn mời chúng tôi ăn vây cá. Vây cá, tiểu nhân thật sự không nuốt nổi nữa rồi! Thế này đâu phải là mời khách ăn cơm, rõ ràng là cố ý làm mọi người buồn nôn mà.” – Ngươi ngây người ra đó làm gì? Còn không mau cút đi? Thật sự muốn ta đuổi ngươi đi ư? – Trần tiểu thư bất mãn nhìn người quản lý. “Chất lượng phục vụ của cái quán bar này càng ngày càng tệ. Mình hào phóng như thế, vậy mà hắn ta không biết quỳ xuống tạ ơn sao?”
– Tạ ơn Trần tiểu thư, tôi xin thay mặt quý khách hàng cảm ơn lòng hào phóng của cô. – Người quản lý vẻ mặt đau khổ nói, cầm thẻ khách quý rời đi. Hắn quyết định sẽ chôn chặt những lời vừa nghe được trong bụng, có đánh chết cũng không dám hé răng với ai. Chẳng còn cách nào khác, lời nói của Hoàng tiểu thư uy lực quá lớn, nếu như nói ra ngoài, chẳng những sẽ hủy hoại danh tiếng của quán bar, thậm chí còn có thể gây ra ảnh hưởng khôn lường đến toàn bộ ngành công nghiệp vây cá. “Hoàng tiểu thư quả không hổ danh là con gái dòng dõi danh gia, là tiểu thư khuê các. Mình quả là có mắt như mù, hôm nay thật sự là gặp quả báo rồi!” – Hoàng Lộ, cô có phải đang rất tức giận không? Rất không phục đúng không? Thấy người quản lý xám xịt rời đi, Trần tiểu thư cứ như thể con công vừa thắng trận, dương dương tự đắc nói. Khi nói chuyện, những món trang sức trên người cô ta vẫn kêu lách cách không ngừng, trông hệt như một con gà rừng đang xòe cánh.
Bản dịch văn học này được thực hiện và phát hành độc quyền bởi truyen.free.