Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bulu Bala - Chương 4: Chapter 4: The Ace of Spades Couple

Thứ Năm, ngày 01 tháng 9 năm 2022, học sinh trường Cấp 3 Quý Quân đi nhận lớp. Năm nay lớp 11C có thêm nhiều bạn chuyển ban, họ đều đeo khẩu trang. Thanh Ất thấy trong đám đông đeo khẩu trang có một cô gái đeo kính gọng trong suốt, tóc mái rẽ ngôi. Cậu nhìn cô hơi lâu, tự hỏi tại sao mình lại như thế.

Thứ Ba, ngày 11 tháng 10, Ất đi học sát giờ. Thật may cậu kịp qua cổng nhưng lại bị lớp trực ban ghi tên vì tội đi dép lê. Vào lớp, Ất lên thú tội với thầy chủ nhiệm. Cậu bị phạt trực nhật một tuần. Vừa hay từ thứ Tư đến hết tuần này được nghỉ buổi chiều nên Ất trực nhật cũng không cực lắm.

Thứ Bảy ngày 15, nhà trường tổ chức phong trào nhắn gửi lời yêu thương, lời chúc chuẩn bị cho ngày Phụ nữ 20 tháng 10, Đoàn trường sẽ thu thập và dán những lời chúc đó trên bảng tin. Giờ ra chơi, các bạn nữ xuống bảng tin hóng hớt. Trống vào lớp, các bạn khác đã vào nhưng vẫn còn một hội mải chơi quên lối về.

Ba người họ đứng ở cửa lớp, xin cô Toán cho vào lớp. Và họ bị phạt trực nhật ba ngày, bắt đầu từ thứ Hai tuần sau. Họ quyết định sẽ làm cùng với Ất cho bớt việc. Ất nhận ra một người trong số họ chính là cô gái đeo khẩu trang cậu đã gặp khi nhận lớp.

Thứ Ba ngày 18, ngày cuối cùng Ất bị phạt trực nhật. Ba người kia nói chuyện với Ất và nói chuyện với nhau, Ất nghe ngóng và biết được tên của họ. Cô gái đeo kính gọng trong suốt, tóc rẽ ngôi đó tên là Đông Bích. Ngày hôm sau Ất không phải trực nhật nữa, họ trực nhật nốt hôm cuối cùng. Ất nghĩ Bích có cái gì đó mà cậu đang tìm kiếm. Có thể cậu sẽ thích cô gái đó từ cái nhìn thứ hai, thứ ba hay thứ tư gì đó chăng ? Nghĩ thì hay thế nhưng Ất nhát chẳng dám kết thân với cô, chỉ biết ngắm cô từ xa. Trong giờ học cậu hay nhìn trộm cô và phác lại ra giấy. Cơ mà Ất vẽ rất tệ, nên cậu quyết tâm phải vẽ đi vẽ lại, vẽ đến khi nào đẹp thì thôi...

Time skip đến thứ Tư ngày 18 tháng 01 năm 2023, tức 27 Tết âm lịch, trường QQ đi học buổi cuối cùng trước khi nghỉ Tết. Bạn cùng bàn bật phim Kung Fu Panda 2 lên, Ất ngồi cạnh cùng xem. Sau đó bạn kia sang tổ bên cạnh đánh bài với các bạn, để lại điện thoại cho Ất. Lớp thì ồn, ai nấy ngồi không xem điện thoại, trò chuyện, làm việc riêng, Ất ngồi xem phim một mình. Đang xem dở cậu ngẩng lên nhìn bao quát cả lớp, lia mắt về phía Đông Bích, cậu lại ngồi xuống xem phim tiếp. Đến đoạn gấu trúc Po đuổi bắt với kẻ địch, Ất không nhịn được phì cười rồi tắt ngay, trong đầu loé lên suy nghĩ: ''Sao không ai xem phim với mình nhỉ ?''

Ra Tết, sang kì II, lớp 11C đổi lại chỗ ngồi. Thanh Ất từ bàn cuối bị thầy xếp ngồi vào bàn đầu. Lúc đầu cậu hơi bất mãn và buồn bực. ''Bực vãi ! Vừa bực vừa buồn người ta gọi là buồn bực, bực dọc rồi lại bực ngang...''. Sau đó quay xuống thấy người ngồi sau lưng mình là Đông Bích. ''Ờm thật ra thì cũng không đáng ghét đến thế!''

Thứ Năm ngày 06 tháng 4 năm 2023, Ất đi học sát giờ, ngồi học Toán mà cậu ngủ gật liên tục, bị cô giáo nhắc mấy lần. Đến lúc ra chơi thì cậu lại hết buồn ngủ. Các bạn đi chơi, đi đá cầu, đứng ngoài ban công hóng gió, Ất không có ai làm bạn, ngồi một mình gõ bút và hát nhẩm mấy bài tiếng Nhật.

Đang phiêu theo điệu nhạc thì Ất bị vỗ vào lưng, cậu quay xuống. Thì ra là Đông Bích, cô đang ngủ thì bị tiếng gõ bút của Ất làm thức giấc. Cậu không dám nhìn thẳng vào cô khi nói chuyện, toàn nhìn xuống mặt bàn hoặc quay đi chỗ khác thôi. Bích hỏi:

- Hết buồn ngủ rồi à ?

- Chả biết nữa. Nãy trong giờ buồn ngủ díu cả mắt lại, giờ ra chơi rồi thì thế méo nào lại hết buồn ngủ mới cay.

- Giờ tao buồn ngủ quá !

- Thức đêm làm gì mà giờ buồn ngủ ?

- Thức đêm cày phim.

- Haizz~! Chực ! Tao cũng thức đêm nhưng mà là học bài.

- Chăm thế ! Thế mà giờ vẫn không buồn ngủ !?

- Trong giờ thì buồn ngủ vãi chưởng, hết giờ cái tỉnh như sáo luôn, méo ngủ lại được, bực thế chứ lị !

- Đoạn vào giờ nhớ che cho tao ngủ nha !?

- Nhỡ đoạn vào tiết tao cũng buồn ngủ thì sao ?

- Thì cố mà thức, ngồi thẳng lưng che cho ta. (Hơi mỉm cười)

- Ngồi tổ ngoài thế này dễ bị bắt lắm.

- Tao sẽ cố không để bị bắt.

Vào tiết học, thật may vì đây là môn phụ nên diễn ra khá nhanh, học xong vẫn chưa hết giờ cô cho cả lớp ngồi tự quản. Nam thì túm tụm lại ngồi đánh Liên Quân, nữ thì ngồi xem điện thoại, lướt Tik Tok. Ất ngồi không nhưng không thể gõ bút vì sẽ gây ồn cho các bạn, nhất là Bích đang ngủ phía sau. Cậu nghiêng người, cúi đầu để gần cô hơn, ngửi mùi thơm từ mái tóc cô ấy. Một lúc sau cô tỉnh dậy, Ất lui người lại. Cậu thấy bộ dạng rũ rượi của cô, nhẹ mỉm cười vì mái tóc rối tung rối bù, xoã xuống chứ không còn hai mái rẽ ngôi nữa, trên mặt cô còn có những vết hằn do tì tay quá mạnh, dù vậy anh vẫn thấy dễ thương.

Sửa soạn xong, Bích nhìn Ất, anh vội quay đi chỗ khác. Cô hỏi:

- Ớ Ất học tiếng Trung à ?

- Không. Sao lại hỏi thế ?

- Tại trong vở Ất có ghi chữ Hán kia.

- Ta không học tiếng Trung, có biết nói chữ nào đâu ! Chữ Hán chỉ kia là một cách ghi chép để tiết kiệm thời gian và diện tích giấy thôi.

- Tiết kiệm thế nào ?

- Ví dụ nhá, khi ghi chữ ''Quân Pháp'' cô giáo sẽ viết tắt là QP hay gì gì đó đúng không ? Nhưng nó rất dễ gây nhầm lẫn và khó hiểu, nhất là với những từ viết tắt thông dụng như ''TG''. 'TG'' là ''thời gian'', ''thế giới'' hay ''tham gia'' ? Nên tao viết hẳn chữ Hán ''军法'' (Quân Pháp), ''时间'' (Thời Gian) và ''世界'' (Thế Giới) ra luôn cho dễ phân biệt, và so với chữ gốc cũng tốn ít diện tích hơn nữa. Như chữ ''Chính'' có 5 kí tự, nhưng viết chữ ''正''hoặc ''政'' chỉ tốn một ô giấy thôi, nhanh và gọn hơn nhiều đúng không ?

- Ưm. Sau này tao cũng định học tiếng Trung đấy ! Giờ chỉ được mấy chữ thôi.

Vừa nói Bích vừa viết vào bìa vở chữ ''Nhĩ'' (你). Ất thấy cô đang viết vào vở mình nhưng cậu vẫn để yên cho cô viết. Viết xong Bích cầm bút chỉ chỉ:

- Chữ này là ''Bạn'', chữ ''Hảo'' (好) vào sau nữa là thành ''Chào bạn'' trong tiếng Trung.

- Ồ~à, thì ra là thế !

Ất có biết chữ ''Ngã'' (我) nghĩa là ''Tôi'', nhưng chữ ''Nhĩ'' kia thì anh chưa biết. Một người có thói quen ghi chép bằng chữ Hán nhiều như Ất lại để một người mới học tiếng Trung chỉ dạy điều đơn giản như vậy. Nhưng cậu không cay cú, ngược lại còn cảm thấy biết ơn vì Bích đã dạy anh. Sau này nó sẽ còn xuất hiện nữa trong câu chuyện của hai người.

Thứ Hai ngày 22 tháng 5 năm 2023, Ất đang ngồi không trong lớp, nhìn vào hư vô vì không có ai nói chuyện. Bích gọi cậu:

- Ất làm gì ấy ?

- Chả làm gì cả ! Ngồi không thôi.

- Có chuyện gì để kể không ?

- Chuyện gì là chuyện gì ?

- Có phim hay truyện gì hay thì kể ra.

- Biết phim ''City Lights'' của Charlie Chaplin không ? Hay vua hề Sác-lô ấy, tựa Việt của bộ phim là ''Ánh sáng Đô thị''.

- Không, kể đi !

- Haizz ! Dài lắm, nên là... (Thật ra Ất quên mất nội dung phim rồi, chỉ nhớ mang máng và bịa lại thôi)

- ... Là... ?

- Nhân vật chính là một gã lang thang, tên anh ta là Gã Lang Thang luôn ợ. Đang đi bên bờ hồ thì gặp một ông đại gia muốn nhảy hồ tự huỷ. Ông ta quàng dây buộc đá vào chân định tự vẫn, Gã Lang Thang lao đến cản...

- Ưm. - Bích lấy ngón tay quấn lọn tóc rũ xuống lại rồi lại tháo ra rồi lại quấn lại, cứ thế mấy lần.

- Xong ông ta, gọi là ông Đại Gia nhá, quàng dây vào cổ Gã Lang Thang (GLT) rồi ném viên đá xuống hồ. GLT lộn cổ ngã xuống.

- Sao lại...?

- Ông ta đang trong cơn say xỉn, có lẽ vì buồn chuyện làm ăn hay tình cảm gì đó.

- Vãi ! - Giọng Bích khe khẽ nghe êm tai làm Ất càng có hứng kể - như gãi đúng chỗ ngứa của cậu.

- Đừng có lo ! Sau đó dù đang say rượu, ông Đại Gia vẫn nhảy xuống hồ, gỡ sợi dây khỏi cổ GLT. Sau đó ông ta bị lạnh, đang say mà ! Ông chìm luôn !

- ... - Chăm chú nghe.

- Sau đó GLT lại lặn xuống cứu ông Đại Gia. Lên bờ mau chóng sơ cứu... à ép tim cho ông ta, ấn ấn ấy ! Ông này tỉnh lại, nhận GLT là ân nhân, và là bạn nữa, đưa ông về nhà, thay quần áo đẹp, mang đồ ăn ngon, đối đãi tử tế.

- Hết chưa ? - Bích ngồi thẳng lưng lại.

- Chơ ! Một ngày nọ, khi GLT đang đi trên một con phố, anh bắt gặp một cô gái đang ngồi bán hoa... à bán hoa là bán bông hoa thật chứ không phải ''đứng đường'' mại dâm đâu á.

- Ạ, biết ồi. - Bích lại cúi nghiêng người về phía Ất, tay chống cằm, mắt mở to, hơi cười.

- Khi này GLT đã mặc lại bộ quần áo cũ rồi. Vì trước đó ở nhà ông Đại Gia, cả hai uống rượu xong ông kia lăn đùng ra ngủ, GLT bị lão Quản Gia ghét vì thân phận thấp hèn, bị đuổi khỏi nhà.

- ...?

- Cô gái gọi: ''Quý ngài ơi, mua một bông hoa đi ạ !'' GLT khựng lại, ngây người trước vẻ đẹp của cô. Lấy nốt mấy xu lẻ trong túi ra mua một bông hoa. Cô gái với tay, huơ huơ ra phía trước tìm tay GLT, bắt được rồi cô xoa nắm nó. GLT bấy giờ mới biết cô gái kia bị mù. Sau đó GLT buông tay cô gái ra, đúng lúc đó có một người đàn ông bước qua, leo lên ô tô rồi phóng đi. Cô gái tưởng lầm người đó vừa mua hoa nên giơ tay chào quý ông. GLT đứng đó đã thấy hết.

- Thế thôi à ?

- Chưa, còn nhiều lắm đừng lo ! GLT theo cô gái về nhà, một căn hộ xập xệ ở một con phố hoang vắng. Cô gái bán hoa, hay bây giờ gọi là Cô Gái Mù (CGM) nhá, sống chung mới với một người đàn bà già. À phim không nói rõ về thân thế bà ta nhưng là nhân vật phụ nên kệ y. Một ngày nọ, mắt cô bị trở nặng. Bác sĩ nói bệnh của cô có thể chữa được, nhưng cần một số tiền rất rất lớn.

- Rồi sao nữa ?

- GLT đến xin tiền ông Đại Gia, khi này ông ta đã tỉnh rượu và quên mất GLT là ai.

- Lại còn thế nữa ?

- Exactly ! Chỉ khi trong cơn mê man ông ta mới có thể sống trong cái thế giới mà ở đó ông có bạn bè, quên sạch mọi ưu phiền, hơn là phải quay lại cuộc sống thực tại đầy méo mó và xấu xí, cô đơn, không bạn bè và thậm chí là còn muốn tự tử.

- Rồi sau đó cô gái kia ra sao ?

- Sau đó GLT đi làm đủ nghề để kiếm tiền cứu CGM, cô ấy nói: "Thế là em có thể nhìn thấy anh !'' Câu nói đầy vẻ háo hức đó làm GLT hơi sợ, vì trong ấn tượng của cô, anh là một Đại gia lịch thiệp chứ không phải một kẻ khố rách áo ôm như này. Anh vô tình tìm thấy một tờ giấy huỷ hợp đồng thuê nhà, họ đã bị đuổi khỏi căn hộ vì không có khả năng chi trả. Khi rời đi, Gã Lang Thang hứa sẽ trả giúp cô gái.

- Sau đó như thế nào nữa ? Kể tiếp đi !

- GLT đi làm nhưng sau đó cũng bị đuổi, trải qua nhiều công việc khác nhau, thời gian trôi đi và bệnh của cô gái ngày càng trở nặng. Cần tiền, bần cùng anh phải tham gia một giải đấu Quyền Anh để kiếm tiền. Anh bị đấm cho ná thở. Dù bị thua nhưng võ sĩ vẫn được trả tiền nhá, chỉ là thấp hơn người thắng thôi. Vẫn không đủ, anh lại tìm đến ông Đại Gia...lần thứ ba.

- Thế ông say hay tỉnh ?

- Thật may, không biết có thể gọi là may không, vì sau đó có tai hoạ ập đến. Cơ mà trong cơn say ông Đại Gia đưa một khoản tiền cho GLT, bảo hãy đi cứu bạn ông đi. Nhưng... sau đó có mấy tên trộm vào nhà, đánh ngất ông Đại Gia và lấy đi 1000 đô-la, bằng với số tiền ông đã đưa cho GLT trong cơn bí tỉ. Hôm sau ông gọi cảnh sát, nhưng chỉ nhớ là bị trộm mất tiền, chứ không nhớ là đã đưa tiền cho bạn, phần vì say rượu, phần vì bị đánh vào đầu. Sau đó cảnh sát tìm thấy GLT với số tiền tương ứng, anh bị kết tội. Gã Lang Thang trốn chạy cảnh sát đủ lâu, đến tìm và đưa hết phí phẫu thuật mắt cho Cô Gái Mù, nói với cô rằng anh sẽ đi xa một thời gian. Sau đó anh ta bị tóm.

- Buồn quá !

- ''Trời ơi cô ấy dễ thương quá !'' - Ất nghĩ bụng. - Đừng buồn, một thời gian sau GLT được thả, anh đến góc phố cũ tìm gian hàng hoa của cô gái nhưng không còn. Giờ cô đã có lại thị lực. Khi GLT đến bên một cửa hàng hoa trên phố, cô gái... à giờ đã hết mù nên gọi là Cô Gái Hoa đi, đang cắt hoa ở cạnh cửa sổ. Một bông hoa rơi xuống đường, GLT cúi xuống nhặt lên. Thấy quần áo anh ta rách rưới, cô gái Hoa thấy thương quá, đưa cho anh một bông hoa mới, thay cho bông hoa héo kia. Gã Lang Thang đứng hình, định rời đi. Cô gái gọi anh lại, đặt bông hoa và một đồng xu vào tay anh, không hề biết rằng người trước mặt là ân nhân đã cứu giúp mình...

Sau đó Cô giáo vào lớp, tiết học bắt đầu, câu chuyện tạm ngưng lại, Ất thấy bồn chồn, vì có thể Bích sẽ nghĩ đó là cái kết thật sự của bộ phim. Trong giờ học cậu chả để tâm nghe giảng gì cả. Giờ ra chơi Ất chủ động quay xuống bàn dưới, gọi Bích, muốn cô nghe nốt cái kết.

- Chuyện vừa nãy vẫn chưa xong đâu ! Khi cô gái đặt bông hoa và đồng xu vào tay Gã Lang Thang, cô nhận ra đây là bàn tay năm xưa đã cứu giúp mình. Tất nhiên cô vẫn không biết chuyện anh không phải là Đại Gia, hoặc cô nghĩ anh đã tán gia bại sản sau khi giúp mình, dù lý do là gì thì hiện tại cô đang rất bối rối. Cô gái Hoa hỏi Gã lang thang: ''Là anh à ?'' GLT gật đầu, cố mỉm một nụ cười, hỏi lại cô gái: ''Bây giờ em đã thấy rồi à ?''. ''Thấy'' ở đây tức là có thể nhìn thấy, nhưng cũng có thể là đã hiểu được tấm lòng anh...

- À ! Thì ra thế ! - Bích chen ngang.

- ... những gì anh đã làm cho em rồi à. Cô gái rưng rưng: ''Vâng, giờ em đã thấy''. Hai người đứng giữa cửa hàng hoa, mỉm cười mãn nguyện, nhìn vào mắt nhau và màn hình đen, tập phim kết thúc.

- ... ?

Thấy Bích vẫn chưa hiểu, Ất giải thích:

- Đó là cái kết mở, hay kết lửng. Nó không nói rõ liệu sau đó hai người sẽ yêu và lấy nhau hay là thế nào. Chỉ đơn giản là hai người đứng nhìn vào mắt nhau, cười và hết, không kể nữa, để người xem tự tưởng tượng nốt phần còn lại của câu chuyện.

- À ! - Bích cũng nhẹ cười.

Còn Ất cũng khoan khoái hơn sau khi kể hết câu chuyện, một câu chuyện dài hơi. Những cử chỉ và hành vi, phản ứng của Bích trong suốt cuộc trò chuyện cậu đều thấy hết, cái mà đóng vai trò quan trọng về sau.

Hôm sau, Thứ Ba, ngày 23 tháng 5 năm 2023, Ất đến lớp sớm. Trong giờ học, thật ra cuối năm rồi chả học gì cả, lớp ngồi tự quản là chính. Ất quan sát thấy bàn tay Bích khá mập và ngắn, ngón tay cũng tròn, ngắn và mập. ''Nhìn tròn tròn tù tù buồn cười vờ cờ lờ !''

Ất bảo cô: ''Xem bói đường chỉ tay không ?''

- Có ! - Cô giơ tay trái ra.

- Con trai tay trái, con gái tay phải !

- À ! - Bích đổi lại sang tay phải.

Tên Ất này cũng ranh ma lắm, đúng là cậu ta có biết xem bói qua đường chỉ tay nhưng cậu có thể chỉ cần xem thôi mà, nói Bích xoè tay ra là xong. Nhưng mà cậu phải cầm tay người kia mới chịu, nắn nót, xoa, miết, nắm, lật qua lật lại mãi, cậu biết tỏng mà chưa vội phán, để được cầm tay Bích lâu hơn, nhưng khéo léo không để cô khó chịu và không để mọi người phát hiện.

- Đường gần ngón cái này là sinh mệnh, càng dài thì sống càng lâu. Đường trên cùng là tình cảm, kiểu nhan duyên ấy, dài thì nhiều tình cảm, càng ngắn càng bớt yếu tố cảm xúc. Đường giữa là đường học hành.

Ất nói vậy thôi, chứ cậu biết Bích rồi sẽ quên ngay, hoặc nhớ nhưng cũng chẳng thèm tin. Bích có thể biết về trò tinh quái này của Ất, nhưng vẫn để yên cho anh sờ, hoặc là không ?

Ất thấy ốp điện thoại của Bích có hình nhóc Shin - Cậu bé bút chì, cậu tự hỏi: ''Sao lại thích Shin nhỉ ? Nó trẻ con vãi chưởng ra ! Chắc bả thích những thứ dễ thương, như nhân vật hải ly hồng Loopy chẳng hạn ?''

Thứ Tư ngày 24, lớp trao giấy khen và ăn liên hoan. Ất ngồi ở một bàn khác, cậu lấy khăn giấy cài vào cổ như yếm vậy, cho giống những người phương Tây. Cả lớp không ai làm vậy, họ nhìn cậu, Ất không quan tâm. Sau đó đến lân Ất, Bích và các bạn lên nhận giấy khen, tên của họ đứng đầu bảng chữ cái nên họ đứng cùng nhau. Bích nhìn Ất, khẽ cười. Anh cất tờ khăn giấy đi. Chụp ảnh xong, Ất lại lôi nó ra, để nó loè xoè và đút vào túi áo, nhìn cũng lịch sự giống người Tây. Dù làm thế Ất sẽ thu hút những ánh nhìn của các bạn, nhưng cậu vẫn làm.

Thứ Năm Ngày 25 tháng 5, Bế giảng, Bích đang đi cùng bạn ở sân trường chụp ảnh. Ất đưa mắt theo Bích, thấy họ đi ngang qua một bạn nam nào đó đang khom người chụp ảnh cho một cặp đôi. Sau đó Bích và người bạn kia đi vòng vòng, qua một đám đông toàn nữ đang chụp với cô giáo dạy Sử, rồi vòng qua chỗ Ất. Bích và Ất nhìn vào mắt nhau, Ất quay đi ngay, Bích hơi cười.

Tầm một tuần trước bế giảng, Bích đã xin việc làm thêm ở quán Café Tiến Lên. Bế giảng xong là hôm sau cô bắt đầu đi làm ngay, và khách hàng đầu tiên cô phục vụ là một cặp đôi đến quán ăn bánh sinh nhật.

Ất ở nhà, nghe cơ man là sách, đọc truyện, xem phim, để có nhiều kiến thức và câu chuyện đem đi kể cho Bích. Một lần đọc sách về chủ đề Tình yêu, Ất mới biết: ''Khi một cô gái nói chuyện với bạn mà cô ấy chơi với tóc, đồng tử giãn nở, nghiêng người về phía bạn, chống tay vào cằm, hay cười với bạn thì có thể, nhấn mạnh là có thể cô ấy hứng thú với bạn''. Cậu bất giác sinh hoang tưởng, rơi vào thế giới mộng mơ, ''Có khi nào Bích thích mình không nhể ?''.

Nghỉ hè, Ất bị đau mắt đỏ. Mười ngày dài cậu không thể mở mắt, chỉ biết nằm trong bất lực, không thể xem tivi, Ất chỉ có thể bật sách nói lên để nghe.

Vào năm học mới, họ vẫn học cùng lớp 12C. Và sau đây là câu chuyện tình yêu của những người thông minh...

Một hôm nọ tháng 9, đến lân hai bàn họ trực nhật. Ất đến sớm, làm hết sạch việc, ba người kia đến sau chả còn việc gì làm. Ất trấn an họ:

Thì chiều làm bù, mà cũng chẳng có gì nặng nhọc, mỗi xoá bảng, có rác thì đổ. Không phải lo.

Bích: ''Cảm ơn Ất nha !''

- Ừm!

Hết tiết học, Bích và bạn cùng bàn đi chơi. Ất cầm phấn viết lên bảng nhiều chữ Hán, ở phía xa cậu viết chữ ''Ái'' (爱) và chữ ''Nhĩ'' (你), thử xem Bích có biết không. Vào lớp, Ất bảo Bích lên xoá bảng. Cô xoá đến cuối bảng, đọc được dòng chữ, mỉm cười. Trong lớp này chỉ có Ất là có thói quen dùng chữ Hán, còn ai trồng khoai đất này ? ''Yêu em'' à ?

Cô về chỗ, nhìn Ất xong lại cười. Khi nói chuyện với Ất, Bích thường để ngửa cổ tay lên giống như con mèo nằm phơi bụng thư giãn trong môi trường an toàn vậy, hoàn toàn buông bỏ cảnh giác. Việc Bích rỡ bỏ phòng vệ có thể là vì Ất là một người đáng tin tưởng, dần chiếm được lòng tin của cô. Cô hỏi anh:

- Nghỉ hè Ất có nhớ tớ không ?

- Remember or Miss ?

- The second one !

- Of course !

- Hứm hứm... Bích cười khẽ, đó là kiểu cười đặc trưng của cô.

Ất thấy Bích như con mèo vậy. Chiều hôm đó, Ất vẫn đến sớm nhưng không còn gì để làm nữa. Cậu ngồi vào chỗ gõ bút như mọi khi, nhẩm hát bài ''Friday Night'' của ca sĩ Natori. Hát đang hăng thì Bích đến lớp, cậu ngại, im bặt, tiếp tục gõ bút. Bích hỏi:

- Còn mỗi việc xoá bảng thôi đúng không ?

- Ạ! Thùng rác ta đổ ồi.

- Cảm ơn Ất nha !

- Ừm. Don't worry !

Cô cầm phấn viết lại hai chữ Hán sáng nay Ất viết: ''爱你''. Ất ngẩng lên, Bích quay xuống, cô vội xoá dòng chữ đó: ''Phải đi giặt giẻ lau thôi ! Sắp vào lớp rồi !''

Bích đi khỏi. Ất nhìn lên tường, kim đồng hồ chích chắc quay, ''Mới có một rưỡi thôi ngốc ạ ? Hai giờ mới học mà.''

Vào lớp, Ất chỉ biết nhẹ cười khi nhìn cô. Hai con người này nhìn vào mắt nhau nếu không ngại ngùng quay đi thì cứ để đó ngắm mãi, rồi lại cười, mấy lần như thế. Ất vẽ thì tệ nhưng lúc nào cũng vẽ hình Bích trong giờ, cậu coi cô là hình mẫu mà mình đang tìm kiếm, không đơn giản chỉ là mẫu vẽ không thôi đâu.

Tháng 10, ngày Phụ nữ Việt Nam, lớp 12C tổ chức liên hoan, các bạn nữ lại ôm hoa, cắt bánh, chụp ảnh... Sao nghe cứ quen quen thế nhỉ ?

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 11 năm 2023, lớp tổ chức liên hoan sớm ngày Quốc tế Đàn ông. Các bạn nam chơi trò bốc thăm trúng thưởng. Người thì trúng cái bờm, nhưng cũng có cả dép tổ ong ? Có người trúng một câu hỏi, hai bạn nam phải thơm má nhau ??? Ất bốc trúng được một cái kẹp tóc màu hồng. Các bạn nữ vây quanh cậu xin đểu. Ất từ chối.

Tua nhanh đến thứ Năm, mùng 7 tháng 3 năm 2024, sinh thần 18 của Ất, mới 5 giờ sáng, thông báo tin nhắn reo lên. Bích nhắn chúc mừng sinh nhật, Ất cảm ơn. Đến lớp cậu được cô tặng một món quà, dặn về nhà hẵng mở. Trong đó là một đôi tất trắng, ''Ự hừm...hừm hừm...'' Ất bật cười, ''Sao ẻm lại biết sinh nhật mình nhỉ ?''

Hôm sau thứ Sáu, ngày Quốc tế Phụ Nữ, lớp 12C lại tổ chức liên hoan. Vẫn như mọi khi, như mọi lớp, chẳng có gì đáng kể.

Chiều thứ Bảy, mùng 9 tháng 3, sinh thần Bích. Giờ ra chơi, mọi người ra ngoài hết, Ất đang ngồi vẽ hình cô thì Bích vỗ vai. Anh quay xuống, cô bảo:

- Nay sinh nhật người ta đấy !

- Thì sao ?

- (Phụng phịu) Không chúc mừng sinh nhật hay gì à ?

- Hát chúc mừng sinh nhật chịu hông ?

- Ừm, hát đi !

Ất không bao giờ nghe nhạc Việt, không phải anh kì thị hay sính ngoại mà sở thích của anh nó vậy. Nên cậu không thuộc bất cứ bài hát tiếng Việt nào, kể cả hát karaoke cho sẵn lời cậu cũng không thể hát. Miệng cậu nó không quen, không hát được, bị ghê ghê. Có một ngoại lệ hiếm hoi đó là bài hát ''My Forever'' của nhóm No Sleep Session. Cả tên bài hát và tên ban nhạc đều là tiếng Anh, làm Ất bị thu hút và nghe thử. Hoá ra nó là một bài hát có cả tiếng Việt, tiếng Anh và tiếng Nhật, Ất thấy rất thú vị và chỉ nghe duy nhất bài tiếng Việt đó. Cậu cũng hiếm khi hát, chỉ hát khi ở một mình, khi trời mưa to, khi rửa bát và khi đang một mình đạp xe. Vì khi đó không ai nghe thấy Ất hát.

- ♪ Hà-pi bơ-sđề chu u (x2). Hà-pi bớt-sđê, ha-pi bơ-sđề. Happy Birthday to You ! ♪

''Cái quái gì vậy ?'' Có lẽ Bích nghĩ thế, hơi bất ngờ nhưng cũng thấy buồn cười, khoan bàn đến giọng hát của anh, cô thấy tốt hơn trước, dù tốt hơn chút.

Ất lấy ra chiếc kẹp tóc hồng - cái mà cậu may mắn trúng thưởng lần trước, giọng hơi run và nhẹ:

- Tặng Bích cái kẹp tóc này !

- Cảm ơn Ất nha !

- Ừm ! (cười)

Một lúc sau, Ất nói tiếp:

- Ơ thế là Bích sinh sau tớ hai ngày à ? Từ giờ phải gọi người ta bằng anh nhá !?

- Hoi! Bạn bè sao mà thế được ?

- Thế không làm bạn bè nữa !

- Chứ làm gì ?

Ất cố kìm nụ cười trên khuôn mặt:

- Chuyện kể về anh em sinh đôi nọ, dù sinh ra gần như cùng lúc, nhưng vẫn cần phải có một đứa làm anh. Không thể có chuyện cả hai bằng nhau đuợc, dù sự thật là họ bằng nhau ???

- Đứa nào ra trước làm anh ? - Bích trả lời - Một chút cũng là anh, tại nó ra trước mề !

- Đấy ! Người ta hơn kém nhau khoảnh khắc mà đã thành anh thành em rồi. Đây đẻ trước, hai ngày vẫn là trước, gọi bằng anh!

Bích cũng mỉm cười, cúi xuống: ''Thì anh !''

- Há ? Nói lại xem nào ? Nghe không rõ !

- Chỉ nói một lần thôi. Không nghe thấy tự đi mà chịu.

- (cười) Tham quá !

- (cười) ...

Sau đó tan học, các bạn nhìn thấy có chiếc kẹp tóc màu hồng cài trên tóc Bích, mái tóc rẽ ngôi bay vẫn giữ nguyên.

Tháng Tư rồi tháng Năm, học cùng nhau lâu như thế, Ất và Bích đều có ý với nhau nhưng không ai chịu tỏ tình. Vấn đề này Ất có biết, rằng việc tỏ tình là của con trai, nhưng đang bận ôn thi Tốt nghiệp nên anh định khi nào thi xong, một lúc nào đó ở tương lai thích hợp sẽ tỏ tình. Nhiều lần nói chuyện, Bích cũng chán ngán với sự dè chừng của Ất. Cô đăng ghi chú trên Messenger hai câu thơ:

''Sao anh không chịu nói lời yêu

Có phải tình ta chưa đủ nhiều ?''

Ất đọc được tin đó, đăng hai câu thơ đáp lại vào phần ghi chú của mình:

''Tình ta rất nhiều không sợ thiếu

Mai này anh sẽ tỏ lời yêu !''

Thứ Sáu Bế giảng, Ất thấy Bích mặc áo dài trắng rất xinh. Sau đó cô đứng chụp ảnh chung với một bạn nam cùng lớp, Ất chứng kiến tất cả, mặt không biến sắc, đi về.

Người đó tên là Bạch Chính, sinh ngày 05 tháng 5, cung Kim Ngưu. (Lá bài tương ứng với cậu ta là lá số 9, còn chất gì thì không biết)

Chiều hôm đó được nghỉ, Ất bật phim lên xem. Phim ''WALL·E'', hay ''Rô-bốt biết yêu'' trong tựa tiếng Việt, Ất không hiểu vì sao mình lại khóc. Đến một con rô-bốt còn có tình yêu đẹp hơn cậu, Ất khóc vì phim chứ không phải vì cái gì khác. Tối đó cậu nhắn thẳng vào hộp thư của Bích bài thơ dài:

"Tình yêu đâu dễ để nói ra

Chẳng dễ đâu em khó thật mà

Yêu em anh làm bằng hành động

Lời yêu đâu thể nói qua loa.

______

Bế giảng lung linh khác mọi ngày

Buộc đụm dài buông xõa mái bay

Không đeo kính mắt long lanh sáng

Áo trắng dài xinh phấp phới bay.

______

Đôi má hồng kim tuyến hàng mi

Mặc kệ xung quanh để ý gì

Ngây người anh ngắm không chớp mắt

Em nhìn ra thẹn thùng quay đi.

______

Bối rối em mau sửa lại tóc

Quay đi chỗ khác giả vờ không

Anh ngắm nhìn em thêm chút nữa

Mắt anh đã nói hết nỗi lòng.

______

Rất tình cơ có dịp tương phùng

Em với người ta hẹn chụp chung

Anh ngồi em đứng cùng người ấy

Đã dần ngộ ra dẫu mông lung.''

____________________________

Đông Bích cũng nhắn lại bằng thơ:

''Nếu thích xin đừng ẩn làm thinh

Tình chưa nguội hết có kẻ rình

Mắt trao mắt gửi bao nhiêu ánh

Đợi mãi mà anh không tỏ tình !''

_________________________

Thanh Ất nhắn trả:

''Mến em dần lần nhì gặp mặt

Thích lúc nào anh cũng không hay

Giờ có lời ngay anh muốn nói

Yêu em, anh đã tỏ rồi đây !''

___________________________

Bích nhắn lại:

''Thuyền làm bến nhớ đợi quá lâu !

Cuối cùng Thuyền Bến cũng cập nhau

Thuyền đừng đậu bến nào khác nhé

Sóng đẩy thuyền xa bến biết đâu ?''

Ất nhắn: ''R U M'' (đọc theo tiếng Anh là A iu Em)

Bích gửi một trái tim cho tin nhắn đó của Ất, nhắn: M U R 2 ( Em iu A too !)

Thế là họ đã thành đôi.

Quá ướt át với cái thứ tình yêu này, à mà họ là cá (Song Ngư) mà nhỉ ?

Một ngày nọ cuối tháng 5, Ất nhắn tin với một người bạn cũ đang học bên lớp 12H, đó chính là Thu Tiếp. Tiếp hỏi Ất:

- Biểu hiện của một đứa con trai khi thích một cô gái là gì ?

- Cần phải phân biệt rõ ''con trai'' và ''đàn ông''. Nếu một đứa con trai, tầm tuổi chúng ta thì rất dễ để nhìn ra. Có thể là cậu ta sẽ nhìn chằm chằm, hay mải mê ngắm cô gái. Nếu bị phát hiện mà ngại cậu ta sẽ quay mặt đi, nếu không sẽ tiếp tục nhìn nhau, đồng tử cậu ta sẽ giãn nở. Cái này phải quan sát, vì khi nhìn người mình yêu đôi mắt ta nó sẽ mở to và rất sáng, có thể cậu ta sẽ rướn môi, chu môi ra ấy, thường xuyên xuất hiện, dù là tình cờ hay cố ý, luôn tìm cách để ở gần cô gái, luôn hướng người về phía cô gái và giọng cậu ta khi nói với cô gái cũng nhẹ đi đáng kể, cũng có thể là đang diễn, kiểu cố để gây ấn tượng với cô gái ấy ! Những cái đó đôi lúc chính chàng trai cũng quên, không để ý luôn.

- Thế sao Ất lại biết ?

- Ơ kè ! Đi xin lời khuyên hay đi bắt bẻ ?

- Tại thấy nhiều kinh nghiệm quá thôi.

- Người ta đọc sách về tình yêu mề !

- Chứ không phải có người yêu rồi nên có kinh nghiệm à ?

- Cứ cho là thế đi ! Định cua anh nào à ?

- Thôi bận rồi. Bye nha ! - Tiếp kiếm kế chuồn.

Ất biết tỏng. Vì tháng trước anh thấy Tiếp đăng một bức ảnh chụp chung với anh chàng nào đó cùng lớp. Cậu còn gặp anh ta trước cửa nhà vệ sinh, họ nói chuyện với nhau mà chẳng ai biết tên của đối phương.

Sau đó Bích vô tình nhìn thấy những dòng tin nhắn đó trong máy tính của Ất, vì cửa sổ Messenger nó bật tự động. Bích hỏi Ất:

- Anh nhắn tin với ai đấy ?

- Bạn cũ học cùng cấp 2, giờ nó đang học lớp G, nhắn hỏi bí kíp tán trai, chắc định cua anh nào bên đấy.

- Ò ! Ê không được nhắn tin với gái lạ nghe chưa ?

- Không phải lo, họ có biết làm thơ như em đâu !

- Tức là nếu nó biết làm thơ và hay hơn em thì anh nghĩ lại à ?

- À...không ! Nếu ả đó làm thơ hay hơn anh làm sao anh đối lại được ? Cô ta có thể sẽ xem thường anh, và bản thân anh cũng không muốn hẹn hò với một ca khó nhằn như thế.

- Cũng không được qua lại hay nhớ về người cũ đâu đấy !?

- Người cũ nào ?

- ''Người eo cũ'' ấy ?

- Lấy đâu ra người yêu cũ ?

- Không có à ?

- Lần đầu tỏ tình mà !

- Ò ! Thế giờ muốn có không ?

- Không đùa nha.

- Đùa thôi !

- Thế hôm Bế giảng em chụp ảnh với Bạch Chính là sao ấy ?

- À ! Em biết mắt anh sẽ dán theo em nên em nhờ Chính đóng giả chọc anh tức chơi. Chứ Chính nó có người yêu rồi.

- Ả nha đầu này ! Người ta không tức không ghen mà người ta khóc rơi nước mắt luôn ệ !

- Thất tình à ?

- À không ! Anh khóc vì xem phim thôi.

- Giờ muốn khóc vì thất tình thật không ?

- Cái mỏ này, đừng đùa thế nghe chưa ?

Ất vừa nói vừa véo hai má của cô: ''Lo mà học đi còn thi, thời gian đâu mà ngầy lắm thế !?''

- Bỏ... ra. Biết ời.

Bộ đôi Song Ngư mải yêu mà quên mất chỉ còn một tháng nữa là thi Tốt nghiệp. Đúng là họ nhà Cá mơ mộng quên cả thực tại mà !

Thi Tốt nghiệp xong, Bích học Đại học ở quận Hà Đông, cô theo học ngành ngôn ngữ Trung như đã ước muốn. Ất có đỗ vào một trường ở quận đó, nhưng anh lại chọn trường khác, nên thành ra hai người sống ở hai quận khác nhau. Ất nhớ Bích quá, thật ra anh hoàn toàn có thể nhắn thẳng là ''Anh nhớ em, yêu em nhiều lắm !'', nhưng như thế thì đơn giản quá, phải chơi trò thơ phú mới chịu. Ất nhắn cho người yêu:

''Sóng đánh thuyền, biển muôn trùng khơi

Xa em nhớ quá bé cưng ơi

Bến đừng xao xuyến thuyền khác nhé

Thuyền về với bến sẽ thành đôi.''

Bích cũng đối lại bằng thơ:

''Thuyền đi xa phong ba bão táp

Bến bên đường nhớ cứng chớ xiêu

Thuyền xa bến đón cơ man mối

Vắng thuyền bến nhớ biết bao nhiêu !"

Ất tim tin nhắn đó. Một thời gian dài sau, hai đứa không nhắn tin với nhau, họ gọi video. Như vậy cũng tốt, vì họ có thể giao tiếp theo thời gian thực, trừ phi mạng yếu quá mới có độ trễ thôi, nhưng như vậy thì cuộc trò chuyện sẽ dân dã hơn, đời thường hơn, lúc vô cùng sến súa, lúc lại nhạt tạch vô vị, vì làm thơ cần có thời gian nghĩ, kể cả ứng khẩu thành thơ ít cũng phải năm mười giây, nói qua nói lại nhiều như thế thì thời gian đó để mà tán tỉnh nhau còn hơn. Nói thì nói thế chứ họ vẫn không bỏ cái trò đó, có lẽ họ thấy nó quá hay, Ất nhắn kể lại cảm xúc của anh trong quá trình họ làm quen, rồi khen người yêu thơm, người yêu đẹp, nịnh xong thì chuyển sang nhớ:

''Anh nhớ Hà Đông, nhớ Hà Đông

Hà Đông nơi ấy nhớ anh không ?

Vũ trụ gửi đi dòng nhung nhớ

Không biết rằng em có ngóng mong ?''

Bích đối lại:

''Nhớ anh nhiều, những cái chạm yêu

Sự nuông chiều, lời yêu thấu hiểu

Nhớ đôi mình ngày lưu bút áo

Vẽ trái tim, đẹp biết bao nhiêu !''

Ất lại tim tin nhắn đó, Bích nhắn tiếp:

- Ngoaa, từ sau anh làm thơ ngắn thôi !? Chứ bốn câu em làm hơi cực, hai câu thì đẹp !

- Anh nghe ồi ! Nếu thích lần sau anh ra mỗi một câu thôi, vế còn lại cho em tự đối, thế là ra một cặp.

- Thử luôn đi anh !

- Ok, đợi tí để cho ''nó'' ra đã. À đây có rồi !

Ất nhắn nhõn một câu:

''Buổi cuối ta gặp trước chia li''

Bích đối tiếp một câu:

''Em sợ rằng anh sẽ quên đi''

Sau đó Ất nhắn tiếp, hai người cứ nhắn lần lượt như vậy. Ất ra một câu, Bích nối tiếp vào. Từng dòng từng dòng như thế, anh trước em sau, cứ bốn câu một đoạn, chẳng mấy chốc bài thơ đã dài ra mấy khổ:

- Nên nhờ anh kí lời yêu dấu

- "Tô đậm trái tim hơn nữa đi !"

_____

- Mất thời gian nghĩ bần bật tay

- Anh muốn chậm đi những phút giây ?

- Thẹn thùng em giận môi cong cớn

- ''Sao để người ta đợi thế này ?''

_____

- Đang lưu bút, bỗng run rẩy tay

- Em chịu để yên tay chạm tay

- Anh liền cơ hội vươn ra nắm

- Kì diệu cơn run cứ thế bay !?

_____

- Rồi anh hoạ một trái tim hồng

- Trái tim thật lớn như em mong

- Tô thật đậm trái tim yêu dấu

- Em để làm tin cất trong lòng.

_____

- Rồi em lưu bút trên áo anh

- Anh cúi mân mê lọn tóc xanh

- Nhẹ nhàng nhéo má xinh một cái

- Giữa sảnh người đông, em với anh.

_____

- Kí xong rồi em họa cho rành

- Trái tim cùng chỗ trái tim anh

- Mặc ai để ý, anh âu yếm

- ''Cúi ngửi mùi thơm'', em thấy anh.

Ất nhắn: ''Vãi, tính ra lúc đấy em biết hết luôn à ?''

- Mấy cái đó bình thường mà. Tại anh quá lộ liễu thôi.

- Tệ quá, xoay xở đến thế vậy mà.

- Khoan ! Trên áo anh có mấy dòng lưu bút của bạn nữ khác lớp ? Đó là ai vậy ?

- Không phải ghen đâu ngốc ơi, bọn nó có ''người eo'' hết rồi ! Mà nó cũng chỉ viết mấy câu cơ bản thôi, chả có gì đặc biệt đáng để lưu tâm đâu. Có đứa ký bằng bút lông, mồ hôi ra nhoè hết chữ luôn, anh có đọc được đâu, cũng không biết ai là người viết luôn. Ký xong phải ghi rõ họ tên thì người ta mới biết là ai chứ, bọn nó chỉ ký xuông, nên méo biết ai là ai luôn. Em có tra khảo cố thì anh cũng chỉ biết bịa ra để khai thôi, vì vốn có biết gì đâu mà trả lời.

- Người tên Thu Tiếp đó có ký cho anh không ?

- Hình như không. Nó sang 12D ký cho bạn cũ chứ không sang lớp mình, vì năm ngoái nó học lớp 11D.

- Tưởng thân mà nhỉ ?

- Cái này anh đâu thể ép được họ ? Không thể vì mấy cái đó mà cắt chít bạn bè được, chả đáng đâu !

- Ò. - Bích kết.

Thứ Sáu ngày 22 tháng 11 năm 2024, Bích bị ốm nặng, không ra khỏi giường được, may là ca học bắt đầu vào giữa chiều nên uống thuốc vào vẫn kịp tạm ổn đủ để đi học. Sáng nằm tủi thân quá cô nhắn tin với người yêu:

- Tại sao anh lại yêu em vậy ?

- No Reason.

- Hong ! Cần một lý do ?

- Thế thì là sự đồng điệu !

- Chỉ thế thôi à ?

- Thôi được, em thích thì anh chiều, đợi đấy anh nhắn cả sớ lý do cho.

- (Mặt cười) :))))

- Từ bé đến giờ đi học chưa dám thích ai, tại biết bản thân kém cỏi. Đương nhiên thấy bạn nữ nào xinh xắn, học giỏi, ngoan hiền anh cũng có mến mộ chứ ! Người chứ có phải sỏi đá đâu ! Nhưng chỉ biết ngắm xong để đấy thôi, không dám trèo cao. Đến khi gặp em anh cũng có suy nghĩ tương tự, anh thấy cô bé này có nét gì đó rất quen, dù em đeo khẩu trang và ta còn chưa một lần gặp mặt, nên định để ngắm dần, chỉ là mến thôi. Càng nhìn lâu anh càng thấy thích, lần ba, lần bốn, rồi về sau anh nhận ra em là một mẫu vẽ chân dung hoàn hảo. Nói không phải so sánh chứ em xinh như diễn viên Hollywood vậy, giống phải đến 88% Elle Fanning lúc còn trẻ tuổi (giờ bả lớn lắm rồi). Và anh cứ vẽ miệt mài, dù xấu anh vẫn vẽ, ý là tranh anh vẽ, chứ em lúc nào chả đẹp. Có lần anh vẽ được một bức gần giống mẫu, ngắm nghía mãi, thích bức vẽ thích cả mẫu luôn. Ngoài mẹ ra chưa có người con gái nào đối tốt với anh hết, nên khi quen em anh e dè kinh khủng, vì không biết có gặp phải ''xảo nữ'' không. Anh có thể làm nhiều thứ vì người khác, quan trọng là họ có xứng đáng hay không thôi. Lúc đấy anh nghĩ là: ''Tất cả con gái trên thế giới này đều không ai quan tâm đến mình''. Thật may có em để ý đến anh, có thể anh ảo tưởng, nhưng chắc là anh đã yêu từ giây phút đó mà không hề hay biết. Từ mến đến thích, rồi yêu, anh không dám nghĩ một kẻ như mình lại có thể có được em, hãnh diện không để đâu cho hết. Giờ thì anh có lý do để sống rồi. Được chưa ~?

- Rồi là ''No Reason'' dữ chưa ? Dài như sớ vậy.

- Tại đằng kia ''Cần một lý do'' mà !? Đâu ai biết gì đâu ?

- Em nhớ anh quá...

Ất gọi video, thấy đầu tóc cô rũ rượi, mắt ngấn lệ. Anh hỏi ngay:

- Ôi ồi ! Ốm lâu chưa ? Đau hay nhẹ ? Uống thuốc chưa ? (Rít răng) Xự ~~! Có mệt không ?

- Em uống thuốc rồi ! Chiều mới học, giờ rảnh quá tìm anh dỗi cho vui !

- Ngốc này nói dối dở ẹc, khóc cả ra thế kia cơ mà, đau lắm đúng không ?

- Nói thật mà ! Đỡ rồi, giờ nằm không đây è. Nhớ anh mới khóc thôi.

- Khóc đi em, nếu như khóc làm nguôi cơn đau thì có lẽ cũng nên khóc. Khóc cho anh xem đi.

- Sao anh lại xui em khóc ? Người ta toàn khuyên người yêu nín thôi !

- Èm, có thể vì họ vô cảm với cảm xúc của người khác. Bây ờ đố một người đương cơn khóc có thể kìm lại giữa chừng đấy ? Khó lắm, nấc nghẹn cho mà xem, thà khóc hết đi còn hơn. Con gái dễ khóc hơn, đấy là một điều tốt. Anh đọc trong sách nó nói là ''Vì họ phải chịu quá nhiều đau khổ, nên Chúa Trời cho họ nước mắt để mạnh mẽ hơn''. Có nhiều lần anh muốn khóc mà không được, vì nội tiết tố nam cản trở khả năng khóc, làm anh phải bật phim lên để xem cho mau nước mắt. Nhiều người cho rằng việc khóc là yếu đuối, nhưng để chọn nguôi cơn đau thì anh thà oà khóc như một đứa trẻ còn hơn là chửi thề và đánh người đập phá như một tên vũ phu. (Lắc đầu) Không được không được, thế là không được, không được như thế. Cho nên là, khóc đi, anh ở đây nghe.

- Ngoà...oà... - Bích khóc luôn cho Ất xem - Hự hự hự... (Nấc).

- Jiā yóu, cố lên em, mai này đây mình sẽ nắm tay.

Phần tư tiếng sau, Bích sụt sịt nín: ''Ô, vơi thật này anh ơi !''

- Thấy có cái gì đó râm ran khắp người đúng ơ ?

- Ưm, có có. Kiểu tê tê ấy !

- Kiềm cơn khóc còn làm cho cảm xúc tiêu cực không có chỗ để giải toả, như thế còn hại hơn ạ. Tính ra mấy ông khác bắt người yêu nín khóc mới là sai ế, gia trưởng vãi chưởng ! Người ta khóc kệ người ta chứ ! Cảm xúc của ta do ta làm chủ, người khác đâu thể bắt ta vui buồn cười khóc theo ý họ được.

- Anh ăn trưa chưa ?

- Anh không ăn trưa. Không có thời gian, thật ra là không có tiền, mà có tiền cũng không ăn, tại không có thời gian !

- Lười quá đấy, học ít thôi ! Đọc cho lắm sách vào xong có làm theo đâu.

- Biết ồi ! Tương lai mai, ngày rộng tháng dài, chắc chắn ta sẽ khác. Chứ bây giờ khổ quá.

- Đang ở đâu đấy ?

- Anh đang ngồi thư viện.

- Vãi, gọi video ở thư viện à ? Tưởng không được làm ồn cơ mà ?

- (Nói thầm hùa theo Bích) Đấy là trên phim thôi. Mấy ông tướng trong này ngồi điều hoà, wifi sẵn, chơi game chứ có học đâu. Chúng nó thua game than rồi chửi khéo tiếng còn to hơn cả anh ợ.

- Tháng 11 vẫn bật điều hoà à ?

- Miền Bắc đã lạnh quái đâu ?

- Đi ăn đi ! Đói bây giờ !

- Không đói ! Anh có cách để quên cơn đói rồi.

- Đọc sách ít thôi ! Làm gì có ai không ăn mà sống được ?

- Có ăn, ai nhịn được mãi ? Nhưng mà lợi dụng Trạng thái Dòng chảy (Flow State) để tạm quên đi thôi, làm việc hăng say đến độ quên cả thời gian là được mà. Tối về ăn một thể.

- Sau này em phải chăm anh béo như con lận mới được !

- Khỏi ốm đi đã Nha đầu thối ạ.

- Thôi bye ! Em chuẩn bị đi học đây.

- À. Thật ra nãy giờ anh bốc phét đấy !

- Anh ăn rồi à ?

- Không ! Anh giờ đang trong tiết học chứ không phải ngồi thư viện.

- Uây vã-

Bích đang nói thì Ất tắt cuộc gọi. Bích nói cố:

- Ê, ê, Tiểu Ất !... Tắt mất ồi.

Thật ra Ất tan học rồi, đang ngồi ở nhà.

Tối thứ Năm, ngày 12 tháng 12, Ất nhớ người thương, nhắn tin với Bích:

- Nha Đầu Ngốc, em có rảnh không ?

- Gọi video đi anh, lạnh này em lười nhấn chữ lắm !

Bích gọi đến, Ất ấn tắt. Bích hỏi:

- Sao anh nhấn tắt ? Không muốn nhìn diện em à ?

- Anh bấm tắt bởi vì... ờ... anh đang đi ẻ trong nhà vệ sinh. Việc đại, tiểu tiện, có cả trung tiện, thật không tiện để gọi video.

- Cái cớ nghe có vẻ bất tiện mà thuận tiện quá ha ! Anh sợ à ?

Ất gọi lại luôn cho Bích sợ, nhưng khi cô ấn nhận cuộc gọi thật, Ất rén lại tắt camera, Bích cười:

- Đúng là anh sợ rồi !

- À ! Sợ chứ ! Đương cơn phiêu đu đưa câu yêu thương mà nghe tiếng ''Bỏm'' một cái thì lại chả ra làm sao, mất hết mặt mũi.

- Ò ! Vì thế mới tắt camera đúng không ?

- Thôi nói chuyện khác đi ! Giờ anh xong rồi, bật cam đây.

- Hôm trước mẹ em đi xem bói á.

- Me... anh không tin vào mấy điều mê tín. Đi xem bói vừa tốn tiền vừa lợi bất cập hại.

- ... - Bích có vẻ hụt hẫng, không muốn chia sẻ nữa.

- Ê nhưng mà bà bói nói gì ấy ? Kể nghe xem nào ? Hung hay cát ?

- (hớn hở trở lại) Bà bói bảo sức khoẻ mọi người trong nhà vẫn tốt, con cháu học hành giỏi ngoan, bố mẹ hoà hợp, nhưng mà em thì có một điềm xấu...

- Sao, điềm gì đe doạ em anh ?

- Đường tình duyên. Bà bói bảo dù sau này em có lấy ai đi chăng nữa thì cái phận hẩm hiu của em cũng sẽ khổ lây cho chồng, thậm chí nhà chồng. Bói toán có chính xác không anh ?

- Mẹ em và mọi người trong nhà có tin không ?

- Mẹ thì có, còn mọi người đều bán tín bán nghi.

- Nói thế mà cũng tin được !? Vợ chồng ở với nhau chả nhẽ bây giờ vợ khổ lại không lây đến chồng à ? Hay anh chồng là người bàng quan với chuyện của vợ ? Ngược lại chồng khổ cũng thế thôi. Bà bói đó ngày trước cũng bói cho mẹ anh y xì thế.

- Trùng hợp vậy, mẹ anh cũng bị phán là gây hoạ cho chồng à ?

- Ờ, nhưng nghe kiểu như doạ để vòi thêm tiền á. Bà á bảo mẹ anh là phận đen đủi, rồi thì mà là vụng về, đụng đâu hỏng đấy làm chồng phải chịu. Xong cái mẹ anh sợ. Rồi bà bói gợi ý mình đổ tiền để cúng bái trừ hoạ.

- Thế nhà anh có làm không ?

- Tất nhiên là không rồi ! Ngu gì !

- Nhưng em sợ lắm !

- Đây anh kể chuyện thật cho mà nghe. Anh họ anh kể là, mẹ anh ý đi xem bói, nói anh sẽ chết vào cuối năm, bảo về xoay tiền làm lễ cúng đi, nếu không anh sẽ không sống sang năm sau được. Anh ấy quyết không cúng, xong vẫn sống đến bây giờ. (Nghĩ thầm) Không thể để nhóc biết về Tướng Sát Phu được.

- Ò ! Ơ ~ ? Nhưng mà-

- Không nhưng ! Mấy cái đó chả có căn cứ khoa học gì cả ! Còn nếu em vẫn tin thì đây, ngày bé anh cũng bị tiên tri là ''cậu bé sao chổi'', sẽ đem lại bất hạnh cho người khác. Cũng vì cả tin vào nó mà trước kia anh không dám yêu ai, sợ làm khổ đến người ta, giờ thì hết tin ồi. Nhưng nếu thực sự số anh làm khổ đến vợ, phận em làm khổ đến chồng, thì hai ta cơ chừng chẳng còn gì để mất. Mình yêu nhau đi ?!

- (mỉm cười) Mình yêu nhau rồi mà !

- Mình lấy nhau đã đành. Anh còn muốn ''share'' duyên cho số anh và phận em cho nó thêm phần ''độc nhất'' !

- Xe ?... À share duyên á ? (Cười). Hẳn là ''độc nhất'', mà độc nhất thật ! (Cười tiếp)

- Đời vốn bạc, đằng nào nó cũng cạn tàu ráo máng với ta, sao ta phải e dè với nó ? Không phải sợ em ạ ! Nhất thì chết, dân chơi sợ gì mưa rơi ! Nếu chết thật thì tình mình sẽ là ''Yêu nhau đến chết !''

- (cười) Hứm hứm...

- Nhớ quá, cái điệu cười thương hiệu này ! Anh làm thơ nè em nghe không ? Kí ức cuối lớp 11, lúc anh thích thầm em ấy !

- (Cười) Đâu ? Đọc đi em nghe ?

- Anh làm xong đến lượt em ha !

- Anh đọc đi !

- Đây !

Em hỏi anh: "tháo cặp kính dày

Mắt trông vẫn thế hay khác đây ?"

Anh mỉm cười: "Vẫn xinh như thế !"

Môi đỏ hồng nhan tóc mái bay.

Hôm sắp chia xa em ngỏ lời:

"Anh về anh có nhớ anh ơi ?"

Lẳng lặng cúi đầu anh không đáp

"Có phải rằng em mến anh rồi ?"

Hôm sau gặp lại em vẫn mong:

"Anh về anh có nhớ em không ?"

Ánh mắt em làm anh suy nghĩ:

"Có ! Đừng hỏi thêm nữa được không ?"

Ngày đẹp trời em lên trang điểm

Anh ngại ngùng không dám nhìn thêm

Tim anh mềm chảy tan ra mất !

Mũi cao môi chúm chím cười hiền.

Phút sơ hở anh liền liếc vội

Ngắm môi em đỏ thắm rặng ngời

Vô tình hai ta mắt chạm mắt

Anh quay đi ngại chết mất thôi !

- Từ từ để em nhớ lại đã. À có rồi ! Đây là khúc cuối lớp 11 - đầu lớp 12 nha !

Thời gian tua chậm những phút giây

Anh ngồi day dứt vươn úp tay

Hai tay em ngửa song song nắm

Chạm vào tay anh thích lắm này !

Sau gặp lại nhớ nói nhiều thêm

Cũng chẳng nhiều thứ muốn anh xem

Chỉ cần anh cứ ngồi nơi đó

Chuyện kể tự nhiên em mới quen.

Nghỉ hè em ngóng cho hết mau

Rồi ngày hai đứa gặp lại nhau

Em mừng không giấu nổi vui sướng

Hai đứa cười tươi trao mắt lâu.

- Đến lượt anh à ? Lúc lớp 12 á ? Đây !

Anh đi học sớm trông ngóng mong

Em đứng ở trên bám ban công

Miệng cười roi rói tay chao vẫy

Anh cũng cười chao em thấy không ?

Hội chợ xuân lạnh tấp nập người

Ai xuất hiện mang nắng tới chơi

Em ngồi chơi đó xem anh nấu

Duyên chẳng được lâu mỗi đứa nơi.

Hội chợ xuân gở toàn chuyện xấu

Ghế đá ngồi hai đứa cạnh nhau

Tuy trong lòng biết bao nhiêu chuyện

Lại chẳng nhiều duyên nói quá sâu.

Anh bận lâu ngày nay thảnh thơi

Phụng phịu em lơ giận: "Dỗi rồi !"

Anh ngồi bối rối: "Ơ sao lại..."

Kẹo hối lộ đây em có vui ?

Bế giảng em xinh khác mọi ngày

Buộc nửa đầu đen óng mái bay

Không đeo kính mắt thoa kim tuyến

Cong vểnh hàng mi má đỏ hây.

Sau bế giảng thôi xuống gặp nhau

Anh thất vọng nhưng chẳng được lâu

Em cùng ai đó cười vui nói

Muốn bỏ cuộc nhưng vẫn thấy đau.

Chân buồn nán lại trước cầu thang

Đứng ở đằng xa lén ngắm nàng

Mắt lại nhìn nhau trong khoảnh khắc

Lộ bài anh bước loạn nhịp thang.

- Lượt em à ? Ơ...

Rồi em ra vế thử lòng anh

Anh hiểu lòng em đối rất nhanh

Tỏ tình anh nói lời ẩn ý

Mong mỏi từ lâu "em thích anh".

- Sến à ? Anh cũng biết sến nhá ! Ẹ hem !

Anh yêu em mèo con đeo kính

Khi em cười má phính hồng xinh

Áo sơ mi tất đi đôi trắng

Không lòe loẹt nhưng vẫn lung linh.

- Em đẹp thế à ?

- Đẹp ! Đẹp lám ~! Đẹp cái dạ bên trong ấy !

- Nếu không phải nhau thì ta sẽ lấy ai nhỉ ? Thế kỷ hai mốt rồi còn làm thơ nữa ! Như hai đứa dở ! (Cười)

- Ơ kè ? Nói thế ? Lúc bé anh xem phim "Như Ý Cát Tường" thấy nhân vật Đới Xuân Dần chỉ muốn yêu và lấy một vợ duy nhất anh mới nghĩ là: "Hay phết ! Mình cũng muốn vợ mình là mối tình đầu". Kiểu từ lúc yêu đến lúc cưới chỉ có một người thôi ạ. Ấy ! Xong sau này con nó hỏi bố có người yêu cũ không, mình có thể mạnh miệng "Không ! Bầm con là tình đầu của bố".

- Wa~!? Em cũng thích thế. Để lúc cưới dẹp luôn cái trò sắp mâm cho người yêu cũ đi !

- Wait ? Anh nghĩ ra tên này ! Để vào Messenger đổi lại biệt danh.

- Tên gì ?

- Nữ hoàng Bích-cư-thơ-li-a.

- Victoria ? Japanlish à ? Tên anh là Thanh Ất đúng không ? Ta-ưn Át-tộ. Tan Atto ? Tani Aoto, đặt thế nhá ? Vì chữ Ao là màu xanh á !

- Ừm. (Cười)

Chiều 26/4/2025, bộ đôi tai họa Thanh Ất - Đông Bích về quê nghỉ lễ. Họ đi chơi ở quán Café Tiến Lên. Ất đang ngồi ngắm nội thất thì gặp Bùi từ nhà vệ sinh đi ra. Cậu nhíu mày theo dõi, hóa ra Bùi và Tiếp đang hẹn hò ở bàn xa: " Úa ? Người này... (nghé phía xa) Ô cái Tiếp ! Bọn này cũng được nghỉ về quê à ? Vãi chưởng thật ! Cuối cùng thì cô ả cũng chấm được anh."

- Ất ! Đang nghĩ gì ấy ? Sao đực mặt ra thế ?

- À không. Bất động tí cho nó "điện ảnh" !

- (Cười) Nói gì ấy ?

- Không hiểu à ? Bắt chước trong phim Chungking Express ạ.

- À ! Trùng Khánh Sâm Lâm á ? Phim đấy em xem rồi.

- Phim đấy đẹp nhờ ? Đang bắt chước cảnh 663 từ từ uống cà phê ấy.

- Uống đi ?

- Ok uống thì uống.

Bích cười, mắt mở to, chống cằm hai tay, ngắm Ất đang từ từ cầm cốc trà đào lên uống. Hai đứa bất động như trong bộ phim, mặc kệ mọi thứ xung quanh ồn ào trôi qua. Đặt cốc xuống bàn, Ất cũng chống cằm hai tay, ngắm Bích. Hai mắt nhìn nhau, hai mắt cười. Mắt Bích cười tươi hơn:

- Sao không nói gì ?

- (cười nhẹ hơn, khẽ lắc đầu) ... :)))

- Nói gì đi ?

- (cười tươi hơn) Chụt !

Bích giơ tay trái lên bắt lấy nụ hôn gió của Ất, áp vào má trái, nhìn Ất, cười.

________________________________________________________________________________

Vài Vặt Vãnh số thứ bốn.

Thanh Ất (清乙): Thanh nghĩa là trong sạch, tinh khiết, bình yên, vắng lặng... đồng âm với chữ Thanh (青) chỉ màu xanh sắc lam. Ất là can số hai trong Thiên Can, được dùng để chỉ hàng, ngôi, bậc... thứ hai, nhưng cũng có ý nghĩa về sự sinh trưởng và khởi đầu gắn với thực vật. Ý nghĩa cả tên: ''một khởi đầu tươi sáng, thuần khiết''. Tên của cậu dựa trên lá Át trong bộ bài Tây.

Đông Bích (冬碧): Bích là ngọc bích - một thứ đá quý màu xanh lục - cũng dùng để chỉ màu xanh biếc. Tên cô nghĩa là ''màu xanh biếc mùa đông'', dựa theo chất Bích trong bộ bài Tây.

- Ất sinh nhật ngày 07 tháng 3. Một thiếu niên nghệ sĩ với trực giác nhạy bén, có thể đọc vị người khác, khát khao một tình yêu lãng mạn, khép kín, khó mở lời với người lạ và chỉ cởi mở với người thân.

- Bích sinh thần mùng 9 tháng 3. Một cô gái dễ chịu, nhân hậu, có tâm hồn lãng mạn và hơi mơ mộng, lúc lạc quan lúc lại bi quan, thích xem phim hoạt hình với nhân vật đáng yêu.

- Cả hai người đều cung Song Ngư.

- Lá bài Tarot tương ứng là The Moon. Lá bài của trí tưởng tượng, nỗi sợ, nguy hiểm, trực giác và ước mơ.

- Ưu điểm: cả hai đều lãng mạn trong tình yêu, khá thông minh, biết làm thơ, sáng tạo và hài hước.

- Nhược điểm: ít khi ở thế giới thực, hầu như toàn rơi vào cõi mơ mộng cùng nhau. Đều ám ảnh về số phận đen đủi sẽ mang lại tai hoạ, làm khổ lây đến người yêu.

- Chuyện bên lề:

+ Xét theo phương hướng thì can Ất chỉ hướng chính Đông, nên cho Thanh Ất và Đông Bích đến được với nhau (Không liên quan lắm nhỉ ? Chắc đồng âm ''Đông'').

+ Câu chuyện thứ nhất kể về tình yêu (Cơ với Chất Cơ); chuyện thứ hai kể về tiền bạc (Vương với Chất Rô); thứ ba là quyết tâm (Bùi và Tiếp đều ở lại học sau khi tan). Câu chuyện thứ tư này định sẽ kể về tai hoạ, vì lá bài Át Bích là lá bài của sự chết chóc, tăm tối, u buồn và tai hoạ.

+ Theo chủ đề Tai Hoạ, dự định ban đầu sẽ để cho Ất tỏ tình thất bại, nhưng rồi ý tưởng đó được đổi lại thành yêu xong mất nhau, có thể là tai nạn mất mạng hay bệnh tật gì đó. Ý tưởng cho nhân vật chính chết có vẻ khả thi, nhưng bộ đôi mới vừa sinh nhật 18 tuổi, thật sự không nỡ xuống tay khai tử bất kỳ ai trong số họ, cơ mà vẫn muốn viết về chủ đề tai hoạ, thế là cho hai người họ thành ''cục nam châm tai hoạ hút nhau'' vào cuối câu chuyện. Vậy là vừa giữ được ý tưởng ban đầu, vừa không ai phải chết, vừa hay lại vô tình tạo ra câu chuyện tình yêu độc đáo nhất từng được kể, vì mấy ai được/bị như họ ?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free