Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bối Cảnh Biên Tập: Ta Bán Thảm, Các Ngươi Khẩn Trương Cái Gì - Chương 85: Đưa di động cho ta!

【 tâm tình tiêu cực giá trị +1000 】

Trịnh Khiêm từng trận kêu thảm thiết, đổi lại là vô số giá trị cảm xúc tiêu cực. Miệng Từ Dật đã muốn cười ngoác ra đến nơi. Kẻ công cụ này… Ừm… Cũng không tệ chút nào.

Đề nghị đưa đi Phan Hồng viên khu cải tạo.

Đánh cho một hồi lâu, Tô Hân rốt cục thu tay lại, xách tai Trịnh Khiêm, quẳng hắn lên xe. Nói cho cùng cũng là con trai ruột của mình. Đánh thì đánh, chứ đâu thể đánh cho đến chết được, phải không?

“Tiểu cô nương, là dì có lỗi với cháu, trong tấm thẻ này có một triệu, cháu cầm lấy coi như dì đền bù cho cháu.” Tô Hân lấy ra một tấm thẻ đưa cho Liễu Thanh Linh.

Liễu Thanh Linh thụ sủng nhược kinh, liền vội vàng khoát tay nói: “Không không không, tiền này cháu không thể nhận, thực ra số tiền này…”

“Nghe lời!” Tô Hân sắc mặt trầm xuống, kiên quyết nhét tấm thẻ vào tay Liễu Thanh Linh, “Cháu nếu không cầm số tiền này, dì sẽ không yên lòng đâu.” Tô Hân không cho Liễu Thanh Linh cơ hội phản bác, nhìn về phía Từ Dật áy náy nói: “Tiểu Dật, hôm nay nhờ có cháu.”

“Nếu không phải cháu, Trịnh Khiêm khẳng định sẽ gây ra sai lầm lớn.”

“Cháu giống hệt mẹ cháu, đều là người tốt. Tối nay hay là đến nhà dì chơi nhé, dì sẽ tự mình vào bếp đãi cháu một bữa nhé?”

Từ Dật suy tư một lát, lắc đầu cự tuyệt nói: “Thôi đi Tô dì, lát nữa cháu còn có chút việc, hôm nào nhất định sẽ đến nhà bái phỏng.”

Giá trị cảm xúc tiêu cực c��a Trịnh Khiêm đã bị vét sạch gần hết. Không thể cứ vắt sữa mãi một con dê. Từ Dật hiện tại cũng tương đối thiếu tiền, còn phải tranh thủ đi kiếm tiền nữa.

“Vậy à…” Tô Hân tiếc nuối nói: “Vậy thì dì cũng không ép nữa.”

“Dì về tiếp tục dạy dỗ cái thằng trời đánh đó đây, dì xin phép đi trước.”

“Vâng, Tô dì gặp lại.”

Đưa mắt nhìn Tô Hân rời đi, Từ Dật quay đầu nhìn về phía Vương Hổ và đám người.

【 sợ hãi giá trị +500 】 【 sợ hãi giá trị +500 】

Vương Hổ và đám người nhìn thấy Từ Dật, như chuột thấy mèo, liền co cẳng chạy biến. Mẹ kiếp! Ngay cả cậu chủ Trịnh cũng bị lôi về nhà ăn đòn. Bọn hắn những lũ sâu bọ này nào còn dám làm càn nữa chứ? Nhất là Vương Hổ. Hắn cũng không muốn lại thể nghiệm một lần cảm giác cánh tay bị xoay thành bánh quai chèo.

“Cám ơn anh…” Liễu Thanh Linh rụt rè đi đến trước mặt Từ Dật, giơ tấm thẻ lên trước mặt anh nói: “Số tiền này là thuộc về anh.”

Từ Dật nhíu mày nhìn cô, “Đây chính là một triệu đấy? Là cơ hội đổi đời của cô đấy. Cô kh��ng muốn sao?”

“Quân tử ái tài lấy chi có đạo. Thứ gì không phải của tôi thì tôi không nhận.” Liễu Thanh Linh dứt khoát nói.

Từ Dật không khỏi vỗ tay tán thưởng, “Phẩm hạnh thật tốt ~ Thảo nào cô vẫn nghèo.”

【 tâm tình tiêu cực giá trị +50 】

“Có ai khen người như thế không?” Liễu Thanh Linh có chút ủy khuất.

“A, đơn hàng của tôi quá thời gian rồi!”

Đơn hàng của Từ Dật cũng quá thời gian, nhưng anh không quan trọng.

Vốn dĩ cũng không phải vì đưa thức ăn ngoài, chỉ cần có thể kiếm được giá trị cảm xúc là được.

Liễu Thanh Linh hốc mắt đỏ bừng, ngơ ngác nhìn phần mềm giao hàng.

Tất cả đơn hàng đều quá hạn, mỗi đơn bị phạt một trăm nghìn.

Vậy nói cách khác hôm nay chẳng những không kiếm được đồng nào, mà còn bị phạt ngược lại năm trăm nghìn sao?

Nghĩ như vậy, nước mắt lần nữa tràn mi mà ra.

Từ Dật cũng không tiện nói gì, dù sao cũng là bởi vì chính mình.

“Hay là tôi dẫn cô đi kiếm tiền? May mắn thì một ngày hai triệu cũng không thành vấn đề.”

Liễu Thanh Linh ngẩng đầu, lau lau nước mắt, “Kiếm bằng cách nào?”

“Đưa điện thoại cho tôi!”

Từ Dật tiếp nhận chiếc điện thoại ốp lưng hình gấu hồng.

Thao tác một hồi.

“Nào, há miệng.”

“Lắc đầu ~ ”

“Gật đầu.”

“Tốt!”

Từ Dật hớn hở đưa điện thoại lại cho cô.

【 chấn kinh giá trị +500 】

“Tài khoản nhận được năm triệu! Từ Dật, anh làm sao làm được vậy?” Đôi mắt đẹp của Liễu Thanh Linh mở to.

“Tôi vừa giúp cô vay nóng năm triệu, lãi suất ba mươi phần trăm.”

【 tâm tình tiêu cực giá trị +100*10 】

Liễu Thanh Linh hóa đá, chỉ biết cống hiến giá trị cảm xúc.

Năm triệu đồng!

Vậy tôi chẳng phải phải trả thêm một triệu rưỡi đồng sao…

Bán tôi đi cũng không trả nổi đâu?

Từ Dật nghe được câu này về sau, hai mắt sáng lên, trong lòng anh đột nhiên có ý nghĩ tà ác.

Một triệu rưỡi cũng đâu phải không mua được nhỉ~

“Được rồi, không đùa cô nữa, đưa điện thoại cho tôi.”

【 tâm tình tiêu cực giá trị +100 】

Không cho!

“Lần này tôi không giúp cô vay tiền qua mạng nữa đâu, cô tin tôi đi. Lần này tôi thật sự giúp cô kiếm tiền đấy.”

“Thật sao?”

“Thật hơn cả vàng ròng.”

Liễu Thanh Linh ngần ngại đưa điện thoại cho anh.

“Anh đừng có lại giúp tôi vay tiền đấy nhé.”

“Yên tâm ~ ”

Từ Dật có chút cảm thán, sống hơn nửa đời người, lần đầu tiên gặp được người ngây thơ như vậy.

Coi như cô ngốc có phúc ngốc vậy.

【 tâm tình tiêu cực giá trị +200*10 】

Liễu Thanh Linh nhìn xem thêm ra mười triệu đồng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng.

Sao lại vay thêm mười triệu nữa?

Từ Dật trợn tròn mắt, “Đó là tôi chuyển cho cô đấy, coi như là thù lao cô đã hợp tác diễn kịch với tôi.”

“Không không không, tiền này tôi không thể nhận.”

“Tôi cho thì cô cứ nhận đi, tiền này với tôi mà nói chẳng đáng là bao.”

“Mười triệu là nhiều lắm! Tôi thực sự không xứng…”

Từ Dật lười nghe cô ấy từ chối nữa, liền nhảy lên xe máy.

“Tôi cũng phải đi giao hàng đây. Xoẹt, xoẹt…”

“Ai!”

Liễu Thanh Linh thất lạc cúi đầu xuống, miệng lẩm bẩm tiếc nuối.

“Vẫn chưa kịp xin phương thức liên lạc nữa chứ!”

【 Anh ta đi thật sao? Tôi còn chưa kịp “xả” xong mà. 】

【 Nói “xả” nghe thô tục quá, thà nói là trong khoảnh khắc ngẩn người đã đánh rơi một phần nào đó của bản thân. 】

【 Việc các thủy hữu rời khỏi diễn đàn là điều tôi phản đối. 】

Cưỡi trên chiếc mô tô yêu quý của ta ~

Thế gian này người tốt vẫn còn nhiều lắm.

Từ Dật tiếp tục giao thêm vài đơn hàng, khách hàng đều rất tốt, và không ai gây khó dễ cho anh.

Cuối cùng Từ Dật đến trước một căn biệt thự sang trọng.

Căn biệt thự lộng lẫy xa hoa này, ít nhất cũng phải hai mươi triệu trở lên.

Còn cao cấp hơn nhiều so với căn anh mua.

Từ Dật nhìn đơn hàng cơm hộp trong tay.

“Người giàu cũng ăn cơm hộp sao?”

Nhưng điều khiến anh bất ngờ là, người mở cửa lại là Ngải Hiểu Tinh.

Từ Dật: “? ? ?”

“Sớm biết cô là phú bà, nhưng không ngờ lại giàu đến thế.”

Ngải Hiểu Tinh phấn khích kéo Từ Dật vào nhà, “Vào đây uống chút gì đi. Hôm nay tôi muốn uống cho say mềm.”

“Thôi đi, cái tửu lượng của cô thì làm được gì.”

Một lát sau ~

Từ Dật nhìn ch���t bổ sung canxi trên bàn rơi vào trầm tư.

“Từ Dật, anh cũng không có gì muốn hỏi sao?” Ánh mắt Ngải Hiểu Tinh hé lộ vẻ mong chờ phức tạp.

Từ Dật trầm ngâm một lát, “Cô tại sao muốn ăn cơm hộp?”

【 tâm tình tiêu cực giá trị +50 】

“… ”

“Tôi nói tôi cố ý đặt hàng từ anh, đã hủy biết bao nhiêu đơn hàng chỉ để chọn đúng anh, anh tin không?”

“Mẹ kiếp! Chị trừu tượng tôi đối xử với anh đâu tệ đúng không, mà anh lại đối xử với tôi như vậy. Cái đơn này tiền chiết khấu còn chưa được ba nghìn nữa.”

【 tâm tình tiêu cực giá trị +500 】

Hoa khôi thề rằng, sau này sẽ không bao giờ “dũng cảm” nữa.

Nói chuyện với người trừu tượng thì phải dùng lời lẽ trừu tượng.

Một lần dũng cảm, đổi lấy sự khép mình cả đời.

“Tôi buồn ngủ, kể chuyện cổ tích, dỗ tôi ngủ đi.”

“Tôi là cha cô chắc, mà phải kể chuyện cho cô nghe. Không nói đâu!”

“Ting, WeChat báo có năm nghìn đồng.”

Từ Dật mắt nhìn điện thoại, “Chị trừu tượng, cô cảm thấy năm nghìn đồng là có thể muốn làm gì thì làm à?”

���Ting, WeChat báo có năm nghìn đồng nữa.”

“Khách hàng muốn nghe gì ạ?”

Đây là ấn phẩm độc quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free