Búp Bê Vận Mệnh - Chương 2: Chapter 2: Dưới ánh trăng đỏ
Một bé gái tầm mười hai tuổi đứng trước cửa phòng, mặc chiếc váy đơn trắng, các sợi chỉ vàng khâu vào tròng mắt, đồng tử kép nối với nhau. Cô nở nụ cười rạng rỡ như mặt trời khi nhìn thấy Meliza, trái lại đôi mắt vô hồn như cá chết.
Meliza không khỏi bất ngờ khi nhìn thấy Vidora vì quá giống loài người, nhưng đôi mắt thì… hơi rợn.
“Meliza, chị đã tỉnh rồi.” Âm thanh nũng nịu phát ra.
Vidora chạy đến nhào vào lòng cô, cơ thể con người mềm mại quấn chặt lấy thân hình sứ lạnh lẽo. Đôi má phúng phính như bánh bao đang cọ vào ngực, mùi hương thơm của nắng dịu nhẹ từ cơ thể nhỏ này. Đáng lẽ phải ấm áp, nhưng lại giật mình vì sự thân mật quá đột ngột.
Mặt búp bê đờ ra. Não như bộ máy bị ngắt nguồn điện một cách đột ngột.
“Cô bé có vẻ rất thân với cơ thể này, cho nên…”
Tay khự lại, khớp nối xoay một vòng biến từ đẩy thành vuốt tóc.
“Thì mình cũng phải thuận theo thôi.”
Vidora cảm nhận được bàn tay sứ đang vuốt tóc sờ đầu mình, khuôn mặt không khỏi rạng rỡ như bông hoa bung nở dưới nắng xuân. Mái tóc đen mềm mại xõa ra như tơ nhện, khiến người động vào không khỏi thích thú.
Nhưng Meliza biết cơ thể nhỏ bé này là cái xác lạnh lẽo đang cố tỏ ra sự nũng nịu trước mình mà thôi. Biết đang ở thế bị động, cô liếc mắt xung quanh, tìm cái cớ để thoát ra khỏi nhân tính giả tạo này.
Ở góc phòng, cô gái cáo Pier im lặng, đôi tai cụp xuống đứng chắp tay trước bụng. Ngày thường như một cỗ máy vô cảm, giờ lại mỉm cười với chiếc đuôi đang vẫy mà Meliza không hay biết. Nhẹ giọng nói:
“Chủ nhân, Vidora đợi ngài rất lâu rồi. Cô ấy nhớ ngài lắm đó.”
“Thôi được rồi, các cô biết cuốn sách này chứ?”
Cảm nhận sự mềm mại tác động lên đùi mình, cô ôm Vidora với tư thế ngồi trong lòng mình như bế một đứa trẻ. Cầm cuốn sách thiếu nhi lên và hỏi hai cô gái này.
“Đây chẳng phải quyển sách mà chị thường xuyên dạy em hay sao?” Với giọng ngây thơ Vidora nghiên đầu hỏi.
“Quyển sách nói về nhân cách con người, một trong các quyển sách chủ nhân thường xuyên dạy chúng tôi.”
Pier chắp tay trước bụng, đôi đồng tử đỏ dựng đứng nhìn chằm chằm quyển sách.
“Những lời nói mà chủ nhân dạy chúng tôi luôn khắc nghi trong lòng, không phụ công chỉ dạy của ngài.”
“Chị Meliza, chị đừng đi đâu nữa nhé. Tụi em sợ chị bỏ rơi em lần nữa lắm.”
Vidora đột ngột quay lại ôm cô thêm lần nữa. Lần này cô hiểu ra nhìn bề ngoài quỷ dị nhưng tầm hồn vẫn là đứa bé mà thôi. Trong lòng cô dâng nên một cỗ cảm xúc khó tả, bỏ quyển sách xuống, tay tiếp tục vuốt ve đầu Vidora.
“Không phải ta vẫn đang ở đây sao?”
Ánh sáng đỏ từ bên ngoài chiếu vào, làm cô ngoảnh đầu nhìn con mắt máu ngoài cửa sổ, suy ngẫm một lúc rồi trầm giọng nói:
“Có chuyện gì sảy ra khi ta ngủ say sao? Mặt trăng kia xuất hiện từ khi nào?”
“Thưa chủ nhân, từ khi cuộc thần chiến kết thúc mặt trăng đỏ bắt đầu xuất hiện…”
Pier nhìn con gấu bông rách nát kia đôi tai cụp xuống giọng nhỏ dần:
“Khi đó Mimi là gấu bông mà ngài yêu thích nhất, trong trại thái bị thương chồng chất cố gắng mang ngài về. Chủ nhân, ngài đừng bỏ rơi tụi em lần nữa được không ?”
Câu cuối cô chỉ nói thầm. Đầu cúi xuống đất hi vọng chủ nhân có thể nghe thấy giọng của mình.
Nhưng Meliza lại đang có suy nghĩ khác không để ý đến cô. Thế giới này có cuộc chiến của các vị thần và mình trong số đó. Gấu bông hỏng này tên Mimi mình đã thử gọi ánh sáng và nó đáp lại mình, chứng tỏ vẫn còn chút ý thức. Cô nhìn ra ánh trăng đỏ ngoài cửa sổ.
“Còn ánh trăng kia mình nghĩ đó là một vị thần đã chết để lại.” Cô nhìn con mắt đỏ vô hồn trên cao suy diễn.
“Còn ai sống sót như ta vào năm đó không?” Cô nhìn lại Pier, giọng nói nghiêm túc làm cô gái cáo giật mình ngẩn đầu định trả lời, nhưng bị Vidora đang lật mở cuốn sách thiếu nhi, nhanh nhẹn với giọng nói ngây thơ trả lời trước:
“Năm đó chị đã mang toàn bộ đội quân, để lại hai tụi em với con mèo đen quản gia kia.”
“Mèo đen làm quản gia?” Cô ngây ra, không phải do năng lực của nó, mà do lạ lẫm với khái niệm ‘một con mèo biết làm quản gia’ làm cô cảm thấy buồn cười, ‘cô ta’ lại cho con mèo đi làm quản gia? Thứ cô không phải thông tin đó, nhưng nhiều chuyện kéo cô đi, nên quên luôn ý định hỏi ban đầu.
“Đúng vậy thưa chủ nhân, có vẻ sau giấc ngủ dài, trận chiến đó đã ảnh hưởng đến kí ức của ngài.”
Pier chậm rãi trả lời, liếc mắt vào chiếc gương bên cạnh, chiếc nơ ren trên đầu của mình bị lệch cô vội vã chỉnh sửa lại, nhìn lại Meliza đang mải mê chải tóc cho Vidora.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm may mắn chủ nhân vẫn chưa nhìn kĩ mình, rồi tiếp tục giải thích:
“Pexik vốn dĩ là linh vật trấn giữ lâu đài này, ông ta đang bảo vệ cây thần… còn lại toàn bộ rối chưa được sửa chữa đang được xếp hàng ở đại điện. Trừ hai hầu gái bên ngoài để bảo vệ ngài thì đó là toàn bộ, thưa chủ nhân.”
Meliza vuốt ve đầu Vidora, nhíu mày vì con rối cần sửa chữa quá nhiều. theo nhật kí thì bảo trì cần phải tốn rất nhiều công sức và nguyên liệu.
Vidora đang cầm quyển sách thi thoảng lại lật một trang, thích thú kêu lên và chỉ vào chiếc bánh mì, quay đầu gọi Meliza:
“Chị Meliza, em đã đi rất nhiều nơi và mang nhiều đặc sản về. Chị muốn thử không?”
Cô quay đầu nhìn Pier với nụ cười rạng rỡ:
“Cả cô nữa, Pier. Đây là dịp đặc biệt, tôi đã đến nhiều nơi ở đó họ tổ chức các ngày trọng đại. Công việc để sau hẵng nói, rất lâu rồi chúng ta mới có dịp đoàn tụ.”
Lại nhìn về hình ảnh gia đình, bố mẹ cười hiền hòa cùng con cái vui đùa đang xung vầy quanh bàn ăn trong trang sách.
“Hôm nay là ngày chị Meliza trở lại, chúng ta phải tổ chức một buổi tiệc thật hoành tráng.”
Meliza khựng lại khi nghe Vidora nói “ngày trọng đại, gia đình đoàn viên”. Đôi mắt cô vô thức liếc xuống hình ảnh gia đình quây quần bên bàn ăn. Khiến cô không khỏi nâng nên một cảm giác trống trải, Những kí ức về gia đình trở lên mờ nhạt.
“Đã bao lâu rồi mình chưa cùng bố mẹ ăn một bữa cơm?” Cô suy tư về những đoạn trí nhớ quan trọng đang lọt qua các kẽ tay.
Biết mình trong một thế giới không biết, những người quen mà cô chưa từng gặp, thì sao mà tin tưởng hoàn toàn? sao có thể thả lỏng được? Cô nhắm mắt một lúc để bình ổn cảm xúc, ngay cả xúc động cũng phải kiềm chế lại.
“Nhưng đây chỉ là những con rối vô hồn, đòi bắt chước những thứ tình cảm của con người. Mà thôi, chúng đã nghĩ vậy thì mình cũng phải theo vai.” Nghĩ vậy cô cau mày.
Meliza im lặng trong vài giây. Nhìn sang Vidora, đôi mắt vô hồn cùng nụ cười rạng rỡ đang nghiêng đầu ngước nhìn cô. Và Pier đang đứng im lặng ở góc phòng, đôi tai cáo cụp xuống, mắt nhìn xuống mũi giày như chờ đợi một điều gì đó.
Biểu hiện của hai con rối làm cho Meliza bối rối. Nếu chúng là tạo vật còn biết nhớ đến người mình thương yêu, vậy thì cứ thuận theo tự nhiên mà diễn thôi.
“Pier, lại đây.”
Giọng nói cất lên đột ngột làm pier giật mình, ngẩn đầu mắt mở lớn rồi lại cúi xuống. Cô bước đến từng cử động chậm chạm, nặng nề.
Meliza dang tay ra.
Vidora ngẩn đầu, không nói gì hành động trước ôm eo cô gái búp bê thật chặt. Thấy Pier còn do dự, Meliza kéo nhẹ cô hầu gái cáo lại, ôm cả hai vào lòng. Mùi thơm của nắng từ tóc Vidora, mùi của trầm hương đen từ cơ thể cáo nhẹ nhàng thoảng vào mũi cô.
Pier cứng người rồi thả lỏng dần dựa vào vai chủ nhân mình, cái ôm thật chặt như muốn hâm nóng sự ấm áp của ba cơ thể lạnh lẽo, cô đơn này.
Meliza đây là lần đầu ôm Pier và Vidora vào lòng, cảm nhận được sự mềm mại tuyệt đối từ đối phương làm cô không muốn buông, cả hai đều có độ đàn hồi khác nhau. Cơ thể của pier là từ lông và da thú, còn Vidora từ da thịt con người. Sờ lên đôi tai cáo mềm mại bấy lâu nay mong ước, mặt cô không khỏi dãn ra, thư giãn như lạc giấc mơ dịu dàng.
Nhìn bản thân trong gương đang ôm hai con rối, khóe miệng cô không khỏi cong lên, khiến cô phần nào thỏa mãn ước muốn lâu nay. Chợt chạm đến lưng, cánh tay của pier đã bị bung chỉ, để lại một vết sâu lõm vào làm cô thấy thứ gì đó siết chặt vào lồng ngực - thương sót, đau đớn - không rõ vì ai, hay vì bản thân.
Cô mở to mắt, trong lòng nặng trĩu đột ngột như tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu. Còn rất nhiều việc phải làm chỉ sợ chậm một bước, hậu quả không thể cứu vãn được nữa.
“Được rồi, chúng ta hãy cùng mở tiệc,” Meliza khẽ nói, giọng mềm mại như gió mùa xuân. “Ta rất muốn tham gia hoạt động này. Các cô đã chịu nhiều vất vả rồi.”
Vỗ nhẹ lên hai tấm lưng nhỏ, như một người mẹ vỗ về con cái. Từ khi làm nhân viên văn phòng cô đã không còn vào bếp, nhưng cảm giác nóng lòng trổ tài nấu nướng cho người khác lại trỗi dậy.
Meliza buông vòng tay ôm, đôi mắt liếc qua Vidora và pier cả hai đang nhìn chằm chằm cô, có vẻ rất háo hức.
“Sau đây ta sắp xếp công việc,”
Cô nhìn pier, giọng nghiêm túc khiến cô hầu gái cáo giật mình, đứng thẳng như cột cờ, đựng đôi tai lắng nghe.
“Pier, cô sẽ lo việc chuẩn bị bàn tiệc.”
“Vâng, thưa chủ nhân.” Pier cúi người thật sau, chiếc đuôi cáo khẽ ve vẩy.
Vidora cảm nhận ánh mắt dịu dàng liếc qua mình, vẫn là đôi mắt vô hồn của cô nhưng hành động mím môi, tay nắm chặt chắp trước ngực lại tỏ ra rất háo hức.
“Vidora, cô phụ lấy nguyên liệu, nghe nói những nguyên liệu cô lấy được bên ngoài đều là đặc sản quý hiếm từ các vùng. Vì vậy ta hôm nay đặc biệt đích thân vào bếp.”
“Hoan hô, chị Meliza đích thân vào bếp. Em rất muốn ăn những món chị nấu, những món ăn từ nơi khác không thể nào ngon được bằng chị nấu đâu.”
Vidora nhẩy cẫng lên trong tiếng vui sướng, định chạy ra ngoài nhưng bị Meliza gọi lại bằng giọng trách móc.
“Vidora! ta còn chưa buộc xong tóc cho cô đâu. Đi ăn tiệc phải gọn gàng, đâu thể lôi thôi như thế được. Lại đây.”
Vidora đứng khựng lại, má phồng ra hai bên như con sóc quay lại, trông giống một cô học trò bị cô giáo bắt quả tang trốn ra khỏi lớp.
Meliza thở phào, cô nhóc vẫn là trẻ con, còn dễ dạy bảo. Cô quay người bắt gặp Pier đứng trước mặt từ khi nào, tay ôm một bộ đồ đầu bếp trắng tinh, đã được là phẳng không một nếp nhăn
“Chủ nhân,” Pier cúi đầu, “để em giúp ngài thay đồ.”
Meliza gật đầu. Tấm gương phản chiếu ba cô gái, một búp bê sứ với khuôn mặt của con người, một cô hầu gái cáo đang tỉ mỉ thay đổ cho chủ nhân, và một bé gái với mái tóc tơ đen đã được tết sang hai bên đang nhảy nhót trong chiếc váy đơn trắng. Cảnh tượng hòa hợp đầm ấp như một gia đình thực thụ.
Cách cửa nhẹ nhàng mở. Ngoài hành lang không còn tối om nữa, những bóng sáng trắng nhỏ mờ ảo từ các rễ cây bay lên, soi rọi lối đi như đám đom đóm lơ lửng trong những giấc mơ.
“là, lá, la… là, la…”
Vidora nhảy chân sáo đi trước, chất giọng nhẹ như thiên sứ ngân nga các giai điệu huyền ảo. Âm thanh vọng lại trong không gian im lặng, mời cô vào thế giới cổ tích.
Pier vẫn luôn theo sát, thân thể mềm mại cẩn thận bọc lấy cánh tay sứ như chỉ sợ sơ ý một chút là vỡ. Dìu nữ hoàng búp bê về phía trước một cách đầy tỉ mỉ, chuyên nghiệp. Chiếc đuôi kẽ vẫy, đôi tai cáo đung đưa theo từng nhịp hát của cô gái nhỏ phía trước.
Meliza chạm nhẹ vào các bóng nhỏ, như một ảo ảnh nó xuyên qua tay cô và biến mất ở trần nhà tạo nên bức tranh thơ mộng, không biết đây là mơ hay là thực.
Đi được một đoạn các rễ cây và bóng sáng nhỏ bắt đầu thưa và dần biến mất, thay vào đó là ánh trăng hắt vào từ cửa sổ nhuốm đỏ cả hành lang. Đường đi được chiếc thảm đỏ rực trải dài dưới chân dẫn lối trong im lặng.
Khung cảnh giờ đây như một giấc mơ đẹp bị ai đó bóp méo, vẫn giữ được sự thơ mộng nhưng lại mang đậm màu sắc quỷ mị tuyệt vời đến nỗi khiến người ta sợ hãi.
Cảm nhận được sự êm ái từ chiếc thảm, cô chậm bước đi đến khung cửa sổ lớn. Chứng kiến thứ bên ngoài cô đứng khựng lại, khuôn mặt trở lên nghiêm trọng.
Dưới bầu trời máu, các mảnh trần nhà, khung cột, nền đất vỡ vụn… tất cả đều lặng lẽ chầm chậm xoay tròn hướng lên bầu trời như các mảnh ghép từ giấc mơ rơi ra.
Một cánh cửa khổng lồ bị vỡ nát cùng chiếc chân, tay gỗ mọc ra từ thân nó thi thoảng lại giãy giụa. Chiếc cầu thang xoắn lơ lửng cùng với các tàn tích như con rắn không đầu uốn lượn lên cao, rồi vỡ nát đứt đoạn.
“Đây là…?”
Meliza bất giác nói ra, hình ảnh như trong mơ làm cô quên hết mọi thứ.
“Thưa chủ nhân, năm đó thứ này ở trên trời rơi xuống, từ đấy nó vẫn luôn trong trạng thái như thế này.”
Thấy chủ nhân đứng bất động nhìn ra cửa sổ với biểu cảm bất ngờ, Pier vội vàng giải thích.
Vidora đột nhiên im bặt. Cô đứng yên như con rối bị đứt dây, nét cười ngây thơ vẫn còn giữ trên môi cứng đờ đến rợn người.
Meliza bất giác lùi một bước, tim đập thình thịch. Không chỉ Vidora, mà cả những tàn tích bên ngoài khung cửa sổ cũng đông cứng lại, như một đoạn phim bị ngừng đột ngột.
Thứ duy nhất biến mất là Pier. Nơi cô đứng chỉ còn lại cái bóng in trên nền đất, với đôi tai cáo dài vểnh lên như vẫn đang lắng nghe điều gì đó.
“Chị gái… chị đã trở lại. Em nhớ chị quá… ahaha…”
Giọng nói vang lên chậm rãi, cao vút như một đoạn nhạc cổ kính bị méo mó.
Một cô gái trong chiếc váy đen gothic bước ra từ bóng tối. Mái tóc, đôi môi và đôi mắt đen láy của cô ta đẹp một cách hoàn hảo đến kỳ lạ. Tay cô cầm một chiếc ô đen như thể đang dạo bước dưới nắng, không hề hợp với cảnh đêm xung quanh.
Trong chớp mắt, gương mặt cô ta đã áp sát Meliza, tay nâng nhẹ cằm cô như đang ngắm một món đồ chơi yêu thích.
“Chị vẫn xinh đẹp như ngày nào. Em còn tưởng chị sẽ mãi mãi không tỉnh dậy nữa chứ… Thật vui quá đi…”
Meliza gạt tay cô ta ra, cau mày.
“Cô là ai?”
Cô gái váy đen khẽ nghiêng đầu, đôi mắt đen ánh lên tia thất vọng giả tạo.
“Ai ya… sao chị lại quên mất người em bé bỏng của mình chứ? Thật là... đau lòng quá đi.”
Cô ta đưa tay lên lau nước mắt dù không có giọt nào, rồi làm vẻ mặt tội nghiệp như thể đang đóng một vai kịch cũ rích mà cô ta đã thuộc làu.
Cô ta lại tiến sát, gần đến mức cả người dán vào Meliza.
“Chị gái à…” – giọng cô ta rít nhẹ, đầy thích thú – “Thật đáng tiếc khi em không còn ở Thần Giới nữa… nếu không, em sẽ có rất nhiều trò vui để chơi với chị đấy. Ahaha~”
Meliza liếc xung quanh.
Pier giờ chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt, tai cáo rũ xuống bất động. Còn Vidora, mái tóc vừa được tết gọn gàng giờ lại buông xoã, nụ cười cứng ngắc.
Chắc chắn… đây không phải thực tại.
“Đủ rồi.” Meliza lạnh lùng “Trò của cô chẳng thú vị chút nào.”
Nhớ lại sợi dây vận mệnh từng kết nối với Pier, cô khẽ đưa tay lần theo đường rạn mờ ảo trong không gian. Chạm vào điểm nứt, cô nhẹ nhàng kéo.
Những đường nứt dần lan ra, như mặt kính sắp vỡ. Không gian bắt đầu rung chuyển.
“Ai ya, bị phát hiện rồi~” cô gái váy đen bật cười khanh khách “Chị của em vẫn tuyệt như ngày nào… Ahaha. Tạm biệt nhé. Hẹn gặp lại chị ở thế giới thật .”
Cô ta vừa dứt lời, không gian vỡ tan như thuỷ tinh.
Meliza vẫn đứng đó, trước khung cửa sổ. Gió nhẹ lướt qua mái tóc. Mọi thứ... như một giấc mơ.
“Cô gái kì lạ kia là ai? Sao lại gọi mình là chị gái? Đây là thần giới? Thế giới thực? ”
Những câu hỏi vang lên trong đầu, làm cô càng cảm thấy đau đầu thêm. Nhiều thứ còn chưa tiếp thu xong giờ lại ra đống vấn đề khiến não cô quá tải.
May thay, như nhận ra điều gì Vidora quay đầu thấy gương mặt Meliza nghiêm túc, cô ngừng hát lại hỏi:
“Chị Meliza, có chuyện gì vậy ạ?”
Cô gái búp bê giật thót, quên luôn những gì mình đang suy ngẫm. Cô mím môi, không trả lời rồi chậm rãi bước theo Vidora, để mặc Pier tiếp tục dìu cô như trước.
Buổi tiệc… vẫn đang chờ phía trước.