Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 347: Hắc, hắc hắc. - Điệp Tọa Xuy Trường Địch.

Nhóm dịch: huntercd Nguồn: Vip. vandan Đả tự: ram 76 --- 4vn. eu

Thượng mã bất tróc tiên Phản ảo dương liễu chỉ Điệp tọa xuy trường địch Oán sát hành khách nhân.

(Đây là khúc Nhạc phủ tên là Chiết Dương Liễu Chỉ “Bẻ cành dương liễu”. Lên yên cương chẳng cầm dây Vin tay uốn gãy cành cây liễu buồn Dùng dằng cầm sáo xuống yên Véo von tiễn biệt héo hơn lòng người - Nguyễn Hữu Vinh dịch).

Nhiều lần thưởng thức bài thơ cổ Nhạc Phủ này, Hạ Tầm cảm thấy, người xưa quả thật rất có học vấn. Chỉ là thổi tiêu mà thôi, vậy mà có thể nói đến đường hoàng phong nhã như thế.

Nhớ lại hương vị trong khuê phòng đêm qua, xác thực khiến người ta dư vị vô cùng. Tạ Tạ còn là lần đầu tiên, ngượng ngùng xen lẫn e sợ, chưa quen chuyện ái ân, thế mà đã khiến hắn hồn xiêu phách lạc như vậy. Chỉ chút tài mọn đã làm cho hắn... Thật đáng thương, chút tinh túy đã hòa vào đôi môi đỏ mọng ấy. Nếu nàng đã am hiểu những thú vui chăn gối thì...

Không thể tả, không thể tả, dư vị vô cùng.

Bành Tử Kỳ khi mới rời nhà đã rất đỗi đau lòng một phen, nhưng lúc này nàng lại đang chăm chú nhìn Hạ Tầm và Tạ Vũ Phi. Bởi vì nàng phát hiện, giữa hai người họ dường như có gì đó không bình thường, hình như... hẳn là... có lẽ... đã xảy ra chuyện gì rồi.

Hạ Tầm đang nhắm mắt dưỡng thần, khóe miệng còn vương nụ cười như có như không. Còn Tạ Tạ... trông có vẻ rất thẹn thùng. Nhất là khi nhìn thấy nàng, ánh mắt Tạ Tạ luôn lảng tránh, dường như có chút không dám đối mặt.

Mãi lâu sau, nàng cuối cùng cũng phát hiện ra điểm khác biệt. Tạ Tạ đã thay lại nữ trang, mà mái tóc nàng búi kiểu phụ nhân đã có chồng. Bành Tử Kỳ lặng lẽ đến gần Hạ Tầm, nhẹ nhàng véo vào nách hắn một cái, rồi ghé tai thì thầm: “Chàng đã làm gì Tạ Tạ rồi, mau thành thật nhận tội đi!”

“Tạ Tạ sao?”

Hạ Tầm mở choàng mắt. Hắn cảm thấy cũng đến lúc nói cho Tử Kỳ biết rồi, nếu không, Tạ Tạ đáng thương của hắn sẽ quá tủi thân. Hạ Tầm nhìn Tạ Tạ đang vùi mặt vào ngực, vẻ mặt khó coi, dịu dàng nói: “Tạ Tạ cũng giống nàng, là vợ ta, là người con gái sẽ bầu bạn với ta cả đời rồi.”

Bành Tử Kỳ bừng tỉnh ngộ ra: “A... Tối qua các người...”

Tạ Vũ Phi đang vùi mặt xấu hổ bỗng ngẩng phắt dậy, lớn tiếng kêu lên thất thanh: “Chúng ta không có! Đêm qua, chúng ta cái gì cũng không xảy ra!”

Hạ Tầm ở một bên ho khan một tiếng, chậm rãi nói hộ cho nàng: “Thú vui khuê phòng thì có rất nhiều. Nam hoan nữ ái, thiên kinh địa nghĩa, có gì mà phải thẹn thùng chứ? Tạ Tạ, không cần sợ nàng cười. Tử Kỳ nào... cũng chẳng phải chưa từng trải qua.”

B��nh Tử Kỳ hoài nghi nhìn Hạ Tầm đang ra vẻ đứng đắn, lại nhìn Tạ Tạ xấu hổ không kìm được, ngây ngốc hỏi: “Ta? Ta đã làm cái gì?”

Đoàn người Hạ Tầm không đi đường bộ về Giang Nam, mà rẽ hướng Đông, dự định đi thuyền ra đảo Song Tự trước. Hiện tại thiên hạ hỗn loạn, tình thế tuy khẩn trương, nhưng vì lượng lớn quan binh được điều động, phu dịch tập trung, nạn dân chạy tán loạn, cùng với rất nhiều thân sĩ tránh loạn lạc chiến tranh dời về phương Nam, quan phủ không đủ nhân lực để kiểm soát các địa phương, nên việc Hạ Tầm muốn đi về phương Nam lại trở nên dễ dàng hơn.

Nhưng mục đích của Hạ Tầm không chỉ đơn thuần là đến phương Nam. Bốn người Tưởng Mộng Hùng mà hắn phái đi đã tận dụng thực lực tài chính hùng hậu và nhân lực dồi dào ở Kim Lăng để tạo dựng cục diện, nhưng muốn thiết lập quan hệ với tầng lớp quan lại, không phải chuyện một sớm một chiều. Vì vậy, Hạ Tầm cần tìm một con đường khác, để có thể nhanh chóng tạo lập mối quan hệ với giới thượng lưu.

Điểm này, nếu để mấy vị đại ca Tưởng Mộng Hùng, những người vốn chỉ phụ trách cầm đao chém người kia đi làm, quả thật là làm khó họ. Chuyển mình không phải chuyện ngày một ngày hai. Chuyện này đành phải do Hạ Tầm đích thân làm. Hắn đã nghĩ ra một biện pháp, nhưng ý tưởng vẫn chưa thực sự hoàn thiện. Chuyện này, cho dù Tạ Tạ tinh thông mánh khóe lừa người, cũng không thể hoàn toàn hình dung được ý tưởng của hắn, bởi vì ngay cả Tạ Tạ cũng chưa từng làm qua, thậm chí còn chưa từng nghĩ đến chuyện như vậy.

Bọn họ một đường đi về hướng Đông, tại núi Lang Gia dùng số tiền lớn thuê một chiếc thuyền, men theo bờ biển đi về phía Nam. Đến trấn Diêm Quan, họ liên lạc với đảo Song Tự. Thuyền của đảo Song Tự sẽ đến đón họ ra đảo.

“Thiếu gia, thiếu gia!”

Tiểu Địch, như một chú chim hải âu vui vẻ, từ xa đã reo cười, chạy bổ đến, tay vẫn cầm chiếc cần câu.

“Tiểu Địch!”

Hạ Tầm vuốt vuốt mái tóc bị gió biển thổi rối tung của nàng, cười nói: “Con bé sắp bị phơi nắng thành than rồi, làm gì mà đến nông nỗi này?”

Tiếu Quản sự cười khổ nói: “Con bé này, giờ lại mê mẩn câu cá, cả ngày ngồi chồm hổm trên bãi biển, chẳng chịu che ô gì cả...”

Hứa Hử chắp tay cười nói: “Dương lão đệ.”

Hạ Tầm vội vàng cũng chắp tay cười nói: “Hứa đại đương gia.”

Hắn lướt mắt nhìn quanh đám người, không thấy Tô Dĩnh, hơi có chút thất vọng, không nhịn được hỏi: “Tam đương gia không ở trên đảo sao?”

Hắn vừa hỏi câu này, trên mặt tất cả mọi người trên đảo Song Tự đều thoáng hiện vẻ kỳ lạ. Hứa Hử ngừng lại một chút, sờ mũi cười khan đáp: “À muội ấy à, ha ha, hiện tại nàng đang ở Dương Giác sơn, e rằng nhất thời nửa buổi chưa ra được đâu. Chúng ta đừng đứng mãi ở đây, Tụ Nghĩa Đường đã chuẩn bị tiệc tẩy trần để đón mừng các vị rồi. Mời, mời mời mời, chúng ta lên núi, vừa nhâm nhi vừa trò chuyện.”

Mọi người, người một câu, kẻ một lời, vừa trò chuyện vừa bước lên đảo. Tiểu Địch dù ham chơi, nhưng lòng lại vô cùng quyến luyến thiếu gia của mình. Thấy mình còn chưa nói được mấy câu đã bị người khác chen lấn ra sau, tiểu nha đầu sốt ruột đến nhảy cẫng lên. Cuối cùng, nàng liều mạng chen lên phía trước, dùng mông đẩy cha sang một bên, nhét cần câu vào tay ông rồi cái miệng nhỏ nhắn líu lo không ngừng như súng liên thanh.

“Thiếu gia, khi con mới đến trên đảo, cả ngày nghe tiếng thủy triều, cảm thấy ngủ không ngon chút nào. Sau này nghe quen rồi, giờ thì nghe tiếng thủy triều lại ngủ ngon đặc biệt.”

“Ha ha, đó là chuyện tốt mà.”

“Thiếu gia, ở bãi biển câu cá, con câu được một con ốc biển đặc biệt đẹp mắt, nhìn xem nhìn xem, màu hồng phấn, trông như một chú vẹt vậy, đây là mắt, đây là miệng, đây là lông vũ...”

Tiểu Địch từ trong ngực lấy ra một con ốc biển định hiến báu cho thiếu gia: “Trên đảo nhiều người nói, họ chưa từng thấy loại ốc biển này, hiếm có đúng không? Con cứ nghĩ đợi thiếu gia về sẽ cùng thiếu gia thưởng thức thứ quý hiếm này, tiếc là chờ mãi không thấy thiếu gia về, con ốc chết mất rồi. Con sợ thịt ốc hỏng, nên đã ăn mất. Cảm thấy mùi vị cũng bình thường, chỉ còn lại vỏ ốc này thôi, con cố ý giữ lại tặng thiếu gia.”

Hứa Hử và Tiếu Quản sự cùng những người khác cố ý đi chậm lại vài bước, nhường chỗ cho họ. Bành Tử Kỳ và Tạ Vũ Phi thấy vẻ ngây thơ của Tiểu Địch, cũng không khỏi mỉm cười. Hạ Tầm ban đầu không để ý, lướt mắt nhìn vỏ ốc trong tay Tiểu Địch, nhưng rồi không khỏi giật mình, vội cầm lấy xem xét. Quả nhiên đó là ốc anh vũ, hơn nữa còn là một cực phẩm trong số đó.

Hạ Tầm nhìn Tiểu Địch một cái, trong lòng rất tiếc: “Cái miệng nhỏ này, thứ quý giá hơn mười vạn đô la Mỹ, bị nàng nuốt chửng mất rồi...”

Tiểu Địch thấy hắn thích, liền đắc ý nói: “Đẹp mắt đúng không, con cũng rất thích, con đem nó tặng thiếu gia đó.”

Hạ Tầm cười sờ sờ đầu nàng, rồi giấu vỏ ốc anh vũ vào trong ngực. Suốt quãng đường đi, Tiểu Địch không ngừng líu lo kể đủ thứ chuyện, hỏi đủ điều. Hạ Tầm thỉnh thoảng đáp lời vài câu, còn Hứa Hử, Tiếu Quản sự cùng những người khác đều nghe mà ngạc nhiên biến sắc. Chỉ có Tiểu Địch vẫn giữ nguyên nét mặt, bởi vì nàng căn bản không thể hình dung ra tình huống ấy là như thế nào. Trong mắt nàng, thiếu gia của nàng là người tài giỏi nhất, có chuyện gì có thể làm khó được hắn chứ?

Bảo sao dù nhớ thiếu gia, nhưng trên đảo nàng ăn no ngủ kỹ, khuôn mặt nhỏ nhắn đã biến thành quả táo đỏ đáng yêu. Bởi vì trong lòng nàng, căn bản không có khó khăn nào có thể làm khó được thiếu gia của mình. Hạ Tầm thấy vậy, không giải thích kỹ tình hình nữa. Không biết sự hiểm ác của nhân gian, chưa hẳn đã không phải là một loại hạnh phúc. Nếu có thể, hắn hy vọng những người bên cạnh mình, càng ít trải qua phong ba hiểm ác càng tốt.

Tiểu Địch đã lâu không gặp Hạ Tầm, hận không thể đem tất cả những gì mình nghĩ ra đều kể cho hắn nghe. Nói đi nói lại, nàng cuối cùng cũng nói đến Tô Dĩnh: “Thiếu gia, Tô tam tỷ tỷ hiện tại ở Dương Giác sơn, vài ngày trước, con...”

Tiểu Địch chưa dứt lời, mọi người xung quanh đã biết ý vọt sang một bên. Hứa Hử và Tiếu Quản sự, dường như mặc kệ nàng đang thao thao bất tuyệt với Hạ Tầm, đồng loạt xông tới. Tiếu Quản sự một tay kéo Tiểu Địch ra, Hứa Hử thì nắm chặt cánh tay Hạ Tầm, cao giọng oai vệ nói: “A, Dương lão đệ! Đến đây đến đây, Tụ Nghĩa Đường ở phía trước kìa, ha ha ha, các huynh đệ đều đang chờ để mừng tiệc tẩy trần cho ngươi, mời, mời mời mời.”

Tiểu Địch sững sờ nhìn bọn họ, rất hoang mang hỏi Tiếu Quản sự: “Cha, con đã nói sai lời nào sao?”

***

Tiệc rượu tàn, Hạ Tầm về đến chỗ ở. Trước tiên, hắn cùng Tiếu Quản sự và vài gia nhân thân cận trên đảo hàn huyên một lát. Đợi mọi người lần lượt rời đi, Hạ Tầm liền lặng lẽ đến chỗ ở của Tiểu Địch.

“Thiếu gia!”

Tiểu Địch vừa mới đốt đèn và ngồi xuống giường, đột nhiên thấy Hạ Tầm đến, nàng lại mừng rỡ nhảy cẫng lên.

Nàng so với lúc chia tay ở Kim Lăng, dường như lại cao thêm được nửa cái đầu. Hơn nửa năm nay trên đảo, nàng đã phơi nắng đen sạm đi, nhưng cũng khỏe mạnh lên nhiều. Nàng vẫn có đôi mày cong, cái miệng nhỏ nhắn, biểu cảm lúc vui lúc buồn lẫn lộn. Khuôn mặt tuy hơi bầu bĩnh, nhưng đó là vẻ khỏe mạnh, ngọt ngào. Cô bé từng mập mạp như hài nhi ngày nào giờ đang dần trở nên thướt tha, khỏe khoắn, chỉ có đôi mắt to đen trắng rõ ràng kia vẫn trong veo, ngây thơ như thuở nào.

Thế giới của nàng rất nhỏ bé, ở Thanh Châu chỉ là một con đường Ngọc Hoàng, ở Kim Lăng chỉ là một trấn Mạt Lăng. Tâm hồn nàng cũng rất nhỏ, chỉ có mỗi một Dương phủ, có cha mẹ nàng, thiếu gia của nàng, cùng với... chó mèo bé nhỏ, giờ thì biến thành một chiếc cần câu. Bởi vậy, ánh mắt nàng trước sau vẫn trong vắt như nước, tựa như đứa trẻ thơ chưa từng vương chút bụi trần tục.

Hạ Tầm cưng chiều sờ sờ đầu nàng. Tiểu Địch rất ngoan ngoãn, rất hưởng thụ, tựa như khi nàng vuốt ve chú chó nhỏ của mình.

“Tiểu Địch, con vừa mới nói, Tô tam đương gia, thế nào rồi?”

Vẻ mặt Tiểu Địch lộ rõ vẻ khó xử: “Con vừa mới định nói, nhưng cha con không cho con nói. Có phải... con không nên nói không ạ?”

Trong lòng Hạ Tầm càng nghi ngờ, liền mỉm cười nói: “Ồ, có lẽ chuyện đó không tiện nói trước mặt mọi người. Ta là thiếu gia của con, đâu phải người ngoài, nói với ta thì có vấn đề gì chứ?”

Tiểu Địch ngẫm nghĩ một chút, thấy quả đúng là vậy, liền giãn mặt cười nói: “Đúng vậy, có vài chuyện khó nói với người khác, nói cho thiếu gia nghe cũng không sao. Đương nhiên, có vài chuyện ngay cả thiếu gia cũng không thể nói, ví dụ như... lần đầu tiên con có kinh nguyệt, con sợ chết khiếp đi được, cứ tưởng mình bị bệnh nặng sắp chết đến nơi, khóc lóc đi tìm mẹ. Ừm... Mẹ con cố ý dặn dò con, loại chuyện này mình biết là được rồi, với cha, với thiếu gia, đều không thể nhắc đến.”

Hạ Tầm cảm thấy hết sức lúng túng trước sự ngây thơ, hồn nhiên của nha đầu này!

Vốn Hạ Tầm còn cảm thấy nàng ngây thơ trong trắng, chưa trải sự đời, thật ra còn vui vẻ hơn nhiều người. Nhưng giờ đây hắn lại cảm thấy, hay là nên để cho nàng trải qua chút bách thái nhân gian, bằng không thì...

Thấy vẻ khó xử trên mặt Hạ Tầm, Tiểu Địch cuối cùng cũng nhận ra mình lại quen thói nói lạc đề rồi. Nàng lè lưỡi, lén lút nhìn quanh, rồi mới rất tinh quái ghé vào tai Hạ Tầm mách lẻo: “Thiếu gia, Tô tam tỷ tỷ có em bé rồi!”

“Cái gì?”

Hạ Tầm giật mình nhảy cẫng lên, trợn tròn mắt hỏi: “Nàng có con rồi ư?”

“Ưm!”

Tiểu Địch dùng sức gật đầu: “Trong bụng có một đứa, ngoài bụng một đứa! Đẻ giỏi thật nha!”

Cẩm Y Dạ Hành Tác giả: Nguyệt Quan

Truyện được biên tập độc quyền bởi truyen.free, nơi đưa những câu chuyện tuyệt vời đến bạn đọc.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free