Cậu Ấm Vô Dụng Tái Sinh Thành Tổng Tài Bá Đạo - Chương 1: Chapter 1: Chương 1: Thực tại và hồi ức
Ngôi nhà nằm im lìm giữa đám cỏ dại mọc tràn lan như thể đã bị thời gian lãng quên. Những bức tường loang lổ rêu xanh, cửa gỗ mục nát khẽ rung lên mỗi khi cơn gió thoảng qua, phát ra âm thanh khô khốc như tiếng thở dài của một ký ức đã mục ruỗng.
Bên trong, chiếc tivi cũ kĩ vẫn phát ra ánh sáng chập chờn, tiếng rè rè của bản tin cũ pha lẫn giọng hát bolero như từ một thời đại khác vọng về. Một người đàn ông ngồi bất động trên chiếc ghế sô pha đã sờn, nệm lún sâu in hằn dấu thời gian.
Trần Lập – người từng khiến cả nội thành ngước nhìn – giờ đây chỉ còn là một cái bóng. Mái tóc dài bết lại vì bụi và mồ hôi, râu ria xồm xoàm chẳng thèm cạo. Tay trái anh cầm lon bia đã vơi một nửa, tay phải kẹp điếu thuốc cháy dở. Hơi khói phả ra từ khóe môi khô khốc, đục và nặng như chính ánh mắt của anh – một ánh mắt không còn niềm tin, không còn hy vọng, chỉ còn mỏi mệt và chất chứa những điều không thể nói thành lời.
Anh thả người tựa vào lưng ghế, ánh mắt dán lên màn hình nhưng không thực sự nhìn vào đó. Những hình ảnh nhòe nhoẹt trôi qua như những mảnh ghép của một giấc mơ đã vỡ. Và rồi, anh nhắm mắt lại – thả mình vào cơn mê của hồi ức…
---
Hồi ức 15 năm trước
Trần Lập khi ấy là “Cậu Cả” – cái tên mà cả trường gọi anh không dám đùa. Là con trai duy nhất của ông Hoàng – chủ tịch tập đoàn địa ốc Hoàng Xuân, một trong những cái tên quyền lực nhất thị trường bất động sản Việt Nam, Trần Lập sống như một hoàng tử trong thế giới riêng của mình: siêu xe, biệt thự, tiệc tùng và những cô gái đẹp vây quanh. Tiền với anh chỉ là con số. Học hành chỉ là thứ trang trí. Anh xem trọng tình nghĩa bạn bè hơn cả gia đình – nơi mà với anh, luôn quá nghiêm khắc, quá xa cách.
Mỗi ngày đến trường là một lần dạo chơi. Trần Lập cùng đám bạn bất hảo rong ruổi trên những chiếc mô tô đắt tiền, tóc nhuộm rực rỡ, bắt nạt những học sinh nghèo, hống hách trước cả giáo viên và hiệu trưởng. Trường học chẳng dám đụng đến anh, vì ai cũng biết cái họ “Trần” của anh là thứ có thể khiến họ mất việc chỉ trong một cuộc gọi.
Nhưng giữa bầu không khí nặng mùi tiền bạc ấy, vẫn có một cái tên khiến anh vừa chán ghét vừa không thể dứt mắt khỏi: Trâm Anh.
Lớp trưởng, học sinh giỏi nhất trường, con gái của một người mẹ bán gánh hàng rong và người cha đã mất trong một tai nạn xe ba năm trước. Cô ghét cay ghét đắng Trần Lập và những trò thô lỗ của anh, từng nhiều lần gửi đơn tố cáo nạn bạo lực học đường lên các cơ quan chức năng, dù chưa một lần được phản hồi. Dẫu bị anh bắt nạt không ít, Trâm Anh chưa từng cúi đầu. Trái lại, cô thường xuyên đáp trả bằng ánh mắt khinh thường, những lời nói sắc lạnh có thể khiến Trần Lập tức điên.
Duyên phận kỳ lạ khi suốt từ cấp ba đến đại học, họ luôn học cùng lớp. Mỗi lần tưởng đã rẽ lối, định mệnh lại buộc hai người quay về cạnh nhau.
Nhưng Trần Lập không bao giờ hiểu nổi vì sao ba mẹ mình – những người chưa từng gặp Trâm Anh – lại đột ngột quyết định chu cấp toàn bộ học phí cho cô khi biết cô định nghỉ học để phụ mẹ bán hàng ngoài chợ. Càng kỳ lạ hơn khi họ yêu cầu nhà trường giữ kín thân phận người tài trợ.
Sự nghi hoặc bắt đầu len lỏi trong anh, nhưng trước khi kịp tìm hiểu thì bi kịch đã giáng xuống gia đình anh – một cú ngã không ai ngờ tới.