Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 294: Thủy Tiên cốc

Kinh thành Thanh Lạc Vương triều giờ đây trở thành một nơi hỗn loạn. Với sự xuất hiện của những tu sĩ đến từ nhiều phe thế lực khác nhau, những chuyện như cướp bóc, giết người, đốt nhà, bắt bớ nô lệ là không thể tránh khỏi. Nhiều phe phái như vậy, ai có thể quản ai? Một tướng lĩnh của Thái Nguyên Vương triều chẳng thể ra lệnh cho nội môn đệ tử của tông môn không trực thuộc họ, một trưởng lão ngoại môn của tông môn nọ cũng chẳng thể can thiệp vào đám đệ tử thế gia. Trong khi đó, các Ngũ phẩm Chân nhân, những cao tầng thực sự có thể đặt ra mọi ràng buộc cho các tu sĩ cấp thấp, thì lại đang quá bận rộn để chú ý tới những việc cỏn con ấy. Họ thực sự bận rộn. Họ không chỉ gấp rút tìm lại năm kiện chí bảo truyền thừa thất lạc của Thanh Lạc Vương triều mà còn bận bịu thương nghị, phân chia tài nguyên, lãnh thổ của nơi này. Đến nỗi, việc ổn định xã hội, an định đời sống người dân đành phải trông cậy vào những vị quan nội chính tài năng và những trưởng lão lão luyện trong việc xử lý nội vụ.

Thế nhưng, dù là vị quan nội chính tài năng nhất hay trưởng lão lão luyện nhất trong việc xử lý nội vụ cũng khó lòng giải quyết được tình hình ở kinh thành. Thứ nhất, nơi này bị tàn phá quá nặng nề trong cuộc chiến vừa rồi khiến người ta do dự liệu có nên tái thiết tòa thành này hay không. Thứ hai, nơi đây tập trung quá nhiều người đến từ các thế lực khác nhau, khiến họ bị bó tay bó chân, khó lòng thi hành các chính sách của riêng mình.

Càng quan trọng hơn là đám tán tu, hay những người đến từ các thế lực khác, dù chưa từng tham chiến nhưng lòng tham không nhỏ, cũng muốn chia phần lợi ích. Đây mới thực sự là vấn đề nan giải. Nếu là một đám tán tu tu vi thấp hoặc thế lực nhỏ không đáng chú ý, phe liên minh có thể thẳng thừng đuổi đi. Thế nhưng, một số tán tu có tu vi cao hay những người của thế lực lớn thì liên minh cần phải ứng xử thận trọng. Khi nhìn thấy liên minh đạt được lợi ích khổng lồ từ Thanh Lạc Vương triều, làm sao những tán tu cao minh hay người của các phe thế lực khác có thể không đỏ mắt? Tất nhiên, họ sẽ đòi hỏi được chia một chén canh.

Con người vốn là vậy. Trong rất nhiều tình huống, khó lòng phân định đúng sai. Họ chỉ biết rằng, nếu người khác có lợi ích, thì họ cũng phải đạt được điều gì đó. Họ sẽ mặc kệ, không cần quan tâm những người kia trước đó đã phải trả cái giá lớn như thế nào để đạt được lợi ích đó.

Đây cũng là một thử thách về cách ứng xử và lòng kiên nhẫn. Thái Nguyên Vương triều và phe liên minh đã không ngần ngại chia sẻ một chút lợi ích từ Thanh Lạc Vương triều cho các thế lực bên ngoài. Họ đạt được một miếng thịt, còn những người khác có thể có một chén canh. Cách làm này chẳng những ổn định được cục diện, còn thu phục được nhân tâm và quan trọng nhất, tạo được một món nhân tình khổng lồ cho rất nhiều phe phái. Mà xét về lợi ích thực sự, bảo khố hoàng gia cùng một số tài nguyên quý giá nhất khác vẫn nằm trong tay liên minh. Thế cục tổng thể vẫn không thay đổi, phần lớn lợi ích chưa từng rời khỏi tay liên minh.

Ngược lại, nếu Thái Nguyên Vương triều tỏ thái độ cứng rắn, không chịu chia dù chỉ một chén canh, ai dám chắc rằng các phe thế lực khác sẽ không đỏ mắt, không muốn quay sang tấn công ngược lại họ? Hơn nữa, liên minh vốn dĩ lỏng lẻo, việc phân chia lợi ích trong liên minh càng không phải lúc nào cũng làm vừa lòng tất cả mọi người. Chỉ cần một chút mưu mẹo nhỏ, những lão hồ ly bên ngoài có thể khiến liên minh chia năm xẻ bảy. Đến lúc đó, phe Thái Nguyên Vương triều và các th��� lực trong liên minh bị phản công, họ ít nhất cũng sẽ phải trả một cái giá đắt.

Tất nhiên, để điều hòa tình huống này cần có sự ăn ý, bắt nhịp từ nhiều phe thế lực. Chẳng hạn như, phe liên minh sẵn sàng nhường ra một phần nhỏ lợi ích thứ yếu cho những kẻ đến sau. Đổi lại, những người kia nên tự biết mình, không thể đòi ngoạm một miếng quá lớn. Vấn đề này không hề khó. Đều là những lão quái vật sống mấy ngàn năm, chia chác lợi ích là một trong những việc họ làm nhiều nhất và cũng quen tay nhất. Họ tự biết giới hạn mà mình có thể đạt đến ở đâu.

Đây chắc chắn là một môn học đòi hỏi cực kỳ nhiều kinh nghiệm và sự am hiểu nhân tâm.

Thế nhưng, khoan hãy nói đến điều đó. Bởi vì có đủ các loại người xuất hiện trong kinh thành, nên tình hình nơi đây thực sự rối ren. Trần Nguyên đã không dưới ba lần đích thân chém giết đám tu sĩ ra tay cướp của, giết người giữa ban ngày ban mặt. Nhưng rồi hắn cũng buông tay mặc kệ. Loại chuyện này diễn ra quá nhiều, như cơm bữa vậy. Chỉ với sức một mình hắn thì cơ bản không thể ngăn cản nổi. Hắn có thể ngăn ba lần, năm lần, nhưng sau đó thì sao? Tình hình chẳng có gì thay đổi. Vì thế, hắn dứt khoát không làm nữa.

Thấy Trần Nguyên có chút nặng lòng, Thái Nhạc Chân nhân cười nói: "Đây là nhân chi thường tình, tiểu hữu sao lại phải buồn lo? Cho dù tiểu hữu, bằng cách này hay cách khác, ngăn cản được tu sĩ cướp của giết người ở kinh thành, thế còn các thành trì khác thì sao? Rồi bên ngoài Thanh Lạc Vương triều, bên ngoài Ngọc Hòa Châu, bên ngoài Thủy Linh vực, thậm chí bên ngoài Minh Nguyệt giới thì sao? Những chuyện ác này vẫn diễn ra hằng ngày. Dù nơi này không có thì nơi khác vẫn có. Dù tiểu hữu ngăn được ở đây, nơi khác vẫn sẽ tiếp diễn. Đã vậy thì sao phải bận lòng?"

Trần Nguyên khẽ lắc đầu, thở dài nói: "Vãn bối vẫn biết điều đó. Tuy nhiên, khi nhìn thấy nó diễn ra trước mặt thì khó tránh khỏi cảm thấy không dễ chịu."

Trần Nguyên không phải Thánh Nhân, muốn cứu vớt toàn bộ thế giới. Tuy nhiên, hắn có lòng trắc ẩn. Ai cũng có lòng trắc ẩn. Người ta hằng ngày vẫn thường nghe nói có hàng ngàn người chết đói trên các phương tiện truyền thông, nhưng không mấy xúc động, thế nhưng khi thật sự nhìn thấy có người nằm co ro trong giá rét ngoài đường giữa trời đông khi ba ngày rồi vẫn chưa được ăn gì, có mấy ai sẽ đủ lạnh lùng để không cho họ một mẩu bánh mì?

Thái Nhạc Chân nhân lúc này lại nói: "Trần tiểu hữu, nếu như không có việc bận rộn, chi bằng đến Thủy Tiên cốc của ta, uống chén trà, hạ ván cờ, thả lỏng tâm tình. Tiểu hữu thấy thế nào?"

"Vãn bối cầu còn chẳng được. Nếu vậy, vãn bối xin làm phiền Chân nhân." Trần Nguyên sảng khoái đáp ứng.

Nói rồi, cả hai người lặng lẽ rời khỏi kinh thành Thanh Lạc Vương triều, đến chỗ không người thì bay lên không trung, hướng thẳng về phương nam mà bay đi, chẳng hề quay đầu nhìn lại kinh thành loạn lạc một chút nào.

Tuy nhiên, Thái Nhạc Chân nhân lại không biết, Trần Nguyên đã âm thầm liên lạc bản tôn, khiến bản tôn của hắn phải tạm ngừng cảm ngộ Lôi đạo. Vài ngày sau đó, cao tầng liên minh bỗng nhiên ban xuống một tử lệnh, cấm đoán đánh giết, tranh đấu trong phạm vi kinh thành. Kẻ nào làm trái, giết không tha. Không ai biết nguyên nhân vì sao cao tầng liên minh làm như vậy. Những Ngũ phẩm Chân nhân cao cao tại thượng kia cũng chưa từng đưa ra lời giải thích. Tuy nhiên, chỉ có một sự thật duy nhất, an ninh của Thanh Lạc Vương triều thực sự đã được thắt chặt rất nhiều kể từ ngày đó.

Thủy Tiên cốc nằm ngoài biên giới cũ của Thanh Lạc Vương triều, cách kinh thành nước này đến mười hai triệu dặm về phía Đông Nam. Thung lũng này có hình lòng chảo, bốn phía xung quanh là những ngọn núi cao mười mấy vạn trượng, to lớn, uy nghiêm và hùng vĩ, hình thành nên một bức tường tự nhiên ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Giữa thung lũng là một hồ nước nhỏ, chỉ rộng chừng vài chục dặm, sâu chưa đến ngàn trượng, là nơi cư ngụ của cực kỳ nhiều loài thủy sinh, Linh ngư cùng các loài linh thảo, tiên hoa sống trong môi trường nước ngọt. Nước hồ rất trong và phẳng lặng. Đứng trên bờ hồ, người thường hầu như có thể nhìn xuyên xuống đến mấy trăm trượng bên dưới, cho đến khi ánh sáng mặt trời không còn xuyên qua được lớp nước dày nữa.

Xung quanh bờ hồ có một cánh rừng Linh đào kéo dài đến tận sát chân núi. Bởi vì phương pháp khống chế thời tiết, cánh rừng đào này quanh năm có hoa nở rộ, với đủ sắc thái từ đỏ tươi đến hồng nhạt, khiến thung lũng luôn chìm trong sắc màu rực rỡ. Thế nhưng, không nhiều người biết rằng, mảnh rừng đào này lại là một trận pháp cực kỳ cao minh, chẳng những có thể vây khốn kẻ địch, tạo ra huyễn cảnh mà còn có thể chuyển hóa thành sát trận khi cần thiết. Trận pháp này cao minh đến mức Ngũ phẩm Chân nhân cũng khó lòng chống lại.

Phi hành liên tục mấy ngày, Trần Nguyên và Thái Nhạc Chân nhân cuối cùng cũng tiến vào Thủy Tiên cốc. Vừa bước qua phạm vi trận pháp vòng ngoài, một luồng linh khí nồng đậm chẳng kém gì Thái Linh nội viện bao phủ lấy hai người, tẩm bổ thân thể họ, khiến họ như bước vào một thế giới khác vậy.

Quả thực không sai, Thủy Tiên cốc đích thực là một thế ngoại đào nguyên, cách biệt hoàn toàn với thế giới ô trọc bên ngoài. Tòa trận pháp khổng lồ lấy những đỉnh núi cao chót vót xung quanh làm biên giới, ôm trọn lấy thung lũng rộng hơn một trăm dặm, chẳng những có tác dụng hội tụ linh khí nồng đậm đến hóa sương mù mà còn che giấu nơi này khỏi tầm mắt soi mói từ bên ngoài. Không thể không nói, thủ đoạn của Thái Nhạc Chân nhân thực sự cao minh. Dù là Ngũ phẩm Chân nhân tầm thường cũng chẳng thể dò xét được sự tồn tại của Thủy Tiên cốc, dù có cố gắng đến mấy.

Trần Nguyên và Thái Nhạc Chân nhân đáp xuống tòa nhà rộng rãi được dựng nên ở giữa hồ. Gần như ngay lập tức, một thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện, mừng rỡ kêu lên: "Ngũ Thái gia gia, người đã trở về?"

Thiếu nữ này xinh đẹp lắm. Vẻ ngoài của nàng chỉ như cô gái mới đến tuổi đôi mươi, tràn đầy sức sống và sự hồn nhiên. Đôi mắt nàng rất lớn, đen nhánh và lúc nào cũng óng ánh như làn nước. Hai hàng lông mày của nàng cong vút, mảnh mai đầy yêu kiều. Làn da của nàng trắng nõn, không có một tia tỳ vết, kết hợp với gương mặt xinh đẹp tuyệt thế, khuynh thế khuynh quốc, quả thực tạo nên một vị mỹ nhân tuyệt sắc.

Để nhận xét một cách công bằng, nhan sắc của nàng hoàn toàn có thể được đánh giá mười trên mười. Đó là sự hoàn hảo. Ngoại trừ Lữ Như Yên, Trần Nguyên thực sự chưa từng gặp mấy người có thể sánh ngang với nàng. Có lẽ, chỉ có Đại Khí Vận giả Thượng Quan Hà Dung hay Khinh Vũ Chân quân, Hạo Nguyệt Chân quân mới đạt tới trình độ này. Tuy nhiên, khác với hai vị Chân quân luôn mang theo phong thái nghiêm nghị, trầm tĩnh của một vị tu sĩ tiền bối, cũng khác với Thượng Quan Hà Dung lạnh lẽo đến tận xương tủy tựa như hàn băng vạn năm cự tuyệt người ngoài ngàn dặm, vị nữ tử này toát ra khí chất thánh khiết, cao quý trong bộ váy trắng tinh khiết làm nổi bật vóc dáng quyến rũ đến cực điểm nhưng cũng không thiếu sức sống tuổi trẻ.

Trần Nguyên biết rằng, nữ tử này chính là vị hậu bối duy nhất của Thái Nhạc Chân nhân, cũng là người thường dùng Linh Thủy của hắn để trợ giúp tu luyện.

Thái Nhạc Chân nhân gặp nữ tử tiến đến, khóe mắt lộ vẻ cưng chiều, cười nói: "Thanh Uyển à, sao hôm nay lại nhiệt tình chào đón ta như vậy?"

Thanh Uyển đáp: "Chẳng phải Thanh Uyển nhớ người sao? Ngũ Thái gia gia vừa ra ngoài đã gần một tháng trời rồi. Thanh Uyển ở trong Thủy Tiên cốc buồn muốn phát cáu rồi."

Thái Nhạc Chân nhân nghe ra ý trong lời, không khỏi vẫy tay, nói: "Con bé này, chẳng phải con muốn đi ra ngoài sao? Nếu đã muốn đi, trực tiếp nói với ta là được, cần gì phải vòng vo như v���y? Ta đâu có từ chối con."

Bị phát hiện tâm tư, Thanh Uyển chẳng những không giận mà còn cười hì hì: "Vẫn là Ngũ Thái gia gia tốt với Thanh Uyển nhất. À vâng, vậy thì Thanh Uyển cảm ơn Ngũ Thái gia gia. Thanh Uyển đi trước đây ạ."

Nói rồi, Thanh Uyển định quay người vào trong, chuẩn bị đồ đạc rời khỏi Thủy Tiên cốc. Nàng đã hai năm chưa rời khỏi nơi này. Cả thung lũng rộng lớn này lại chỉ có một mình nàng cùng Thái Nhạc Chân nhân. Người sau thì cứ cách một khoảng thời gian lại đi ra ngoài, để lại nàng một mình ở đây. Ngay cả người lớn tuổi cũng sẽ buồn bực ngán ngẩm, chứ đừng nói đến nàng là một thiếu nữ trẻ tuổi.

Tuy nhiên, chưa kịp bước hai bước, Thái Nhạc Chân nhân đã gọi lại nàng: "Chờ đã. Xem ai đến này?"

"A? Là Trần công tử." Thanh Uyển sửng sốt một chút.

"Thanh Uyển cô nương." Trần Nguyên cười, đáp lại.

Đây không phải là lần đầu hắn gặp Thanh Uyển. Thực tế, mỗi lần hắn đến Thủy Tiên cốc đều gặp nàng. Giữa hai người có thể xem là khá quen biết, không hề xa lạ. Nàng còn thường xuyên dùng Linh Thủy của hắn để tu luyện nữa.

Tuy nhiên, quen biết giữa hai người chỉ dừng lại ở đó mà thôi. Người mà Trần Nguyên giao thiệp chủ yếu vẫn là Thái Nhạc Chân nhân. Đối với Thanh Uyển, Trần Nguyên chưa từng tìm cách xúc tiến mối quan hệ sâu hơn với nàng.

Về phần Thanh Uyển, khi chú ý đến vị khách đến thăm, nàng vội vàng thu lại vẻ biểu cảm thiếu nữ vốn có. Nàng trở nên đoan trang và lịch sự, chào hỏi đối phương rồi lặng lẽ tiến về phía sau Thái Nhạc Chân nhân.

"Tốt." Thái Nhạc Chân nhân nói: "Thanh Uyển, con ngâm cho chúng ta một bình trà. Ta với Trần tiểu hữu sẽ hạ một ván cờ. Còn sau đó con muốn đi đâu thì đi. Ta không quản nữa."

Nén lại niềm vui trong lòng, Thanh Uyển nhã nhặn hành lễ: "Vâng, Ngũ Thái gia gia."

"Đi thôi, Trần tiểu hữu." Thái Nhạc Chân nhân ra hiệu mời.

"Vậy làm phiền tiền bối và Thanh Uyển cô nương." Trần Nguyên cười đáp.

Chẳng mấy chốc, trong một định viện giữa hồ, hương trà thơm mát lượn lờ, khiến người ta đắm chìm trong mê say. Thái Nhạc Chân nhân chẳng những sở hữu thủ đoạn khó lường mà ngay cả tài phú cũng khiến người ta hâm mộ. Trà hắn lấy ra chiêu đãi Trần Nguyên là Ngũ giai Linh trà; nước ngâm cũng là Linh thủy; lửa đun là Linh hỏa; chất gỗ đốt lại là Linh mộc. Ngay cả bản thân tách trà pha cũng là một kiện pháp khí.

Hơn nữa, ở giữa chốn bồng lai tiên cảnh lại có một mỹ nữ tuyệt sắc, đẹp đến hoàn mỹ ở một bên châm trà, quả thực là một dạng nhân gian diễm phúc. Thanh Uyển đích thực rất khéo léo. Động tác của nàng cực kỳ ưu nhã, tất cả từ đầu đến cuối đều liền mạch, khiến người xem có cảm giác cảnh đẹp ý vui.

"Ngũ Thái gia gia, Trần công tử, mời dùng trà." Thanh Uyển ưu nhã đặt hai chén trà lên bàn cờ bên cạnh.

"Đa tạ Thanh Uyển cô nương." Trần Nguyên khách khí đáp.

Thái Nhạc Chân nhân cũng khẽ gật đầu, nâng chén trà lên, chậm rãi thưởng thức. Sau một lúc lâu, hắn mới nói: "Trà nghệ của Thanh Uyển lại có một bước tiến bộ mới. Xem ra chẳng bao lâu nữa sẽ đuổi kịp lão già ta đây rồi."

"Ngũ Thái gia gia trêu chọc Thanh Uyển rồi. Thanh Uyển còn kém xa người lắm. Mà nói đến, Ngũ Thái gia gia mới có hơn tám ngàn tuổi, làm sao đã già đâu? Người vẫn còn trẻ trung lắm." Đến đây, Thanh Uyển không khỏi cười: "Người bộ dạng như thế này mà thường xuyên ra ngoài, chưa biết chừng còn có thể mang về cho Thanh Uyển mấy vị Thái nãi nãi đấy."

"Phốc..." Thái Nhạc Chân nhân suýt chút nữa sặc nước trà. Hắn nhìn chằm chằm vào đứa hậu bối này, sau một lúc lâu chỉ có thể lắc đầu, cười khổ mà nói: "Con bé này... con bé này... được rồi, muốn đi ra ngoài thì đi thôi. Không cần ở đây cố tình chọc tức ta nữa."

Thanh Uyển mừng rỡ, nói: "Vâng, đa tạ Ngũ Thái gia gia. Thanh Uyển đi luôn đây ạ." Nói rồi, nàng hướng về phía Trần Nguyên, hành lễ: "Trần công tử, Thanh Uyển xin phép cáo lui trước."

"Thanh Uyển cô nương có việc, xin cứ tự nhiên." Trần Nguyên đáp.

Rút ánh mắt khỏi bóng lưng thiếu nữ đã đi xa, lại thưởng thức ly trà trong tay, hắn không khỏi công nhận, trà nghệ của nàng lại tiến bộ thêm một bước so với lần cuối hắn thưởng thức.

Tất nhiên, điều này không có nghĩa là nàng trước đây pha trà không tốt. Hoàn toàn ngược lại, trong thế hệ trẻ tuổi, trà nghệ của Thanh Uyển có thể xếp vào hàng đầu. Nàng hoàn toàn kế thừa nghệ thuật pha trà từ Thái Nhạc Chân nhân, đủ xuất sắc để nàng có thể tự hào trong thế hệ trẻ.

Tuy nhiên, cũng như nàng nói, khoảng cách giữa nàng và một Trà đại gia chân chính như Thái Nhạc Chân nhân còn kém rất xa. Chỉ có nếm qua vị Chân nhân này tự tay pha trà, người ta mới có thể thấu hiểu sự khác biệt ấy. Chênh lệch này cũng giống như một người chuyên nghiệp và kẻ vừa mới lần đầu tiếp xúc với bộ môn này vậy.

Chẳng phải sao? Một kẻ đã đắm chìm trong trà đạo gần một vạn năm làm sao có thể bị một tiểu cô nương mấy chục tuổi dễ dàng đuổi kịp như vậy?

Người trẻ tuổi duy nhất có tạo nghệ về Trà đạo theo kịp, thậm chí vượt qua các tu sĩ thế hệ trước như Thái Nhạc Chân nhân mà Trần Nguyên biết chỉ có Lữ Như Yên mà thôi. Và cho đến nay, hắn vẫn chưa hiểu tại sao nàng có thể đạt đến trình độ như vậy. Đây vẫn luôn là vấn đề hắn cực kỳ quan tâm, muốn tìm lời giải đáp.

Hãy nhớ rằng nội dung quý giá này được cung cấp độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free