(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 316: Áp chế
Đối mặt với thực lực kinh khủng mà Trần Nguyên bày ra, hai vị Tứ phẩm Thượng nhân vừa kinh hãi, vừa cực kỳ hốt hoảng. Đặc biệt là bộ kiếm trận đáng sợ vẫn còn chuyển động xoay tròn, tiếp tục vây hãm hai người họ. Mặc dù mỗi thanh kiếm khí mang khí tức đặc trưng của Nho gia không mạnh mẽ là bao, nhưng số lượng lại đông đảo. Hơn nữa, kiếm khí sắc bén dị thường, đủ sức xuyên thủng lớp phòng ngự của cả hai. Và quan trọng nhất là quỹ đạo chuyển động huyền diệu của chúng đã tạo thành một trận pháp, gia tăng sức công kích cùng sự biến hóa đa dạng. Tất cả điều đó khiến hai cha con họ luống cuống tay chân không ngừng, vừa buồn bực vừa phiền muộn.
Thế mà, vừa lúc này...
OANH...
Lại một tiếng nổ lớn nữa bùng phát giữa không trung. Vụ nổ ẩn chứa sức mạnh tương đương mười nghìn tấn thuốc nổ, tạo ra sóng xung kích càn quét phạm vi mười dặm, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi. Từ giữa trung tâm vụ nổ đó, Ninh Huyền Thành bị thổi bay ngược trở ra. Pháp khí phòng ngự trên người hắn lấp lánh quang mang, nhờ đó đỡ cho chủ nhân một phần không nhỏ lực xung kích khổng lồ. Dù vậy, hắn vẫn không nhịn được phun ra một búng máu, sắc mặt trở nên trắng bệch, khí tức hỗn loạn.
Hai vị tùy tùng của Ninh Huyền Thành còn thê thảm hơn. Sự chênh lệch tu vi cùng với thực lực kém xa khiến cả hai gần như không có sức chống cự trước công kích của Lục Thiên Tuyết. Chỉ sau hai lần thi triển pháp thuật, nàng đã đánh hai người bị thương không nhẹ. Pháp khí phòng ngự trong tay họ vỡ nát. Cả hai thật vất vả mới ổn định thân hình sau khi bay xa hơn ba mươi dặm, vội vàng nuốt một viên đan dược cấp tốc chữa thương, ổn định lại khí tức trong cơ thể. Sau đó, hai vị tùy tùng, mỗi người lần lượt, gấp gáp lấy ra một pháp khí phòng ngự khác, thấp thỏm đề phòng đối phương tấn công.
Đây chính là lợi thế của việc nắm giữ nguồn tài nguyên dồi dào. Bị thương thì có thể dùng đan dược khôi phục, linh lực suy kiệt cũng có linh dịch hồi phục, pháp khí hư hại có thể ngay lập tức thay thế bổ sung. Nếu là tán tu, e rằng họ phải chịu thiệt thòi gấp không biết bao nhiêu lần.
Lục Thiên Tuyết không có ý định tiến thêm một bước tấn công. Nàng chỉ đứng ở đó, lạnh lùng nhìn đối thủ, không nói một lời. Linh lực trong cơ thể nàng vẫn cuồn cuộn sôi trào, sẵn sàng phát động công kích, nghiền ép đối phương thêm lần nữa bất cứ lúc nào.
Ở phía trên cao, hai cha con Tứ phẩm Thượng nhân đang vô cùng gấp gáp.
Thật sự không thể không gấp. Đối tượng họ bảo vệ đang gặp nguy hiểm, mà họ lại bị kẹt ở đây. Nếu Lục Thiên Tuyết quyết tâm ra tay hung ác, Ninh Huyền Thành xảy ra bất trắc tại nơi này, họ khó lòng ăn nói với thế lực phía sau khi trở về.
Khẽ cắn răng, nam tử trung niên hạ quyết tâm. Hắn truyền âm cho con gái: "Nữ nhi, ta cố gắng hết sức cầm chân kẻ này. Con tranh thủ th���i gian tìm mọi cách phá vỡ kiếm trận, trở về hỗ trợ Ninh Huyền Thành."
Nữ tử mang sẹo trên mặt không trực tiếp đáp lại mà hơi liếc mắt nhìn cha nàng, ngầm ra hiệu đồng ý. Cả hai nhẹ gật đầu với nhau, động tác nhỏ đến mức khó mà phát hiện.
Thế rồi, nam tử nhìn chằm chằm Trần Nguyên, quát lên: "Đạo hữu, ngươi thật sự muốn dây dưa với chúng ta tới cùng sao?"
Hắn ngược lại biết rõ, nếu đã gặp nhau ở đây, thì ắt hẳn phải biết rõ nhiệm vụ của đối phương. Cũng như hai cha con họ có đối tượng cần bảo vệ, đối phương hẳn cũng có mục đích riêng của mình. Hắn quát lên, chẳng qua chỉ để làm đối phương phân tâm, câu giờ cho con gái một khắc.
Quả nhiên, gần như cùng một lúc, nữ tử kia hành động. Linh lực trong cơ thể nàng bùng nổ, thân thể nàng phóng vút về phía dưới như một viên thiên thạch, tạo thành một vệt sáng kéo dài trong không gian. Chỉ trong tích tắc, nàng đã băng qua mấy chục dặm, đến biên giới kiếm trận, nhắm vào ngay vị trí yếu của kiếm trận mà tấn công.
"Lạc Anh Cửu kiếm." Thanh âm thánh thót, nhẹ như gió vọng lên từ miệng nữ tử.
Trường kiếm trong tay nàng liên tiếp đâm ra chín lần. Chín đường kiếm hư ảnh đột ngột xuất hiện trong không gian, dài đến trăm trượng, sắc bén vô cùng. Mỗi một đường kiếm hư ảnh này, nói không ngoa, đều có thể chém đôi cả một dãy núi khổng lồ.
Đinh... Đinh... Đinh...
Liên tiếp vang vọng trong không khí là những thanh âm kim loại cao vút. Mười mấy thanh hạo nhiên kiếm khí bị đánh tan trong nháy mắt, biến thành năng lượng tinh thuần, tan rã trong thiên địa. Suy cho cùng, hạo nhiên kiếm khí chỉ là do hạo nhiên chính khí ngưng tụ mà thành, lại không phải pháp khí thực sự, bất kể cường độ hay uy năng, làm sao có thể sánh bằng một thanh Tứ giai hạ đẳng pháp khí thực thụ trong tay nữ tử. Huống chi, Trần Nguyên còn cần phải duy trì hàng vạn thanh kiếm khí như thế tồn tại đồng thời.
Chỉ một chớp mắt, trước mặt nữ tử đã tạo thành một lỗ hổng lớn.
Thế mà, còn chưa kịp vui mừng, một thanh âm lạnh nhạt bỗng nhiên truyền vào tai nàng: "Tiên tử muốn đi, nào có dễ dàng như vậy."
Ngay lập tức, tóc gáy nàng dựng đứng. Một cảm giác nguy hiểm tột cùng dâng lên, chiếm trọn tâm trí nàng. Bản năng nàng không ngừng mách bảo hãy dừng lại ngay tại đây, rằng chỉ cần tiến thêm một bước nữa thôi, kết cục của nàng sẽ vô cùng thê thảm.
Nữ tử lựa chọn nghe theo bản năng.
Nàng đã đúng.
Ngay khi nàng vừa dừng lại, một đường lôi đình kiếm khí dài trăm dặm, hùng vĩ, khủng bố, mang theo sức mạnh hủy diệt tuyệt đối cùng kiếm ý sắc bén lướt qua ngay phía trước nàng. Khoảng cách giữa nàng và đường kiếm khí đó, chỉ cách nhau chưa đầy nửa trượng.
Nữ tử run lên theo bản năng. Ánh mắt nàng ngây ngốc, không tự chủ nhìn theo đường lôi đình kiếm khí kinh khủng vắt ngang qua không gian, cuối cùng chém xuống mặt đất, để lại một vực sâu không đáy, rộng ba mươi trượng, trải dài ba ngàn dặm, bề mặt bị lực lượng lôi đình đốt cháy đen xì. Nữ tử âm thầm nuốt nước bọt.
"Thật mạnh." Đây là ý nghĩ duy nhất xuất hiện trong đầu nàng.
Nam tử còn lại cũng sốt ruột không kém. Trần Nguyên ra tay quá nhanh. Hơn nữa, đối phương cũng quá tùy ý, chỉ là một cái vung kiếm hời hợt mà thôi. Hắn không kịp thời gian phản ứng. Đến khi nhận ra tình hình, hắn lúc này mới vừa sợ vừa sốt ruột.
"Đạo hữu quá đáng." Nam tử gầm lên.
Đồng thời, hai tay hắn kết ấn cực nhanh. Linh lực trong cơ thể cuộn trào theo từng thanh chú pháp thốt ra từ miệng.
"Hỏa Xà Ba đầu."
Theo hắn thốt ra tên pháp thuật cuối cùng, cuối cùng, một con mãng xà ba đầu hình thành từ ngọn lửa, dài năm trăm dặm, sáng rực rỡ bầu trời đêm, sinh động như thật, xuất hiện trước mặt nam tử. Con mãng xà phô ra vẻ dữ tợn, cả thân uốn lượn mấy vòng, lao thẳng về phía mục tiêu. Ngọn lửa đỏ hồng trên thân nó tỏa ra thứ nhiệt lượng nóng bỏng chẳng kém chút nào lõi của mặt trời, đốt đến mức không khí không ngừng vặn vẹo.
Trần Nguyên thản nhiên nhìn mọi thứ diễn ra. Hắn còn chẳng thèm di chuyển dù chỉ một ly, càng không có ý định né tránh. Hắn liếc nhìn con mãng xà dữ tợn ngưng kết từ ngọn lửa nóng bỏng, nhẹ nhàng vung ra một quyền.
Lại là Minh Không quyền.
Thủ đoạn công kích mà Trần Nguyên biết không phải là nhiều. Ít nhất, so với các đệ tử trẻ tuổi, truyền nhân của các tông môn, thế gia hay vương triều thì kém xa. Tuy nhiên, khác biệt với phần đông những kẻ đó, học nhiều nhưng nắm giữ được tinh túy thì chẳng bao nhiêu; từng môn bí pháp, kiếm pháp hay võ thuật đều được Trần Nguyên trui rèn đến cực hạn.
Ấy là nhờ vào cảnh giới siêu việt cùng với ngộ tính khủng bố giúp hắn hiểu thấu triệt từng chiêu, từng thức, từng loại pháp tắc trong mỗi pháp thuật.
Không phải sao?
Một đòn Minh Không quyền mà Trần Nguyên vừa tung ra chỉ có thực lực tương đương với một tu sĩ Tứ phẩm tầng một thông thường. Dẫu vậy, nó đã đủ mạnh để đánh sụp đổ con mãng xà bằng lửa trong nháy mắt, vẫn còn dư lực để hướng thẳng tới nam tử đối thủ, tấn công trực diện đối phương.
Điều này không có nghĩa là nam tử đối thủ yếu đuối, kể cả một Tứ phẩm tầng một Thượng nhân cũng không sánh bằng. Trái lại, tu vi của hắn đã đạt Tứ phẩm tầng ba, mạnh hơn mười mấy lần so với một tu sĩ Tứ phẩm tầng một thông thường. Thế mà, hắn vẫn bị thương. Nguyên nhân nằm ở năng lực thành thạo pháp thuật, chiêu thức. Trần Nguyên vận dụng công kích ở cấp độ sâu hơn, lý giải Minh Không quyền càng huyền diệu hơn, cho nên hắn chỉ sử dụng lực lượng nhỏ, nhưng lại mang đến hiệu quả cao hơn nhiều.
Nói một cách dễ hiểu, hắn sử dụng công kích ở tầng pháp tắc sâu hơn một tầng. Đây cũng là lý do mà tu sĩ cảnh giới cao hơn dễ dàng áp chế tu sĩ cảnh giới thấp hơn. Không phải chỉ vì linh lực trong cơ thể họ nắm giữ khổng lồ hơn, mà còn vì họ có năng lực vận dụng pháp tắc ở cấp độ cao hơn. Lấy một ví dụ, Ngũ phẩm Chân nhân, dù chỉ sử dụng sức mạnh tương đương với Tứ phẩm tầng một cũng đủ để dễ dàng áp chế tu sĩ Tứ phẩm tầng ba, thậm chí chiến đấu ngang hàng với tu sĩ Tứ phẩm tầng bốn.
"Sao có thể?" Nam tử kinh hãi thốt lên.
Tuy nhiên, câu trả lời duy nhất mà hắn nhận được chỉ là một cơn đau nhói ở trước ngực. Cỗ sức mạnh xung kích mạnh mẽ đánh nát áo bào hắn, để lộ ra phần cơ ngực bị đánh lõm sâu, tạo thành một cái hố lớn. Linh lực trong cơ thể chịu sức mạnh tàn phá bừa bãi khiến chúng không thể vận chuyển trong lúc nhất thời. Cơ bắp nát bấy. Xương sườn vỡ vụn. Thậm chí cả tim và phổi đều chịu tổn thương. Nam tử phun ra một búng máu. Thân thể hắn bị đánh văng về phía sau gần trăm dặm mới miễn cưỡng ổn định lại được, rồi gắng gượng áp chế thương thế trong người.
Trần Nguyên đạm mạc nhìn hai người, nói: "Thế nào, hai vị còn muốn tiếp tục nữa không?"
Trên thực tế, hắn chưa hề muốn hạ sát thủ với hai người này. Hai phe không oán không cừu, chỉ là lập trường khác biệt một chút, mâu thuẫn không lớn, hắn làm sao có thể dễ dàng tước đoạt sinh mệnh của đối phương?
Lắng nghe câu hỏi của Trần Nguyên, hai cha con lâm vào trầm mặc. Đối phương chỉ tiện tay đánh ra chiêu thức liền dễ dàng áp chế cả hai người họ, thì họ làm sao có thể đánh tiếp? Cả hai vốn dĩ không cùng một đẳng cấp. Điều này, chỉ cần là người có chút nhìn nhận là có thể thấy rõ như ban ngày.
Đặc biệt là nam tử, hắn cảm thấy hối hận khi từng cơn đau đớn từ ngực vẫn đang âm ỉ truyền đến. Đáng lẽ, hắn nên biết rõ, đối phương không phải kẻ mà hai cha con họ có thể đối phó ngay từ khi đối phương vung ra Lôi Đình kiếm mãnh liệt và bá đạo. Chỉ là, nhìn thấy nữ nhi chịu thiệt, hắn không nén nổi giận dữ mà ra tay. Sau cùng, giờ lại chịu thêm thương thế ở ngực. Suy cho cùng, hắn chịu thiệt thòi càng lớn.
Gặp hai người đối diện trầm mặc không nói, cũng không có cử động dư thừa, Trần Nguyên liền lặng lẽ đứng tại đó, giám sát họ. Hạo nhiên chính khí vẫn giăng đầy trời. Linh lực trong cơ thể hắn vẫn sôi trào, sẵn sàng phát động công kích bất cứ lúc nào nếu hai kẻ này không thành thật.
Mà ở phía dưới, Lục Thiên Tuyết cùng ba người Ninh Huyền Thành vẫn tiếp tục giao phong. Hoặc, chẳng bằng nói là Lục Thiên Tuyết hoàn toàn áp chế, treo lên đánh ba người Ninh Huyền Thành thì đúng hơn.
Tất nhiên, treo lên đánh là một chuyện, nhưng có thể trọng thương đối phương hay không lại là chuyện khác. Ninh Huyền Thành trang bị pháp khí, đan dược, phù lục nhiều vô số, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, muốn gây thương tổn cho hắn cũng không hề đơn giản như vậy. Cứ mặc cho Lục Thiên Tuyết tung ra pháp thuật liên miên như mưa bão, kiếm chiêu lóe sáng soi rọi bầu trời, nàng vẫn không thể đạt được điều đó. Trừ khi, nàng quyết tâm tung sát chiêu, nếu không, rất khó trọng thương đối thủ.
Mà hiển nhiên, Lục Thiên Tuyết không có ý định liều lĩnh đến mức đó. Có lẽ, cũng chính bởi điều này, cho nên hai cha con hộ pháp chỉ bất đắc dĩ đứng nhìn Ninh Huyền Thành bị treo lên đánh mà không liều mạng phản kháng Trần Nguyên. Lúc này, cả hai phe đã đạt được sự ăn ý ngầm.
Lục Thiên Tuyết cùng đối thủ giao phong chừng hơn một trăm hơi thở thì Trần Nguyên hơi nhíu mày, nhìn về phía Thôi Nguyên thành.
"Xem ra, động tĩnh tại đây đã kinh động đến Tứ phẩm Thượng nhân tọa trấn Thôi Nguyên thành." Hắn thầm nghĩ.
Trần Nguyên truyền âm cho Lục Thiên Tuyết: "Lục tiên tử, đã đến lúc chúng ta phải đi. Tu sĩ của Thôi Nguyên thành đã để mắt đến đây."
Lục Thiên Tuyết sững sờ. Nàng thu lại pháp thuật sắp phát động, kinh ngạc hỏi Trần Nguyên: "Bọn hắn phát hi���n nhanh như vậy?"
"Thôi Nguyên thành lúc này có Tứ phẩm Thượng nhân tọa trấn. Đoán chừng không đến ba hơi thở nữa thì sẽ đến đây."
Lục Thiên Tuyết lại càng giật mình. Đây là hai ngàn dặm. Không đến ba hơi thở?
Thực tế, Lục Thiên Tuyết còn đánh giá thấp Tứ phẩm tu sĩ. Một Tứ phẩm trung kỳ Thượng nhân vỗ xuống một chưởng tại Thôi Nguyên thành, phạm vi hủy diệt có thể bao trùm cả Thanh Sơn cách đó hai ngàn dặm. Một Tứ phẩm sơ kỳ Thượng nhân, dù yếu hơn thế rất nhiều, nhưng hai ngàn dặm đối với hắn chỉ là một bước chân mà thôi.
Trấn thủ tại Thôi Nguyên thành là một tôn Tứ phẩm sơ kỳ Thượng nhân. Nếu không phải hắn kiêng kỵ tại nơi này có mấy cỗ khí tức còn mạnh hơn mình, hắn đã không do dự ba hơi thở mới tới.
Gạt bỏ đi kinh ngạc trong lòng, Lục Thiên Tuyết truyền âm cho Trần Nguyên: "Vậy, Thiên Tuyết đành nhờ tiền bối vậy."
Trần Nguyên khẽ gật đầu. Sau đó, hắn vung tay lên, một cỗ lực lượng nhẹ nhàng và ấm áp ôm lấy toàn thân thiếu nữ xinh đẹp. Cả hai cứ như thế biến mất giữa trời đất.
Hai vị cha con hộ pháp vừa kinh nghi vừa ngạc nhiên trước hành động đột ngột của Trần Nguyên. Tuy nhiên, bọn hắn rất nhanh nhận ra một cỗ khí tức của Tứ phẩm cách đó không xa. Cả hai liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu ăn ý. Một cỗ lực lượng khác cuốn lấy ba người Ninh Huyền Thành, mang họ đi thật xa. Trong nháy mắt, cả năm người cũng biến mất tại chỗ.
Không phải họ e ngại vị tu sĩ kia đến từ Thôi Nguyên thành. Chỉ là, sự hiện diện của họ tại đây không muốn người ngoài biết mà thôi.
Hai hơi thở sau, một vị nam tử trẻ tuổi, thân mặc áo bào xanh, trên đó có biểu tượng của Thanh Kiếm tông, lưng đeo trường kiếm, xuất hiện giữa không trung. Ánh mắt hắn lấp lánh, quét ngang khu vực rộng vạn dặm, thu trọn tất cả vào tầm mắt.
"Quái lạ... Quái lạ..." Hắn khẽ lắc đầu, nói.
Vậy mà hắn không phát hiện ra bất cứ bóng dáng tu sĩ nào.
Cho đến khi, hắn nhìn ra dấu tích chiến đấu còn lưu lại trên không trung ở độ cao mấy trăm dặm. Hắn mới giật mình: "Tứ phẩm tu sĩ chiến đấu để lại dấu vết. Hơn nữa, chỉ nhìn vết tích, e rằng những người này tu vi còn cao hơn ta một đoạn."
Vết tích lưu lại còn mới, các pháp tắc vận chuyển chưa tan ra, cho nên, người ta có thể nhìn ra rất nhiều đầu mối từ đó.
"Từ bao giờ mà Thôi Nguyên thành lại xuất hiện nhiều tu sĩ Tứ phẩm như vậy?"
Nam tử trẻ tuổi kinh nghi bất định. Không chút do dự, hắn lấy ra pháp khí liên lạc đặc thù của sư môn, ngay lập tức liên hệ với đầu lĩnh chuyến nhiệm vụ lần này.
Bản văn này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, xin trân trọng thông báo.