Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 308: Tà Ma tập kích

Thanh âm của Thôi Nguyên thành chủ vang vọng khắp mọi ngóc ngách không gian. Âm thanh này không chỉ mang theo thể nội linh lực thâm hậu, hùng hồn của một vị Tam phẩm Đại tu sĩ lâu năm, mà còn kèm theo đó là sự chấn nhiếp linh hồn, uy áp từ tu sĩ cảnh giới cao áp chế lên tu sĩ cảnh giới thấp hơn. Rất nhiều người vì thế mà giật mình, không ít kẻ run rẩy.

Ngay sau khi lời nói vừa dứt, gần một trăm chiếc pháp khí phi hành đã từ phủ thành chủ, đón gió bay lên tứ phía, hướng đến bốn cổng thành. Đó là các tu sĩ của phủ thành chủ, thuộc lực lượng cung phụng và biên chế do Thái Chu Vương triều sắp xếp cho mỗi tòa thành. Tùy thuộc vào quy mô, kích thước, vị trí chiến lược và tầm quan trọng của mỗi tòa thành mà số lượng lẫn thực lực tu sĩ sẽ khác nhau.

Đồng thời, lực lượng quân hộ vệ của Thôi Nguyên thành cũng được cấp tốc điều động. Từng tốp lính, mỗi nhóm hai mươi người, áo giáp chỉnh tề, trường thương trong tay, trường kiếm bên hông, khí thế oai hùng, đang gấp rút chạy trên đường lớn, tiến về nơi tập kết.

Mặc dù tu vi trung bình của quân hộ vệ này không cao, chỉ từ Nhất phẩm tầng năm đến Nhất phẩm tầng tám, nhưng họ lại thắng ở số lượng đông đảo. Thôi Nguyên thành có trên dưới một vạn quân hộ vệ như vậy, bao gồm cả lực lượng dự bị lẫn thường trực. Một vạn tu sĩ vũ trang đầy đủ, tỏa đi khắp bốn phía vẫn tạo nên một cảnh tượng vô cùng hoành tráng.

Có rất nhiều kẻ bị cảnh tượng này làm cho giật mình.

Đừng nhìn đa số thành viên hộ vệ quân tu vi không cao, rất nhiều tán tu lại vô cùng e ngại họ. Thế mạnh của hộ vệ quân không phải ở đơn đả độc đấu mà là năng lực kết thành tổ đội, liên kết phát động hợp kích đặc trưng của quân đội. Một nhóm hộ vệ quân hai mươi người kết thành quân trận hợp kích, dưới sự chỉ huy của một tên thủ lĩnh Nhị phẩm tầng một có thể phát động một kích, tiêu diệt tức thì một tu sĩ Nhị phẩm tầng ba. Đây mới là sức mạnh chân chính của quân đội.

Cho nên, một vạn hộ vệ quân bị điều động cùng một lúc đủ để khiến không ít kẻ có dã tâm phải kinh sợ không thôi.

Nhưng khi liên tưởng đến thanh âm của Thôi Nguyên thành chủ lúc nãy, rất nhiều người lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.

Tà Ma.

Là tu sĩ của Thái Chu Vương triều, không ai là không biết Tà Ma là gì. Một sự tồn tại gớm ghiếc, kinh tởm và báng bổ đến từ một thế giới khác. Loại sinh vật hung tàn, khát máu và ác độc luôn sẵn sàng xẻ thịt bất cứ ai lọt vào tầm mắt chúng. Mấy năm qua, Thái Chu Vương triều vẫn luôn kiên cường chiến đấu chống lại lũ sinh vật dị hợm này.

Thế nhưng, không ai ngờ rằng, họ sẽ có một ngày đụng độ Tà Ma ngay tại Thôi Nguyên thành này. Mặc dù Thôi Nguyên thành thuộc về vùng biên giới Thái Chu Vương triều, khoảng cách tới Ma Uyên không bao xa, nhưng nơi đây chỉ có thể xem như hậu phương cung cấp hỗ trợ cho tiền tuyến mà thôi.

Phía trước Thôi Nguyên thành không phải còn có một dãy các thành trì hùng mạnh, hợp thành tấm khiên vững chắc bảo vệ Vương triều đó sao? Tại tiền tuyến, không phải còn có một vị Ngũ phẩm Chân nhân, hàng trăm Tứ phẩm Thượng nhân cùng với hàng vạn Tam phẩm, Nhị phẩm tu sĩ tọa trấn, ngày đêm đối kháng Tà Ma đó sao?

Lũ Tà Ma làm sao lại có thể vòng qua vô số tu sĩ, đột nhiên xuất hiện tại khu vực phía sau tiền tuyến như thế này?

Không có ai biết câu trả lời.

Tuy nhiên, họ biết sự xuất hiện của Tà Ma không phải là giả. Sẽ không ai đem chuyện như thế này ra làm trò đùa. Và hơn hết, cỗ Tà khí trùng thiên, đen kịt như mực dần xuất hiện nơi chân trời chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho điều này.

Rất nhiều người rơi vào cảnh hoảng loạn. Loại cục diện phải đối mặt với Tà Ma này không phải là điều họ đã chuẩn bị trước.

Nếu họ sẵn sàng chiến đấu với Tà Ma, họ đã xung phong lên tiền tuyến từ lâu chứ không phải ở lại nơi này.

Ngay lúc đó, một số tu sĩ đã nghĩ đến việc tháo chạy. Đáng tiếc, quân hộ vệ Thôi Nguyên thành đã phong tỏa tất cả các lối ra.

Có một tên Nhị phẩm hậu kỳ tu sĩ, tự cho là có chút thực lực, tế ra pháp khí phi hành, vượt qua tường thành, bay thẳng ra ngoài để chạy trốn. Đáng tiếc, hắn chưa bay được trăm trượng thì một bàn tay khổng lồ, dài đến trăm trượng xuất hiện giữa không trung, hướng thẳng đến hắn mà vỗ xuống.

Tên Nhị phẩm hậu kỳ tu sĩ nọ vội vàng tế ra pháp khí phòng ngự, lại thôi động đủ mọi thủ đoạn hòng trốn tránh bàn tay khổng lồ kia.

Vô dụng mà thôi.

Bàn tay vẫn cứ giáng xuống, uy thế kinh khủng như một đỉnh núi ngàn trượng đè xuống đỉnh đầu.

"Không..." Tên tu sĩ không cam lòng gào thét để rồi cuối cùng, tất cả những gì còn sót lại của hắn chỉ là một đống hỗn tạp của máu, thịt, xương và nội tạng bị đánh nát bét.

Lúc này, thanh âm của thành chủ một lần nữa vang lên, uy nghiêm và lạnh lùng: "Kẻ không nghe lệnh, giết!"

Bởi vì uy thế của một chưởng kia quá lớn, một nửa tu sĩ trong Thôi Nguyên thành đều chứng kiến thành chủ trực tiếp đập chết vị Nhị phẩm hậu kỳ tu sĩ kia. Lần phát uy này của thành chủ có thể nói là vô cùng thành công. Rất nhiều tu sĩ trong thành thu lại những ý nghĩ không an phận, cũng khiến họ ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh hơn nhiều. Không còn kẻ nào dám cả gan lâm trận bỏ chạy như trước nữa. Còn một bộ phận tu sĩ muốn an toàn tránh né trong thành thì đều bị lực lượng hộ vệ quân đến tận nơi 'mời đi'.

Thành chủ cũng không cần tất cả mọi người phải tham chiến.

Tán tu vãng lai dĩ nhiên sẽ không tránh được việc tham chiến. Nếu là tiểu gia tộc hay thế lực khác có sản nghiệp nằm trong thành, thời gian dài cắm rễ tại đây, phủ thành chủ cần những người này đóng góp tu sĩ, tùy theo quy mô sản nghiệp của họ.

Trong lúc này, cả Thôi Nguyên thành nổi lên sự náo động. Vô số tu sĩ, dù có muốn hay không, đều bị thúc ép, được đưa về bốn cổng thành.

Nhìn khung cảnh phố xá nhộn nhịp trước mắt trong nháy mắt biến thành cảnh chen lấn, xô đẩy, người người kinh hoàng, Dược Huyên Huyên nhớ đến Dược Linh Nhi. Nha đầu nhà nàng vẫn được nàng giữ tại nơi ở. Lúc này, Dược Linh Nhi hẳn vẫn còn đang ôn dưỡng kinh mạch, điều tiết thể nội linh lực, chuẩn bị cho đột phá sau này.

"Không được, Linh Nhi còn ở nhà trọ." Dược Huyên Huyên lo lắng nói: "Ta phải trở về đón nàng."

"Ta đi cùng cô." Ngọc Huyền Vương không chút suy nghĩ nói: "Những người còn lại đến trước cổng thành phía Đông tập hợp, sẵn sàng chống lại sự xâm lược của Tà Ma."

"Vâng, thưa Vương gia." Sáu người tùy tùng của hắn đồng thanh đáp lại.

Mặc dù mấy ngày hôm nay, nhóm người Ngọc Huyền Vương bị thế lực dưới trướng Khương gia quấy phá khiến họ không vui, thế nhưng, trước đại sự Tà Ma xâm lấn, họ sẽ không tính toán chút chuyện không vui ấy trong lòng. Đây là lòng dạ, là khí độ, cũng là đại nghĩa của tu sĩ. Nếu không có chút lòng dạ này, làm sao có thể tu hành, làm sao có thể trở thành thiên kiêu?

Trần Nguyên cũng thi pháp, giải trừ cấm chế giam cầm trên thân Lục Thiên Tuyết rồi truyền âm cho nàng, chỉ cho nàng vị trí tập hợp. Hắn không quá an tâm nếu vẫn cứ trói chặt nàng một chỗ vào thời điểm này.

Việc nàng có bỏ đi trong lúc này hay không, Trần Nguyên chưa bao giờ lo lắng điều ấy.

Lục Thiên Tuyết không có vẻ là hạng người sẽ làm ra loại chuyện ngu ngốc như vậy.

Nhóm người Trần Nguyên phân tán ra hành động.

Cho đến khi nhóm người Trần Nguyên một lần nữa tụ tập tại cổng phía Đông của Thôi Nguyên thành thì nơi đây đã chật kín tu sĩ. Đại đa số là tán tu, tu vi phổ biến ở Nhất phẩm. Số lượng có thể lên đến hơn hai vạn. Một nửa đội hộ vệ quân cũng có mặt. Thành chủ trực tiếp thống lĩnh họ ra trận.

Tại phía chân trời phương Đông, Tà khí tụ tập dày đặc nhất. Không hề nghi ngờ, nơi đây sẽ đón nhận sự trùng kích mãnh liệt nhất của lực lượng Tà Ma.

Vừa nhìn thấy nhóm người Trần Nguyên, thành chủ khách khí nói: "Các vị rốt cuộc đã tới. Mời đi bên này, chúng ta thương nghị kế sách chống lại Tà Ma."

"Tốt." Nhóm Trần Nguyên đáp lại dứt khoát.

So với lần đầu tiên gặp mặt, thái độ của thành chủ đã tốt hơn rất nhiều. Hắn biết rõ, đây là thời điểm hắn cần mượn sức mạnh của đối phương. Hắn nào dám làm ra vẻ khó khăn với họ như trước đây.

Nói thẳng ra, loại việc đắc tội Tam phẩm Đại tu sĩ trước đó, hắn vốn dĩ không muốn làm. Chỉ là vị Cửu tiểu thư của Khương gia kia quá cường thế, hắn không thể không nhắm mắt làm theo. Thay vì đắc tội đối phương, hắn càng muốn giao hảo. Và dịp Tà Ma xâm lược lần này chưa hẳn không phải là cơ hội tốt để xóa đi chút khúc mắc lúc trước.

Đại bản doanh chỉ huy tạm thời được đặt tại tòa lầu các phía trên cổng thành phía Đông. Nơi đây cực kỳ rộng rãi, thoáng đãng, lại có tầm nhìn cực tốt, có thể bao quát xa xa dải đất bằng phẳng phía ngoài mấy trăm dặm Thôi Nguyên thành.

Thời điểm thành chủ dẫn nhóm người Trần Nguyên vào thì nơi này đã tụ tập không ít người. Đều là nhân vật có mặt mũi của Thôi Nguyên thành, nếu không phải tu vi có thành tựu thì cũng là kẻ nắm quyền, dưới trướng có đông đảo thuộc hạ.

Nổi bật nhất nơi đây không ai khác ngoài bốn vị Tam phẩm Đại tu sĩ của Khương gia. Dẫn đầu là một vị lão giả, râu tóc bạc trắng, làn da nâu vàng, nhăn nheo nhưng ánh mắt vẫn còn tương đối sáng. Khí tức trên thân cho thấy, hắn đã đạt tới Tam phẩm tầng hai trung kỳ.

Ba vị Tam phẩm Đại tu sĩ khác của Khương gia thì trẻ hơn rất nhiều. Bộ dạng của họ chỉ như người mới ngoài bốn mươi, sống lưng thẳng tắp, khí thế oai hùng, biểu hiện đang ở vào độ tráng niên, khỏe mạnh.

Ngoài bốn người này, hai vị Phó thành chủ cũng có mặt. Mặc dù họ lần lượt trấn thủ cổng Nam và Bắc, nhưng việc thương nghị kế sách chống lại Tà Ma không thể thiếu vắng họ.

Bên cạnh đó, còn có hai vị Tam phẩm Đại tu sĩ khác không thuộc về Thôi Nguyên thành, một vị là lão giả tán tu, một vị khác là một người phụ nhân trung niên, phong vận vẫn còn, thuộc về một tiểu môn phái trong cảnh nội của Thái Chu Vương triều. Cả hai đều chỉ có tu vi Tam phẩm tầng một.

Đây chính là tổng thể chiến lực cao tầng của Thôi Nguyên thành lúc này: bảy vị Tam phẩm Đại tu sĩ, bao gồm hai vị tầng hai và năm vị tầng một.

Không chỉ có Tam phẩm Đại tu sĩ, cuộc thương nghị lần này còn có Nhị phẩm hậu kỳ tu sĩ có mặt, đều là tán tu có chút thành tựu, gia chủ, trưởng lão một số gia tộc, thế lực cỡ vừa trong Thôi Nguyên thành, số lượng đã vượt quá ba mươi. Chỉ là những người này không có tư cách ngồi ngang hàng cùng Tam phẩm Đại tu sĩ mà chỉ có thể đứng.

Không có ai lộ ra oán thán hay bất mãn với điều này. Họ tự nhiên chấp nhận điều đó như lẽ dĩ nhiên. Ở thế giới này, sự chênh lệch về thực lực và tu vi khiến người ta dễ dàng phân chia rạch ròi giữa người với người như thế.

Nhóm người Trần Nguyên bước vào, một đám Tam phẩm Đại tu sĩ nhao nhao đứng lên chào hỏi họ.

Nguyên nhân chỉ đơn giản là đội hình của nhóm người Trần Nguyên quá xa hoa. Mười ba người, trong đó thì có đến mười một người tu vi từ Tam phẩm Đại tu sĩ trở lên, đông gấp rưỡi toàn bộ Thôi Nguyên thành cộng lại.

Ấy là còn chưa kể đến chênh lệch về tu vi to lớn đến mức khiến các vị đầu lĩnh Thôi Nguyên thành cảm thấy ngạt thở khi đối mặt với nhóm thanh niên nam nữ trẻ tuổi này. Nếu như là tình huống của Dược Huyên Huyên hay một vị nữ tùy tùng khác của Ngọc Huyền Vương, họ còn miễn cưỡng suy đoán ra tu vi của đối phương: hai người này khí tức hùng hồn, nhưng lại không mạnh hơn thành chủ quá nhiều, vẫn thuộc phạm trù Tam phẩm sơ kỳ, hẳn là Tam phẩm tầng ba.

Tuy nhiên, bất luận là Thanh Uyển hay Ngọc Huyền Vương, khí thế chênh lệch là quá lớn, sự sai biệt về tu vi không nhỏ, không một ai dám nói chắc đám người kia đã đạt tới cảnh giới ở trình độ nào. Là Tam phẩm trung kỳ? Tam phẩm hậu kỳ?

Đến Trần Nguyên, không một ai dám suy đoán tu vi của hắn. Khí tức của hắn sâu như vực thẳm. Tuy nhiên, không ai cho rằng hắn là Tứ phẩm Thượng nhân, nhiều nhất cũng chỉ là Tam phẩm tầng tám, tầng chín mà thôi.

Bất ngờ là, chào đón nhóm người Trần Nguyên nhiệt tình nhất lại không ai khác ngoài vị lão tổ của Khương gia kia: "Lão phu Khương Nguyên Mạnh, lâu ngày bế quan, không biết các vị đạo hữu đường xa tới Thôi Nguyên thành, không kịp đón tiếp từ sớm, mong các vị chớ trách."

Tư thái của hắn bỏ xuống tương đối thấp khiến mấy người không khỏi ghé mắt chú ý. Sau một hồi giới thiệu, Khương Nguyên Mạnh mới áy náy xin lỗi: "Các vị đạo hữu, lão phu có lỗi với các vị, đều là do tiểu bối trong nhà không được dạy dỗ cẩn thận, mấy ngày trước đắc tội với các vị. Nếu như kiếp nạn Tà Ma lần này qua đi, lão phu sẽ bồi tội với các vị."

"Thái gia gia..." Mấy tên trưởng lão nghe vậy thì vội vàng muốn lên tiếng ngăn cản.

Thế nhưng, lời còn chưa được một nửa liền bị vị lão tổ này trừng mắt, giận dữ hừ lạnh đẩy lùi trở lại.

Nói tới đây, hắn trong lòng cũng buồn rầu, than vãn. Hắn kể từ khi nhân họa đắc phúc, đột phá lên Tam phẩm tầng hai, bản thân lấy lại tự tin, càng say mê tu luyện, thường xuyên bế quan. Vốn cho rằng, gia tộc nhờ sự giúp đỡ của đứa hậu bối kia, có thể mạnh mẽ phát triển một thời gian dài.

Thế nhưng, hắn nào ngờ, cũng bởi gia tộc phát triển quá nhanh, dẫn đến không ít người trong tộc đắc ý quên mình. Đừng nói đám tiểu bối kia không hiểu sự đời, ngay cả gia chủ, trưởng lão đều như vậy, thì làm sao quản lý gia tộc được?

Thân là trưởng bối, sống đến hơn ba trăm năm, đại bộ phận thời gian đều vật lộn trong gian khổ, từng bước đi phải cẩn trọng như giẫm trên băng mỏng, Khương Mạnh Nguyên hiểu rõ, hành vi phóng túng của gia tộc hiện tại là một việc làm ngu xuẩn khó ai sánh bằng, cũng thuộc về dạng bồng bột của đám nhà giàu mới nổi.

Nếu như không phải lần này Tà Ma tấn công, hắn kịp thời xuất quan, nhìn thấy tình trạng này, hắn thật không dám nghĩ đám hậu bối không nên thân này sẽ chôn xuống cho gia tộc bao nhiêu tai họa ngầm.

Càng nghĩ nhiều, hắn lại càng giận dữ đám hậu bối tử tôn kia.

Tuy nhiên, lần này Tà Ma xâm lấn chưa hẳn đã là chuyện không may. Đây cũng có lẽ là cơ hội tốt để Khương gia và những người này hóa giải khúc mắc.

Sau cùng, thu hồi những suy nghĩ không cần thiết, Khương Mạnh Nguyên nhiệt tình nói: "Các vị, mời tới bên này tọa hạ."

Tất cả mọi người tại chỗ đều kinh ngạc. Khương Mạnh Nguyên vốn chiếm vị trí chủ vị. Vị trí này vốn là do thành chủ nhường ra bởi uy thế và danh vọng của Khương gia hiện tại.

Thế mà giờ, Khương Mạnh Nguyên lại cam nguyện nhường lại vị trí chủ vị này cho người ngoài. Mọi quyền hạn đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free