(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 213: Giao chiến (2)
Trần Nguyên liếc nhìn màn sương mù đặc quánh như kết tụ từ máu tươi, đỏ ngòm, nồng nặc mùi tanh hôi, ghê tởm và đầy vẻ báng bổ. Không thể nhìn bằng mắt, thần thức cũng vô dụng, vậy chẳng phải hắn bị khóa lại toàn bộ giác quan sao? Đến cả thính giác cũng vô ích. Ở đẳng cấp chiến đấu này, pháp thuật, kỹ năng hay kiếm khí... các loại công kích đã sở hữu tốc độ nhanh hơn âm thanh hàng trăm lần. Người ta đủ chết cả trăm lần trước khi kịp nghe thấy phong thanh đối phương tấn công.
Phản ứng tức thời của Trần Nguyên lúc này là phòng thủ. Phòng thủ toàn thân. Bất Diệt Kim Cương Thân vận chuyển hết công suất. Cả thân thể hắn trở nên trong suốt, lóng lánh như kim cương, da thịt cứng rắn, bền chắc không gì phá nổi.
Quả nhiên, chỉ một phần trăm nháy mắt sau khi Trần Nguyên vận dụng Bất Diệt Kim Cương Thân, hàng trăm, hàng ngàn lưỡi kiếm khí gào thét trong gió, xé rách màn sương mù đỏ tươi, theo nhau mà ập đến. Những lưỡi kiếm khí này không ngừng bổ lên người hắn, liên miên bất tuyệt như một dòng thác lũ, cào cấu, cắn xé, lướt qua lớp da óng ánh kim cương của hắn. Mặt đất, bầu trời, sông núi cũng chịu những dư chấn kiếm khí tàn phá, bổ ra những vết chém sâu hoắm, hẹp, dài đến hàng dặm, chằng chịt như những vết sẹo xấu xí, ngổn ngang trên đại địa.
Thế nhưng, vô biên vô tận kiếm khí sắc bén ấy lại chẳng thể phá nổi phòng ngự của Bất Diệt Kim Cương Thân. Trần Nguyên đứng đó, sừng sững như một ngọn núi bất động, vững chãi như tòa thành trì ngàn xưa, tồn tại qua vô vàn tuế nguyệt, không chút suy suyển trước từng đợt tấn công như vũ bão. Hắn vốn định dựa vào góc độ công kích của đối phương, truy tìm nguồn gốc đòn tấn công để bất ngờ phản kích. Đáng tiếc, quả thật công kích quá dày đặc, muốn truy tìm được bản thể đối phương không phải là việc dễ dàng.
Trần Nguyên không phải là kẻ ưa bị động chịu đòn. Sau khoảng hai hơi thở chịu đựng công kích mà không truy tìm ra bản thể kẻ địch, hắn liền thi triển Tung Địa Kim Quang. Thân thể hắn lóe sáng trong chớp mắt, biến mất giữa màn sương mù đỏ quạch, đặc sệt như máu, rồi gần như đồng thời hiện ra ở vị trí cách làn sương mù hai trăm dặm.
Thế nhưng, Trần Nguyên chưa kịp làm ra động tác tiếp theo thì hắn bỗng chốc cảm nhận được không khí xung quanh mình bỗng nhiên ngưng kết lại, đặc sệt, khiến cho cả việc hít thở cũng trở nên vô cùng khó khăn. Quan trọng hơn, cử động chân tay và tốc độ lưu chuyển linh lực của hắn cũng chậm hơn rất nhiều, như thể cả thân hình hắn bị ngâm trong đầm lầy, chịu áp lực hạn chế, gò ép từ bốn phương tám hướng vậy.
���Là có chuẩn bị trước. Động tác của ta bị đoán được?” Một ý nghĩ lóe qua trong đầu Trần Nguyên. Dù vậy, hắn không có nhiều thời gian suy đoán. Một trong ba kẻ áo đen, tay cầm chiếc búa lớn, cán dài nửa trượng, đúc từ nguyên kim sáng bóng, nặng nề vô cùng giáng thẳng xuống hắn. Trần Nguyên nhận ra, tên này chính là kẻ thủ lĩnh, tu vi Tứ phẩm tầng hai. Kẻ này trước đó đã sử dụng một kiện pháp khí phòng ngự Tứ giai trung kỳ để chống đỡ Lôi Đình kiếm khí của Trần Nguyên, khóe miệng đến giờ vẫn còn vệt máu, khí tức trong cơ thể hỗn loạn, rõ ràng dù có pháp khí bảo vệ, hắn vẫn bị thương không nhẹ.
Không chỉ có thế, tên áo đen cụt tay lúc này cũng niệm pháp quyết. Ngay khi hắn hoàn thành kết ấn, hàng trăm, hàng ngàn sợi dây leo, thân to như cổ tay, dẻo dai hơn vạn lần thép rèn, bỗng nhiên từ dưới đất nhô lên, như những con mãng xà có ý thức, nhanh nhẹn đến cực điểm cuốn lấy chân, tay, cổ, thân hình của Trần Nguyên, khóa chặt hắn lại.
Cùng lúc đó, chiếc búa lớn trong tay tên thủ lĩnh bổ xuống. Linh lực cuồn cuộn ngưng tụ lại, toàn bộ giải phóng như một tòa núi khổng lồ đổ sập xuống, nghiền ép hết thảy vạn vật bên dưới. Ngay cả mặt đất ở mấy dặm dưới chân Trần Nguyên lúc này cũng bắt đầu rạn nứt, chao đảo. Sông núi, đất đá trong phạm vi ngàn dặm cuồn cuộn gió lớn ngập trời, càn quét qua hết thảy.
Trần Nguyên động một ý niệm, từ trong nhẫn trữ vật của hắn bay ra một chiếc khiên chắn hình tròn, bề mặt màu ám kim, rộng chừng ba thước, dày ba tấc, nhìn qua tương đối cổ kính. Ám Huyền Thuẫn. Một pháp khí phòng ngự Tứ giai hạ đẳng mà Trần Nguyên thu hoạch được từ chiến lợi phẩm của cuộc chiến tại Thần Hà sơn gần tám năm trước.
Linh lực trong người Trần Nguyên cấp tốc rót vào bên trong hộ thuẫn. Hàng trăm phù văn trên bề mặt hộ thuẫn phát sáng lập lòe, huyền diệu vô cùng. Kích thước của hộ thuẫn cũng theo đó lớn dần lên. Ba thước… năm thước… một trượng… hai trượng… bốn trượng… mười trượng… cho đến khi, hộ thuẫn đủ lớn để sánh ngang với một ngọn núi nhỏ.
Lúc này, công kích của tên thủ lĩnh cũng đánh tới. Uy áp nặng nề như một vạn ngọn núi lớn ầm ầm đổ xuống theo cú giáng búa của hắn lại đột ngột bị chặn lại bởi Ám Huyền Thuẫn cổ xưa và nặng nề. Hai cỗ lực lượng khủng bố va chạm với nhau, tạo ra một vụ nổ dữ dội; sóng xung kích khủng bố nổi lên, quét ngang khu vực bán kính ba trăm dặm tính từ nơi va chạm; âm thanh đùng đùng nổ vang, chấn cả bầu trời như trầm xuống, mây trắng càng bị đánh xơ xác, tan tác.
Tên thủ lĩnh bị phản chấn hất văng trở lại. Hai tay hắn run lên lẩy bẩy, xương cốt hai cánh tay rạn nứt, khóe miệng xuất hiện thêm một tia máu mới. Cú phản chấn vừa rồi, rõ ràng mạnh hơn hắn tưởng tượng, cũng mạnh hơn hắn có thể chịu đựng khá nhiều.
Ám Huyền Thuẫn thu về. Nhờ nằm dưới sự bảo hộ của Ám Huyền Thuẫn mà Trần Nguyên không hề nhận một chút thương tổn nào. Cùng với việc hắn không bị thương, hàng trăm, hàng ngàn dây leo vẫn còn chặt chẽ cuốn lấy hắn.
Trần Nguyên không hề gấp gáp. Hạo Nhiên Chính Khí quanh thân hắn nổi lên, cuồn cuộn như một dòng sông lớn, vô biên vô tận. Tiếp đó, hàng trăm thanh Hạo Nhiên kiếm khí ngưng tụ giữa không gian, mỗi thanh khẽ rung động, phát ra âm thanh ông ông cộng hưởng, tạo thành một kỳ quan hùng vĩ trong không trung. Chúng nhanh chóng phân ra ba đường: một nhóm chuyển động xung quanh Trần Nguyên, liên tiếp phóng thích ki���m khí sắc bén ngút trời, không ngừng chặt đứt những dây leo trói quanh người Trần Nguyên; một nhóm hóa thành dòng lũ kiếm khí, khóa chặt lấy tên áo đen cụt tay; mà nhóm cuối cùng thì như những mũi lao, thẳng tắp phóng về phía tên thủ lĩnh vừa bị hất ra xa, thương thế không rõ.
Thế mà, còn chưa kịp Trần Nguyên hoàn thành công kích, hắn đột nhiên cảm nhận được một dao động lực lượng mãnh liệt từ phương Bắc. Liếc mắt nhìn lại, hắn phát hiện ra tên áo đen thứ ba đang giương cây Xạ Tinh Cung, cây cung hắn từng sử dụng trước đó. Chỉ là lúc này, hắn dường như đã uống một loại đan dược tạm thời tăng cường thực lực nào đó. Năng lượng dao động trên mũi tên so với công kích phía trước còn mạnh hơn gấp mười lần; lực lượng ngưng tụ giờ đây không chỉ đạt tới Tứ phẩm tầng bốn, mà đã là Tứ phẩm tầng năm, thậm chí tương đương với Tứ phẩm tầng năm hậu kỳ.
Đồng thời, Trần Nguyên phát hiện ra, giữa ngực hắn có một cảm giác quen thuộc. Chờ đến khi nhìn xuống, hắn mới giật mình phát hiện ra, nguyên lai, trên ngực hắn không biết từ khi nào đã có một ấn ký, tương tự như thứ lúc trước đã khiến hắn lĩnh một mũi tên xuyên qua nửa trái tim.
“Ấn ký nằm trên đầu những sợi dây leo kia!” Trần Nguyên chợt bừng tỉnh. Dù vậy, bây giờ không phải là lúc suy xét những thứ này. Ưu tiên hàng đầu là đối phó với công kích của đối phương. Đôi mắt Trần Nguyên tức thì lóe lên kim quang chói lòa, tròng mắt hóa thành màu vàng rực.
Kim Cương Nộ Mục một lần nữa hiện thế.
Hai chùm quang mang sáng chói, song song, thẳng tắp xuyên thủng qua khoảng cách ngàn dặm trong thời gian ngắn hơn một phần ngàn hơi thở, trực diện công kích kẻ địch. Tên địch nhân áo đen vốn đang ở giai đoạn quan trọng ngưng tụ lực lượng, không có thời gian phản ứng, cũng không có tinh lực phân tán, tự nhiên không có cách nào tránh né công kích này.
Vậy mà, tại thời khắc Trần Nguyên cho rằng hai chùm sáng Kim Cương Nộ Mục chuẩn bị oanh kích kẻ địch, đòn tấn công của hắn lại xuyên thẳng qua thân ảnh đối phương, như thể tất cả chỉ là ảo giác, cuối cùng chỉ gây ra chấn động ở đường biên kết giới phía xa.
“Không, là ảo ảnh!” Trần Nguyên lập tức nhận ra. Đối phương đã từng dùng thủ đoạn này một lần. Sau khi từng ăn thiệt thòi từ Kim Cương Nộ Mục, hẳn là chúng đã sớm chuẩn bị cách ứng phó.
Quả nhiên, thân ảnh kẻ địch cách xa ngàn dặm lập tức mờ đi rồi biến mất không còn dấu vết. Ngay sau đó, một nơi khác cũng sinh ra dao động năng lượng tương tự, chỉ có điều cường độ mạnh hơn một chút, và vị trí đó chỉ cách Trần Nguyên chưa đầy trăm dặm.
Trần Nguyên muốn cắt ngang đòn tấn công của đối phương.
Đã muộn.
Công kích đã được phát động. Pháp khí phòng ngự cũng khó lòng chặn được mũi tên này. Trần Nguyên không còn lựa chọn nào khác ngoài vận dụng Bất Diệt Kim Cương Thân để chống đỡ. Lần này, hắn dốc toàn lực hơn.
Nhanh hơn cả một cái chớp mắt, sức mạnh tương đương mười tỷ tấn thuốc nổ hoàn toàn bùng nổ. Băng ngang qua khoảng cách chưa đầy trăm dặm với tốc độ của một tia chớp, cỗ sức mạnh đủ sức đánh chìm cả một lục địa ấy bị nén ép, dồn tụ vào một phần diện tích chỉ bằng tiết diện một sợi tóc.
Bất Diệt Kim Cương Thân gánh chịu toàn bộ sức phá hoại khủng khiếp, vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân kia.
Cũng như lần trước, không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sức mạnh hủy diệt trời đất, lại càng không có sóng xung kích lay động chín tầng mây. Toàn bộ sức mạnh được chuyển hóa hoàn hảo thành sức xuyên thấu, chỉ nhằm mục đích phá thủng phòng ngự của đối phương.
Trần Nguyên bay ngược ra sau vài dặm mới ổn định được thân hình giữa không trung. Hắn liếc nhìn xuống vết thương trước ngực. Y hệt lần trước. Trên lớp da thịt và cơ bắp trong suốt như lưu ly hoàn mỹ, giờ đây xuất hiện một lỗ thủng nhỏ, xung quanh là vô số vết rạn nứt tựa thủy tinh vỡ. Mũi tên đã xuyên vào nửa trái tim, máu tuôn xối xả.
Mũi tên này mang lực lượng mạnh gấp mười lần trước. Trần Nguyên cũng tương ứng tăng cường sức mạnh Bất Diệt Kim Cương Thân.
Tên áo đen bắn tên nhìn thấy cảnh này, không khỏi thầm chửi: “Mẹ nó, tên này là quái vật sao?”
Sức phòng thủ mà Trần Nguyên bày ra đủ sức sánh ngang với một Tứ phẩm tầng chín đỉnh phong, nửa bước bước vào cảnh giới Ngũ phẩm Chân nhân, lại còn là một tu sĩ luyện thể.
Nhưng hắn cũng không quá kinh hoàng. Trần Nguyên cùng lúc phát hiện ra điều bất thường. Cửu Tức Phục Khí không thể hồi phục nhanh chóng thương thế cho hắn. Hắn cau mày, âm thầm tra xét vết thương thì thấy nơi vết thương, bao gồm cả trái tim và da thịt, đã bị nhiễm một loại chất dịch màu tím, bốc mùi hôi thối và ô uế. Nó không ngừng ăn mòn cơ thể hắn, vô hiệu hóa linh khí, theo mạch máu lan khắp toàn thân. May mắn thay, hắn còn có pháp thuật cao cấp Cửu Tức Phục Khí. Bằng cách liên tục thi triển pháp thuật này, một trạng thái cân bằng giữa độc tố và khả năng phục hồi đã hình thành trong cơ thể hắn.
Ba kẻ tấn công đã sớm dự liệu điều này. Chúng sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Tên áo đen cụt tay, tay còn lại nhấc lên đoản kiếm, thân ảnh thoắt cái biến mất rồi đột ngột xuất hiện ngay cạnh Trần Nguyên, tốc độ cực nhanh, dứt khoát vung một kiếm vào vị trí hiểm yếu của đối phương. Trần Nguyên vung Lôi Đình kiếm, đánh bật công kích của đối phương. Tên áo đen không những không rút lui mà còn lợi dụng dư lực, đổi hướng công kích, nhắm vào vết thương của Trần Nguyên. Trần Nguyên khẽ lắc người, nhanh như chớp né tránh mũi kiếm kia rồi phản đòn vào giữa thân hình đối phương…
Cứ như thế, hai bên liên tiếp ra chiêu không ngừng, chưa đầy ba hơi thở mà cả hai đã tung ra hàng vạn đòn công kích. Trần Nguyên thắng về sức mạnh và tốc độ, còn đối phương lại mạnh về kinh nghiệm và sự linh hoạt. Và quan trọng nhất, Trần Nguyên chịu thiệt thòi vì phải liên tục áp chế vết thương trên người, khiến thế trận rơi vào thế cân bằng.
Cũng lúc này, tên thủ lĩnh xông trở lại. Trên tay hắn là cây pháp khí dạng búa khổng lồ khi nãy. Hai cánh tay hắn gồng lên những khối cơ bắp to đùng, rắn chắc như thép đúc. Bằng toàn bộ thể lực và linh lực, hắn tung ra đòn mạnh nhất nhắm thẳng đến Trần Nguyên. Trần Nguyên lập tức sử dụng Lôi Đình kiếm, chém ra một đạo Lôi Đình kiếm khí khủng bố, xé toạc không gian đẩy lui tên áo đen cụt tay. Cùng lúc, Tr��n Nguyên một tay khác vung ra Minh Không quyền, chính diện va chạm với pháp khí của tên thủ lĩnh.
Va chạm dữ dội quét sạch không gian, sóng xung kích khủng bố làm chấn động đại địa, nhấn chìm mây trời, lật tung rừng rậm, rút cạn sông hồ. Cả Trần Nguyên và tên thủ lĩnh đều bị đánh hất ngược về phía sau.
Tên áo đen thứ ba lập tức phát động công kích tầm xa. Một đầu hỏa long dài đến năm vạn trượng, đầu lớn như một ngọn núi nhỏ, sừng sững, uy nghiêm, khủng bố và nóng bỏng lao thẳng tới tấn công Trần Nguyên. Tên áo đen vừa tránh thoát được Lôi Đình kiếm khí cũng quay trở lại chiến trường, đoản kiếm trên tay đã được thay bằng một kiện pháp khí hình chiếc quạt Ba Tiêu khổng lồ. Theo một cú vung quạt, cuồng phong nổi lên, cát bụi che kín trời đất, khiến cả vùng rộng ngàn dặm mất đi ánh sáng mặt trời. Bên trong cơn cuồng phong kinh khủng ấy còn ẩn chứa vô số lưỡi kiếm khí sắc bén. Hai đạo pháp thuật khủng bố tột cùng cùng lúc bao trùm lấy Trần Nguyên.
Trần Nguyên không hề tỏ ra bối rối. Hắn quan sát hai đợt công kích, trong đầu không ngừng mô phỏng các bước hành động. Linh lực tự động vận chuyển quanh thân hắn, sẵn sàng phát động bất cứ pháp thuật nào.
…
Đại chiến giữa Trần Nguyên và ba tên áo đen hết sức căng thẳng. Thời gian chớp mắt đã ba canh giờ trôi qua.
Lúc này, hai bên đạt được một sự ăn ý nào đó, thu hồi công kích, đứng về hai phía chiến tuyến. Trên thân cả bốn người đều mang không ít vết thương lớn nhỏ. Đặc biệt là ba kẻ áo đen, khí tức hỗn loạn tột độ, khắp thân thể là những vết thương vẫn còn mới dù cho chúng có sức hồi phục khủng khiếp của tu sĩ Tứ phẩm. Máu thịt của bọn chúng đã vương vãi khắp đại địa. Ngược lại là Trần Nguyên, nhờ có Bất Diệt Kim Cương Thân, trên người hắn không có bao nhiêu vết thương; nếu có cũng chỉ là do đối phương dùng đại chiêu, trải qua một phen bố trí tỉ mỉ để dồn hắn vào đường cùng, đồng thời sử dụng độc tố để ngăn Cửu Tức Phục Khí hồi phục. Trần Nguyên có tổng cộng năm vết thương như vậy: Hai là do Xạ Tinh Cung gây ra, một do một cây trường thương quỷ dị, một do một pháp khí dạng kiếm Tứ giai đỉnh cấp, và vết cuối cùng do một chiếc Hồ Lô quỷ dị mang hỏa độc.
Tên thủ lĩnh giờ đây sắc mặt nghiêm trọng tột độ, nhìn chằm chằm vào nam tử có dáng người, gương mặt và khí chất phổ thông đến tột cùng. Trong đầu hắn suy nghĩ rất nhiều, và chắc chắn hai điều.
Một là, kẻ này không thể nào là mục tiêu truy tìm của bọn chúng.
Hai là, cho đến giờ phút này, cơ hội để chúng đánh gục đối phương, dù phải trả giá bằng sinh mệnh của chính mình, đã không còn tới một phần mười.
Giờ đây, tên thủ lĩnh đã bắt đầu tính toán đường rút lui. Với thực lực mạnh ngoài sức tưởng tượng của kẻ địch, e rằng quá trình rút lui sẽ không dễ dàng như chúng đã nghĩ.
Lúc này, Trần Nguyên đột nhiên bật cười nói: “Ta phải cảm tạ ba người các ngươi.”
Trần Nguyên lộ ra nụ cười thoải mái, hết sức tự nhiên, không hề có chút biểu cảm nào của kẻ đang mang trọng thương và vừa trải qua ác chiến.
Ba kẻ áo đen vừa nghe xong, lông mày không khỏi nhíu chặt. Một dự cảm bất an trỗi dậy trong lòng bọn chúng. Tên thủ lĩnh hỏi lại: “Vì sao lại cảm ơn chúng ta?”
“Bởi vì nhờ có các ngươi, ta mới phát hiện bản thân còn nhiều thiếu sót đến vậy trong đấu pháp. Tính toán chiến thuật, quá trình điều tiết linh lực, sự phối hợp giữa các pháp thuật, cách di chuyển, cách quan sát, khả năng đọc nhịp điệu của kẻ địch, giăng bẫy, mồi nhử, động tác giả... có rất nhiều thứ mà chỉ khi trải qua ba canh giờ chiến đấu vừa rồi, ta mới có thể ngộ ra.” Trần Nguyên bình tĩnh đáp lại.
Tên thủ lĩnh càng thêm bất an: “Ngươi nói, trong ba canh giờ vừa rồi, ngươi lấy chúng ta ra để ma luyện bản thân ư?”
“Đúng vậy. Tu vi của ta tăng lên quá nhanh, ta lại không có cơ hội đấu pháp với đối thủ cùng cấp bậc, cho nên, ta thiếu kinh nghiệm thực chiến. Vừa vặn, ba người các ngươi là đối tượng thử nghiệm tốt.”
Tên thủ lĩnh nghe vậy, từ trong thâm tâm nổi giận. Bất kỳ ai bị coi là đá mài dao, là bàn đạp để tôn vinh người khác đều sẽ tức giận. Chỉ là, quá trình huấn luyện dài đằng đẵng và khắc nghiệt khủng khiếp đã rèn luyện hắn đạt đến khả năng khống chế cảm xúc vô cùng tốt. Tên thủ lĩnh nói, giọng không mang theo chút cảm xúc nào:
“Cho nên, ngươi cũng tự khiến bản thân chịu trọng thương. Mặc dù với thực lực hiện tại của chúng ta, khả năng khống chế ngươi không đến một phần mười; nhưng ngược lại, ngươi nắm chắc bao nhiêu phần có thể giữ lại tại đây? Lúc này ngươi nói ra lời như thế thì có ý nghĩa gì?”
Trần Nguyên khẽ lắc đầu, bình thản nói: “Các ngươi không hiểu. Ba canh giờ vừa qua chiến đấu với các ngươi, ta còn chưa dùng đến một phần mười thực lực.”
Ngay khi Trần Nguyên dứt lời, con ngươi của cả ba kẻ áo đen co rút lại trong ánh mắt kinh hãi và sợ hãi. Khí tức trên thân Trần Nguyên bùng nổ như một ngọn núi lửa khủng khiếp nhất, khí thế trên người hắn tăng vọt, chẳng mấy chốc bao phủ mấy ngàn dặm phạm vi kết giới, mênh mông và hùng vĩ như cả một đại dương đang đè nặng lên đôi vai run rẩy của ba kẻ áo đen. Năm vết thương sâu hoắm, dữ tợn và vẫn còn đang bị độc tố ăn mòn trên thân thể hắn, lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy mà khép lại. Khi Trần Nguyên buông bỏ giới hạn, linh lực khổng lồ tuôn trào, sự cân bằng giữa Cửu Tức Phục Khí và độc tố cũng bị phá vỡ. Độc tố nhanh chóng bị áp chế và tống khứ ra khỏi cơ thể hắn.
Trần Nguyên chân đạp vào hư không, thân thể chậm rãi bay lên cao như một vị thần, nhàn nhạt nhìn xuống ba kẻ địch. Hắn bình thản nói:
“Một điều cuối cùng. Chiến thuật, tính toán, thủ đoạn, năng lực chịu đựng, điểm mạnh, điểm yếu, sự phối hợp, nhịp điệu chiến đấu của cả ba người các ngươi đều đã bại lộ hoàn toàn. Ta có đến mười phần nắm chắc để hủy diệt cả ba người các ngươi trong vòng mười hơi thở.”
“Trò chơi… kết thúc.” Trần Nguyên bình tĩnh nói ra, giọng lạnh lẽo và vô cảm tựa như thiên thần giáng xuống phán xét thế gian.
Toàn bộ bản dịch này được giữ bản quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.