Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 279: Chí Cao

Nghe lời Trần Nguyên Bá nói, Hạo Nguyệt Chân quân lâm vào trầm mặc, không biết nên đáp lời ra sao. Đạo Cực hạn, loại trạng thái tu luyện này đã là một tồn tại cực kỳ kinh khủng trong Ba Ngàn thế giới. Ấy vậy mà, đối phương chẳng những thành công đi trên Đạo này, mà tốc độ tu luyện của bản thân hắn cũng chẳng thể miêu tả theo lẽ thường. Chưa đến ba mươi tuổi đã đạt Tứ phẩm Thượng nhân, điều này ai có thể tin được? Cho dù là Nho gia Thánh nhân thời cổ đại, kinh tài tuyệt diễm một thời, cũng khó mà đạt được mức này. Có lẽ, cũng chỉ có La Sát Đại Thánh xuất thế mấy ngàn năm trước cùng với Điện hạ đang đứng ngay bên cạnh nàng là ở cùng một cấp độ với đối phương.

Bỗng nhiên, Hạo Nguyệt Chân quân nghĩ đến điều gì. Nàng thử mở miệng, giọng nói hơi run: “Điện… Điện hạ… Trần Nguyên hắn, có khi nào cũng giống như người, đạt được loại tạo hóa ở cấp độ đó, cho nên, hắn mới sở hữu tốc độ tu luyện như vậy?”

Đôi mắt Trần Nguyên Bá khẽ híp lại. Cấp độ ấy. Phải, đó là cấp độ đã cao hơn cả Thánh Vị, là đẳng cấp đứng trên đỉnh chóp của toàn bộ Ba Ngàn thế giới, một cảnh giới mà người ta vẫn truyền rằng đã thất truyền. Cảnh giới Chí Cao. Áp đảo vạn vật, chúa tể muôn loài, đứng cao hơn tất cả, có thể khống chế mọi thứ nhưng lại không bị bất cứ ràng buộc nào, đó chính là Chí Cao.

Tại thời kỳ Thượng cổ, Ba Ngàn thế giới đã từng xuất hiện tu sĩ cảnh giới Chí Cao. Hơn nữa, không chỉ có một mà còn rất nhiều vị tu sĩ Chí Cao. Hầu như, mỗi Đại Thế giới đều xuất hiện ít nhất vài vị tu sĩ Chí Cao. Sự khác biệt giữa Đại Thế giới và Thượng Thế giới chính là ở chỗ, Thượng Thế giới chỉ có thể nuôi dưỡng tu sĩ cấp bậc Thánh Vị, còn Đại Thế giới có thể giúp tu sĩ đạt tới cảnh giới cuối cùng ấy. Ba Ngàn Đại thế giới, mỗi thế giới đều xuất hiện ít nhất vài vị tu sĩ Chí Cao, có thể thấy, thời kỳ đó, nền văn minh tu hành của Ba Ngàn Thế giới phát triển rực rỡ đến nhường nào.

Thế nhưng, vào một thời điểm nào đó trong quá khứ, tại một mốc thời gian mà mọi ghi chép, mọi kinh thư, điển tịch đều hoàn toàn trống rỗng, cứ như quãng thời gian ấy đã bốc hơi khỏi dòng sông lịch sử. Tất cả tu sĩ Chí Cao đột nhiên biến mất khỏi Ba Ngàn thế giới. Không chỉ vậy, cũng từ thời điểm này trở đi, các Đại Thế giới không còn khả năng bồi dưỡng ra tu sĩ cảnh giới Chí Cao nữa, hay chí ít, kể từ đó, chưa từng có ai đặt chân vào cảnh giới này. Đến đây, cảnh giới Chí Cao đã chính thức tr�� thành truyền thuyết.

Nhiều người đã nỗ lực tìm hiểu, nghiên cứu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong quãng thời gian tối tăm ấy của lịch sử. Thế nhưng, ngay cả những tu sĩ đạt đến cảnh giới Đại Thánh, có thành tựu từ Thất Kiếp Thánh Vị trở lên, cũng không thể tìm ra bất cứ manh mối nào. Họ có thể tự do đi lại về quá khứ, hướng tới tương lai, tuy nhiên, chỉ cần quay trở lại gần mốc thời gian kia, một cỗ sức mạnh thần bí, kinh khủng và cấm kỵ sẽ đẩy lui họ, không cho họ đến gần. Một vị Bát Kiếp Đại Thánh đã từng cố gắng vượt qua sự cản trở của sức mạnh này, tiến đến gần hơn với sự thật.

Vậy mà… sau đó hắn liền không còn.

Chính xác là không còn chứ không phải đã chết đi. Mọi thứ có liên quan đến hắn đều bị xóa bỏ khỏi thực tại, bao gồm cả những gì hắn sáng tạo ra, đạo thống, công pháp, pháp thuật hay bất cứ vết tích nào chứng minh sự tồn tại của hắn. Ngay cả ký ức của vô số sinh linh về hắn cũng bị xóa bỏ, như thể hắn chưa từng tồn tại. Người ta sở dĩ có thể biết đến hắn, biết đến s�� kiện này là bởi vì, cỗ sức mạnh kia không thể hoàn toàn tác động lên trí nhớ của các đại năng cấp bậc Thánh Vị. Tất cả Thánh Nhân đều có ký ức mơ hồ về vị Bát Kiếp Đại Thánh đã hy sinh vì nghĩa kia. Mà chính bởi vì họ biết, họ mới rùng mình trong sợ hãi.

Đây là cấm kỵ tuyệt đối.

Tạm thời chưa bàn đến phần lịch sử u tối ấy. Về loại tạo hóa cấp bậc Chí Cao, Trần Nguyên Bá đích thực có, hơn nữa còn là trời sinh. Khi nàng mười tuổi, truyền thừa tự động kích hoạt trong tinh thần nàng, truyền đạt cho nàng rất nhiều thông tin, bao gồm cả lai lịch của truyền thừa này. Cũng bởi như vậy, nàng mới biết món tạo hóa kinh thiên này thuộc về cấp độ truyền thuyết đã thất truyền kia. Sự thật này, ngoài Trần Nguyên Bá ra, chỉ có Hạo Nguyệt Chân quân cùng với vài thuộc hạ thân cận nhất, trung thành tuyệt đối với nàng mới biết được. Tất nhiên, mỗi người biết đến đều bị hạ cấm chế để đảm bảo bí mật kinh người này một cách triệt để. Bọn họ đều tự nguyện.

Qua một lúc lâu, Trần Nguyên Bá thở dài: “Điểm này chưa thể vội vàng kết luận. Bất quá, khả năng này không hề thấp. Dù cho tạo hóa của hắn không đạt tới cấp độ đó thì e rằng cũng chẳng kém xa là bao.”

Sở dĩ nàng nói như vậy là bởi vì Ba Ngàn thế giới vô cùng rộng lớn. Ở nơi đây, những chuyện kỳ lạ không bao giờ thiếu. Nàng cũng hoài nghi mình không phải là người duy nhất đạt được cơ duyên lớn đến vậy. La Sát Đại Thánh, người từng làm rung chuyển Ba Ngàn thế giới mấy ngàn năm trước, e rằng cũng đạt được tạo hóa tương tự. Liệu còn bao nhiêu kẻ cũng đạt được cơ duyên như vậy mà danh tiếng không lộ ra ngoài? Không ai biết được.

Hạo Nguyệt Chân quân vẫn còn chút khó khăn khi tiếp nhận sự thật này. Ánh mắt nàng lấp lánh, dường như đang suy tính điều gì. Trần Nguyên Bá thấy vậy, trực tiếp ngắt lời: “Hạo Nguyệt, ta cảnh cáo trước, chuyện này chỉ có ngươi và ta biết. Hai người chúng ta giữ kín trong lòng, tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài, càng đừng nghĩ đến chuyện tính toán đối phương. Nếu chọc phải hắn, nguy cơ ập xuống không phải là thứ mà chúng ta có thể chống đỡ lúc này.” Nói tới đây, nàng không khỏi nghĩ đến trực giác của mình, rằng chỉ cần đối đầu với ba người này, nàng nhất định sẽ phải chịu kết cục vô cùng bi thảm. Đặc biệt là ký ức mới mẻ và kinh khủng khi đối mặt với đôi con ngươi đỏ lòm màu máu. Nàng tin tưởng, trực giác này sẽ không sai.

Hạo Nguyệt Chân quân thở dài: “Vâng, Điện hạ, Hạo Nguyệt đã ghi nhớ.”

Hai người một lần nữa đặt sự chú ý vào hình chiếu qua pháp khí. Không giống trước đó, cục diện bây giờ đã có dấu hiệu nghiêng về phía Trần Nguyên.

“Cuối cùng hắn cũng đã ra sức.” Trần Nguyên Bá cười nói.

Hạo Nguyệt Chân quân đã không còn sự rung động như trước nữa. Nếu đối phương quả thực đang đi trên Đạo Cực hạn, thì biểu hiện này chẳng có gì đáng nói. Nên biết, Điện hạ của nàng khi vừa bước vào Tứ phẩm tầng một đã có thực lực nghiền ép Tứ phẩm tầng bảy. Thứ sức mạnh mà Trần Nguyên biểu lộ, bất quá cũng chỉ là phần nổi của tảng băng mà thôi.

Lúc này, Trần Nguyên Bá đột nhiên hỏi: “Xung quanh Thiết Mộc sơn cốc còn phát hiện người của Phục Ma tông không?”

“Có, thưa Điện hạ. Chúng ta còn phát hiện ra hai tên Thượng nhân Tứ phẩm tầng năm khác của Phục Ma tông đang ẩn phục gần đó. Xem ra, Phục Ma tông cũng quyết tâm muốn tìm ra thế lực nào đang chống lại bọn hắn.”

Trần Nguyên Bá không quá bận tâm đến điều này. Nàng hỏi: “Đã chặn lại?”

“Các Thượng nhân của Ngọc La tông đã ra tay ngăn cản hai kẻ này.” Nói tới đây, Hạo Nguyệt Chân quân có chút băn khoăn: “Thưa Điện hạ, Ngọc La tông quy thuận chúng ta không lâu, ngay lập tức để họ đối đầu với Phục Ma tông, chuyện này e rằng…”

“Nếu đã quy thuận chúng ta, thì cũng phải để họ cống hiến một chút sức lực chứ. Đã nhận lợi ích từ chúng ta, sao có thể ngồi yên không làm gì? Chính họ phải hiểu rõ điều đó.”

“Thế nhưng…”, Hạo Nguyệt Chân quân vẫn còn do dự: “Chỉ là Ngọc La tông, dù họ có nguyện ý chống lại Phục Ma tông, nhưng e rằng thực lực không cho phép. Nếu Ngọc La tông bị trả thù dẫn đến thiệt hại nặng nề, thậm chí diệt tông, thì ngược lại chúng ta cũng sẽ chịu tổn thất. Bố cục mà Điện hạ bố trí tại Thanh Châu, lúc đó e rằng sẽ bị phá hoại nghiêm trọng.”

Trần Nguyên Bá lại khẽ cười, lắc đầu nói: “Ngươi yên tâm, Phục Ma tông có quá nhiều kẻ thù. Họ hành động sẽ không dám gióng trống khua chiêng, không dám điều động số lượng lớn tu sĩ công kích Ngọc La tông. Sẽ có trả thù, nhưng không đến nỗi gây thiệt hại lớn. Còn về lâu dài? Có thanh kiếm Trần Nguyên ở đây, Phục Ma tông chắc chắn sẽ phải nếm mùi đau khổ.”

Hạo Nguyệt Chân quân kinh ngạc: “Hắn sở hữu năng lực đến như thế sao? Lúc này, Trần Nguyên còn chưa gặp mặt người của Trần gia đâu?”

Trần Nguyên Bá không trực tiếp trả lời mà chỉ thần bí đáp lời: “Ngươi hãy chờ mà xem.”

Thiết Mộc sơn cốc, cuộc chiến giữa Trần Nguyên và Thiên Quỷ Thượng nhân đã kéo dài bằng thời gian uống cạn một chén trà. Ở thời điểm này, cục diện chiến trường đã hoàn toàn nghiêng về một phía. Tuy nhiên, mục đích của Trần Nguyên chưa bao giờ là muốn giết chết Thiên Quỷ Thượng nhân. Hắn muốn trấn áp đối phương, từ đó moi ra thông tin về quá khứ của Nguyệt Nhi, tìm ra những kẻ đã gây đau khổ cho cô bé này. Bởi vậy, hắn mới dây dưa lâu đến thế. Hắn vẫn chưa từng dùng hết sức.

Thế nhưng, khi thời điểm đến, trận chiến vẫn cần phải đi đến hồi kết.

Đôi mắt Trần Nguyên biến thành màu vàng óng như đúc từ vàng nguyên chất. Từ đôi mắt ấy, hai chùm sáng rực rỡ, vàng kim chiếu thẳng ra, xé toạc không gian tối tăm, cực kỳ nổi bật giữa màn trời đêm, vẽ nên hai đường thẳng song song hoàn hảo.

Kim Cương Nộ Mục.

Môn pháp thuật này có tốc độ cực nhanh, xuyên qua khoảng cách hơn một ngàn dặm, đánh thủng tầng phòng ngự mỏng manh làm từ Quỷ khí phía sau lưng Thiên Quỷ Thượng nhân.

“Phốc!” Thiên Quỷ Thượng nhân loạng choạng giữa không trung. Hắn ho ra một ngụm máu đen, khí tức toàn thân rối loạn. Tinh thần hắn cũng bị công kích vừa rồi đánh cho choáng váng. Đó là do pháp thuật của Phật Môn có tính khắc chế quá lớn đối với âm hồn, oán quỷ. Thiên Quỷ Thượng nhân bị chậm lại mất một nhịp.

Chỉ riêng một nhịp chậm này cũng đủ tạo nên bước ngoặt của cuộc chiến.

Trần Nguyên thi triển Tung Địa Kim Quang. Trong nháy mắt, hắn xuất hiện ngay phía trên đỉnh đầu đối phương. Nắm đấm của hắn giáng xuống, mang theo sức mạnh đủ để phá hủy cả không gian.

Minh Không Quyền.

“Không…!” Thiên Quỷ Thượng nhân gào thét trong tuyệt vọng và không cam lòng.

Hắn điên cuồng điều động linh lực, nỗ lực thi triển pháp thuật chống lại đòn công kích hủy thiên diệt địa từ trên đầu giáng xuống. Sức mạnh từ trong cơ thể hắn tuôn trào, nhanh chóng hình thành một khối đầu lâu lớn đến ba trượng, bao phủ quanh thân hình hắn, rắn chắc và cực kỳ kiên cố, đủ mạnh để sánh ngang với phòng ngự của một kiện pháp khí Tứ giai.

Vô dụng.

Minh Không Quyền giáng xuống. Không gian sụp đổ. Khối đầu lâu trắng hếu kia như miếng thủy tinh giòn tan, dễ dàng vỡ vụt thành từng mảnh nhỏ trước áp lực khủng khiếp tựa như một tiểu hành tinh va chạm.

Ngay sau đó, đến lượt thân thể Thiên Quỷ Thượng nhân phải hứng chịu áp lực đó. Thân thể hắn sụp đổ. Hơn hai trăm khúc xương trong cơ thể hắn bị nghiền nát thành mảnh vụn. Máu thịt bị ép ra như nước hoa quả. Lục phủ ngũ tạng bị đánh văng tung tóe khắp không gian.

Nhục thân của Thiên Quỷ Thượng nhân bị hủy diệt hoàn toàn. Thế nhưng, Linh hồn của hắn được giữ lại, chỉ là đã suy yếu hơn rất nhiều mà thôi. Trần Nguyên giữ lại hắn.

“Ngươi… ngươi…” Linh hồn Thiên Quỷ Thượng nhân vẫn còn lơ lửng giữa không trung, run rẩy nhìn về đối thủ phía trước. Hắn không dám tin, hắn thua nhanh đến như vậy, thảm hại đến như vậy. Và quan trọng hơn, cảnh giới của đối phương còn kém hắn xa đến vậy. Cảm giác sợ hãi lần đầu tiên tràn ngập tâm trí của vị Thượng nhân đã sống hơn một ngàn năm này.

“Ngươi yên tâm, ta còn có điều muốn hỏi ngươi. Trước mắt, ngươi chưa thể chết được.” Trần Nguyên lạnh nhạt nói.

Hắn bay đến phía trước Thiên Quỷ Thượng nhân. Thiên Quỷ Thượng nhân không chạy trốn, cũng không kháng cự. Rơi vào bước đường này, hắn hiểu rằng mọi nỗ lực phản kháng đều là vô ích. Trừ khi hắn tự bạo Linh hồn, tự sát trước khi để đối phương bắt được. Thế nhưng, vì người thanh niên này nói có chuyện cần hắn, nên hắn chưa phải là không có cơ hội xoay chuyển thế cục.

Trong khoảnh khắc ấy, Thiên Quỷ Thượng nhân suy tính rất nhiều. Bề ngoài, hắn xem như đã nhận mệnh.

Trần Nguyên vươn tay ra. Một luồng lực hút hướng về phía Linh hồn Thiên Quỷ Thượng nhân, kéo hắn lại gần.

Thế nhưng, ngay khi Trần Nguyên chuẩn bị nắm lấy linh hồn của đối phương, dị biến lại bất ngờ phát sinh. Tại nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn Thiên Quỷ Thượng nhân, một chùm sáng bỗng nhiên bùng phát, sáng chói như một vụ nổ siêu tân tinh giữa vũ trụ u tối. Một luồng sức mạnh kinh khủng nhanh chóng nở rộ, mà đỉnh điểm của nó đã vượt qua tầng thứ Tứ phẩm Thượng nhân. Trong nháy mắt, một quả cầu ánh sáng bán kính ngàn dặm bỗng xuất hiện. Nó lấy linh hồn của Thiên Quỷ Thượng nhân làm trung tâm, bao trùm cả Trần Nguyên, bao trùm cả bảy người Liễu Yên vừa bay lại gần khi thấy chiến thắng đã trong tầm tay.

Khi ánh sáng rút đi, tất cả những kẻ bị quả cầu ánh sáng tiếp xúc tới đã biến mất không còn dấu vết.

Cả Trần Nguyên Bá và Hạo Nguyệt Chân quân đang quan sát qua pháp khí hình chiếu cũng trừng lớn hai mắt, giật mình trước biến cố đột ngột ấy.

Mọi nội dung trong bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, không được sao chép hay tái sử dụng dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free