(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 221: Tính toán
Gian nhà trúc của Diệu Chân Tôn giả lâm vào trầm mặc thật lâu. Sau đó, Đạm Đài Thanh Chiếu thành khẩn hỏi: “Sư tôn, nguy cơ hạo kiếp này đến tột cùng lại là thứ gì?”
Nguy cơ của hạo kiếp lớn đến thế, ngay cả Thất phẩm Tôn giả cũng có nguy cơ vẫn lạc. Một Bách Linh Hoàng triều cuốn vào vòng xoáy ấy chẳng khác nào một chiếc thuyền con tròng trành giữa cơn bão dữ đại dương. Đạm Đài Thanh Chiếu cần có sự chuẩn bị kỹ càng.
Diệu Chân Tôn giả lại không trực tiếp trả lời đồ nhi của mình, thay vào đó, hắn hỏi ngược lại: “Chiếu nhi, những năm gần đây, ngươi thấy lứa đệ tử mới nhập môn Bách Linh học phủ như thế nào?”
Vẻ mặt Đạm Đài Thanh Chiếu có chút nghi hoặc, thế nhưng vẫn thành thật gật đầu: “Rất mạnh thưa sư tôn, họ chói mắt, rực rỡ hơn nhiều so với bất kỳ thời đại nào trong quá khứ. Thậm chí, gọi thời đại này là hoàng kim thịnh thế cũng không hề sai.”
Thân là Nữ Hoàng của một Hoàng triều, làm sao nàng có thể không coi trọng thế hệ ‘máu mới’ của mình? Đó là tương lai sẽ chống đỡ trụ cột Hoàng triều ngàn năm sau, nàng luôn theo dõi sát sao chất lượng của từng lứa thiên kiêu ngay từ khi vừa kế vị. Trong khoảng thời gian một trăm năm trở lại đây, số lượng thiên kiêu xuất hiện nhiều đến mức đáng kinh ngạc.
Dĩ vãng, ở Bách Linh Hoàng triều, một đệ tử trẻ tuổi có tư chất thiên tài, nếu có thể thành tựu Tam phẩm Đại tu sĩ trước ba mươi tuổi, và Tứ phẩm Thượng nhân trước một trăm tuổi, thì phải mất đến hàng ngàn năm mới có cơ hội xuất hiện một, hai vị, hơn nữa, cơ hội cũng không thực sự cao. Hai ngàn năm trước, thời kỳ mà Đạm Đài Thanh Chiếu mới bái nhập Bách Linh học phủ, toàn bộ Hoàng triều cũng chỉ có nàng cùng vị cựu hôn phu của nàng đạt tới cấp độ này. Phải đợi thêm hơn một ngàn năm sau đó, Bách Linh Hoàng triều mới xuất hiện thêm vị thứ ba sở hữu tư chất xuất chúng tương tự. Đây không phải là do Bách Linh Hoàng triều thưa thớt nhân tài, mà vốn dĩ là tình trạng chung của Minh Nguyệt giới. Có thể thành tựu Tam phẩm Đại Tu sĩ trước ba mươi tuổi, dù ở Ba ngàn thế giới cũng được coi là thiên tài. Đối với một tiểu thế giới như Minh Nguyệt giới, nuôi dưỡng được loại thiên tài này đều phải chịu áp lực. Bách Linh Hoàng triều có thể trong vòng ngàn năm xuất hiện nhân tài kiệt xuất cấp bậc này đã coi như cực kỳ nổi bật, khí vận nghịch thiên.
Vậy mà trong vòng trăm năm trở lại đây, thiên tài mọc lên như nấm sau mưa. Nếu lấy tiêu chuẩn thiên tài của quá khứ ra mà đánh giá, những người như vậy đã không còn ngàn năm mới sinh ra một vị nữa rồi. Bách Linh học phủ, cứ mỗi hai, ba mươi năm lại xuất hiện mấy vị như thế, thiên tư tung hoành, át hẳn thế hệ học sinh trước đó. Thậm chí, ngay cả Linh thể hiếm có vạn năm mới xuất hiện, thời gian gần đây, Bách Linh học phủ cũng tiếp nhận mấy người.
Không chỉ có Bách Linh học phủ, mà ngay cả các thế gia, tông môn, Vương triều phụ thuộc Bách Linh Hoàng triều, đệ tử có tư chất thiên tài cũng xuất hiện lớp lớp, tựa như sóng sau xô sóng trước, nhiều không kể xiết. Ngoài ra, tình báo từ các thế lực khác trên Nguyệt Châu cũng mang về tình huống tương tự. Không nhiều người biết vì sao lại có chuyện này. Tất cả mọi người chỉ có thể đưa ra một lời giải thích mà họ cho là hợp lý nhất: Hoàng kim thịnh thế đang đến. Thời đại này đã được định sẵn là thời đại sáng chói nhất trong lịch sử Minh Nguyệt giới.
Diệu Chân Tôn giả, nghe lời đồ nhi, gật đầu đồng tình: “Chính xác là như thế. Trăm năm trở lại đây, số lượng thiên tài xuất hiện còn lớn hơn cả tổng số của vạn năm trước đó cộng lại. Bất quá… ” Diệu Chân Tôn giả nghiêm túc nhìn Đạm Đài Thanh Chiếu, cái nhìn khiến nàng có chút căng thẳng: “... cái gọi là Hoàng Kim thịnh thế chỉ là một lời giải thích không hoàn chỉnh mà thôi.”
“Không hoàn chỉnh?” Đạm Đài Thanh Chiếu có chút giật mình. Sau đó, nàng liên tưởng tới lời trước đó của sư tôn, thận trọng hỏi: “Sư tôn, ý của ngài là, thiên tài xuất hiện nhiều như vậy, là để ứng phó với đại kiếp nạn của thế giới sao?”
“Có câu, thời thế tạo anh hùng.” Diệu Chân Tôn giả nói: “Không có đại kiếp nạn, thì làm sao có cơ hội cho anh hùng tỏa sáng đây?”
Đạm Đài Thanh Chiếu trầm mặc, lâm vào suy tư. Diệu Chân Tôn giả nói tiếp: “Ngươi cũng có thể hiểu, thiên tài xuất hiện lớp lớp, ấy là bản năng tự phòng vệ của thiên địa này trước đại kiếp nạn. Trước bất kỳ đại nạn nào, luôn cần những nhân vật anh hùng, dù là hiển lộ ngoài sáng hay ẩn mình trong bóng tối, dẫn dắt thế giới vượt qua. Đây đã là quy luật từ xưa đến nay.”
“Cho nên, những thiên tài xuất hiện trong thời gian gần đây chính là ứng với đại kiếp nạn lần này của thế giới mà xuất hiện, tương lai càng được định sẵn sẽ trở thành nhân vật phong vân?”
“Vậy thì lại chưa hẳn.” Diệu Chân Tôn giả lắc đầu: “Thiên kiêu dù có nhiều đến mấy, nhưng chưa hẳn tất cả đều có thể trưởng thành, trở thành nhân vật thủ lĩnh một thời đại. Chỉ một phần nhỏ trong số đó, những kẻ mang theo đại khí vận, nhận được sự chiếu cố của thiên địa, trở thành người ứng kiếp trong hồi kiếp nạn này, mới là những kẻ có cơ hội lớn hơn để độc lĩnh phong tao, tỏa sáng dưới thời đại này.”
“Đại khí vận gia thân? Loại tồn tại này thực sự tồn tại?” Đạm Đài Thanh Chiếu kinh ngạc. Bản thân được thiên địa chiếu cố, cơ duyên lớp lớp, tu hành thông thuận, tốc độ đột phá cực nhanh,... những khái niệm này, nàng chỉ thấy qua trên những cổ tịch thực sự xa xưa. Hơn nữa, người viết đề cập đến một cách cực kỳ mơ hồ, không miêu tả rõ ràng, và tần suất xuất hiện lại cực thấp. Rất nhiều người cho rằng đó chỉ là truyền thuyết mà thôi. Nàng cũng từng nghĩ như vậy; nào ngờ, ngày hôm nay lại được chính sư tôn công nhận.
Diệu Chân Tôn giả dường như không hề bất ngờ với phản ứng của nàng. Hắn nói: “Khi nào ngươi đạt đến cảnh giới của ta, những chuyện này, tự nhiên không còn là bí mật. Đại khí vận gia thân, nói đến không phải là điều gì quá xa vời.”
Đạm Đài Thanh Chiếu khẽ gật đầu, chấp nhận lời giải thích này. Suy tư một lát, nàng dứt khoát hỏi: “Sư tôn, Bách Linh Hoàng triều của con, phải chăng cũng có loại người mang Đại khí vận này?”
“Có, hơn nữa còn không chỉ là một người.”
Không hổ là Nữ Hoàng một phương Hoàng triều, nàng ngay lập tức nghĩ đến một loạt các ảnh hưởng và hệ quả của các Đại khí vận giả đối với Hoàng triều, cũng gần như ngay lập tức nghĩ đến biện pháp ứng phó và tận dụng những kẻ được thiên địa chiếu cố này. Bất quá, trước đó, nàng cần tham khảo ý kiến từ sư tôn: “Vậy con có nên…”
Đáng tiếc, Diệu Chân Tôn giả ngay lập tức phản đối nàng: “Chiếu nhi, con trước không cần vội vàng tìm ra những kẻ mang đại khí vận đó. Cứ để cho chúng tự nhiên trưởng thành mới là phương pháp xử lý tốt nhất. Mạnh mẽ can thiệp vào mệnh cách của chúng, nếu xử lý không cẩn thận, rất dễ bị thiên địa phản phệ, tới lúc đó, dù là vi sư cũng gánh không nổi. Mặt khác, con cũng không cần vội vàng. Loại người Đại Khí Vận giả này, chỉ cần có cơ hội thì nhất định sẽ nổi bật. Chỉ cần thời cơ vừa đến, chúng ắt sẽ lộ diện ngoài ánh sáng, tới lúc đó, chỉ cần hơi chú ý một chút liền sẽ nhận ra chúng.”
Nói đến đây, Diệu Chân Tôn giả thần sắc hơi trầm xuống, ánh mắt trở nên thâm thúy: “Không chỉ có thế, vi sư phải nhắc nhở con. Tiếp cận Đại Khí Vận giả, Chiếu nhi, con phải hành động thật thận trọng hết mức có thể; đồng thời không thể quá thân cận với chúng, tốt nhất giữ một khoảng cách nhất định. Chúng được thiên địa che chở, nếu con buông lỏng ý thức, tới lúc đó, rất có thể con không những không lợi dụng được đối phương mà ngược lại còn bị đối phương chinh phục, khí vận của bản thân, thậm chí khí vận Hoàng triều đều bị đối phương thôn phệ không còn một chút nào.”
Vừa nghe đến đây, Đạm Đài Thanh Chiếu sắc mặt trở nên lạnh lẽo, lạnh lùng nói: “Đa tạ sư tôn đã nhắc nhở. Trên đời này, không một ai có thể khiến Thanh Chiếu thần phục.”
Diệu Chân Tôn giả âm thầm gật đầu. Tính cách của đồ nhi hắn, làm sao hắn lại không hiểu. Ẩn nhẫn hơn một ngàn năm, tính toán kỹ lưỡng, không bỏ sót chi tiết nào, làm người mạnh mẽ lại quyết đoán, tất cả chỉ để mưu cầu Hoàng vị, hắn đối với vị đồ nhi này tương đối yên tâm. Thân là một vị Hoàng giả, Đạm Đài Thanh Chiếu càng có xu hướng tranh đoạt khí vận trong đại kiếp nạn này, đứng ở vị trí cao hơn người khác, trở thành thống lĩnh một phương, hùng bá thiên hạ.
Nàng chắc chắn sẽ không chịu luồn cúi, thần phục trước người khác vì một chút lợi ích, dù là kẻ đạt được thiên địa che chở cũng không thể.
Đạm Đài Thanh Chiếu là một vị đế vương có dã tâm không nhỏ.
Chỉ là, Đạm Đài Thanh Chiếu còn quá trẻ, cảnh giới không đủ cao, nàng chưa biết đến sức mạnh đáng sợ của thiên địa đại thế. Đây cũng là lý do mà hắn muốn đưa Trần Nguyên đến bên người nàng. Có hắn ở đó, hắn hoàn toàn đủ sức chống lại cỗ sức mạnh vô hình kia. Hơn nữa, theo thôi diễn của Diệu Chân Tôn giả, Trần Nguyên không phải là kẻ sẽ thần phục đồ nhi hắn; khả năng không phải là số không tuyệt đối, nhưng cũng nhỏ vô cùng, gần như có thể bỏ qua.
“Mặt khác,... ” Diệu Chân Tôn giả bổ sung: “... Đối với các Đại Khí Vận giả, Chiếu nhi, con không chỉ giữ tâm đề phòng, mà càng cần cẩn thận tra xét lai lịch, thân phận của chúng. Nếu con có ý nghĩ lợi dụng chúng, vậy cũng có không ít người có chung ý định này.”
“Thanh Chiếu biết rõ.” Đạm Đài Thanh Chiếu nghiêm túc gật đầu đáp lại. Kỳ thực, không cần sư tôn phải nhắc nhở, nàng cũng sẽ chú ý điểm này. Ở điểm dùng người, nàng so với sư tôn Diệu Nhật Tôn giả càng có ý thức mãnh liệt hơn rất nhiều.
“Có một điểm cuối cùng thưa sư tôn.” Đạm Đài Thanh Chiếu đột nhiên hỏi: “Trần Nguyên cũng là Đại Khí Vận giả sao?”
“Không phải.” Diệu Chân Tôn giả không chút do dự lắc đầu. Bất quá, còn nhanh hơn tốc độ Đạm Đài Thanh Chiếu phản ứng, hắn nói: “Hắn so với Đại Khí Vận giả còn đặc thù hơn.”
Trần Nguyên rời khỏi căn nhà trúc của Diệu Chân Tôn giả, một mạch phi hành giữa không trung, thẳng hướng động phủ của hắn mà đi. Trong đầu hắn lúc này đã tràn đầy hình ảnh của Đạm Đài Thanh Chiếu. Không phải vì dung nhan nàng xinh đẹp, mặc dù sự thật đúng là như vậy; nhan sắc của nàng thậm chí còn vượt qua Bích Liên tiên tử một bậc, dù đánh giá khắt khe cũng có thể đạt đến mười điểm, cùng cấp độ với Hạo Nguyệt Chân quân, Khinh Vũ Chân quân hay Đại Khí Vận giả Thượng Quan Mộ Hoàng, thậm chí còn vượt hơn nữ chủ Chu Thường Ly nửa bậc.
Bất quá, thứ hắn chân chính để ý tới là biểu hiện của nàng. Năng lực Khởi Nguyên nhãn có thể giúp hắn nhìn thấu tu vi cảnh giới, thể chất, năng lực đặc thù của đối phương, nhưng lại không giúp hắn nhìn ra tâm tư, tính cách, nội tâm chân thật của con người. Một đôi mắt tỉ mỉ và một cái đầu nhanh nhạy lại giúp hắn làm được điều đó.
Cẩn thận hồi tưởng lại quá trình tiếp xúc với Đạm Đài Thanh Chiếu, Trần Nguyên có thể từ ánh mắt, cử động, thần thái, tác phong, khí chất của nàng rút ra mấy kết luận:
Vị Nữ Hoàng của Bách Linh Hoàng triều này là một kẻ kiêu ngạo, cực kỳ kiêu ngạo. Đây không phải kiểu kiêu ngạo luôn khoe khoang, khoe mẽ bản thân ngoài miệng, cũng không phải loại kiêu ngạo luôn nhìn đời bằng nửa con mắt, khinh thường anh hùng thiên hạ. Sự kiêu ngạo của Đạm Đài Thanh Chiếu giống như đến từ tận bên trong xương tủy, luôn luôn có một tư thái cao cao tại thượng, nhìn xuống chúng sinh, điều được ẩn giấu cực kỳ sâu đằng sau khí chất uy nghiêm và biểu cảm lạnh lùng vô tình.
Hơn nữa, Đạm Đài Thanh Chiếu là người có dã tâm và ham muốn kiểm soát rất cao. Là Hoàng đế thì hai đặc tính này là không thể thiếu; mất đi dã tâm và ham muốn kiểm soát, đó sẽ là một vị Hoàng đế thất bại. Thế nhưng, dã tâm và ham muốn kiểm soát của Đạm Đài Thanh Chiếu cực lớn, lớn hơn rất nhiều so với những người Trần Nguyên từng gặp qua. Điều này đặc biệt thể hiện qua ánh mắt, cử chỉ, thái độ của nàng mỗi khi đề cập các vấn đề liên quan đến các thế lực phụ thuộc bên dưới Bách Linh Hoàng triều, hay Ninh Hoa cung, Tuyệt Vân Hoàng triều và ẩn thế Lam gia – những thế lực sắp đặt chân đến Bách Linh học phủ.
Ngoài ra, thông minh, tinh tế, sắc sảo, lạnh lùng là điều cực kỳ dễ nhận ra ở người phụ nữ này. Còn sự quả quyết, dứt khoát, nhiều tâm cơ, thậm chí có chút vô tình thì lại khó nhận ra hơn. Điều này đòi hỏi phải dụng tâm chú ý tới từng chi tiết nhỏ nhất, và kết hợp với chút kiến thức nửa vời về tâm lý học mà Trần Nguyên còn nhớ từ kiếp trước, hắn mới có thể nhận ra.
“Xem ra, những lời đồn đại trên phố về nàng một nghìn năm trước không phải là không có căn cứ.” Trần Nguyên âm thầm nghĩ.
Kết hợp lại hết thảy, Trần Nguyên dần có cái nhìn tổng quát về Nữ Hoàng của Bách Linh Hoàng triều. Đến đây, hắn càng vững tin hơn với quyết định từ chối lời đề nghị của Diệu Chân Tôn giả lúc trước. Một nữ tử như vậy không phù hợp trở thành đạo lữ của hắn; đừng nói là trở thành đạo lữ, ngay cả việc tiếp xúc cũng phải cẩn thận tính toán.
Tất nhiên, nếu xét trên vai trò một người bạn đời, Đạm Đài Thanh Chiếu không phải là người bạn đời lý tưởng; bất quá, trên vai trò một đồng minh, nàng sẽ là một sự trợ giúp to lớn. Vấn đề là, hắn cần làm thế nào để tận dụng được nàng trước mặt vị Nữ Hoàng này, đạt được hiệu quả lớn nhất trong khi giảm thiểu tối đa rủi ro và nguy hiểm.
“Với thân phận và thực lực của nàng, sớm muộn gì Diệu Chân Tôn giả cũng sẽ nhắc nhở nàng về các Đại Khí Vận giả. Theo tính cách của nàng, nàng sẽ có thái độ gì với chúng đây?” Trần Nguyên suy ngẫm.
Mặt khác, Diệu Chân Tôn giả từng tiết lộ rằng, vị hôn phu năm đó của Đạm Đài Thanh Chiếu cũng chuyển thế, thậm chí trong kiếp này còn là trợ thủ của Đại Khí Vận giả. Chỉ là chưa từng nói cho hắn thân phận của đối phương, càng không muốn hắn nhắc đến điều này trước mặt Nữ Hoàng. Lúc đó, Trần Nguyên đã thật sự giật mình. Hắn vốn còn cho rằng tương lai Bách Linh Hoàng triều sẽ diễn ra một màn kịch bản cẩu huyết đây. Thế nhưng, sau khi tiếp xúc với Đạm Đài Thanh Chiếu, hắn càng cảm thấy khả năng này thật nhỏ nhoi.
“Lại nói, Nữ Hoàng cũng che giấu tu vi.” Trần Nguyên thì thào: “Nếu Khởi Nguyên nhãn không nhầm, tu vi thật sự của nàng hẳn là Lục phẩm tầng thứ chín, không chênh lệch nhiều so với Khinh Vũ Chân quân. Khoảng cách tới Thất phẩm Tôn giả chỉ còn một đoạn, hoàn toàn không giống như nhiều người đồn đoán, là Lục phẩm tầng thứ tư, tầng thứ năm đơn giản như vậy. Không biết, Diệu Chân Tôn giả có biết đến điều này không?”
Hai ngàn tuổi, nếu như tu sĩ vẫn còn ở Lục phẩm sơ kỳ, thiên tư như vậy chỉ có thể coi là thiên tài phổ thông mà thôi. Còn nếu như hai ngàn tuổi mà tu sĩ có thể chạm đến Lục phẩm tầng thứ chín, thậm chí ngưỡng cửa của Thất phẩm Tôn giả như Khinh Vũ Chân quân, đây được coi là thiên tài đỉnh cấp. Nếu tiến thêm một bước nữa, giống như Hạo Nguyệt Chân quân, có thể thành tựu Thất phẩm ở tuổi một ngàn, thì đây chính là tuyệt thế thiên tài. Đây cũng là ngưỡng cửa để trở thành những nhân vật Chuẩn Thánh Tử, Chuẩn Thánh Nữ tại các Thánh Địa; Chuẩn Đế Tử, Chuẩn Đế Nữ tại các Tiên triều, hay Chuẩn Thần Tử, Chuẩn Thần Nữ tại các cổ lão thế gia. Tương ứng với mỗi cấp bậc, thiên phú, tư chất, tài năng đều có sự chênh lệch rất lớn.
Tùy thuộc vào Đạm Đài Thanh Chiếu thuộc loại thiên tài nào, điều này có thể ảnh hưởng rất lớn đến Trần Nguyên, hắn cũng phải theo đó điều chỉnh các ý định trong tương lai. Dẫu sao, Diệu Chân Tôn giả kéo hắn vào chuyện này, liên quan có thể rất lớn, sai một li là đi một dặm.
Theo mạch suy nghĩ của hắn mỗi lúc một rõ ràng, kế hoạch sơ bộ dần được hình thành trong đầu Trần Nguyên.
Đúng lúc này, có một đạo ánh sáng vạch ngang trời xanh, hướng thẳng về phía Trần Nguyên. Hắn dừng lại. Đối phương cũng dừng, khoảng cách giữa họ chỉ còn mười trượng. Ánh sáng tán đi, để lộ ba bóng người bên trong, đều là nữ tử. Khác với những nữ tử thông thường thân mang tiên váy, đầu cài trâm ngọc, mái tóc trang trí cầu kỳ, dáng người yểu điệu thướt tha; ba người này lại thân mang áo giáp, tay cầm trường thương, tóc buộc gọn gàng. Dù đơn giản, nhưng điều đó không làm mất đi nét đẹp tinh tế của gương mặt tuyệt mỹ. Cả ba người tỏa ra khí thái anh tư bừng bừng, thứ đặc trưng vốn chỉ xuất hiện ở chiến tướng nơi chiến trường xa xôi.
Trần Nguyên im lặng. Nữ tử đứng giữa, người có vẻ là thống lĩnh, tiến lên một bước, rất thẳng thắn nói: “Ngươi là Trần Nguyên?”
“Là ta. Các ngươi lại là ai?” Trần Nguyên nhìn qua ba gương mặt xa lạ, không nhớ ra đã từng gặp họ ở đâu.
Nữ tử đi đầu khẳng khái: “Ta là Hàn Ngạo Kỳ. Vài tháng trước, Hàn Ngạo Bá, kẻ bị ngươi đánh bay khỏi lôi đài, là em trai ruột của ta.” Lúc này, nàng nhìn chằm chằm Trần Nguyên, gằn từng chữ một: “Trần Nguyên, ngươi có dám lên lôi đài, cùng ta công bằng quyết đấu một trận?”
Bản văn đã được biên tập này là tài sản trí tuệ của truyen.free.