Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 241: Sở Thiến Thiến

Vũ Tuyết Lạc nghe Trần Nguyên nói vậy, khẽ gật đầu, tán thán: “Ngươi thông minh. Chúng ta không có cách nào trực tiếp tiến vào vùng không gian cấm chế đó, thế nhưng, những đệ tử trẻ tuổi như các ngươi lại có khả năng đi vào.”

Vừa nói, ánh mắt của nàng vừa đảo qua mấy đệ tử thân truyền đứng hầu phía sau không xa. Ba người này là những đệ tử trẻ tuổi đắc ý của ba vị Thượng nhân, cũng là ba đệ tử duy nhất phù hợp điều kiện xâm nhập vùng không gian cấm chế mà ba vị Thượng nhân có. Niên kỷ chỉ ngoài bốn mươi, cảnh giới đều đã đạt tới Tam phẩm. Tại Thanh Châu này, có thể trong vòng năm mươi tuổi bước vào Tam phẩm cảnh giới, ấy chính là thiên tài.

Ánh mắt của Vũ Tuyết Lạc không dừng lại quá lâu, nàng nói tiếp: “Từ đặc điểm bề ngoài trận pháp cùng cấu trúc mạch lạc kết nối, chúng ta đã tính toán ra, mắt trận nằm tại trung tâm vùng không gian cấm chế đó. Cái mà chúng ta cần các ngươi trợ giúp chính là tiến vào vùng không gian cấm chế kia, tìm cách tiếp cận mắt trận, từ đó, đánh vỡ cấm chế.”

Vũ Tuyết Lạc vừa dứt lời, hai vị đạo sư còn lại cũng khẽ gật đầu. Các vị đạo sư rõ ràng đã thống nhất kế hoạch công phá cấm chế này từ trước. Thậm chí, có thể các thế lực lớn như Đại Càn Vương triều, Đại Nguyên Vương triều,... đều đã đạt được tiếng nói chung.

Trái với vẻ bình thản của các đạo sư, ba vị đệ tử phía sau họ cảm xúc mãnh liệt hơn nhiều. Mặc dù họ đã cố duy trì vẻ điềm tĩnh tự nhiên, thế nhưng ánh mắt chớp động, con ngươi không ngừng toát ra hưng phấn đã tố cáo nội tâm họ.

Chẳng trách, những đệ tử thân truyền này đã chờ đợi cơ hội xông phá không gian cấm chế tương đối lâu rồi. Là một tu sĩ trẻ tuổi, có mấy ai không mơ ước xông xáo giới tu hành, khai phá bí cảnh, tìm kiếm cơ duyên, dương danh thiên hạ? Bên trong Thái Linh học viện, họ là những đệ tử xuất chúng bậc nhất, cả tu vi lẫn thực lực đều mạnh hơn học sinh cùng thế hệ rất nhiều. Họ có tự tin và cũng có vốn liếng để tự nhận rằng, nếu so sánh với toàn bộ Thanh Châu, họ đều thuộc hàng thiên kiêu đỉnh cấp. Chỉ riêng Thái Linh học viện Thanh Châu đã quá nhỏ bé đối với họ, những chuyến lịch luyện hay nhiệm vụ ngắn ngủi đơn giản đã không còn thỏa mãn được họ. Cái họ cần là một sân khấu lớn hơn và là một cơ hội tốt để những đệ tử trẻ tuổi như họ xuất thế, dương danh thiên hạ.

Trần Nguyên lại không cần cái danh xưng “dương danh thiên hạ” từ không gian cấm chế lần này. Tầm mắt của hắn từ lâu đã vượt xa những điều đó. Chẳng mấy kích động trong lòng, hắn quan tâm đến thực tế nhiều hơn. Suy nghĩ trong chốc lát, Trần Nguyên nghiêm túc hỏi Vũ Tuyết Lạc: “Vũ đạo sư. Chúng ta có thể xâm nhập vùng không gian cấm chế. Thế nhưng, lấy thực lực của chúng ta, muốn phá vỡ mắt trận chưa hẳn đã dễ dàng.”

Niên kỷ bị hạn chế dưới năm mươi tuổi khiến cho thực lực của tu sĩ có thể đi vào yếu đến đáng thương. Có mặt tại Càn Nguyên thành này, ngoại trừ bọn người Trần Nguyên, đa số tu sĩ dưới năm mươi tuổi đều là Nhị phẩm trung, hậu kỳ; và hiếm hoi lắm mới có vài thiên tài đạt đến Tam phẩm, điển hình như ba vị thân truyền đệ tử trước mặt Trần Nguyên. Ba người này mạnh bao nhiêu? Lấy tu vi của Từ Tuyết Nguyệt đã bị đánh rớt xuống Tứ phẩm tầng hai sơ kỳ làm tiêu chuẩn, ngay cả như vậy, nàng vẫn còn mạnh hơn ba vị thân truyền đệ tử này hơn ba mươi vạn lần. Phải. Ấy là ròng rã hơn ba trăm ngàn lần. Hơn nữa, đây chỉ là tính trên lực lượng linh lực thuần túy và cơ bản nhất mà thôi. Nếu như rơi vào tình huống thực chiến, năng lực đặc thù, bí pháp, pháp thuật, thủ đoạn cấm kỵ, pháp khí cao cấp,... có vô số thứ mà chỉ có tu sĩ cảnh giới cao hơn mới có khả năng vận dụng. Khi đó, khoảng cách thực lực thực sự giữa Tứ phẩm sơ kỳ và Tam phẩm sơ kỳ sẽ càng lớn hơn gấp bội. Một ngàn lần khác biệt đã là khoảng cách trời vực như người và côn trùng; mấy trăm ngàn lần, hay một triệu lần chênh lệch, lại càng khiến người ta hoàn toàn tuyệt vọng. Ở thế giới này, một cảnh giới chính là tạo ra khoảng cách như trời và đất như vậy.

Dựa vào những gì đã bàn luận sâu về vấn đề cách biệt thực lực giữa các cảnh giới, và bởi vì Vũ Tuyết Lạc từng nói rằng ngay cả Ngũ phẩm Chân nhân cũng chưa chắc phá mở được cấm chế kết giới, hắn có lý do để tin tưởng rằng, chỉ với tu vi Tam phẩm sơ kỳ là không thể nào đánh tan mắt trận, mở ra kết giới. Dù cho mắt trận là bộ phận phòng ngự yếu nhất, thế nhưng khác biệt này cũng không thể lớn đến hàng ngàn, hàng vạn lần được.

Vũ Tuyết Lạc hiểu ra ý của hắn, cười nói: “Chuyện này, ngươi không cần lo lắng. Đến khi đó, chúng ta sẽ đưa cho các ngươi bảo vật chuyên dụng để phá giải trận pháp, cấm chế. Bảo vật sẽ tự động xuyên qua mắt trận để phá giải cấm chế, trận pháp, các ngươi không cần bận tâm.”

Trần Nguyên nghe đáp án, có chút trầm ngâm. Vũ Tuyết Lạc lại hỏi: “Thế nào, Trần Nguyên, đối với chuyện này, ngươi suy nghĩ ra sao? Có nguyện ý xâm nhập một chuyến vùng không gian cấm chế không?”

Trần Nguyên chưa trả lời ngay. Từ miêu tả của Vũ Tuyết Lạc, vùng không gian cấm chế này ẩn chứa vô vàn điều chưa biết. Ngay cả những tu sĩ cấp bậc Tứ phẩm Thượng nhân như các nàng cũng chưa thể mở lối vào để thực sự thăm dò. Mọi thông tin họ có được chủ yếu đến từ suy đoán, tính toán; một phần nhỏ thì thông qua các thủ đoạn đặc thù để thăm dò, quan sát. Nói cách khác, bên trong có đầy rẫy các biến cố, nguy hiểm khó mà lường được. Không chỉ có thế, vùng không gian này bị cô lập vô số kỷ nguyên, ai dám nói chắc ở bên trong không xảy ra tình huống dị biến gì?

Nếu như chỉ có một mình Trần Nguyên, hắn ngược lại sẽ không do dự đáp ứng. Dù sao, hắn ở đây chỉ là một phân thân. Nhưng điều đó có thể được ư? Nếu như hắn nhận lời tiến vào vùng không gian cấm chế, Lữ Như Yên chắc chắn sẽ không để hắn đơn độc mạo hiểm một mình. Do dự trong giây lát, Trần Nguyên trả lời: “Việc này, học sinh không thể quyết định ngay được. Phiền đạo sư cho học sinh thời gian mấy ngày suy nghĩ, học sinh cần bàn bạc với bạn đồng hành của mình.”

Vũ Tuyết Lạc không hề lấy làm lạ. Ngược lại, nàng thầm tán thưởng sự điềm tĩnh của đối phương. Việc phá giải cấm chế này không phải chuyện nhỏ, mức độ nguy hiểm cũng không hề ít. Nếu hời hợt vội vàng đồng ý, mới chính là kẻ lỗ mãng. Nàng nói: “Thời gian suy nghĩ thì không thành vấn đề. Nhưng các ngươi cần quyết định nhanh chóng. Nửa tháng nữa, chúng ta sẽ bắt đầu thăm dò vùng không gian cấm chế đó.”

“Đa tạ đạo sư đã hiểu cho.” Trần Nguyên đáp lại.

Kế đến, Trần Nguyên dành gần nửa canh giờ để thảo luận về bí cảnh này cùng với ba vị đạo sư, trong đó có Vũ Tuyết Lạc. Hắn còn nhiều thông tin cần xác nhận trước khi đưa ra quyết định cuối cùng về chuyến thăm dò vùng không gian cấm chế, bao quát: vị trí, đặc điểm, cường độ trận pháp, các thế lực tham gia, thời gian kéo dài,... càng chi tiết càng tốt.

Sau khi nhận được những câu trả lời cụ thể, Trần Nguyên không nán lại động phủ của Vũ Tuyết Lạc lâu thêm nữa mà cáo từ rời đi. Gần như ngay lập tức, Thanh Trúc Thượng nhân và Khải Kiếm Thượng nhân cũng lần lượt dẫn đệ tử thân truyền của mình cáo lui. Trong khoảnh khắc, trên mảnh sân lát đá bạch ngọc nhỏ chỉ còn lại hai sư đồ Vũ Tuyết Lạc, cùng với hương trà linh đạm còn vương vấn, khói nhẹ thoang thoảng lan khắp không gian.

Không còn người ngoài, động tác và biểu cảm của hai sư đồ không còn câu nệ như trước nữa. Thiếu nữ trẻ hơn không chút câu nệ ngồi xuống trước mặt sư phụ, tự rót cho mình một ly trà rồi một hơi uống cạn. Hàng lông mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, vẻ mặt cũng không mấy vui vẻ. Mặc dù dung nhan của nàng so với sư tôn của mình còn kém một đoạn, lại càng không có nét thành thục, quyến rũ, phong tình vạn chủng như sư tôn nàng, thế nhưng, chính nàng cũng đã được coi là một mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn; và thay vì nét thành thục quyến rũ như mật đào chín mọng, sắc đẹp của nàng lại thiên về sự trẻ trung, thanh thuần, tràn đầy sức sống. Mỗi lần nàng cau mày, nhăn mũi hờn dỗi lại làm lộ ra vẻ đáng yêu đặc trưng của thiếu nữ mới lớn.

Vũ Tuyết Lạc nhìn qua biểu hiện của đồ đệ mình, khẽ cười hỏi: “Thiến nhi, vì sao con cau mày nhăn nhó thế. Con có điều gì không vui sao?”

Sở Thiến Thiến, năm nay bốn mươi sáu tuổi, là đệ tử thứ ba và cũng là đệ tử nhỏ nhất Vũ Tuyết Lạc thu nhận. Hai mươi bảy năm trước, Sở Thiến Thiến gia nhập Thái Linh học viện. Vốn dĩ, với tư chất, ngộ tính và thực lực của nàng, việc gia nhập Thái Linh nội viện không phải điều khó. Thế nhưng, ngay khi vừa vào Thái Linh học viện Thanh Châu, nàng được Vũ Tuyết Lạc nhìn trúng, thu làm thân truyền đệ tử. Kể từ đó, nàng luôn ở lại ngoại viện, theo hầu và tu luyện ngay bên cạnh sư tôn.

Sở Thiến Thiến nghe sư tôn hỏi, hai má không khỏi phồng lên, trông càng thêm giận dỗi.

Qua một lúc, nàng mới nói, giọng có chút ủy khuất: “Sư tôn, người vì sao lại coi trọng cái tên Trần Nguyên đó đến thế? Hắn chẳng phải cũng chỉ là một đệ tử hạch tâm hay sao?”

Đúng thế, cùng là đệ tử trẻ tuổi, nhưng vì sao thái độ của sư tôn đối với hắn lại khác một trời một vực so với ba người đệ tử thân truyền các nàng? Hắn được ngồi, các nàng không được ngồi; hắn được mời trà, các nàng chỉ có thể đứng đó nhìn; hắn có thể ngang hàng bàn luận cùng các vị đạo sư, các nàng chỉ biết im lặng lắng nghe,... và còn rất nhiều chi tiết khác, dù vô tình hay cố ý được sư tôn thể hiện, đều cho thấy nàng không hề coi đối phương như một hậu bối thông thường.

Dừng lại một chút, Sở Thiến Thiến tiếp lời: “Sư tôn đối đãi hắn như thế, cũng là bởi vì hắn là đệ tử hạch tâm nội viện? Hay là vì tu vi của hắn cao một chút?”

Vũ Tuyết Lạc nghe vậy, khẽ lắc đầu mỉm cười. Nàng không trả lời ngay mà thản nhiên hỏi ngược lại: “Thiến nhi, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?”

Dù nghi hoặc, Sở Thiến Thiến vẫn thành thật đáp lại: “Đến tháng chín năm nay, Thiến nhi tròn bốn mươi sáu tuổi.”

“Ừm.” Vũ Tuyết Lạc khẽ gật đầu, hỏi tiếp: “Từ nhỏ, quá trình tu luyện của con thế nào?”

Sở Thiến Thiến khẽ nhíu mày, tựa như hồi tưởng lại, sau đó khai báo: “Sáu tuổi, con bắt đầu tu luyện, mất ba tháng dẫn khí nhập thể, bước vào Nhất phẩm. Mười tuổi, con đột phá Nhất phẩm đỉnh phong, đạt đến Nhị phẩm. Mười sáu tuổi, con đột phá Nhị phẩm tầng ba, bước vào Nhị phẩm trung kỳ. Mười chín tuổi bái nhập học viện, con đã là Nhị phẩm tầng năm. Hai mươi tư tuổi, con đạt đến Nhị phẩm tầng bảy, bước vào Nhị phẩm hậu kỳ. Năm ba mươi lăm tuổi, con đạt đến Nhị phẩm tầng chín đỉnh phong. Rèn luyện ba năm, ba mươi tám tuổi con thành tựu Tam phẩm tu sĩ.” Nói đến đây, trong giọng nói nàng không giấu nổi vẻ tự hào: “Hiện giờ con bốn mươi sáu tuổi, càng là đạt tới Tam phẩm tầng một đỉnh phong. Con có nắm chắc, trước năm mươi tuổi, con có thể phá vỡ bình cảnh, bước vào Tam phẩm tầng hai.”

Vũ Tuyết Lạc vừa nghe, vừa khẽ gật đầu, trong ánh mắt cũng mang theo tán thưởng. Quá một nửa hành trình này, nàng đều nhìn ở trong mắt. Nàng lại hỏi: “Thiến nhi, con thấy thiên phú tu luyện của mình thế nào?”

Sở Thiến Thiến có chút rụt rè. Nàng muốn nói rằng: rất mạnh, toàn bộ Thanh Châu khó mà tìm được ai sánh bằng. Thế nhưng, lời này có vẻ khoa trương quá. Suy nghĩ một chút, nàng vẫn khiêm tốn đáp: “Con nghĩ thiên phú của mình tương đối mạnh.”

Vũ Tuyết Lạc lại gật đầu. Sở Thiến Thiến thiên phú mạnh đến nhường nào, nàng rõ ràng hơn ai hết. Mặc dù Thanh Châu có điều kiện tài nguyên hạn hẹp, môi trường cạnh tranh không quá khốc liệt và ít có cơ hội tiếp xúc với các thiên kiêu hàng đầu, thế nhưng tiến độ tu luyện của Sở Thiến Thiến vẫn không hề chậm, thậm chí có thể bắt kịp với phần lớn thiên kiêu của nội viện. Tài năng này, đích thực tìm khắp Thanh Châu cũng chẳng có mấy người. Nếu Vũ Tuyết Lạc nàng đời này cùng lắm chỉ có thể đạt tới Ngũ phẩm Chân nhân, thì Sở Thiến Thiến kiếp này có cơ hội nhòm ngó đến Lục phẩm Chân quân – cái cảnh giới cao vời vợi đó. Chỉ có điều, trước đó, tâm tính trẻ con và sự tự tin thái quá của nàng cần phải được điều chỉnh một chút.

“Thiên phú của con rất mạnh, so với ta hồi trẻ còn mạnh hơn một đoạn.” Vũ Tuyết Lạc nhẹ giọng nói.

Nghe được sư tôn tán dương, khóe miệng Sở Thiến Thiến không khỏi nhếch lên. Nhưng nàng chưa kịp vui mừng bao lâu thì đã bị sư tôn dội một gáo nước lạnh. Vũ Tuyết Lạc bình thản nói: “Tuy nhiên, thiên phú của con đặt cạnh Trần Nguyên thì chẳng là gì cả.”

“Làm sao có thể chứ?” Sở Thiến Thiến vô thức thốt lên.

Vũ Tuyết Lạc mỉm cười nhìn đồ nhi, hỏi: “Thiến nhi, con nghĩ Trần Nguyên, tu vi của hắn cao bao nhiêu?”

Sở Thiến Thiến có chút không chắc chắn nói: “Tam phẩm tầng hai? Tam phẩm tầng ba?”

Hôm nay là lần đầu tiên Sở Thiến Thiến có cơ hội gặp Trần Nguyên. Đối mặt với hắn, nàng chỉ cảm nhận được một luồng khí thế kinh khủng, hư hư thực thực áp bức lấy nàng. Ngược lại, nàng không nhìn ra tu vi thật sự của đối phương.

Đừng thấy Trần Nguyên có thể nhìn thấu tu vi, nội tình của bất kỳ ai mà lầm. Đó là bởi vì hắn đặc biệt. Trong thế giới này, muốn dò xét tu vi của tu sĩ khác không hề dễ. Đặc biệt là khi đối mặt với tu sĩ cảnh giới cao hơn, dù chỉ là cách biệt hai, ba tiểu cảnh giới, người ta cũng chỉ cảm nhận được luồng khí thế kinh khủng áp bức mà thôi. Muốn dò xét chính xác, cần có pháp thuật đặc thù hoặc pháp khí chuyên dụng mới làm được.

Sở Thiến Thiến không biết pháp thuật này, cũng không có pháp khí đặc thù. Nhưng điều đó không ngăn cản nàng đưa ra suy đoán. Sư tôn để cho hắn thăm dò vùng không gian cấm chế, điều này nói rõ, niên kỷ đối phương không vượt quá năm mươi. Trong phạm vi năm mươi tuổi, có thể bước đến Tam phẩm tầng ba đã là giới hạn tối đa trong tưởng tượng của nàng. Dù vậy, nàng cũng không mấy e ngại. Nàng cho rằng, đối phương có tu vi mạnh hơn nàng là bởi vì hắn tu hành tại nội viện, điều kiện vốn tốt hơn nàng nhiều. Nếu có thời gian, sau này, nàng sẽ không thua kém hắn.

Vũ Tuyết Lạc thấy đồ đệ mình có biểu hiện như vậy, khẽ lắc đầu: “Trần Nguyên tu vi không phải Tam phẩm tầng hai, cũng không phải tầng ba.”

Sở Thiến Thiến khẽ giật mình: “Ý của sư tôn là…”

“Phải.” Vũ Tuyết Lạc gật đầu: “Hắn đã sớm đạt đến Tam phẩm trung kỳ.”

“Làm sao có thể?” Sở Thiến Thiến thất thố hô lớn.

Chưa để nàng kịp bình tĩnh lại, Vũ Tuyết Lạc đã nói tiếp: “Không chỉ vậy, niên kỷ của hắn còn nhỏ hơn con hai mươi tuổi.”

Sở Thiến Thiến trừng mắt, không dám tin vào tai mình. Nhỏ hơn nàng hai mươi tuổi? Có nghĩa là hắn năm nay mới hai mươi sáu, mà tu vi đã là Tam phẩm trung kỳ? Chuyện này làm sao có thể? Khi đó nàng còn đang chật vật ở Nhị phẩm tầng bảy, đối phương đã bỏ xa nàng đến vậy. Lúc này, Sở Thiến Thiến đã chết lặng, không biết phải nói gì.

Vũ Tuyết Lạc cũng không nói thêm gì. Nàng yên lặng đứng đó, ngắm nhìn đồ đệ của mình đang thất thần thật lâu. Theo nàng, ngày hôm nay đả kích đồ đệ đến thế là đủ, không cần thêm nữa. Nếu đả kích thêm, lại hóa ra dở, dễ khiến tâm tính Sở Thiến Thiến bị tổn thương, có hại cho việc tu hành sau này nhiều hơn là lợi.

Vũ Tuyết Lạc cũng bất đắc dĩ mới dùng đến hạ sách này. Chỉ là vì thiên phú của Sở Thiến Thiến quá xuất chúng, tìm một đối thủ xứng tầm cho nàng ở Thanh Châu quả thực là điều khó khăn. Điều này dẫn đến nàng tự tin thái quá. Tự tin là tốt, nhưng tự tin quá mức, quá phô trương lại là điều không hay. Tất nhiên, uốn nắn tâm tính cho đồ đệ là một quá trình dài dằng dặc. Người ta nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời là vậy. Quá trình này đòi hỏi kỳ công, sự kiên nhẫn và bền bỉ cực cao; trong đó, việc mượn Trần Nguyên để đả kích Sở Thiến Thiến chỉ là một bước nhỏ mà thôi.

Trần Nguyên rời động phủ của Vũ Tuyết Lạc và lập tức trở về động phủ của mình để sắp xếp lại công việc. Hắn không biết rằng mình đang bị Vũ Tuyết Lạc lợi dụng để giáo dục đồ đệ. Dù có biết, hắn đoán chừng cũng chỉ cười khẩy cho qua. Đối với hắn, điều này không phải vấn đề đáng bận tâm. Chỉ cần không tổn hại đến lợi ích hay danh dự của hắn, thì để nàng sử dụng một chút danh tiếng có đáng gì.

Trần Nguyên đi tìm Lữ Như Yên và Thiên Lan, muốn thương lượng với các nàng về vùng cấm chế không gian kia. Vũ Tuyết Lạc từng quả quyết và suy diễn rằng, trong đó tồn tại cơ duyên khiến ngay cả Tứ phẩm Thượng nhân, thậm chí một vài Ngũ phẩm Chân nhân cũng phải động lòng. Nếu không, các nàng đã chẳng hao phí cái giá lớn như vậy, hưng sư động chúng để phá vỡ kết giới. Biết vậy, Trần Nguyên không có ý định dễ dàng bỏ qua cơ duyên lớn như thế này. Đáng tiếc, Lữ Như Yên và Thiên Lan vẫn chưa trở về.

Nghĩ đến đây, Trần Nguyên không khỏi thầm oán trách Thiên Lan. Vậy mà nàng dám mang theo bạn gái của hắn đi chơi vui đến quên cả trời đất, bỏ mặc lại hắn ở đây.

Khẽ lắc đầu, hắn lúc này nhớ đến một trong năm kẻ từng tấn công nhóm người hắn và Từ Tuyết Nguyệt vẫn còn ở Càn Nguyên thành. Hắn nhắm mắt, tập trung tinh thần cảm nhận vị trí của ấn ký.

“Vẫn ở chỗ cũ. Xem ra đó là căn cứ bí mật của bọn chúng.” Trần Nguyên thầm nghĩ.

Đúng lúc hắn định ra ngoài, cô nữ học sinh vẫn thường làm việc vặt cho Trần Nguyên bỗng bước vào sân nhỏ của hắn. Thấy Trần Nguyên cũng đang ở đây, nàng hơi ngạc nhiên, nhưng lập tức nói: “Trần sư huynh, lại có một vị nữ tử cực kỳ xinh đẹp đến tìm, nói muốn gặp sư huynh.”

Trần Nguyên sửng sốt: Lại đến nữa?

Truyện này được chuyển ngữ và đăng tải độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free