(Đã dịch) Cao Lãnh Giáo Hoa Trọng Sinh, Điên Cuồng Đuổi Ngược Ta - Chương 34: Ngôi sao chứng kiến bên dưới ôm, rộng lớn lãng mạn!
Lâm Nhiên thật sự giật nảy mình.
Chìa khóa cửa lưới sắt của đài Thiên văn này chỉ mình hắn biết chỗ để. Trong mắt bạn học khác, nơi đây là cấm địa, căn bản không ai dám nghĩ đến việc có thể đặt chân vào. Ở kiếp trước, hắn cũng chưa từng thấy ai khác đặt chân đến nơi này.
Ai ngờ đêm nay hắn nổi hứng ghé lại nhìn ngắm, vậy mà cô bạn cùng bàn giáo hoa cũng có mặt ở đây?
"Thầy Thiết Diện Xuân vừa về lớp, thấy cậu không có mặt, nên nhờ tôi đến tìm cậu đấy."
Rõ ràng là cô đang lén lút lẻn vào bị phát hiện, vậy mà Tô đại giáo hoa vẫn mặt không đổi sắc, thản nhiên bịa ra một lời nói dối, mắt không thèm chớp lấy một cái.
"Thầy Thiết Diện Xuân lại trở về?"
Lâm Nhiên nghe vậy, tim lập tức thắt lại, da đầu tê dại.
Ngọa tào! Hắn tuyệt đối không ngờ rằng, thầy Thiết Diện Xuân lại còn có chiêu Hồi Mã Thương!
Lần này xảy ra vấn đề lớn!
Nhận ra thần sắc Lâm Nhiên đang hoảng hốt, Tô Thanh Nhan bình thản xua tay:
"Không có việc gì."
"Tôi giúp cậu ứng phó được."
Lâm Nhiên thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt quá, đa tạ đa tạ..."
Tô đại giáo hoa vẻ mặt không chút thật lòng gật đầu: "Không khách khí. Bạn cùng bàn thì nên làm vậy thôi."
Lâm Nhiên lại không hề nghĩ rằng cô bạn cùng bàn giáo hoa trước mặt mình đang nói dối.
– Dù sao cô ấy cũng đâu thể đặc biệt vì mình mà đến tìm.
...
Vấn đề giải quyết.
Tô Thanh Nhan đưa mắt nhìn Lâm Nhiên, khẽ nhíu mày, hỏi ngược lại:
"Bất quá, cậu làm sao ở chỗ này?"
Lâm Nhiên gãi gãi đầu, ánh mắt đảo qua bốn phía:
"Trước đây tôi hay đến đây lắm, vẫn rất có tình cảm với nơi này."
"Giờ sắp tốt nghiệp rồi, sau này chắc không còn cơ hội đến đây nữa, nên tôi muốn đến nhìn lần cuối, để hoài niệm chút."
Tô Thanh Nhan nghe vậy, khẽ nhíu mày, vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên:
"Trước đây hay đến sao?"
Lâm Nhiên vô tư cười xòa, vì đã bị vạch trần nên cũng không định giấu giếm cô bạn cùng bàn giáo hoa nữa:
"Ừ."
"Lão Châu đầu bên tổ hậu cần để lại chiếc chìa khóa, tôi phát hiện ra, và nơi này vẫn luôn là trụ sở bí mật của tôi."
"Trước đó, lúc thi trượt, lúc bị thầy giáo mắng, cả lúc tỏ tình Trầm Linh San thất bại –"
Lỡ mồm nói tuột, hắn đột nhiên nhận ra hình như mình lỡ lời hơi nhiều, liền ngượng ngùng ho khan, vội vàng lấp liếm cho qua chuyện:
"Khụ khụ!"
"Tóm lại, là những lúc tâm trạng không tốt."
"Tôi liền đến đây ngồi, ngắm sao, ngẩn người vu vơ."
"Cảm giác cũng rất tốt."
«Lừa đảo.»
Tô Thanh Nhan khẽ nói một câu trong lòng.
Nàng biết.
Cảm giác này cũng chẳng t��t chút nào.
Ở kiếp trước, trong nhật ký của ai đó, nàng đã đọc được những ghi chép về đài Thiên văn này.
Từng câu chữ đều toát lên vẻ tịch mịch và cô độc.
Một người ủ rũ đáng thương, như một chú cún nhỏ bị mưa xối xả, không ai muốn.
"31 tháng 12: Đêm nay trên trời có ba trăm tám mươi hai ngôi sao, vậy mà ta đã đếm được hết, ha ha ha ha, ta giỏi thật!"
Nàng nhớ trong nhật ký có một đoạn như thế này.
Mang theo vẻ dương dương tự đắc của thiếu niên, tự biên tự diễn.
Nhưng phải cô độc đến mức nào, mới khiến người ta trong đêm giao thừa, khi trường học đang tổ chức đêm hội đón năm mới náo nhiệt, lại một mình rời đi, một mình ngồi trước đài Thiên văn, để đếm hết cả bầu trời đầy sao như vậy.
Ẩn sau vẻ lạc quan giả tạo bên ngoài.
Ở kiếp trước, Tô Thanh Nhan qua những dòng chữ trong nhật ký, chỉ thấy một thiếu niên cố gắng giả vờ lạc quan.
Mà giờ khắc này.
Đứng ngay trước mặt chủ nhân cuốn nhật ký, yên lặng nhìn thiếu niên trước mặt thản nhiên như không, nhẹ nhàng trò chuyện.
Lại càng khiến người ta...
Càng thêm cảm thấy đau lòng.
Tô Thanh Nhan đột nhiên muốn ôm lấy chàng trai lớn trước mặt.
Thế là.
Nàng cứ làm như vậy.
Lâm Nhiên còn chưa kịp phản ứng lại hoàn hồn.
Xảy ra bất ngờ.
Có mùi thơm thoảng bay.
Không một dấu hiệu báo trước, cô bạn cùng bàn giáo hoa bước lên một bước, dang hai tay, vòng qua dưới nách hắn.
Sau đó, siết chặt.
Ôm lấy.
Từ những vì sao xa xôi cách đây hàng chục vạn năm ánh sáng, ánh sáng xanh rực rỡ vô tận vương vãi xuống, xuyên qua mái vòm thủy tinh tròn của đài Thiên văn, chiếu rọi lên cặp thiếu niên thiếu nữ này.
Phảng phất như được dát một lớp ánh sáng thần thánh, nhẹ nhàng, dịu dàng bao phủ.
Yên tĩnh lại rộng lớn.
Lãng mạn mà bao la hùng vĩ.
...
Khoảnh khắc lãng mạn đến mức có thể khiến những độc giả yêu thích tiểu thuyết ngôn tình, đều phải vì nó mà cắn chăn, lăn lộn trên giường, réo lên từng tiếng "ngao ngao quỷ kêu".
Ấy thế mà, thằng ngốc có thần kinh thô kệch như cốt thép, mù tịt phong tình, kiếp này kiếp trước vẫn là chó độc thân nào đó lại chân tay luống cuống:
"Ấy?"
"Không phải, chờ một chút ——"
"Hả!?"
"Làm gì đây?"
Trong khoảnh khắc như vậy, lại lóe lên trong đầu hắn một suy nghĩ khiến hắn kinh hồn bạt vía:
«Nếu cảnh tượng này bị thầy Thiết Diện Xuân đang đi tìm học sinh nhìn thấy...»
«...chẳng phải mình xong đời rồi sao?»
Giờ đây, trong vòng tay mềm mại.
Thiếu nữ nép vào vai mình.
Mái tóc đen nhánh của nàng tỏa ra mùi hương thoang thoảng, vô cùng dễ chịu.
Lâm Nhiên cứng đờ cả tứ chi, không dám cử động dù chỉ một li, sợ rằng chỉ cần có nửa điểm mạo phạm, ngày mai chắc chắn sẽ bị thầy Thiết Diện Xuân đang nổi giận treo lên cột cờ ở thao trường để thị chúng mất.
Cảm giác tính mạng nhỏ bé của mình đang ngàn cân treo sợi tóc, hắn chỉ đành cố gắng hết sức, cẩn thận từng li từng tí chọn lựa từ ngữ để mở lời:
"Cái kia..."
"Cậu ôm tôi làm gì?"
Câu hỏi ngu xuẩn đến mức đủ sức khiến vô số độc giả tiểu thuyết ngôn tình phải nổi điên đập bàn một lần nữa.
Đáp lại hắn là giọng điệu lãnh đạm nhưng rõ ràng của thiếu nữ trong vòng tay:
"Không có gì."
"Nhờ phúc của cậu mà tôi thấy được sao."
"Cảm ơn cậu một tiếng."
Hắn sững sờ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm bên ngoài mái vòm thủy tinh, chỉ là ngắm sao thôi mà, có cần phải cảm ơn long trọng đến thế không?
Vậy nếu là lại dẫn nàng đi xem thứ khác, chẳng phải sẽ phải lấy thân báo đáp sao?
«Cô bạn cùng bàn giáo hoa này cũng dễ lừa phết.»
Hắn thầm kết luận trong lòng.
Vòng ôm thoáng chốc.
Cũng nhanh chóng buông ra.
Tô Thanh Nhan lùi về sau một bước, nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay Lâm Nhiên:
"Đi thôi, đã đến lúc phải về rồi."
Nói rồi nàng quay người đi về phía lối ra cửa lưới sắt, nhưng chưa đi được mấy bước đã dừng lại, hơi nghiêng người, quay đầu nhìn Lâm Nhiên:
"Lần sau lại muốn ngắm sao."
"Đừng một mình."
"Gọi tôi đi cùng."
Lâm Nhiên ngẩn người, vô ý thức hỏi một câu:
"Vì sao?"
Khi hắn vừa cất lời thì cô bạn cùng bàn giáo hoa đã khoan thai đi xa thêm mấy bước, để lại một câu nói với ngữ khí điềm nhiên:
"Không vì sao cả."
"Bạn cùng bàn cùng nhau ngắm sao, rất hợp lý mà."
Hợp lý sao?
Lâm Nhiên đầu óc đầy những dấu hỏi, nhưng gãi gãi tóc, rồi vẫn lẽo đẽo đi theo sau.
Hắn không có tiếp tục truy vấn.
Nàng cũng đương nhiên sẽ không nói ra chân tướng ——
«Vì cái gì?»
Bởi vì ở kiếp trước, khi đọc nhật ký, nàng đã thấy nơi đây là một nỗi đau lòng.
Bởi vì nàng đã thấy trong nhật ký hình ảnh thiếu niên nào đó một mình cô độc ngẩn người trên đài Thiên văn, liền tự nhủ rằng nếu có thể sống lại một kiếp, nàng nhất định sẽ không để cái tên ngốc bạn cùng bàn kia phải cô đơn một lần nữa.
Mà đã thật sự sống lại một đời, thì nên bù đắp những tiếc nuối.
Người cô độc ngắm sao đêm. Sao phải một mình?
Những trang truyện này thuộc về truyen.free, nơi cảm xúc được thăng hoa cùng từng con chữ.