(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 348: Đụng độ
Chín luồng khí thế mạnh mẽ ép chặt hai người Trần Nguyên và Hắc Dạ Tán nhân. Giọng nói của nam tử to lớn và rõ ràng, vang vọng trong không khí, cuồn cuộn không ngừng như tiếng sấm dội xuống từ chín tầng trời. Áp lực mạnh mẽ của hắn tỏa ra, bao phủ khu vực rộng ngàn dặm, dường như lúc nào cũng có thể nghiền nát vạn vật.
Hắc Dạ Tán nhân run lên. Gương mặt hắn trắng bệch, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng. Sức mạnh mà chủ nhân giọng nói phô bày ra quá lớn, khiến hắn chẳng còn chút ý chí chống cự nào.
Trái ngược với đồng bạn, Trần Nguyên bình tĩnh hơn nhiều. Hắn mang theo Hắc Dạ Tán nhân, phi thân lên không trung ba ngàn trượng, đối mặt với chín kẻ mới đến. Đều là nam tử. Bề ngoài của bọn họ tương đối trẻ tuổi, tuổi đời cũng chưa quá năm trăm. Từng người trong chín kẻ này đều rất cao lớn. Thân thể vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn như thép đúc, gồ lên căng tràn dưới lớp áo bào chật ních. Gương mặt bọn họ vuông vức, kiên nghị, nhưng không mang vẻ thô kệch của kẻ mãng phu, mà nổi bật bởi ánh mắt sắc bén, quyết đoán của một nam tử kiên cường. Dù là trong thế giới đậm nét cổ điển này hay một Trái Đất hiện đại năng động, cả chín người bọn họ đều xứng danh mỹ nam tử.
Tất nhiên, thay vì để ý đến dáng vẻ bề ngoài, Trần Nguyên càng chú ý hơn đến thực lực của những kẻ này.
Tầng Tứ phẩm thứ nhất. Đó là thực lực của nam tử vừa cất tiếng, cũng là kẻ có vai trò thủ lĩnh của nhóm người này. Theo hệ thống tu hành của Vân giới, tu vi của hắn chính là Pháp Tướng cảnh sơ kỳ.
Tám kẻ còn lại không có thực lực cao đến như vậy, đa số nằm trong khoảng từ tầng sáu đến tầng tám của Tam phẩm, tương ứng với Thiên Nhân cảnh sơ kỳ đến hậu kỳ. Đặc biệt, có một người phụ tá của nhóm sở hữu tu vi Thiên Nhân cảnh đỉnh phong.
Chỉ chừng này thực lực, còn xa mới đủ để uy hiếp hắn. Trần Nguyên nghĩ vậy. Đồng thời, cảm nhận khí tức của đối phương, hắn suy đoán, hẳn nam tử này là một trong bốn kẻ từng để mắt đến họ nửa ngày trước.
Dẹp bỏ những suy nghĩ đó, Trần Nguyên bình tĩnh nói: "Tại hạ Trần Nguyên, đến từ vực ngoại. Mấy canh giờ trước, ta giết Tà Ma gần đây thì phát hiện nơi đây có một tông môn biểu hiện khác thường nên đến kiểm tra. Nào ngờ khi đến nơi, cả tông môn trống vắng không một bóng người, thậm chí một con vật cũng không có. Chính là như các vị đạo hữu thấy vậy."
Nhóm người hồ nghi đánh giá Trần Nguyên, sau đó cẩn thận dùng thần niệm kiểm tra Thiên Trúc tông mấy lần. Sắc mặt t��t cả đều biến đổi, lộ ra vẻ kinh hãi, chấn kinh, lại xen lẫn không thể tin, cùng với nghi ngờ, e dè, kiêng kỵ.
Chín nam tử này ngay lập tức truyền âm với nhau, thảo luận gì đó. Sắc mặt của bọn họ thay đổi không ngừng. Có đôi lúc, họ bất giác đưa mắt đánh giá hai người Trần Nguyên, sau đó lại nhìn xuống sơn môn Thiên Trúc tông. Họ thảo luận ngày càng sôi nổi hơn. Thậm chí, nam tử dẫn đầu kia còn đôi lúc như có như không đưa mắt nhìn về hướng nhóm người Thanh Uyển, Dược Huyên Huyên đang nghỉ ngơi.
Trần Nguyên không quá để tâm. Ngược lại, nếu những người này đã từng quan sát hắn trước đó, vậy thì đối phương hẳn nắm rõ hành tung của họ. Như thế cũng tốt. Họ có thể tránh được những hiểu lầm không cần thiết liên quan đến Thiên Trúc tông.
Trần Nguyên không muốn đột nhiên bị người ta gán cho tội danh đồ tông diệt tộc để rồi trở thành kẻ thù của cả thế giới.
Quả nhiên, sau khoảng nửa chén trà tranh luận kịch liệt, ánh mắt của những người này đối với Trần Nguyên trở nên hòa hoãn hơn. Nam tử dẫn đầu nhìn về phía Trần Nguyên, trịnh trọng nói: "Kính chào Trần đạo hữu, ta là Tiết Vân Chiêu, đại sư huynh của Bách Luyện môn. Chúng ta có nhiệm vụ, vừa hay đi ngang qua đây, thấy tông môn này có điểm bất thường, nên vội vàng vào thăm dò thì gặp được hai vị. Nếu lúc trước có gì đắc tội, mong Trần đạo hữu thứ lỗi."
Ngữ điệu của hắn chân thành. Lời nói của hắn khai báo đầy đủ nguyên do đầu cuối vì sao có mặt ở đây. Đó là sự tôn trọng hắn dành cho Trần Nguyên, hoặc nói đúng hơn là dành cho sức mạnh của Trần Nguyên.
Đừng thấy nam tử này thân thể vạm vỡ, dáng người cao lớn mà cho rằng hắn là kẻ ngay thẳng, thô kệch. Sai. Có thể trở thành Đại sư huynh một tông môn, thống lĩnh thế hệ đệ tử trẻ tuổi, chỉ dựa vào thiên phú tu luyện là không đủ. Bất kể là tư duy, cách ứng xử hay sức hút cá nhân đều có yêu cầu không hề thấp.
Hắn nhận ra, tu vi của Trần Nguyên cao hơn hắn rất nhiều, thái độ cũng phải tùy cơ ứng biến. Điều đó rất thực dụng, nhưng cũng rất hiệu quả.
Trần Nguyên không để tâm đến điều này. Hắn bình tĩnh đáp lại: "Chuyện có thể hiểu, Tiết đạo hữu không cần quá để tâm."
Trần Nguyên thì thong dong rồi. Tuy nhiên, Hắc Dạ Tán nhân đứng bên cạnh hắn vẫn chưa hoàn hồn sau hết thảy những kinh ngạc nối tiếp nhau. Mãi mới trấn tĩnh lại được tâm tình, hắn vội vã truyền âm cho Trần Nguyên: "Trần công tử, những người này lai lịch không bình thường."
"Lai lịch không bình thường?" Trần Nguyên hỏi lại: "Lại là như thế nào không bình thường? Là một trong Bát Đại Thế lực?"
Sở dĩ hắn nói như vậy là dựa trên tu vi và địa vị của đối phương để phán đoán. Tại Vân giới, một thế giới nhỏ bé này, thực lực có thể tu luyện đến tầng thứ Tứ phẩm Thượng nhân đã không dễ dàng, số lượng vốn đã ít ỏi lại càng hiếm hoi. Loại nhân vật cỡ này, dù là ở tông môn, thế gia Nhất lưu cũng sẽ trở thành trưởng môn, gia chủ hay chí ít là nhân vật chiến lược cấp cao của tông môn, nào có thể vẫn còn là đệ tử như vậy. Chỉ có Bát Đại Thế lực mới xuất hiện tình huống này.
Quả nhiên, Hắc Dạ Tán nhân gật đầu đồng tình:
"Trần công tử quả là c�� ánh mắt tinh tường. Bách Luyện môn đích thực là một trong Bát Đại Thế lực, nổi danh bởi khả năng luyện khí. Trên thế giới này, nếu nhắc đến Pháp khí đỉnh cấp, thì một nửa trong số đó xuất phát từ Bách Luyện môn. Vị Tiết Vân Chiêu kia chính là đệ tử xuất chúng nhất đời này của Bách Luyện môn, tuổi đời chưa tới năm trăm đã là Đại tu sĩ Pháp Tướng cảnh; thiên phú tu hành của hắn xuất chúng nhất Bách Luyện môn trong một vạn năm qua, cực kỳ được cao tầng Bách Luyện môn coi trọng. Với thiên phú của hắn, việc vấn đỉnh cảnh giới Thôn Thiên trong đời này không phải là điều ngoài ý muốn.
Càng khó được hơn, thiên phú luyện khí của hắn cực mạnh. Đây mới là nguyên nhân chủ yếu mà hắn được cao tầng Bách Luyện môn coi trọng. Nghe đồn rằng, khoảng một trăm năm mươi năm trước, khi tu vi của hắn mới ở Thiên Nhân cảnh hậu kỳ, hắn đã có thể rèn ra Pháp khí Pháp Tướng cảnh, dù chỉ là hạ phẩm Pháp khí Pháp Tướng cảnh, nhưng đó đích thực là Pháp khí Pháp Tướng cảnh. Sự việc lần đó lan truyền, cả thế giới này chấn động không thôi. Thậm chí, bảy thế lực còn lại trong Bát Đại Thế lực cũng cực kỳ quan tâm đến vấn đề này."
Trần Nguyên im lặng lắng nghe, âm thầm tiếp thu thông tin về người nam tử này.
Cùng lúc đó, các đệ tử Bách Luyện môn cũng bắt đầu đổ bộ xuống Thiên Trúc tông điều tra tình hình.
Tuy nhiên, thu hoạch của họ chẳng khá hơn Trần Nguyên và Hắc Dạ Tán nhân là bao.
Trần Nguyên và Tiết Vân Chiêu trao đổi tình báo với nhau, cùng nói ra những nghi hoặc và suy đoán trong lòng. Thế nhưng, cho đến cuối cùng, vẫn chẳng ai biết Thiên Trúc tông rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, các đệ tử của nó biến mất đi đâu.
Đúng lúc này, lại có tám luồng khí tức mạnh mẽ khác đột ngột xuất hiện, bao trùm thiên địa, che lấp vạn vật. Tám luồng sáng bay vọt qua bầu trời, với tốc độ cực nhanh, xé rách từng tầng mây trắng, để lại phía sau một vết cắt kéo dài hàng vạn dặm, hướng thẳng đến Thiên Trúc tông. Chỉ trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách nghìn dặm, dừng lại phía trên bầu trời Thiên Trúc tông.
Một giọng nói của nam tử, trẻ trung, sáng rõ nhưng lạnh lẽo vang lên: "Lũ chuột nhắt thật to gan, dám xâm phạm lãnh địa của bản tông. Các ngươi có biết, Thiên Trúc tông là thế lực phụ thuộc của chúng ta? Hôm nay, bản công tử phải dạy cho các ngươi một bài học mới được."
Vừa dứt lời, luồng khí thế này bùng nổ. Áp lực nặng nề ngay lập tức tăng vọt, tựa như một triệu ngọn núi khổng lồ đè nặng lên khuôn viên Thiên Trúc tông. Trên bầu trời, luồng linh lực trùng thiên xông thẳng lên mấy ngàn dặm, xé toạc không gian, khiến không khí vặn vẹo không ngừng.
Phía sau hắn, bảy người khác cũng lần lượt xuất hiện. Bọn họ có bốn nam ba nữ, đều vô cùng trẻ tuổi, dung mạo cũng rất xuất chúng. Nam tử thì phong độ nhẹ nhàng, anh tuấn tiêu sái, nữ thì yểu điệu quyến rũ, xinh đẹp rạng ngời. Từng người, từng người đều mang khí chất xuất thần khó gặp. Bảy người này vừa đến, lập tức làm theo nam tử dẫn đầu, bùng phát khí thế, uy hiếp những kẻ đang lục lọi phía bên dưới.
Hắc Dạ Tán nhân lập tức cảm thấy không ổn. Căn cứ lời nói của đối phương, cộng thêm dáng váy áo bào xanh lam đặc trưng và họa tiết trang trí trên trang phục, hắn rất nhanh liền đoán ra thân phận của đối phương. Hắn lo lắng nói: "Trần công tử, xem ra chúng ta gặp rắc rối lớn rồi."
"Rắc rối?" Trần Nguyên cau mày: "Đạo hữu nhận ra những người này?"
"Nhận ra." Hắc Dạ Tán nhân cau có mặt mày, nói: "Bọn họ đến từ Phong Lăng tông, cũng là một trong Bát Đại Thế lực. Nếu như nói, Ngọc Lâm hồ chúng ta là thế lực phụ thuộc vào Đạo Nguyên tông, vậy thì Thiên Trúc tông là thế lực dưới trướng của Phong Lăng tông."
Trần Nguyên như có điều hiểu ra, khẽ gật đầu: "Thì ra là thế. Thiên Trúc tông bây giờ xảy ra chuyện, người của Phong Lăng tông đến điều tra không có gì thích hợp hơn."
Hắc Dạ Tán nhân buồn bực nói: "Bọn họ thích hợp thì không có vấn đề gì. Nhưng vấn đề là, Phong Lăng tông xưa nay nổi tiếng là ôm thái độ thù địch đối với tu sĩ vực ngoại. Ngươi xem, Trần công tử, ngươi đã là tu sĩ vực ngoại, nay lại xuất hiện trên chính địa bàn của họ, lại vừa vặn trùng khớp với việc thế lực dưới trướng của họ xảy ra chuyện không rõ, ai biết họ sẽ có hành động quá đáng nào?"
Không thể không nói, Hắc Dạ Tán nhân là người sống lâu, dù bị khí thế của nhiều kẻ lạ mặt trấn áp, tinh thần bất an, thế nhưng chỉ từ một sự kiện mà ngay lập tức có thể suy nghĩ đến rất nhiều việc sau đó.
Tuy nhiên, không cần Trần Nguyên ra mặt, đã có ngư���i khác thay hắn ứng đối. Một bóng người màu đỏ cấp tốc từ dưới đất phi thân lên trời, sừng sững giữa không trung, đối lập với tám luồng khí thế áp bách kia. Một mình hắn bùng phát ra khí tức chẳng kém gì đối phương, cùng đối phương đối chọi gay gắt.
Là Tiết Vân Chiêu. Hắn đứng trước tám kẻ mới đến, khoảng cách chưa tới trăm trượng, khinh miệt cười một tiếng: "Ta còn tưởng kẻ nào lớn lối đến vậy, hóa ra là Dương La Thiên, Dương công tử, cao đồ của Phong Lăng tông sao? Sao nào? Dương công tử đây cũng định dạy dỗ ta một bài học hay sao? Hay là, năm mươi năm qua đi, vết thương lành khiến ngươi quên đau rồi?"
Nam tử đứng đầu tên Dương La Thiên nhìn thấy người đến thì giật mình sững sờ. Thế rồi, khi nghe đến lời nói khinh thường của đối phương thì hắn giận dữ. Biểu cảm gương mặt hắn biến đổi không ngừng, lúc xanh, lúc trắng. Không vì điều gì khác, chỉ bởi vì đối phương nhắc lại chỗ đau của hắn.
Phong Lăng tông và Bách Luyện môn không hợp nhau. Đây là điều mà tất cả mọi người đều biết.
Tiết Vân Chiêu v�� Dương La Thiên, thân là đệ tử trẻ tuổi xuất chúng của mỗi tông môn, tự nhiên nhiều lần đụng mặt va chạm, cũng nhiều lần đánh nhau kịch liệt, quan hệ giữa hai bên chưa bao giờ là tốt.
Chỉ là, từ chiến tích quá khứ mà xem, Tiết Vân Chiêu vẫn luôn ổn định áp chế Dương La Thiên một đầu. Đỉnh điểm là năm mươi năm trước, khi mà cả Tiết Vân Chiêu và Dương La Thiên đều còn là Thiên Nhân cảnh đỉnh phong, bọn họ có một trận chiến tranh giành chí bảo.
Lần đó, Tiết Vân Chiêu thắng. Hơn nữa, hắn chẳng những thắng, mà còn thắng vang dội, lấy tư thế nghiền ép, hoàn toàn hủy diệt Dương La Thiên, đánh cho đối phương trọng thương trầm trọng. Nếu như không phải là trưởng lão của Phong Lăng tông sớm can thiệp, chỉ e Dương La Thiên đã sớm vẫn lạc vào thời điểm đó.
Tiết Vân Chiêu một trận chiến thành công, nhất cử đột phá, thành tựu cảnh giới Pháp Tướng. Danh tiếng của hắn từ đó tăng thêm một tầng cao mới, chính thức đặt chân vào hàng ngũ thiên kiêu đỉnh tiêm của toàn bộ Vân giới. Không đến năm năm sau, hắn càng trở thành Đại sư huynh của Bách Luyện môn, thanh thế lớn chưa từng có.
Có thể nói, hết thảy những gì Tiết Vân Chiêu có được ngày hôm nay, một phần lớn công lao trong đó là nhờ dẫm lên Dương La Thiên mà vươn lên.
Mà Dương La Thiên đâu?
Một trận chiến bại, trọng thương ba năm mới khỏi. Hắn điên cuồng bế quan khổ tu, hai mươi năm sau thuận lợi đột phá, thành tựu Pháp Tướng cảnh, cũng giành được vị trí Đại sư huynh Phong Lăng tông. Thế nhưng, thanh danh của hắn đã bị tổn hại nặng nề. Thậm chí, vì trận thua trước đó, danh vọng của hắn trong Phong Lăng tông cũng không còn lớn. Thậm chí, có vài vị trưởng lão đã âm thầm bày tỏ bất mãn đối với vị trí Đại sư huynh của hắn.
Hết thảy những điều này đều bắt nguồn từ Tiết Vân Chiêu.
Cho nên, muốn nói Dương La Thiên hận ai, Tiết Vân Chiêu tuyệt đối đứng vào hàng năm người đầu.
Kẻ thù gặp mặt tất nhiên đỏ mắt. Không khí trở nên cực kỳ nặng nề.
Những đệ tử khác của Bách Luyện môn cũng kịp thời đuổi tới, đối kháng với đệ tử của Phong Lăng tông. Nhân số hai bên không sai khác quá nhiều, thực lực cũng không chênh lệch là bao. Sự kiềm chế bao trùm không khí, tựa như một quả bom hẹn giờ, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
May mắn, Dương La Thiên không bị cừu hận che mờ mắt. Sau một lúc lâu, hắn nặng nề thở ra một hơi, nhìn chằm chằm Tiết Vân Chiêu, lạnh lùng nói: "Tiết Vân Chiêu, ngươi đến giải thích cho ta, ngươi xuất hiện tại địa bàn của chúng ta có mục đích gì?"
Sau đó, không chờ đối phương trả lời, ánh mắt hắn tràn đầy địch ý chuyển hướng sang hai người Trần Nguyên, nói: "Còn cả ngươi, con chuột vực ngoại kia? Các ngươi đã làm gì với Thiên Trúc tông?"
Truyện này được chuyển ngữ và đăng tải duy nhất tại truyen.free, rất mong nhận được sự ủng hộ từ quý bạn đọc.